LẼ THẬT ĐỨC CHÚA TRỜI

Sự thật về ngày Sabát (ngày thứ bảy)

1. NGÀY SA-BÁT ĐƯỢC THIET LẬP KHI NÀO?

Trong tuần lễ tạo thế, Đức Chúa Trời đã thiết lập ngày nghỉ để kỷ niệm công tình sáng tạo của Ngài. Mỗi quốc gia cũng có ngày nghỉ để nhớ ngày lập quốc của mình.

“Ấy vậy, trời đất và muôn vật đã dựng nên xong rồi, ngày thứ bảy, Đức Chúa Trời làm xong các công việc Ngài đã làm, và ngày thứ bảy, Ngài nghỉ các công việc Ngài làm. Rồi, Ngài ban phước cho ngày thứ bảy, đặt là ngày thánh; vì trong ngày đó, Ngài nghỉ các công việc đã dựng nên và đã làm xong rồi” (Sáng-thế Ký 2:1-3).

Thật là rõ ràng! Chiều thứ Sáu, sau khi đã làm xong công việc sáng tạo, Đức Chúa Trời nghỉ. Ngài lập ngày thứ bảy làm ngày kỷ niệm sinh nhật hằng tuần của thế giới. Chữ “Sa-bát” theo tiếng Hê-bơ-rơ nghĩa là “nghỉ”. Ngài nghỉ không phải vì mệt, song để làm gương cho chúng ta. Ba điều Chúa dành riêng cho ngày Sa-bát: Ngài nghỉ, ban phước, và đặt là ngày thánh. Chỉ có Đức Chúa rời mới làm nên ngày thánh được.

2. SỢI DÂY LIÊN KẾT VỚI CHÚA

Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa (Giăng 1:3, 10). Trong tuần lễ tạo thế, Ngài thiết lập lễ hôn nhân vào ngày thứ sáu và ngài thiết lập lễ Sa-bát vào ngày thứ bảy. Đó là cơ hội hằng tuần để chúng ta kết chặt tình thân với Ngài. Là Đấng Tạo hóa, Đức Chúa Trời “nghỉ” trong ngày Sa-bát đầu tiên với A-đam và Ê-va. Ngài thiết lập chu kỳ tuần lễ bảy ngày vì sự lợi ích ho loài người. Tuy chúng ta nhớ đến Chúa mỗi ngày, nhưng ngài muốn chúng ta đặc biệt dành riêng ngày thứ bảy trong tuần cho Ngài. Trong ngày đó, chúng ta được bổ sức lại cả về phương diện thể chất và tinh thần. Sau này có sự xâm nhập của tội lỗi càng khiến ngày Sa-bát cần thiết hơn.

Khi ban luật pháp cho con người trên núi Si-nai, Chúa đặt điều răn về ngày Sa-bát ngay giữa Mười Điều răn. Đó là cái ấn đóng trên luật pháp Ngài. Chúa viết trong điều răn thứ tư, “Hãy nhớ ngày nghĩ đặng làm nên ngày thánh. Ngươi hãy mọi hết công việc mình trong sáu ngày, nhưng ngày thứ bảy là ngày nghĩ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi: trong ngày đó, ngươi, con trai, con gái, tôi trai, tớ gái, súc vật của ngươi, hoặc khách ngoại bang ở trong nhà ngươi, đều chớ làm công việc chi hết; vì trong sáu ngày Đức Giê-hô-va đã dựng nên trời, đất, biển, và muôn vật, qua ngày thứ bảy thì Ngài nghỉ: vậy nên Đức Giê-hô-va đã ban phước cho ngày nghỉ và làm nên ngày thánh” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8-11).

Ngài viết Mười Điều răn bằng chính ngón tay Ngài trên hai bảng đá(Xuất Ê-díp-tô Ký 31:18). Ngài muốn chúng ta giữ gày thứ bảy để kỷ niệm công trình sáng tạo của Ngài. Nếu mọi người đều giữ ngày Sa-bát, thì họ chẳng bao giờ quên Đấng Tạo Hóa của mình.

