
Đời Sống Nông Thôn: Sống Tách Biệt Khỏi Ảnh Hưởng Của Ba-by-lôn
Trong những cảnh cuối cùng của lịch sử thế gian, dân Đức Chúa Trời được kêu gọi phải tách khỏi ảnh hưởng băng hoại của Ba-by-lôn — một hệ thống thuộc linh của sự lừa dối, thờ phượng sai lạc, suy đồi đạo đức, kiểm soát kinh tế, và sự lệ thuộc vào thế gian đang chi phối các dân tộc.
Lời kêu gọi trong Khải Huyền 18:4 rất nghiêm trọng và khẩn cấp:
“Hỡi dân Ta, hãy ra khỏi Ba-by-lôn, kẻo các ngươi tham dự vào tội lỗi nó, và chịu những tai họa của nó.”
Lời kêu gọi này không chỉ nói về việc rời bỏ tôn giáo sai lạc vào giây phút cuối cùng. Đây cũng là một lời kêu gọi thực tế và thuộc linh để tách khỏi ảnh hưởng của Ba-by-lôn trước khi cơn khủng hoảng cuối cùng phát triển trọn vẹn. Ba-by-lôn không chỉ là một hệ thống tôn giáo; nó cũng định hình văn hóa, giáo dục, giải trí, kinh tế, giá trị sống, tham vọng, và thói quen hằng ngày của thế gian.
Vì vậy, ra khỏi Ba-by-lôn phải bao gồm nhiều hơn là chỉ thay đổi giáo lý. Điều đó phải bao gồm một sự thay đổi trong lối sống.
Một trong những cách quan trọng nhất mà Đức Chúa Trời chuẩn bị dân Ngài là dẫn họ ra khỏi ảnh hưởng băng hoại của các thành phố, bước vào đời sống nông thôn đơn giản hơn, nơi gia đình có thể được huấn luyện, được củng cố, và giảm bớt sự lệ thuộc vào những hệ thống sẽ sớm được dùng để gây áp lực trên lương tâm.
Đời sống nông thôn không phải là sự trốn tránh sứ mạng. Đó là sự chuẩn bị cho sứ mạng.
🌾 Vì Sao Đời Sống Nông Thôn Quan Trọng
Xuyên suốt Kinh Thánh, Đức Chúa Trời thường dẫn dân Ngài ra khỏi những môi trường đông đúc, băng hoại, và thế tục, để đến những nơi yên tĩnh hơn, nơi họ có thể nghe tiếng Ngài rõ ràng hơn.
Nô-ê đã chuẩn bị tách khỏi tinh thần của thế gian trước khi nước lụt đến. Áp-ra-ham được kêu gọi ra khỏi môi trường cũ của mình để bước đi bởi đức tin. Môi-se được huấn luyện trong đồng vắng trước khi dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên. Ê-li được giấu bên khe Kê-rít trước khi đứng cách mạnh mẽ trên núi Cạt-mên. Giăng Báp-tít được huấn luyện trong đồng vắng trước khi dọn đường cho Chúa.
Lặp đi lặp lại, khuôn mẫu của Đức Chúa Trời rất rõ ràng: tách ra, được huấn luyện, học nương cậy, rồi làm chứng.
Vùng nông thôn cung cấp một môi trường nơi gia đình có thể được che chở khỏi nhiều cám dỗ và sự xao lãng thường xuyên của đời sống thành phố. Tiếng ồn, giải trí, sự kích thích giả tạo, áp lực thương mại, và sự suy đồi đạo đức trong các thành phố thường khiến sự tăng trưởng thuộc linh trở nên khó khăn hơn nhiều. Trái lại, sự yên tĩnh của thiên nhiên giúp tâm trí bình lặng hơn, tấm lòng suy nghĩ sâu sắc hơn, và linh hồn nhạy cảm hơn với tiếng của Đức Chúa Trời.
