
Đức Chúa Giê-su Christ: Thần Tính Và Nhân Tính
Một trong những lẽ thật vĩ đại nhất của Tin Lành là Đức Chúa Giê-su Christ có cả thần tính và nhân tính. Ngài là Con Độc Sanh của Đức Chúa Trời, chia sẻ bản tánh thần thượng của Cha Ngài; nhưng Ngài cũng đã thật sự trở thành con người để bày tỏ Đức Chúa Cha, cứu chuộc nhân loại, và chỉ cho chúng ta cách sống bởi đức tin và sự vâng phục.
Giăng viết:
“Ngôi Lời đã trở nên xác thịt, sống giữa chúng ta, đầy ân điển và lẽ thật. Chúng tôi đã chiêm ngưỡng vinh quang Ngài, là vinh quang của Con Một đến từ Cha.”
— Giăng 1:14
Đây là sự mầu nhiệm của sự tin kính: Con thần thượng của Đức Chúa Trời đã đến trong xác thịt loài người.
🌿 1. Thần Tính Của Đức Chúa Giê-su
Trước khi Đức Chúa Giê-su được sinh ra tại Bết-lê-hem, Ngài đã hiện hữu là Con thần thượng của Đức Chúa Trời. Ngài không phải là một loài thọ tạo, một tiên tri, một sứ đồ, hay một thiên sứ. Ngài là Ngôi Lời, Đấng ở cùng Đức Chúa Trời và có bản tánh của Đức Chúa Trời.
“Ban đầu có Ngôi Lời, Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi Lời là Đấng Thần Thượng.”
— Giăng 1:1
“Muôn vật được dựng nên nhờ Ngài; không một vật nào đã được dựng nên mà không bởi Ngài.”
— Giăng 1:3
“Con là sự phản chiếu vinh quang của Đức Chúa Trời và là hình ảnh trung thực của bản thể Ngài…”
— Hê-bơ-rơ 1:3
Đức Chúa Giê-su không phải là Đức Chúa Cha, nhưng Ngài chia sẻ sự sống, vinh quang, sự thánh khiết và tính cách thần thượng của Cha. Là Con Độc Sanh, Ngài ra từ Cha và bày tỏ Cha cách trọn vẹn.
Đây là lý do Đức Chúa Giê-su có thể được thờ phượng cách chính đáng. Sự thờ phượng thuộc về Đấng có bản tánh thần thượng, không thuộc về các loài thọ tạo. Các thiên sứ từ chối sự thờ phượng. Các sứ đồ cũng từ chối sự thờ phượng. Nhưng Đức Chúa Giê-su đã nhận sự thờ phượng vì Ngài không phải là một tạo vật; Ngài là Con thần thượng của Đức Chúa Trời, sở hữu bản tánh của Cha Ngài.
Chính Đức Chúa Cha phán về Con:
“Hỡi Đấng Thần Thượng, ngai Ngài còn đến đời đời vô cùng.”
— Hê-bơ-rơ 1:8
Và lại phán:
“Tất cả các thiên sứ của Đức Chúa Trời phải thờ lạy Ngài.”
— Hê-bơ-rơ 1:6
Vì vậy, thờ phượng Đức Chúa Giê-su không khiến Ngài trở thành một Đức Chúa Trời đối địch bên cạnh Cha. Trái lại, điều đó tôn kính Con thần thượng, Đấng chia sẻ bản tánh của Cha và mang thẩm quyền của Cha.
🌎 2. Nhân Tính Của Đức Chúa Giê-su
Chính Con thần thượng của Đức Chúa Trời thật sự đã trở thành con người. Ngài không chỉ có vẻ giống như một con người; Ngài thật sự đã dự phần vào huyết và thịt của chúng ta.
“Ngài đã được bày tỏ trong xác thịt…”
— 1 Ti-mô-thê 3:16
“Vì con cái có phần trong huyết và thịt, nên chính Ngài cũng cùng dự phần như vậy.”