3. ĐỨC CHÚA GIÊ-SU GIỮ NGÀY NÀO?

Khi sống ở thế gian, Đức Chúa Giê-su luôn luôn giữ sự liên kết với Đức Chúa Cha. Ngài luôn nghỉ công việc nghề nghiệp và giữ thánh ngày Sa-bát thánh y theo như điều răn thứ tư dạy. “Đức Chúa Giê-su đến thành Na-xa-rét, là nơi dưỡng dục Ngài. Theo thói quen, nhằm ngày Sa-bát, Ngài vào nhà hội, đứng dậy mà đọc” (Lu-ca 4:16).

Nếu Chúa cần nghỉ ngơi để tương giao với Đức Chúa Cha trong ngày Sa-bát, thì chúng ta còn cần giữ ngày đó hơn nữa. Chính Ngài phán, “Vì loài người mà lập ngày Sa-bát, chớ chẳng phải vì ngày Sa-bát mà dựng nên loài người. Vậy thì Con người cũng làm Chủ ngày Sa-bát” (Mác 2:27, 28).

4. CHÚA DẠY CHÚNG TA PHẢI GIỮ NGÀY NÀO?

Trong Xuất Ê-díp-tô Ký 16, Chúa làm phép lạ về bánh ma-na. Câu 26 dạy rõ ràng ngày thứ bảy là ngày Sa-bát. Chúa truyền chúng ta làm việc trong sáu ngày và nghỉ ngày thứ bảy. Điều này thật hợp lý: làm trước nghỉ sau. Một số người nói rằng nghỉ ngày nào cũng được. Một số khác nói họ giữ ngày thứ nhất để kỷ niệm sự Chúa sống lại. Nhưng Kinh Thánh không bao giờ dạy chúng ta giữ ngày thứ Nhất.

Đức Chúa Giê-su truyền các môn đồ giữ ngày Sa-bát. Nói về sự tàn phá thành Giê-ru-sa-lem sẽ xảy ra 40 năm sau sự chết của Ngài, Chúa phán, “Hãy cầu nguyện cho các ngươi khỏi trốn tránh trong mùa đông hay là ngày Sa-bát” (Ma-thi-ơ 24:20).

Ngài muốn họ tiếp tục thực hành những điều Ngài dạy. Các môn đồ vẫn giữ ngày Sa-bát sau khi Chúa chết. (Xin đọc Lu-ca 23:54-56; Công-vụ Các Sứ-đồ 13:14; 16:13; 17:2; 18:1-4).

Sứ đồ Giăng giữ ngày thứ bảy hằng tuần. Ông viết “Nhằm ngày của Chúa, tôi được Thánh Linh cảm hóa” (Khải-huyền 1:10).

Theo Giăng, “ngày của Chúa” tức là ngày thứ bảy, vì chính Chúa phán “Con người là Chúa ngày Sa-bát” (Ma-thi-ơ 12:8).

5. NGÀY SA-BÁT LÀ MỘT DẤU HAY MỘT ẤN TÍN

Chúa phán, “Ta cũng cho chúng nó những ngày Sa-bát Ta làm một dấu giữa Ta và chúng nó, đặng chúng nó biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va biệt chúng nó ra thánh” (Ê-xê-chi-ên 20:12).

Đức Chúa Trời gọi ngày Sa-bát là một dấu, dấu giữa Ngài và dân sự Ngài. Binh sĩ thường có mật hiệu mà riêng họ với lính canh biết. Hô trúng những mật hiệu ấy thì họ mới được vào trại. Ngày Sa-bát là một mật hiệu, một dấu, một ấn tín. Chúng ta giữ ngày Sa-bát để bày tỏ lòng trung thành với Đức Chúa Trời và chấp nhận Ngài là Đấng Tạo Hóa. Nếu không giữ ngày Sa-bát, chúng ta tỏ lòng bất trung với Chúa của mình.