Đời sống nông thôn cho trẻ em có không gian để lớn lên, làm việc, học hỏi, và quan sát những bài học từ công trình sáng tạo. Một khu vườn, vài cây ăn trái, vật nuôi, hoa, đất, mưa, và ánh nắng có thể dạy về sự đơn giản, kiên nhẫn, trách nhiệm, lòng biết ơn, và sự tin cậy nơi Đấng Tạo Hóa. Những bài học này thường để lại ấn tượng lâu dài hơn là chỉ học những điều trừu tượng.
Không phải là lý tưởng của Đức Chúa Trời khi các gia đình chen chúc trong những môi trường mà mọi ảnh hưởng đều kéo tâm trí về tiền bạc, khoái lạc, sự phô trương, cạnh tranh, và tội lỗi. Ngay từ ban đầu, Đức Chúa Trời đã đặt con người trong một khu vườn. Chúng ta càng trở về gần hơn với kế hoạch ban đầu của Ngài, thì điều đó càng tốt cho sức khỏe thể chất, tinh thần, và thuộc linh.
🏡 Nơi Ở Là Nơi Huấn Luyện
Đời sống nông thôn đặc biệt quan trọng đối với những gia đình có con nhỏ.
Cha mẹ không nên chỉ nghĩ đến sự tiện lợi, thu nhập, trường học, mua sắm, hay sự thoải mái. Câu hỏi lớn hơn là: Môi trường nào sẽ giúp con cái tôi biết Đức Chúa Trời, xây dựng nhân cách, và chuẩn bị cho cõi đời đời cách tốt nhất?
Nhiều cha mẹ ở lại trong thành phố vì dường như kiếm sống ở đó dễ dàng hơn. Nhưng trong khi họ tìm kiếm những lợi ích tạm thời, con cái họ có thể mỗi ngày bị phơi bày trước những ảnh hưởng làm suy yếu đức tin, kích thích trí tưởng tượng, khuyến khích tinh thần thế gian, và khiến sự vâng phục trở nên khó khăn hơn. Linh hồn của con cái chúng ta quý giá hơn sự dễ chịu, tiện nghi, thăng tiến nghề nghiệp, hay lợi ích tài chính.
Một căn nhà nhỏ ở vùng nông thôn với một ít đất có thể là một phước hạnh lớn. Nó không cần phải rộng lớn hay sang trọng. Ngay cả một chỗ ở đơn giản với khoảng đất để làm vườn cũng có thể mang lại những lợi ích thuộc linh và thực tế mà đời sống thành phố thường không thể đem lại.
Trong một gia đình như vậy, con cái có thể học:
• Làm việc bằng đôi tay của mình.
• Trồng lương thực và hiểu thực phẩm đến từ đâu.
• Biết quý trọng công trình sáng tạo của Đức Chúa Trời.
• Phát triển sự kiên nhẫn qua việc làm vườn và những công việc ngoài trời.
• Vui thích trong lao động hữu ích thay vì giải trí liên tục.
• Nhìn thấy những bài học đức tin trong thiên nhiên.
• Tăng trưởng về sức khỏe qua không khí trong lành, ánh nắng, vận động, và đời sống đơn giản.
• Được bảo vệ khỏi nhiều ảnh hưởng băng hoại trong các thành phố đông đúc.
Mục tiêu không chỉ là nuôi dạy những đứa trẻ có thể sống sót qua khủng hoảng, nhưng là những đứa trẻ có thể suy nghĩ rõ ràng, làm việc trung tín, cầu nguyện chân thành, vâng phục Đức Chúa Trời, và đứng vững cho lẽ thật.
⚠️ Những Nguy Cơ Thuộc Linh Của Các Thành Phố
Các thành phố đang trở thành những trung tâm ngày càng nguy hiểm — về mặt đạo đức, thuộc linh, thể chất, và xã hội.
Chúng thường đầy dẫy lối sống giả tạo, tiếng ồn liên tục, cạnh tranh không lành mạnh, sự phô trương, giải trí, nhục dục, tội phạm, băng hoại, tham lam, và sự chạy theo khoái lạc. Tâm trí luôn bị kích thích nhưng hiếm khi được yên tĩnh. Người ta có thể ở giữa đám đông nhưng lại bị cô lập về mặt thuộc linh. Trẻ em và thanh thiếu niên đặc biệt dễ bị ảnh hưởng, vì những sự hấp dẫn của thành phố có thể tác động mạnh mẽ đến trí tưởng tượng và ham muốn của chúng.
