
Đức Chúa Cha: Đức Chúa Trời Có Một Và Thật, Đấng Tối Cao
Một trong những lẽ thật rõ ràng nhất được bày tỏ trong Kinh Thánh là Đức Chúa Cha là Đức Chúa Trời Có Một và Thật, Đấng Tối Cao, Nguồn của mọi sự sống, thẩm quyền và quyền năng. Lẽ thật này không hạ thấp Đức Chúa Giê-su Christ. Trái lại, nó giúp chúng ta hiểu Đức Chúa Giê-su thật sự là ai: Con Độc Sanh của Đức Chúa Trời, Đấng được Cha sai đến, được Cha tôn cao, và được Cha ban cho mọi thẩm quyền.
Nhiều người bị nhầm lẫn vì họ nghĩ rằng việc tôn kính Đức Chúa Cha là Đức Chúa Trời Có Một và Thật bằng cách nào đó sẽ làm giảm địa vị của Con. Nhưng Kinh Thánh không dạy như vậy. Kinh Thánh tôn cao cả Cha và Con, đồng thời vẫn giữ một trật tự rõ ràng: Cha là Nguồn, và Con ra từ Ngài; Cha sai, và Con được sai; Cha ban thẩm quyền, và Con nhận thẩm quyền; Cha là Đầu của Đấng Christ, và Đấng Christ thuận phục Cha.
Điều này không phủ nhận địa vị làm Con thiêng liêng của Đấng Christ. Trái lại, đó chính là nền tảng của địa vị ấy.
👑 1. Đức Chúa Cha Là Đấng Chí Cao
Khi thiên sứ Gáp-ri-ên báo tin về sự ra đời của Đức Chúa Giê-su, ông nói:
“Ngài sẽ nên cao trọng, được gọi là Con của Đấng Chí Cao; Chúa là Đức Chúa Trời sẽ ban cho Ngài ngai Đa-vít, tổ phụ Ngài. Ngài sẽ trị vì nhà Gia-cốp đời đời, và vương quốc Ngài sẽ không bao giờ chấm dứt.”
— Lu-ca 1:32–33,
Câu này rất quan trọng. Đức Chúa Giê-su được gọi là “Con của Đấng Chí Cao.” Điều này có nghĩa rằng Đức Chúa Cha là Đấng Chí Cao — Đấng Tối Cao trên hết mọi sự. Con không được gọi là “Đấng Chí Cao,” nhưng là Con của Đấng Chí Cao.
Điều này không khiến Đức Chúa Giê-su trở thành một tạo vật tầm thường. Trái lại, nó xác định Ngài là Con thật của Đức Chúa Trời Tối Cao. Sự cao trọng, ngai, vương quốc và thẩm quyền của Ngài đều đến từ Cha Ngài.
Đức Chúa Cha là Đấng Chí Cao vì Ngài là Nguồn của muôn vật, là Đấng mà từ Ngài mọi sự sống, thẩm quyền và quyền năng đều phát xuất.
✨ 2. Đức Chúa Cha Là Đức Chúa Trời Có Một và Thật
Chính Đức Chúa Giê-su đã xác định rõ ràng Cha Ngài là Đức Chúa Trời Có Một và Thật:
“Sự sống đời đời là nhìn biết Cha, Đức Chúa Trời Có Một và Thật, và Đức Chúa Giê-su Christ, Đấng Cha đã sai đến.”
— Giăng 17:3
Đức Chúa Giê-su không nói: “để họ biết Chúng Ta là Đức Chúa Trời Có Một và Thật.” Ngài hướng lời đến Cha và gọi Cha là “Đức Chúa Trời Có Một và Thật.” Sau đó, Ngài xác định chính Ngài là Đấng được Cha sai đến.
Điều này cho thấy một sự phân biệt rõ ràng:
• Đức Chúa Cha là Đức Chúa Trời Có Một và Thật.
• Đức Chúa Giê-su Christ là Đấng được Đức Chúa Trời Có Một và Thật sai đến.
Vì vậy, từ câu này chúng ta có thể thấy rõ rằng Đức Chúa Giê-su không phải là “Đức Chúa Trời Có Một và Thật” theo nghĩa tối cao như Cha, nhưng là Con thiêng liêng của Đức Chúa Trời Có Một và Thật, Con Độc Sanh của Cha, Đấng đã ra từ Cha và bày tỏ Cha cách trọn vẹn.