— Hê-bơ-rơ 2:14
Đức Chúa Giê-su đã đói, khát, mệt mỏi, buồn rầu, chịu cám dỗ và thử thách. Ngài sống trong thế gian này như một con người thật, nhưng không phạm tội.
“Vì chúng ta không có một Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm không thể cảm thông với những yếu đuối của chúng ta, nhưng Ngài đã chịu cám dỗ trong mọi phương diện như chúng ta, nhưng không phạm tội.”
— Hê-bơ-rơ 4:15
Nhân tính của Đấng Christ là thật. Ngài đã đến gần chúng ta, bước vào sự yếu đuối của chúng ta, và đi trên con đường đời sống con người để có thể trở thành Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm thành tín của chúng ta.
🔥 3. Thần Tính Và Nhân Tính Được Hiệp Nhất Trong Một Thân Vị
Trong Đấng Christ, thần tính và nhân tính được hiệp nhất trong một Thân Vị. Thần tính của Ngài không biến thành nhân tính, và nhân tính của Ngài không biến thành thần tính. Nhưng cả hai được hiệp nhất trong một Thân Vị là Đức Chúa Giê-su Christ.
Ngài không phải là nửa Đức Chúa Trời và nửa con người. Ngài có trọn vẹn thần tính và trọn vẹn nhân tính.
Về thần tính, Ngài có thể bày tỏ Đức Chúa Trời, sáng tạo, tha tội, cứu chuộc, ban sự sống và nhận sự thờ phượng. Về nhân tính, Ngài có thể đại diện cho chúng ta, chịu khổ với chúng ta, chịu cám dỗ như chúng ta, vâng phục như gương mẫu của chúng ta, và chết thay cho tội lỗi chúng ta.
Phao-lô mô tả sự mầu nhiệm này khi viết:
“Không ai có thể phủ nhận rằng sự mầu nhiệm của sự tin kính thật là lớn lao: Ngài đã được bày tỏ trong xác thịt…”
— 1 Ti-mô-thê 3:16
Sự hiệp nhất giữa thần tính và nhân tính này làm cho Đấng Christ trở thành Đấng Trung Gian hoàn hảo giữa Đức Chúa Trời và loài người:
“Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, và chỉ có một Đấng Trung Gian giữa Đức Chúa Trời và loài người, là con người Đức Chúa Giê-su Christ.”
— 1 Ti-mô-thê 2:5
✨ 4. Đức Chúa Giê-su Bày Tỏ Đức Chúa Cha
Đức Chúa Giê-su đến không chỉ để cứu nhân loại, mà còn để bày tỏ tính cách của Đức Chúa Cha.
“Chưa ai từng thấy Đức Chúa Trời; Con Độc Sanh… đã bày tỏ Ngài.”
— Giăng 1:18
Đức Chúa Giê-su phán:
“Ai đã thấy Ta tức là đã thấy Cha.”
— Giăng 14:9
Và Ngài phán tiếp:
“Cha ở trong Ta, chính Ngài làm các việc của Ngài.”
— Giăng 14:10
Đấng Christ đến từ Cha, mang danh, thẩm quyền, tính cách và sự hiện diện của Cha. Trong Đức Chúa Giê-su, nhân loại có thể thấy Đức Chúa Cha thật sự là Đấng như thế nào.
Cha không sai một Đấng khác với chính Ngài. Ngài sai chính Con của Ngài, là hình ảnh trung thực của bản thể Ngài, để bày tỏ tình yêu, lòng thương xót, sự thánh khiết, công lý và lẽ thật của Ngài.
💧 5. Đức Chúa Giê-su Có Sự Sống Thần Thượng Từ Cha
Đức Chúa Giê-su sở hữu sự sống thần thượng, không phải như một Đấng độc lập đối địch với Cha, nhưng là Con được Cha ban cho có sự sống trong chính mình.