Đời sống thành phố thường khuyến khích:
• Lòng ham mê khoái lạc.
• Sự khao khát phô trương và xa hoa.
• Sự lệ thuộc vào tiền bạc và các hệ thống.
• Sự xao lãng liên tục.
• Sự tiếp xúc với những mối quan hệ băng hoại.
• Những thói quen sống giả tạo.
• Sự yếu kém trong các kỹ năng thực tế.
• Sự mất đi sự thông công yên tĩnh với Đức Chúa Trời.
• Sự khó khăn lớn hơn trong việc huấn luyện con cái cho thiên đàng.
Dĩ nhiên, những người tin Chúa chân thành vẫn có thể sống trong các thành phố một thời gian, đặc biệt khi hoàn cảnh chưa mở đường cho họ chuyển đi. Đức Chúa Trời hiểu mọi hoàn cảnh. Nhưng khi Ngài mở đường, các gia đình nên nghiêm túc xem xét liệu việc tiếp tục ở lại thành phố có thật sự đang giúp ích hay đang làm hại đời sống thuộc linh của họ.
Chúng ta không nên mong đợi Đức Chúa Trời làm phép lạ để bảo vệ chúng ta khỏi những ảnh hưởng mà chúng ta cố ý chọn ở dưới đó, trong khi Ngài đã ban ánh sáng để chúng ta bước ra khỏi chúng.
🌱 Phước Hạnh Của Một Mảnh Đất
Một mảnh đất, dù nhỏ, cũng có thể trở thành một phước hạnh lớn khi được sử dụng cách khôn ngoan.
Đất đai đem lại cơ hội để trồng trọt, sản xuất thực phẩm, làm việc ngoài trời, và huấn luyện thực tế. Vườn rau, vườn cây ăn trái, thảo mộc, rau củ, và các loại trái nhỏ có thể giúp gia đình giảm bớt sự lệ thuộc vào hệ thống thực phẩm thương mại. Những điều này sẽ ngày càng trở nên quan trọng khi vấn đề mua bán trở nên nghiêm trọng hơn trong tương lai.
Đời sống nông thôn khích lệ các gia đình trở về với những phương pháp đơn giản hơn:
• Trồng rau.
• Trồng cây ăn trái.
• Bảo quản thực phẩm.
• Thu gom nước mưa.
• Học cách sửa chữa và tái sử dụng.
• Nấu ăn từ những nguyên liệu đơn giản.
• Dành nhiều thời gian hơn ngoài trời.
• Huấn luyện con cái qua lao động hữu ích.
• Nương cậy trực tiếp hơn vào phước hạnh của Đức Chúa Trời.
Đất, khi được canh tác đúng cách và khôn ngoan, có thể đem lại nhiều phước hạnh cho người lao động trung tín. Công việc có thể chậm. Có thể có thất bại. Có thể có những mùa phải chờ đợi. Nhưng chúng ta không nên nản lòng. Với tinh thần vui vẻ, hy vọng, và biết ơn, đất đai có thể giúp đáp ứng những nhu cầu thật sự.
Điều này không có nghĩa là chính đất đai là sự an toàn của chúng ta. Chỉ Đức Chúa Trời mới là sự an toàn của chúng ta. Nhưng đất đai có thể là một trong những công cụ Ngài dùng để dạy đức tin, sự đơn giản, sự siêng năng, và sự chuẩn bị thực tế.
⚠️ Chuẩn Bị Trước Khi Khủng Hoảng Bắt Buộc Phải Thay Đổi
Khải Huyền 13 cảnh báo rằng sẽ đến lúc không ai có thể mua bán nếu không quy phục dấu của con thú. Điều này có nghĩa là cơn khủng hoảng cuối cùng sẽ không chỉ là một vấn đề tôn giáo trên lý thuyết; nó sẽ đụng chạm đến đời sống hằng ngày, tiền bạc, thực phẩm, việc làm, giao thương, và sự sống còn.