Điều này không hạ thấp Đấng Christ. Nó tôn kính Ngài đúng theo danh tính thật của Ngài. Đức Chúa Giê-su không phải là một Đức Chúa Trời đối địch bên cạnh Cha. Ngài là Con đã ra từ Cha, thừa hưởng bản tánh thần thượng của Cha, và bày tỏ vinh quang của Cha.
🔥 3. Đức Chúa Cha Là Nguồn Của Muôn Vật
Phao-lô đưa ra một lời tuyên bố rất rõ ràng về đức tin Cơ Đốc:
“Đối với chúng ta chỉ có một Đức Chúa Trời là Cha, từ Ngài mà có muôn vật và chúng ta sống cho Ngài; và chỉ có một Chúa là Đức Chúa Giê-su Christ, nhờ Ngài mà có muôn vật và chúng ta cũng nhờ Ngài mà sống.”
— 1 Cô-rinh-tô 8:6, BDM
Ở đây, Phao-lô xác định một Đức Chúa Trời: Đức Chúa Cha. Ngài là Đấng “từ Ngài mà có muôn vật.” Điều này có nghĩa Ngài là Nguồn, là cội gốc, là mạch suối của mọi sự hiện hữu.
Đức Chúa Giê-su Christ là một Chúa “nhờ Ngài mà có muôn vật.” Đức Chúa Cha là Nguồn; Con là kênh thiêng liêng mà qua đó Cha sáng tạo, bày tỏ, cứu chuộc và ban sự sống.
Trật tự này nhất quán trong Kinh Thánh:
• Muôn vật đến từ Cha.
• Muôn vật hiện hữu qua Con.
• Cha là Nguồn.
• Con là Đấng Trung Gian và Đấng Bày Tỏ thiêng liêng của Cha.
🛡️ 4. Mọi Thẩm Quyền Đã Được Ban Cho Đức Chúa Giê-su
Sau khi sống lại, Đức Chúa Giê-su tuyên bố:
“Tất cả thẩm quyền trên trời và dưới đất đã được giao cho Ta.”
— Ma-thi-ơ 28:18, BDM
Đây là một lời tuyên bố mạnh mẽ về sự tôn cao của Đấng Christ. Nhưng nó cũng cho thấy rằng thẩm quyền của Ngài đã được ban cho Ngài. Nếu thẩm quyền được ban cho Đức Chúa Giê-su, thì Đấng ban thẩm quyền ấy có thẩm quyền cao hơn.
Đức Chúa Cha ban thẩm quyền cho Con vì Cha là Đấng Tối Cao. Đức Chúa Giê-su nhận thẩm quyền từ Cha vì Ngài là Con vâng phục.
Đây là lý do Đức Chúa Giê-su phán:
“Cha yêu Con và đã giao mọi sự vào tay Con.”
— Giăng 3:35, BDM
Và một lần khác:
“Mọi sự đã được Cha Ta giao cho Ta.”
— Ma-thi-ơ 11:27, BDM
Con được tôn cao cách vĩ đại, nhưng sự tôn cao của Ngài đến từ Cha. Thẩm quyền của Ngài không độc lập khỏi Cha, nhưng được nhận từ Cha và được thực thi trong sự hòa hợp trọn vẹn với Cha.
🙏 5. Con Thờ Phượng Và Thuận Phục Cha
Kinh Thánh nhiều lần cho thấy Đức Chúa Giê-su cầu nguyện với Cha, thờ phượng Cha, vâng phục Cha, và thuận phục Cha.
Đức Chúa Giê-su phán:
“Lương thực của Ta là làm theo ý muốn của Đấng đã sai Ta và hoàn tất công việc của Ngài.”
— Giăng 4:34, BDM
Ngài cũng phán:
“Ta không tìm ý riêng mình, nhưng tìm ý muốn của Đấng đã sai Ta.”
— Giăng 5:30, BDM
Trong vườn Ghết-sê-ma-nê, Đức Chúa Giê-su cầu nguyện:
“Không theo ý Con, nhưng theo ý Cha.”
— Ma-thi-ơ 26:39, BDM
Điều này cho thấy sự thuận phục trọn vẹn của Con đối với Cha. Đức Chúa Giê-su đã sống trong sự đầu phục hoàn toàn đối với ý muốn của Cha Ngài.