Đức Chúa Giê-su phán:
“Vì Cha có sự sống trong chính mình thể nào, thì Ngài cũng ban cho Con có sự sống trong chính mình thể ấy.”
— Giăng 5:26
Sự sống thần thượng này không vốn có trong nhân loại bình thường. Con người nhận sự sống từ Đức Chúa Trời và lệ thuộc vào Ngài trong từng hơi thở. Nhưng Đấng Christ, là Con thần thượng của Đức Chúa Trời, sở hữu sự sống trong chính mình bởi sự ban cho và thẩm quyền của Cha.
Đây là một lý do khác vì sao Đức Chúa Giê-su có thể cứu và ban sự sống đời đời:
“Trong Ngài có sự sống, sự sống là ánh sáng của loài người.”
— Giăng 1:4
“Ta ban cho chúng sự sống đời đời; chúng sẽ không bao giờ hư mất.”
— Giăng 10:28
🙏 6. Đức Chúa Giê-su Không Làm Gì Độc Lập Khỏi Cha
Dù Đức Chúa Giê-su có thần tính, Ngài không bao giờ hành động độc lập khỏi Đức Chúa Cha. Toàn bộ đời sống của Ngài là đời sống đầu phục và vâng phục trọn vẹn.
Đức Chúa Giê-su phán:
“Con không thể tự mình làm điều gì, ngoài điều Con thấy Cha làm.”
— Giăng 5:19
Và Ngài lại phán:
“Ta không thể tự mình làm điều gì… vì Ta không tìm ý riêng Ta, nhưng tìm ý muốn của Đấng đã sai Ta.”
— Giăng 5:30
Đức Chúa Giê-su cũng phán:
“Vì Ta từ trời xuống, không phải để làm theo ý Ta, nhưng theo ý Đấng đã sai Ta.”
— Giăng 6:38
Con đã sống trong sự hiệp nhất trọn vẹn với Cha. Ngài không bao giờ hành động tách rời khỏi ý muốn của Cha. Đời sống của Ngài là sự bày tỏ hoàn hảo của sự lệ thuộc, vâng phục và tình yêu.
💪 7. Đức Chúa Giê-su Đã Chiến Thắng Như Gương Mẫu Của Chúng Ta
Đức Chúa Giê-su đến không chỉ để chết thay cho chúng ta, nhưng cũng để chỉ cho chúng ta cách nhân loại có thể sống trong sự lệ thuộc hoàn toàn vào Đức Chúa Trời.
Ngài không dùng quyền năng thần thượng của mình cách ích kỷ để làm cho đời sống dễ dàng hơn hoặc để tránh sự cám dỗ. Ngài sống bởi đức tin, sự cầu nguyện, sự vâng phục và sự đầu phục đối với Cha Ngài.
Đức Chúa Giê-su phán:
“Ta luôn làm những điều đẹp lòng Ngài.”
— Giăng 8:29
Ngài chiến thắng sự cám dỗ không phải bởi ý chí riêng, nhưng bởi sự tin cậy nơi Cha và vâng phục Lời Ngài.
Khi Sa-tan cám dỗ Ngài, Đức Chúa Giê-su đáp:
“Có lời chép rằng…”
— Ma-thi-ơ 4:4
Sự chiến thắng của Đấng Christ cho chúng ta thấy rằng con người chỉ có thể chiến thắng khi được hiệp nhất với quyền năng thần thượng. Ngoài Đức Chúa Trời, chúng ta không thể làm gì; nhưng qua Đấng Christ, chúng ta được thêm sức để vâng phục.
“Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi.”
— Phi-líp 4:13
👑 8. Mọi Quyền Năng Đã Được Ban Cho Đấng Christ Vì Chúng Ta
Sau khi sống lại, Đức Chúa Giê-su phán:
“Tất cả thẩm quyền trên trời và dưới đất đã được giao cho Ta.”