Vì lý do này, việc chuyển về nông thôn không nên bị trì hoãn cho đến khi khủng hoảng bùng nổ. Cần thời gian để học cách trồng lương thực. Cần thời gian để cải tạo đất. Cần thời gian để trồng cây ăn trái. Cần thời gian để học cách sống đơn giản. Cần thời gian để huấn luyện con cái trong một lối sống khác. Cần thời gian để giảm bớt sự lệ thuộc vào các hệ thống của Ba-by-lôn.
Những người chờ cho đến khi hoàn cảnh bắt buộc họ phải chuyển đi có thể sẽ thấy sự thay đổi đó khó khăn hơn nhiều.
Đức Chúa Trời không yêu cầu mọi người phải chuyển đi cùng một cách, cùng một thời điểm, hay trong cùng một hoàn cảnh. Một số người có thể cần phải chờ cho đến khi Ngài mở đường. Một số người có thể cần bán tài sản, giảm nợ, thay đổi công việc, hoặc sắp xếp cẩn thận cho gia đình. Nhưng phương hướng nên rõ ràng: khi Đức Chúa Trời mở đường, dân Ngài nên chuẩn bị rời khỏi các thành phố lớn và lập nhà ở những nơi nông thôn hơn.
Điều này nên được thực hiện trong sự cầu nguyện, khôn ngoan, và không hoảng loạn.
📢 Đời Sống Nông Thôn Là Sứ Mạng, Không Phải Sự Cô Lập
Đời sống nông thôn không có nghĩa là trốn khỏi thế gian trong sự cô lập ích kỷ.
Dân Đức Chúa Trời vẫn được kêu gọi để rao truyền sứ điệp cảnh báo cuối cùng. Các thành phố phải được cảnh báo. Sứ điệp ba thiên sứ phải được công bố. Những linh hồn đang bị mắc kẹt trong Ba-by-lôn phải được kêu gọi ra khỏi đó trước khi quá muộn.
Nhưng có một sự khác biệt quan trọng giữa sống trong các thành phố và làm việc cho các thành phố từ những nơi tiền đồn.
Khuôn mẫu tốt hơn là dân Đức Chúa Trời có nhà ở những nơi nông thôn yên tĩnh hơn, nhưng vẫn vào các thành phố vào những thời điểm thích hợp để làm công việc truyền giáo có mục đích. Họ có thể đến để giảng dạy, phân phát tài liệu, tổ chức buổi nhóm, giúp đỡ các linh hồn, học Kinh Thánh với người khác, và kêu gọi người ta ăn năn. Nhưng nơi ở lâu dài của họ nên là nơi gia đình được gìn giữ khỏi ảnh hưởng băng hoại liên tục của đời sống thành phố.
Cuộc đời của Ê-li cho thấy sự quân bình này. Ông được giấu đi và được Đức Chúa Trời nuôi dưỡng, nhưng đến thời điểm đã định, ông đứng trước cả dân tộc và kêu gọi Y-sơ-ra-ên quay trở lại với Đức Chúa Trời chân thật. Ông không sống ngay tại trung tâm của sự bội đạo để chứng minh lòng can đảm của mình. Ông sống nơi Đức Chúa Trời đặt ông, và bước ra khi Đức Chúa Trời kêu gọi ông.
Dân Đức Chúa Trời cũng sẽ như vậy. Đời sống nông thôn chuẩn bị họ để làm chứng cách rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, và đầy dẫy Thánh Linh hơn.
⛓️ Phá Vỡ Sự Kìm Giữ Của Ba-by-lôn
Rời khỏi thành phố chỉ là một phần của việc ra khỏi Ba-by-lôn. Một người có thể chuyển về nông thôn nhưng vẫn mang Ba-by-lôn trong lòng.
Sự phân rẽ thật có nghĩa là được giải thoát khỏi tinh thần của Ba-by-lôn: kiêu ngạo, xa hoa, cạnh tranh, nợ nần, phô trương, ham mê khoái lạc, lệ thuộc, thỏa hiệp, và tự tôn mình lên.
Đời sống nông thôn nên giúp chúng ta được giải thoát khỏi:
• Giải trí của Ba-by-lôn.
• Hệ thống thực phẩm của Ba-by-lôn.