Khi giữ ngày Sa-bát, chúng ta tỏ lòng biết ơn Đức Chúa Trời về hai công việc lớn nhất mà Ngài đã làm: Ngài dựng nên ta và cứu chuộc ta. Ngày Sa-bát sẽ được tiếp tục giữ trong cõi đời đời. “Đức Giê-hô-va phán: Vì như trời mới đất mới mà Ta hầu dựng sẽ cứ còn trước mặt Ta… Từ ngày trăng mới này đến ngày trăng mới khác, từ ngày Sa-bát nọ đến ngày Sa-bát kia, mọi xác thịt sẽ đến thờ lạy trước mặt Ta” (Ê-sai 66:22, 23).

Ngày thứ bảy Sa-bát được thiết lập trước khi tội lỗi xâm nhập thế gian, và không hề bị hủy bỏ khi Đức Chúa Giê-su chết trên thập tự giá. Trong trời mới đất mới, mọi người được cứu sẽ tiếp tục giữ ngày Sa-bát. Nếu muốn được vào thiên đàng, thì chúng ta hãy vâng giữ luật thiên đàng ngay từ bây giờ.

6. GIỮ NGÀY SA-BÁT SẼ ĐƯỢC NHIỀU ƠN PHƯỚC

Những người vâng giữ ngày Sa-bát sẽ nhận được nhiều ơn phước. Chúa hứa, “Nếu ngươi ngừa giữ chơn mình trong ngày Sa-bát, không làm vừa ý mình trong ngày thánh của Ta, nếu ngươi xưng ngày Sa-bát là ngày vui thích, coi ngày thánh của Đức Giê-hô-va là đáng kính; nếu ngươi tôn trọng ngày đó, không đi đường riêng mình, không theo ý riêng mình, và không nói lời riêng mình, bấy giờ ngươi sẽ lấy Đức Giê-hô-va làm vui thích, Ta sẽ làm cho ngươi cỡi lên các nơi cao trên đất” (Ê-sai 58:13,14).

Chúa hứa là họ “sẽ được cỡi lên các nơi cao trên đất. Thật phước lớn chừng nào! Sau đây là một số ơn phước khác:

1. Ngày Sa-bát là ngày kỷ niệm sự tạo thế. Khi giữ ngày Sa-bát, ta kỷ niệm và ghi nhớ quyền năng sáng tạo của Ngài.

2. Ngày Sa-bát là ngày để sống gần với Chúa. Mỗi tuần khi dâng hiến trọn một ngày thứ Bảy cho Chúa là cách hay nhất để giữ mối tương giao giữa Ngài với ta. Trong sự thiêng liêng của ngày Sa-bát, ta sống thông công mật thiết với Chúa, dành thì giờ học Kinh Thánh, cầu nguyện, và lắng nghe Ngài. Ngài không muốn ta bận tâm với những sinh hoạt hằng ngày như đi làm việc, mua bán, học hành, du lịch, v.v… trong ngày thánh của Ngài.

3. Ngày Sa-bát cho ta niềm vui được thông công với các Cơ Đốc nhân khác khi sum họp trong đại gia đình của Chúa tại thánh đường, đức tin của ta được vững mạnh hơn. Một cây củi trong lò sưởi không thể đem lại nhiều hơi ấm, nhưng nếu có nhiều cây củi chụm lại, ngọn lửa sẽ lớn mạnh, đem lại sự ấm áp hơn. Trước khi từ giã các môn đồ để đi chịu chết, Đức Chúa Giê-su đã cầu nguyện để họ “yêu nhau” và “toàn vẹn hiệp làm một” (Giăng 13:34; 17:23).

