
Quan Điểm Tân Ước Về Thịt Thanh Sạch và Không Thanh Sạch
Tân Ước dạy một cách rõ ràng rằng những người tin Đấng Christ không còn ở dưới Luật Pháp Môi-se như một hệ thống để được xưng công bình. Qua Đức Giê-su Christ, “chức vụ của luật pháp” đã kết thúc, và các tín hữu nay bước vào giao ước mới của ân điển—không còn sống theo sự cũ kỹ của chữ viết, nhưng được dẫn dắt bởi sự sống và quyền năng của Thánh Linh. Như Kinh Thánh chép:
“Ngài đã ban cho chúng tôi chức vụ của giao ước mới, không theo chữ viết, nhưng theo Thánh Linh; vì chữ viết làm chết, còn Thánh Linh làm cho sống” (2 Cô-rinh-tô 3:6).
Sứ đồ Phao-lô nói rõ hơn nữa:
“Nhưng bây giờ chúng ta đã được giải thoát khỏi luật pháp… hầu cho chúng ta phục vụ theo cách mới của Thánh Linh, chứ không theo cách cũ của chữ viết” (Rô-ma 7:6).
Ông tiếp tục khẳng định: “Vì anh em không ở dưới luật pháp, nhưng ở dưới ân điển” (Rô-ma 6:14), và rằng Đấng Christ chính là sự hoàn tất của luật pháp để ban sự công chính cho mọi kẻ tin (Rô-ma 10:4). Trong đời sống Tân Ước, sự vâng phục không còn xuất phát từ những điều răn được viết ra bên ngoài—trên bảng đá hay trong các quy định chữ viết—mà từ luật của Thánh Linh được ghi khắc trong lòng con người (Giê-rê-mi 31:33; Rô-ma 8:2).
Chính trong ánh sáng này, các luật lệ về ăn uống của Cựu Ước cần được hiểu đúng vị trí của chúng. Đức Giê-su dạy rằng những gì đi vào thân thể không làm ô uế con người (Mác 7:18–19), và sứ đồ Phao-lô khẳng định: “Không có vật gì tự nó là ô uế” (Rô-ma 14:14). Thức ăn không còn là yếu tố thuộc linh quyết định mối quan hệ giữa con người với Đức Chúa Trời, vì “vương quốc của Đức Chúa Trời không phải là việc ăn uống” (Rô-ma 14:17). Do đó, trong bối cảnh Tân Ước, tín hữu được tự do ăn mọi loại thịt, kể cả những loại từng được gọi là “không thanh sạch” trong Luật Pháp Môi-se.
Tuy nhiên, sự dẫn dắt của Thánh Linh không bao giờ là sự buông thả, mà luôn là sự khôn ngoan sống động. Những phân loại “thanh sạch” và “không thanh sạch” trong sách Lê-vi Ký mang tính nghi lễ (ceremonial), chứ không phải đạo đức hay vệ sinh. Thuật ngữ “không thanh sạch” không có nghĩa là dơ bẩn hay ô uế về mặt vệ sinh, mà chỉ nói đến tình trạng nghi lễ trong hệ thống thờ phượng của giao ước cũ. Vì thế, nó không có nghĩa rằng bản thân thịt đó là tội lỗi hay độc hại khi ăn.
Dẫu vậy, trong sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, có thể nhận thấy rằng nhiều loài vật được xếp vào nhóm “không thanh sạch” cũng thường là những loại có hại cho sức khỏe nếu được tiêu thụ thường xuyên, đặc biệt là về lâu dài. Dưới sự dẫn dắt của Thánh Linh, tín hữu được tự do cân nhắc những nguyên tắc khôn ngoan này—không phải để quay trở lại tuân giữ Luật Pháp, mà để quản trị tốt thân thể mà Đức Chúa Trời đã giao phó.
Trong khuôn khổ của đời sống được Thánh Linh hướng dẫn, một tín hữu có thể chọn tránh ăn thịt không thanh sạch vì lý do sức khỏe—không vì nghĩa vụ luật pháp, mà vì tình yêu và sự khôn ngoan. Sứ đồ Phao-lô dạy rằng thân thể chúng ta là đền thờ của Thánh Linh (1 Cô-rinh-tô 6:19–20), và việc gìn giữ sức khỏe tốt giúp chúng ta phục vụ Đức Chúa Trời hiệu quả hơn và bền bỉ hơn trong thời gian dài. Như vậy, việc ăn uống trở thành vấn đề của sự hướng dẫn cá nhân bởi Thánh Linh, chứ không phải là sự ràng buộc bởi luật lệ.
Sau cùng, nguyên tắc chi phối toàn bộ đạo đức Tân Ước là tình yêu. Thánh Linh không dẫn dắt tín hữu quay trở lại với “chữ viết cũ” của Lê-vi Ký, mà dẫn họ bước đi trong tình yêu, sự tự do và trách nhiệm. Tình yêu giúp chúng ta sử dụng sự tự do một cách khôn ngoan, quan tâm đến sức khỏe của chính mình, và không biến những xác tín cá nhân thành luật lệ bắt buộc cho người khác. Như Phao-lô nói: “Mọi sự đều được phép làm, nhưng không phải mọi sự đều có ích” (1 Cô-rinh-tô 10:23).
Tóm lại, trong Tân Ước, tín hữu không còn phục vụ Đức Chúa Trời theo “cách cũ của chữ viết”, nhưng theo “cách mới của Thánh Linh”. Cơ Đốc nhân hoàn toàn được tự do khỏi các luật lệ ăn uống của giao ước cũ và có thể ăn mọi loại thịt mà không gánh chịu hậu quả thuộc linh. Tuy nhiên, khi được Thánh Linh hướng dẫn, việc lựa chọn tránh một số loại thịt vì lý do sức khỏe có thể là một quyết định khôn ngoan và đầy yêu thương—không phải để tuân giữ Luật Pháp, mà để sống một đời sống khỏe mạnh, lâu dài và hữu ích hơn cho sự phục vụ Đức Chúa Trời.