• Sự kiểm soát tài chính của Ba-by-lôn.
• Sự giáo dục sai lạc của Ba-by-lôn.
• Lối sống giả tạo của Ba-by-lôn.
• Lòng yêu thích xa hoa của Ba-by-lôn.
• Tinh thần bất an, vội vã của Ba-by-lôn.
• Sự lệ thuộc của Ba-by-lôn vào các hệ thống của con người.
Nhưng nếu chúng ta chuyển về nông thôn rồi chỉ tái tạo lại cùng một đời sống thế tục ở đó — cùng một kiểu giải trí, cùng một sự kiêu ngạo, cùng một sự xa hoa, cùng một sự ích kỷ, cùng một sự lười biếng thuộc linh — thì sự chuyển dời bên ngoài vẫn chưa đạt được mục đích.
Mục tiêu thật không chỉ là thay đổi địa chỉ. Mục tiêu thật là thay đổi thói quen, giá trị sống, sự lệ thuộc, và tình trạng thuộc linh của chúng ta.
🕊️ Lợi Ích Thuộc Linh Của Thiên Nhiên
Thiên nhiên là một trong những quyển sách bài học vĩ đại của Đức Chúa Trời.
Trong sự yên tĩnh của vùng nông thôn, tấm lòng dễ được kéo đến sự cầu nguyện hơn. Tâm trí không bị tấn công liên tục bởi tiếng ồn, quảng cáo, giao thông, đám đông, và sự kích thích thế tục. Vẻ đẹp của công trình sáng tạo hướng linh hồn trở lại với Đấng Tạo Hóa.
Khu vườn dạy sự kiên nhẫn. Hạt giống dạy đức tin. Các mùa dạy sự nương cậy. Cây ăn trái dạy sự bền bỉ. Hoa dạy sự tinh sạch và vẻ đẹp. Đất dạy sự khiêm nhường. Mưa dạy về sự chăm sóc của Đức Chúa Trời. Chim chóc dạy sự tin cậy. Các tầng trời rao truyền vinh quang của Ngài.
Trẻ em lớn lên giữa công trình sáng tạo của Đức Chúa Trời có thể nhận những ấn tượng còn ở lại với chúng suốt đời. Thiên nhiên kết nối lẽ thật thuộc linh với những điều các em nhìn thấy mỗi ngày. Điều này khiến những bài học của Đức Chúa Trời trở nên thật hơn, đơn giản hơn, và dễ nhớ hơn.
Đời sống nông thôn có thể củng cố:
• Sức khỏe thể chất.
• Sự sáng suốt của tâm trí.
• Sự hiệp một trong gia đình.
• Sự suy ngẫm thuộc linh.
• Kỷ luật thực tế.
• Lòng yêu mến sự đơn giản.
• Lòng biết ơn đối với Đức Chúa Trời.
• Sự sẵn sàng cho cơn khủng hoảng cuối cùng.
Một đời sống như vậy giúp chuẩn bị tấm lòng cho sự thông công sâu sắc hơn với Đức Chúa Trời và cho sự tuôn đổ của cơn mưa cuối mùa.
🌧️ Đời Sống Nông Thôn Và Cơn Mưa Cuối Mùa
Cơn mưa cuối mùa sẽ không được tuôn đổ trên những người vẫn còn bám chặt vào Ba-by-lôn trong tinh thần.
Đức Chúa Trời đang chuẩn bị một dân tách khỏi thế gian, đầu phục Đấng Christ, vâng giữ các điều răn của Ngài, và sẵn sàng nhận lãnh sự đầy dẫy Thánh Linh của Ngài. Đời sống nông thôn, khi được bước vào bởi đức tin, có thể giúp loại bỏ nhiều chướng ngại đang cản trở sự chuẩn bị này.
Nhưng chính vùng nông thôn không làm cho ai nên thánh. Một người có thể sống giữa cây cối mà vẫn có tấm lòng thế tục. Một người có thể trồng lương thực mà vẫn kiêu ngạo, ích kỷ, hoặc không tin. Một người có thể rời khỏi thành phố mà vẫn chưa rời khỏi Ba-by-lôn.