— Ma-thi-ơ 28:18
Thẩm quyền này được Cha ban cho Ngài. Đức Chúa Giê-su là Chúa, Vua, Đấng Trung Gian, Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm và Đấng Cứu Chuộc được bổ nhiệm.
Vì Ngài đã trở thành con người, Ngài là Anh Cả và Đấng Đại Diện của chúng ta. Vì Ngài có thần tính, Ngài có quyền năng để cứu cách trọn vẹn.
“Vì thế, Ngài có thể cứu hoàn toàn những ai nhờ Ngài mà đến với Đức Chúa Trời.”
— Hê-bơ-rơ 7:25
Quyền năng của Đấng Christ không xa cách chúng ta. Ngài ban ân điển, sức mạnh, sự chiến thắng, sự tha thứ và sự sống đời đời cho tất cả những ai đến với Ngài bởi đức tin.
✝️ 9. Vì Sao Thần Tính Và Nhân Tính Đều Quan Trọng
Nếu Đức Chúa Giê-su chỉ có nhân tính, Ngài không thể là Đấng Cứu Rỗi thần thượng của chúng ta. Nếu Ngài chỉ có thần tính nhưng không thật sự trở thành con người, Ngài không thể đại diện trọn vẹn cho nhân loại.
Nhưng vì Ngài có cả thần tính và nhân tính, Ngài là Đấng Cứu Rỗi hoàn hảo.
Với thần tính, Ngài bày tỏ Cha, sáng tạo muôn vật, ban sự sống, tha tội, nhận sự thờ phượng và chiến thắng sự chết.
Với nhân tính, Ngài hiểu sự yếu đuối của chúng ta, chịu cám dỗ, sống bởi đức tin, vâng phục Cha, và chết thay cho chúng ta.
Sách Hê-bơ-rơ nói:
“Vì vậy, Ngài phải trở nên giống anh em mình trong mọi sự, để trở thành Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm đầy lòng thương xót và thành tín…”
— Hê-bơ-rơ 2:17
Và lại nói:
“Vì chính Ngài đã chịu khổ khi bị cám dỗ, nên Ngài có thể giúp đỡ những người bị cám dỗ.”
— Hê-bơ-rơ 2:18
Thần tính của Ngài kết nối chúng ta với Đức Chúa Trời. Nhân tính của Ngài kết nối Ngài với chúng ta. Trong Đấng Christ, trời và đất gặp nhau.
🌟 Kết Luận
Đức Chúa Giê-su Christ là Con thần thượng của Đức Chúa Trời trong xác thịt loài người.
Ngài có thần tính, chia sẻ bản tánh, vinh quang, sự sống và quyền năng sáng tạo của Cha. Ngài cũng có nhân tính, đã mang lấy huyết và thịt của chúng ta, bước vào sự yếu đuối của chúng ta, chịu sự cám dỗ của chúng ta, và chết vì tội lỗi chúng ta.
• Vì Ngài có bản tánh của Đức Chúa Trời, Ngài xứng đáng được thờ phượng. Vì Ngài đã trở thành con người, Ngài có thể đại diện cho chúng ta.
• Vì Ngài có cả thần tính và nhân tính, Ngài là Đấng Trung Gian, Đấng Cứu Rỗi, Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm và Chúa hoàn hảo.
Chúng ta không thờ phượng Đức Chúa Giê-su như một Đấng đối địch với Cha, nhưng như Con thần thượng mà Cha đã sai đến, tôn cao và truyền cho mọi người phải tôn kính.
“Để mọi người đều tôn kính Con như tôn kính Cha.”
— Giăng 5:23
Vì vậy, chúng ta có thể đến với Ngài cách vững lòng. Ngài hiểu những sự tranh chiến của chúng ta, Ngài có quyền năng để cứu, và Ngài dẫn chúng ta trở về với Cha.

