
Rô-ma 7 và Rô-ma 8: Giăng Co hay Chiến Thắng
Rô-ma 7:14–20 là một trong những phân đoạn Kinh Thánh thường bị hiểu sai và sử dụng sai nhiều nhất:
“Vả, chúng ta biết luật pháp là thiêng liêng; còn tôi là xác thịt, đã bị bán cho tội lỗi. Vì điều mình làm thì tôi chẳng hiểu; bởi điều tôi muốn thì tôi không làm, nhưng điều tôi ghét thì tôi lại làm... Vậy bây giờ chẳng phải là tôi làm điều đó nữa, nhưng ấy là tội lỗi ở trong tôi.”
— Rô-ma 7:14–20
Trong phân đoạn này, sứ đồ Phao-lô mô tả một người đang ở trong sự xung đột thuộc linh sâu sắc — một người thuộc về xác thịt, bị nô lệ cho tội lỗi, và không có khả năng làm điều lành. Nhiều người cho rằng đây là kinh nghiệm của chính Phao-lô khi đã là Cơ Đốc nhân, và từ đó xem đây là hình ảnh bình thường của đời sống Cơ Đốc: luôn tranh chiến, thất bại và bị đánh bại.
Nhưng cách giải thích đó có thật sự đúng không?
Phao-lô nói về một “người khốn nạn,” bị bán dưới quyền tội lỗi, không thể làm điều lành và cứ liên tục làm điều ác. Tuy nhiên, tình trạng này không phải là thực tế của một người đã hiệp một với Đấng Christ và được Đức Thánh Linh ngự trong lòng. Nó hoàn toàn trái ngược với đời sống chiến thắng được hứa trong Rô-ma 8.
✨ Sự Tương Phản Rõ Ràng Trong Rô-ma 8 🕊️
Những người cho rằng Rô-ma 7 mô tả đời sống Cơ Đốc thường bỏ qua chương kế tiếp:
“Vả, chăm về xác thịt sanh ra sự chết, còn chăm về Thánh Linh sanh ra sự sống và bình an... Vả, những kẻ sống theo xác thịt thì không thể ở cho đẹp lòng Đức Chúa Trời. Nhưng nếu Thánh Linh của Đức Chúa Trời ở trong anh em, thì anh em chẳng thuộc về xác thịt đâu, nhưng thuộc về Thánh Linh...”
— Rô-ma 8:6–9
Sự tương phản này cho thấy rõ rằng người được mô tả trong Rô-ma 7 không phải là một tín hữu đầy dẫy Thánh Linh, mà là một người vẫn còn ở dưới quyền của xác thịt. Người ấy không thể bước đi trong sự công bình hay kinh nghiệm sự bình an của Đức Chúa Trời. Rô-ma 8 công bố rằng những ai ở trong Đấng Christ không còn ở trong xác thịt nữa, nhưng ở trong Thánh Linh; và Thánh Linh ban sự sống cùng sự tự do khỏi luật của sự tội và sự chết.
⚠️ Khước Từ Giáo Lý Về Sự Thất Bại Liên Tục ⛓️
Một số người khăng khăng giữ một “lập trường trung gian,” chấp nhận sự thất bại thường xuyên như là điều bình thường của đời sống Cơ Đốc. Cách suy nghĩ này khiến tín hữu bị mắc kẹt trong một trạng thái mơ hồ và bại trận, không thể thật sự nắm lấy sự giải cứu hoàn toàn. Đây là một quan niệm rất giống với tình trạng của La-ô-đi-xê:
“Ngươi nói rằng: Ta giàu rồi, ta đã trở nên giàu có và không cần gì nữa; nhưng ngươi không biết rằng mình khốn khổ, đáng thương, nghèo nàn, đui mù và trần truồng.”
— Khải-huyền 3:17
Giáo lý như vậy giữ nhiều người trong vòng lặp ăn năn liên tục mà không bao giờ dẫn họ đến chiến thắng. Khi cứ liên tục tự nhận mình là “khốn nạn,” họ đang phủ nhận quyền năng cứu rỗi của Đấng Christ — quyền năng có thể giải cứu hoàn toàn khỏi tội lỗi.