Vì vậy, đời sống nông thôn phải đi cùng với:
• Sự cầu nguyện hằng ngày.
• Học hỏi Lời Chúa.
• Thờ phượng trong gia đình.
• Lối sống đơn giản.
• Vâng phục lẽ thật đã biết.
• Chiến thắng tội lỗi nhờ Đấng Christ.
• Phục vụ người khác cách thực tế.
• Sứ mạng cho những người vẫn còn ở trong sự tối tăm.
Mục đích của đời sống nông thôn là tạo nên một môi trường tốt hơn cho sự tăng trưởng thuộc linh, chứ không phải thay thế cho sự tăng trưởng thuộc linh.
⚖️ Lời Cảnh Báo Cần Ghi Nhớ
Đời sống nông thôn không nên được tiếp cận bằng tinh thần cực đoan, sợ hãi, hay tự phụ.
Một số người có thể vội vàng mà không cầu nguyện, bán tài sản cách thiếu khôn ngoan, chuyển đi mà không chuẩn bị, tự cô lập khỏi những người tin Chúa, bỏ bê sứ mạng, hoặc đặt lòng tin nơi đất đai và vật dụng dự trữ. Đây không phải là sự chuẩn bị thật.
Những người khác có thể trì hoãn mãi vì họ yêu sự tiện lợi, thu nhập, sự thoải mái, hoặc những sự hấp dẫn của thành phố. Điều này cũng nguy hiểm.
Con đường đúng là sự vâng phục đầy đức tin.
Chúng ta nên chuyển đi khi Đức Chúa Trời mở đường, không trong sự hoảng loạn, nhưng cũng không trong sự trì hoãn bất cẩn. Chúng ta nên chuẩn bị thực tế, nhưng không bao giờ nương cậy vào sự chuẩn bị của mình. Chúng ta nên tìm một nơi mà gia đình có thể tăng trưởng thuộc linh, nhưng vẫn giữ gánh nặng cứu linh hồn. Chúng ta nên giảm bớt sự lệ thuộc vào các hệ thống của Ba-by-lôn, nhưng không bao giờ trở nên khắc nghiệt, sợ hãi, hay tự mãn trong tinh thần.
Đối với nhiều gia đình, đời sống nông thôn ban đầu có thể dường như là điều không thể. Giá đất, vấn đề việc làm, nợ nần, trách nhiệm gia đình, việc học của con cái, hoặc sự không chắc chắn có thể khiến việc chuyển đi có vẻ vượt quá khả năng. Nhưng chúng ta không nên đo lường lời khuyên của Đức Chúa Trời chỉ bằng hoàn cảnh hiện tại của mình. Nếu đó là ý muốn của Đức Chúa Trời cho một gia đình tiến tới đời sống nông thôn, thì không có điều gì là không thể đối với Ngài.
Bước đầu tiên có thể không phải là mua ngay một bất động sản nông thôn. Bước đầu tiên có thể chỉ đơn giản là cầu nguyện. Có thể là kiêng ăn. Có thể là cầu xin Đức Chúa Trời mở đường, thay đổi ước muốn của chúng ta, ban sự khôn ngoan, cất bỏ những trở ngại, và chuẩn bị tấm lòng chúng ta. Khi tâm trí được hướng về đời sống nông thôn trong sự cầu nguyện, những bước thực tế thường sẽ bắt đầu theo sau.
Một gia đình có thể bắt đầu bằng cách nghiên cứu các khu vực nông thôn, học hỏi về đất đai, giảm nợ, tiết kiệm tiền, trồng thức ăn trong những không gian nhỏ, đi xem các bất động sản vùng quê, trò chuyện với những người tin Chúa có cùng chí hướng, học các kỹ năng hữu ích, hoặc đơn giản hóa lối sống. Những bước nhỏ này có thể trông rất nhỏ bé, nhưng những bước nhỏ được thực hiện trong đức tin có thể dần dần dẫn đến những cánh cửa được mở ra.