Nhưng Kinh Thánh không bao giờ nói rằng Cha thuận phục bất cứ ai. Kinh Thánh không bao giờ nói rằng Cha thờ phượng bất cứ ai. Cha không bao giờ được trình bày như Đấng ở dưới thẩm quyền của một hữu thể khác.
Trái lại, Kinh Thánh nói:
“Đức Chúa Trời là đầu của Đấng Christ.”
— 1 Cô-rinh-tô 11:3, BDM
Đây là một lời tuyên bố rõ ràng về trật tự thiêng liêng. Đức Chúa Cha là Đầu của Đấng Christ. Cha là Đấng Tối Cao, và Con yêu thương thuận phục Ngài.
Điều này không làm giảm giá trị của Con. Nó bày tỏ vẻ đẹp của trật tự thiêng liêng, tình yêu, sự khiêm nhường và sự hòa hợp.
🌿 6. Chỉ Đức Chúa Cha Là Bất Tử Theo Nghĩa Tối Hậu
Đức Chúa Cha là Nguồn của mọi sự sống. Tất cả các loài thọ tạo đều lệ thuộc vào Ngài để tồn tại. Các thiên sứ, con người và mọi sinh vật tiếp tục sống chỉ vì Đức Chúa Trời nâng đỡ họ.
Phao-lô mô tả Đức Chúa Trời là Đấng:
“Đấng duy nhất có sự bất tử, ngự trong ánh sáng không ai đến gần được, Đấng chưa ai từng thấy và cũng không thể thấy; nguyện sự tôn kính và quyền năng đời đời thuộc về Ngài.”
— 1 Ti-mô-thê 6:16, BDM
Theo nghĩa tối hậu, Đức Chúa Cha là Đấng bất tử vì Ngài là Nguồn của mọi sự sống. Sự sống của Ngài không bắt nguồn từ ai khác, tự hữu và nguyên thủy. Ngài không nhận sự sống từ một Đấng khác. Ngài không thể chết, vì mọi sự sống đều lệ thuộc vào Ngài.
Điều này cũng giúp chúng ta hiểu vì sao Cha đã sai Con Ngài đến để chết.
Nếu Cha là Nguồn của muôn vật, Đấng nắm giữ mọi sự sống, và Đấng nâng đỡ toàn bộ công trình sáng tạo, thì chính Ngài không thể ngừng hiện hữu hay chết. Vì vậy, trong tình yêu của Ngài dành cho thế gian, Ngài đã ban Con Độc Sanh của Ngài.
“Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Độc Sanh của Ngài…”
— Giăng 3:16, BDM
Cha không sai một thiên sứ được tạo dựng. Ngài đã ban chính Con Độc Sanh của Ngài — Đấng đã ra từ Ngài, thừa hưởng bản tánh thần thượng của Ngài, và cũng có thể mang lấy nhân tính để chết thay cho chúng ta.
⚖️ 7. Còn 1 Giăng 5:20 Thì Sao?
Một số người dùng 1 Giăng 5:20 để cho rằng Đức Chúa Giê-su được gọi là “Đức Chúa Trời Có Một và Thật.” Câu này chép:
“Chúng ta cũng biết rằng Con Đức Chúa Trời đã đến và ban cho chúng ta sự hiểu biết để chúng ta nhận biết Đấng chân thật; chúng ta ở trong Đấng chân thật, trong Con Ngài là Đức Chúa Giê-su Christ. Đây là Đức Chúa Trời Chân Thật và là sự sống đời đời.”
— 1 Giăng 5:20
Thoạt nhìn, một số người cho rằng cụm từ “Đây là Đức Chúa Trời Chân Thật và là sự sống đời đời” nói về Đức Chúa Giê-su, vì Đức Chúa Giê-su được nhắc đến ngay trước đó. Nhưng điều này không nhất thiết đúng. Kinh Thánh không phải lúc nào cũng theo quy tắc “tiền đề gần nhất”; bối cảnh phải quyết định ý nghĩa.
Bối cảnh của 1 Giăng 5:20 chỉ về Đức Chúa Cha.
Giăng nói rằng Con Đức Chúa Trời đã đến và ban cho chúng ta sự hiểu biết để chúng ta có thể nhận biết “Đấng chân thật.” Điều này vang vọng lại Giăng 17:3, nơi Đức Chúa Giê-su nói sự sống đời đời là nhận biết Cha, “Đức Chúa Trời Có Một và Chân Thật,” và Đức Chúa Giê-su Christ, Đấng Cha đã sai đến.