4. Ngày Sa-bát là ngày kết chặt tình thân trong gia đình. Chúa truyền rằng trong ngày Sa-bát “ngươi chớ làm công việc chi hết.” Trong ngày đó, người cha không phải đi làm, bà mẹ được rảnh rang việc nội trợ, con cái được nghỉ học. Cả gia đình được hưởng sự hiện diện quý báu của Chúa. Mọi người dành thì giờ cho nhau, sum họp vui vẻ để học Kinh Thánh, hát ngợi khen Chúa, cầu nguyện, lễ bái, và đi dạo giữa cảnh thiên nhiên với nhau.

5. Ngày Sa-bát cho ta cơ hội làm việc thiện. Người láng giềng bị bệnh, nhưng trong tuần ta quá bận rộn không đi thăm được? Một người bạn có chuyện buồn cần những lời an ủi? Ngày Sa-bát cho ta cơ hội thi hành những việc làm yêu thương đối với người khác. Đức Chúa Giê-su phán, “Trong ngày Sa-bát có phép làm việc lành” (Ma-thi-ơ 12:12).

6. Ngày Sa-bát là ngày bồi dưỡng đời sống thuộc linh.

Chúa biệt riêng ngày Sa-bát ra thánh bằng sự hiện diện của Ngài trong ngày đó. Ngài ban phước cho ngày Sa-bát. Giữ ngày Sa-bát, ta sẽ được nhiều ơn phước. Nhờ thông công với Chúa, đời sống thuộc linh và đức tin của ta sẽ phát triển mạnh mẽ hơn.

7. Được hưởng ngày Sa-bát với Chúa trên thiên đàng. Ta có thể tóm tắt những lợi ích khi kết chặt tình thân với Đức Chúa Giê-su qua sự tương giao mỗi ngày và mỗi tuần. Kinh Thánh gọi “ngày thứ bảy là ngày Sa-bát, một ngày nghỉ” (Lê-vi Ký 23:3). Xin đọc thêm Hê-bơ-rơ 4:4-11.

Có kinh nghiệm được nghỉ ngơi, gần gũi với Chúa trong ngày Sa-bát hằng tuần cho chúng ta dưới thế gian, ta lại sẽ được hưởng niềm vui nghỉ ngơi trọn vẹn với Ngài trên thiên đàng. Chúng ta sẽ nếm sự bình an, hạnh phúc không gì so sánh được, và chỉ người nào có kinh nghiệm mới hiểu mà thôi. Bạn có muốn giữ ngày Sa-bát để được những ơn phước này chăng?

Các câu hỏi và trả lời:
 

Dấu Ấn của Đức Chúa Trời là gì?

Ê-xê-chi-ên 20:12  Ta cũng cho họ những ngày Sa-bát của Ta như một dấu hiệu giữa Ta và họ, để họ biết rằng Ta là Ðức Giê-hô-va đã biệt riêng họ ra thánh.
Ê-xê-chi-ên 20:20  Hãy biệt những ngày Sa-bát của Ta ra thánh, nó sẽ làm dấu hiệu giữa Ta và các ngươi, để cho họ biết rằng Ta là Giê-hô-va Ðức Chúa Trời của các ngươi.
Xuất Hành 31:13  Các con phải tuyệt đối giữ ngày Sa-bát của Ta vì đây là một dấu hiệu giữa Ta và các con qua mọi thế hệ, để các con biết rằng Ta là Ðức Giê-hô-va, Đấng thánh hóa các con.

 

Dấu hiệu nhận biết giữa Đức Chúa Trời Hằng Sống và dân sự Ngài, bao gồm cả chúng ta là những người Do Thái thuộc linh (Rô-ma 2:29), chính là ngày Sa-bát thứ bảy quy định ở điều răn thứ tư thuộc Mười Điều Răn. Nó chính là điều răn duy nhất mà Đức Chúa Trời đã mở đầu bằng “HÃY NHỚ”, và cũng chính là điều răn mà ngày nay Satan đã thành công lừa cho hầu như toàn bộ cộng đồng Cơ Đốc nhân toàn thế giới quên đi – bao gồm cả các mục sư lẫn các giáo sư thần học “tài cao hiểu rộng” khắp các hội thánh lớn nhỏ; hệt như thành tích mà khi xưa hắn đã thực hiện được trong việc bịt mắt cả dân tộc Do Thái cùng bao giáo sư Pha-ri-si “tài giỏi” chối bỏ Con Trai Đức Chúa Trời.