Đức tin không ngồi yên rồi nói: “Nếu Đức Chúa Trời muốn, Ngài sẽ làm mọi sự trong khi tôi không làm gì cả.” Đức tin thật cầu nguyện, tỉnh thức, học hỏi, chuẩn bị, và tiến bước khi Đức Chúa Trời mở đường. Nhiều điều ban đầu có vẻ không thể có thể trở nên khả thi khi Đức Chúa Trời dẫn dắt và chúng ta hợp tác với Ngài.
Vì vậy, câu hỏi không chỉ là: “Tôi có đủ khả năng chuyển đi ngay bây giờ không?”
Những câu hỏi sâu xa hơn là:
• Tôi có tin lời khuyên của Đức Chúa Trời đủ để bắt đầu đi theo hướng đó không?
• Tôi có sẵn lòng cầu nguyện, kiêng ăn, nghiên cứu, đơn giản hóa đời sống, và thực hiện những bước thực tế không?
• Tôi có đang cầu xin Đức Chúa Trời mở đường, đồng thời chuẩn bị chính mình để bước qua cánh cửa khi Ngài mở ra không?
Nếu Chúa muốn một gia đình sống ở vùng nông thôn, Ngài có thể chu cấp thời điểm, nơi chốn, phương tiện, sự khôn ngoan, và cơ hội. Nhưng chúng ta phải sẵn lòng tin, từ bỏ những lý do biện minh, và tiến bước từng bước một. Điều bắt đầu như một gánh nặng trong sự cầu nguyện có thể cuối cùng trở thành thực tế của việc sở hữu hoặc sống lâu dài tại một bất động sản nông thôn, nơi gia đình có thể tăng trưởng, chuẩn bị, và phục vụ.
Câu hỏi không chỉ là: “Tôi có đủ khả năng chuyển đi không?”
Câu hỏi sâu xa hơn là: “Ở đâu gia đình tôi có thể chuẩn bị tốt nhất cho sự tái lâm của Đấng Christ?”
✨ Kết Luận
Đời sống nông thôn không chỉ là một chiến thuật sinh tồn. Đó là một phần trong sự chuẩn bị thực tế và thuộc linh của Đức Chúa Trời cho cơn khủng hoảng cuối cùng.
Lời kêu gọi ra khỏi Ba-by-lôn không chỉ là lời kêu gọi rời bỏ sự thờ phượng sai lạc, nhưng cũng là lời kêu gọi rời bỏ những ảnh hưởng băng hoại, những sự lệ thuộc, những thói quen, và những giá trị đang trói buộc linh hồn với thế gian.
Đức Chúa Trời mong muốn dân Ngài thiết lập những gia đình nơi con cái có thể được huấn luyện cho thiên đàng, nơi gia đình có thể sống đơn giản, nơi tâm trí có thể sáng suốt hơn, thân thể có thể khỏe mạnh hơn, những kỹ năng thực tế có thể được phát triển, và sự lệ thuộc vào các hệ thống của Ba-by-lôn có thể được giảm bớt.
Giống như Ê-li, dân Đức Chúa Trời có thể được kêu gọi bước ra xa trong một thời gian, để được huấn luyện, được che giấu, được củng cố, và được Ngài nuôi dưỡng. Tuy nhiên, họ không được quên sứ mạng. Đến thời điểm đã định, họ phải làm chứng cách rõ ràng và không sợ hãi, kêu gọi người khác thờ phượng Đức Chúa Trời chân thật và ra khỏi Ba-by-lôn trước khi quá muộn.
Chúng ta càng sớm đáp ứng lời khuyên của Đức Chúa Trời, chúng ta càng được chuẩn bị tốt hơn — không chỉ để chính mình đứng vững trong cơn khủng hoảng, nhưng cũng để giúp người khác thoát khỏi sự kìm giữ của Ba-by-lôn và tìm thấy sự an toàn trong Đấng Christ.
Đời sống nông thôn không phải là câu trả lời cuối cùng.
Đấng Christ mới là câu trả lời cuối cùng.
Nhưng đời sống nông thôn có thể là một trong những phương tiện Đức Chúa Trời dùng để chuẩn bị một dân biết Ngài, tin cậy Ngài, vâng phục Ngài, và sẵn sàng đứng vững khi mọi chỗ dựa trần gian đều bị cất đi.