Vì vậy, mạch ý tưởng là:
• Con đã đến.
• Con ban cho chúng ta sự hiểu biết.
• Mục đích là để chúng ta nhận biết Đấng chân thật — tức Đức Chúa Cha.
• Chúng ta ở trong Cha qua Con Ngài là Đức Chúa Giê-su Christ.
• Đây là Đức Chúa Trời Có Một và Thật và là sự sống đời đời.
Vì vậy, 1 Giăng 5:20 không nên được dùng để mâu thuẫn với Giăng 17:3. Đức Chúa Giê-su đã xác định rõ Cha là “Đức Chúa Trời Có Một và Thật.”
Đúng hơn, 1 Giăng 5:20 nên được hiểu là nói về Cha là Đức Chúa Trời Có Một và Thật, đồng thời cũng cho thấy rằng chúng ta nhận biết và ở trong Đức Chúa Trời Có Một và Thật qua Con Ngài là Đức Chúa Giê-su Christ.
📖 8. Đức Chúa Giê-su Là Đấng Thiêng Liêng, Nhưng Không Phải Là Đấng Tối Cao
Kinh Thánh trình bày Đức Chúa Giê-su là Đấng thiêng liêng, xứng đáng được tôn kính, và cao trọng hơn mọi loài thọ tạo. Ngài là Con Độc Sanh của Đức Chúa Trời, hình ảnh trung thực của Cha, Đấng mà qua Ngài muôn vật được dựng nên, Đấng Cứu Chuộc nhân loại, và Đấng được bổ nhiệm làm Chúa và Vua.
Nhưng Kinh Thánh cũng trình bày Cha là Đấng Tối Cao trên hết mọi sự, kể cả trên Đấng Christ:
“Khi muôn vật đã quy phục Ngài, thì chính Con cũng sẽ quy phục Đấng đã khiến muôn vật quy phục mình, để Đức Chúa Trời là tất cả trong mọi sự.”
— 1 Cô-rinh-tô 15:28, BDM
Điều này cho thấy rằng ngay cả sau khi muôn vật được đặt dưới Đấng Christ, chính Con vẫn thuận phục Cha. Cha là Thẩm Quyền Tối Cao sau cùng. Con trị vì dưới Cha và vì vinh quang của Cha.
Vì vậy, Kinh Thánh không dạy có hai Đấng Tối Cao. Kinh Thánh dạy có một Đức Chúa Trời là Cha, và một Chúa là Đức Chúa Giê-su Christ, Con thiêng liêng của Ngài.
🌟 Kết Luận
Kinh Thánh bày tỏ rõ ràng rằng Đức Chúa Cha là Đức Chúa Trời Có Một và Thật, Đấng Chí Cao, Đấng Tối Cao, Nguồn của mọi sự sống, thẩm quyền và quyền năng.
Đức Chúa Giê-su Christ không phải là một loài thọ tạo. Ngài là Con Độc Sanh của Đức Chúa Trời, Đấng đã ra từ Cha, thừa hưởng bản tánh thiêng liêng của Cha, và bày tỏ tính cách của Cha cách trọn vẹn. Ngài xứng đáng nhận sự tôn kính, thờ phượng, tình yêu, sự tin cậy và sự vâng phục vì chính Cha đã tôn cao Ngài và truyền cho mọi người phải tôn kính Ngài.
Nhưng Con không thay thế Cha trong địa vị Đức Chúa Trời Có Một và Thật. Trái lại, Con dẫn chúng ta đến với Cha, bày tỏ Cha, vâng phục Cha, tôn vinh Cha, và đem chúng ta vào mối tương giao với Cha.
Cha là Nguồn.
Con là Đấng Bày Tỏ thiêng liêng.
Cha là Đấng Chí Cao.
Con là Con của Đấng Chí Cao.
Cha là Đức Chúa Trời Có Một và Thật.
Đức Chúa Giê-su Christ là Con Độc Sanh mà Cha đã sai đến.
Đây là lý do Đức Chúa Giê-su phán:
“Sự sống đời đời là nhìn biết Cha, Đức Chúa Trời Có Một và Thật, và Đức Chúa Giê-su Christ, Đấng Cha đã sai đến.”
— Giăng 17:3, BDM