Điều răn thứ tư này phân biệt hẳn Đức Chúa Trời với tất cả các thần khác mà loài người tự tưởng tượng ra. Trong điều răn ấy có chứa cả danh Ngài (Giê-hô-va), cả chức vụ của Ngài (Tạo Hóa), và cả lãnh thổ thẩm quyền của Ngài (trời, đất, biển và muôn vật). Ấn của Đức Chúa Trời Hằng Sống chính là sự nhận biết chính xác danh tính vị Đức Chúa Trời chân thật và duy nhất chính là Đấng mà chúng ta vẫn gọi là Đức Chúa Cha, và điều đó sẽ thể hiện ra ngoài qua việc tuân giữ Mười Điều Răn, bao gồm điều răn thứ tư. Mặc dù không phải tất cả những ai giữ ngày Sa-bát đều đã nhận biết vị Đức Chúa Trời duy nhất chính là Cha, nhưng đúng là những người có Ấn của Ngài đóng trên trán đều sẽ vâng phục điều răn thứ tư này.

Chủ nhật không phải là ngày Sa-bát không?
 

Sáng Thế 2:2, 3  Ngày thứ bảy, Ðức Chúa Trời hoàn tất các công việc Ngài đã làm. Vì thế, vào ngày thứ bảy Ngài nghỉ. … Ngài ban phước cho ngày thứ bảy và thánh hóa ngày đó.

Lê-vi 23:32 Các con phải giữ ngày Sa-bát từ lúc mặt trời lặn… đến lúc mặt trời lặn ngày hôm sau.

Ngày Sa-bát là khoảng thời gian hàng tuần từ lúc mặt trời lặn ngày thứ sáu đến lúc mặt trời lặn ngày thứ bảy. Theo cách tính mà Đức Chúa Trời truyền cho người Do Thái, một ngày bắt đầu vào lúc mặt trời lặn và kết thúc vào lúc mặt trời lặn ngày hôm sau. Cách xác định thời gian của một ngày này đã có từ ngày đầu tiên của buổi sáng thế, “có buổi đêm, và buổi ngày, là ngày thứ nhất.” Sáng Thế 1:5.

Đức Chúa Jesus có bao giờ vi phạm điều răn của Cha Ngài về ngày Sa-bát không?

Giăng 15:10 Ta đã giữ các điều răn của Cha Ta, và ở trong tình yêu thương của Ngài.
Lu-ca 4:16  Ðức Chúa Jesus đến thành Na-xa-rét, là nơi dưỡng dục Ngài. Theo thói quen, vào ngày Sa-bát, Ngài đến nhà hội, đứng dậy để đọc.

Giữ thánh ngày Sa-bát trái lại còn là thói quen của Chúa Jesus. Các lãnh đạo tôn giáo người Do Thái buộc tội Chúa Jesus và cả các môn đồ là vi phạm ngày Sa-bát, nhưng trên thực tế, Ngài chỉ vi phạm đống truyền thống và lề thói mà những kẻ này tự tiện đặt ra cho ngày Sa-bát mà thôi. Ngày này tuy không được làm những công việc lao động kiếm sống thường nhật, vẫn được phép, thậm chí được khuyến khích làm những việc thiện của Tình Yêu Thương như cứu người, chữa bệnh…

Chúa Jesus có ý muốn dân Ngài tiếp tục giữ ngày Sa-bát sau khi Ngài đã dùng cái chết để đền chuộc tội lỗi cho họ không?

Ma-thi-ơ 24:20  Hãy cầu nguyện để các con không phải trốn chạy vào mùa đông hoặc vào ngày Sa-bát.