Theo sách Khải-huyền, sự trần truồng tượng trưng cho tình trạng không được mặc lấy sự công bình của Đấng Christ. Những ai vẫn ở trong tình trạng ấy cần tự hỏi: Nếu thật sự đã được mặc lấy sự công bình của Đấng Christ, thì tại sao vẫn tiếp tục xưng mình là “khốn nạn”?
Tiếp tục ở trong tâm trí đó là phủ nhận hiệu quả của ân điển. Kinh Thánh khẳng định rằng những ai ở trong Đấng Christ đã được giải cứu khỏi luật của sự tội và sự chết (Rô-ma 8:2). Tiếp tục xưng nhận sự nô lệ sau khi đã được giải cứu không phải là sự khiêm nhường — mà là phủ nhận điều Đấng Christ đã hoàn thành.
🙏 Tự Do Trong Đấng Christ Không Phải Là Tự Cao ✨
Sự tự do khỏi tình trạng của “người khốn nạn” thường bị hiểu lầm là kiêu ngạo. Nhưng công bố chiến thắng trong Đấng Christ không phải là tự xưng công bình. Những tín hữu thật vui mừng trong sự công bình của Đấng Christ làm điều đó để tôn vinh Đức Chúa Trời, chứ không phải khoe khoang về thành tích của mình.
Những người chống đối sứ điệp này thường hiểu sai vì họ nhìn qua lăng kính của chủ nghĩa luật pháp — nhấn mạnh hành vi hơn là sự biến đổi bản chất. Theo quan điểm đó, không một tín hữu nào có thể tuyên bố chiến thắng, vì ngay cả một ý nghĩ thoáng qua hay một lỗi nhỏ cũng bị xem là tội lỗi. Dưới hệ thống đó, Cơ Đốc nhân luôn sống trong sự kết án.
Nhưng sự công bình trong Đấng Christ không được đo bằng sự hoàn hảo bên ngoài — mà được định nghĩa bởi một bản chất đã được đổi mới, một thân vị mới trong Đấng Christ. Trọng tâm chuyển từ việc giữ luật pháp bên ngoài sang đời sống được dẫn dắt bởi Thánh Linh, nơi chính sự sống của Đấng Christ trở thành sự sống của người tin.
🚪 Sự Nguy Hiểm Khi Vẫn Ở Trong La-ô-đi-xê 🕯️
Làm sao một người có thể thoát khỏi La-ô-đi-xê nếu vẫn tiếp tục chấp nhận căn tính La-ô-đi-xê? Ăn năn mãi mà không có chiến thắng không phải là Tin Lành. Đó là một vòng lặp tuyệt vọng chống lại lẽ thật giải phóng của giao ước mới.
Chiến thắng phải được tiếp nhận — chứ không chỉ hy vọng mơ hồ. Kinh Thánh hứa rằng trong Đấng Christ, người tin đã được trở nên trọn vẹn (Cô-lô-se 2:10). Xưng nhận mình vẫn còn làm nô lệ cho tội lỗi trong khi lại tuyên bố mình hiệp một với Đấng Christ là một sự mâu thuẫn, làm mất danh dự của Đấng Giải Cứu.
Tư tưởng này cuối cùng tự đánh bại chính nó. Những người chấp nhận nó không thể vui mừng trong sự giải cứu mà không ngay lập tức tự kết án mình vì dám tin rằng chiến thắng là điều có thể. Đây là một thần học không chừa chỗ cho sự bảo đảm, niềm vui hay tự do trong Đấng Christ.
🌿 Kết Luận ✨
Rô-ma 7 mô tả một linh hồn bị nô lệ cho tội lỗi — tình trạng mà Đấng Christ đã đến để giải cứu nhân loại khỏi đó. Rô-ma 8 công bố quyền năng của sự giải cứu ấy. Đời sống đầy dẫy Thánh Linh không được định nghĩa bởi sự thất bại, nhưng bởi sự công bình, bình an và vui mừng trong Thánh Linh (Rô-ma 14:17).
Đã đến lúc vượt qua thần học của “người khốn nạn” và bước vào sự đầy trọn của Tin Lành:
“Christ ở trong anh em, là sự trông cậy về vinh hiển.”
— Cô-lô-se 1:27