Chúa Jesus khi ấy đang tiên đoán sự sụp đổ của Giê-ru-sa-lem, sự kiện mà Ngài biết là sẽ xảy ra vào năm 70 sau Công Nguyên (gần 40 năm sau). Nhưng Ngài vẫn khuyên bảo các môn đồ hãy cầu nguyện để không phải bỏ chạy khỏi đội quân xâm lược vào ngày Sa-bát. Rất rõ ràng rằng, Chúa Jesus vẫn muốn dân Ngài giữ ngày Sa-bát ngay cả sau khi Ngài chết trên thập tự giá, sống dậy, và về trời.

Những người được cứu khi trở về Thiên Đường có còn giữ ngày Sa-bát không?

Ê-sai 66:22, 23  Ðức Giê-hô-va phán: Vì như trời mới đất mới mà Ta sắp tạo dựng, sẽ tồn tại trước mặt Ta thể nào, thì dòng dõi và tên tuổi các ngươi cũng sẽ tồn tại thể ấy. … từ ngày Sa-bát nọ đến ngày Sa-bát kia, mọi xác thịt sẽ đến thờ lạy trước mặt Ta.

Kinh Thánh cho biết những người được cứu chuộc mọi thời đại sẽ cùng giữ ngày Sa-bát của Đức Chúa Trời cho đến đời đời. Điều này cũng dễ hiểu, bởi ngày Sa-bát vốn là thứ Đức Chúa Trời đã ấn định từ trước khi tội lỗi xâm nhập thế gian, tốt đẹp và thánh khiết (Sáng Thế Ký 2:2, 3). Chẳng có lý do gì để Ngài xóa bỏ nó sau khi phục hồi muôn vật cả.

Sao ta có thể biết được ngày thứ bảy ngày nay chính là ngày Sa-bát?

Lu-ca 23:54-56 Bấy giờ là ngày Chuẩn Bị và ngày Sa-bát sắp đến. Các phụ nữ cùng đi với Chúa từ miền Ga-li-lê cũng đi theo để xem mộ và cách họ an táng Ngài. Rồi họ trở về, chuẩn bị hương liệu và dầu thơm. Ngày Sa-bát, họ nghỉ ngơi theo luật định.
Lu-ca 24:1-3 Ngày thứ nhất trong tuần lễ, lúc tờ mờ sáng, các phụ nữ ấy lấy hương liệu đã chuẩn bị đem đến mộ… thì không thấy thi hài của Đức Chúa Jesus đâu cả.

Chúng ta có thể biết chắc chắn được cái “ngày thứ bảy” Kinh Thánh nói đến chính là ngày thứ bảy ngày nay, chứ không phải chủ nhật, dựa vào những phân đoạn trong 4 sách Tin Lành của Kinh Thánh nói về sự chết của Đức Chúa Jesus, ví dụ như Lu-ca 23:54 – 24:3 ở trên. Phân đoạn cho biết, Ngài chết vào ngày Chuẩn Bị của người Do Thái, tức ngày thứ sáu ngày nay, và vì ngày Sa-bát sắp đến gần nên các môn đồ buộc phải vâng phục điều răn mà tạm trở về để nghỉ ngơi. Sau khi ngày Sa-bát kết thúc, đến ngày thứ nhất của tuần khi họ trở lại thì Chúa đã hồi sinh. Ngày Chúa hồi sinh này chính là ngày mà đến tận ngày nay, nhiều cộng đồng dân Chúa vẫn kỷ niệm lễ Phục Sinh hàng năm, chính là một ngày chủ nhật. Ngày Sa-bát, do vậy, là ngày nằm ngay sau ngày thứ sáu, và ngay trước ngày chủ nhật ngày nay. Cả hai dữ kiện ấy đều nhất quán cho thấy nó chỉ có thể là ngày thứ bảy mà thôi. 

  • Facebook Social Icon
  • YouTube Social  Icon

Website Tiếng Anh: www.divinelife.org.au

This site was designed with the
.com
website builder. Create your website today.
Start Now