top of page

Cách Giữ Ngày Sa-bát

Khi đọc bài này, hãy nhớ rằng những giờ phút của ngày Sa-bát là thời gian thánh đã được biệt riêng cho Đức Chúa Trời.

Ngay từ đầu điều răn thứ tư, Chúa đã phán: “Hãy nhớ.” Ngài biết rằng giữa vô số lo toan và rối rắm của đời sống, con người sẽ dễ tự bào chữa để không làm trọn yêu cầu của luật pháp, hoặc sẽ quên đi tầm quan trọng thiêng liêng của ngày ấy. Vì vậy Ngài phán:

“Hãy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày thánh.”
— Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8

Suốt cả tuần, chúng ta phải nhớ đến ngày Sa-bát và chuẩn bị để giữ ngày ấy đúng theo điều răn. Chúng ta không chỉ giữ ngày Sa-bát như một vấn đề luật lệ bên ngoài. Chúng ta cần hiểu ý nghĩa thuộc linh của ngày Sa-bát trong mọi sinh hoạt của đời sống. Những ai xem ngày Sa-bát là dấu hiệu giữa họ và Đức Chúa Trời, bày tỏ rằng Ngài là Đức Chúa Trời làm họ nên thánh, thì họ sẽ thể hiện các nguyên tắc của chính quyền Ngài. Họ sẽ đem luật lệ của vương quốc Ngài áp dụng vào đời sống hằng ngày.

Mỗi ngày, lời cầu nguyện của họ sẽ là xin sự thánh hóa của ngày Sa-bát được ở trên họ. Mỗi ngày, họ sẽ có sự đồng hành với Đấng Christ và sẽ bày tỏ sự trọn vẹn trong bản tính của Ngài. Mỗi ngày, ánh sáng của họ sẽ chiếu ra cho người khác qua những việc lành.

Trong mọi điều liên quan đến sự thành công của công việc Đức Chúa Trời, những chiến thắng đầu tiên phải được đạt được trong đời sống gia đình. Chính tại đây, sự chuẩn bị cho ngày Sa-bát phải bắt đầu. Suốt tuần, cha mẹ hãy nhớ rằng gia đình của mình phải là một ngôi trường, nơi con cái được chuẩn bị cho các hành lang trên trời. Lời nói của cha mẹ phải là những lời đúng đắn. Không nên để bất cứ lời nào mà con cái không nên nghe thoát ra khỏi môi miệng mình. Hãy giữ tâm thần khỏi sự bực bội, cáu gắt.

Hỡi các bậc cha mẹ, trong suốt tuần hãy sống như đang ở trước mặt Đức Chúa Trời thánh khiết, Đấng đã ban cho quý vị con cái để huấn luyện chúng cho Ngài. Hãy huấn luyện “hội thánh nhỏ” trong gia đình mình cho Ngài, để vào ngày Sa-bát mọi người đều sẵn sàng thờ phượng trong đền thánh của Chúa. Mỗi buổi sáng và buổi tối, hãy dâng con cái mình lên cho Đức Chúa Trời như cơ nghiệp đã được mua bằng huyết Ngài. Hãy dạy chúng rằng bổn phận và đặc ân cao quý nhất của chúng là yêu mến và phục vụ Đức Chúa Trời.

Cha mẹ nên đặc biệt làm cho sự thờ phượng Đức Chúa Trời trở thành một bài học sống động cho con cái. Những đoạn Kinh Thánh nên thường xuyên ở trên môi miệng họ, đặc biệt là những đoạn giúp chuẩn bị tấm lòng cho sự thờ phượng. Những lời quý báu này rất thích hợp để thường xuyên được nhắc lại:

“Hỡi linh hồn ta, hãy yên lặng chờ đợi Đức Chúa Trời mà thôi; vì sự trông cậy ta đến từ Ngài.”
— Thi Thiên 62:5

Khi ngày Sa-bát được nhớ đến như vậy, những việc đời thường sẽ không được phép lấn chiếm những điều thuộc linh. Không có bổn phận nào thuộc về sáu ngày làm việc được để lại cho ngày Sa-bát. Trong tuần, năng lực của chúng ta sẽ không bị tiêu hao quá mức bởi công việc đời thường đến nỗi trong ngày mà Chúa đã nghỉ ngơi và được tươi mới, chúng ta lại quá mệt mỏi để tham gia vào sự phục vụ Ngài.

Mặc dù sự chuẩn bị cho ngày Sa-bát phải được thực hiện suốt cả tuần, nhưng thứ Sáu phải là ngày chuẩn bị đặc biệt. Qua Môi-se, Chúa đã phán với dân Y-sơ-ra-ên:

“Ngày mai là ngày nghỉ, tức ngày Sa-bát thánh cho Đức Giê-hô-va; các ngươi hãy nướng món gì muốn nướng, hãy nấu món gì muốn nấu; và món gì còn lại, hãy để dành đến sáng mai.”
— Xuất Ê-díp-tô Ký 16:23

Dân sự đã đi ra, lượm ma-na, rồi xay bằng cối, giã trong cối, nấu trong nồi và làm bánh. Có một công việc cần phải làm để chuẩn bị bánh từ trời ban cho dân Y-sơ-ra-ên. Chúa phán rằng công việc này phải được thực hiện vào thứ Sáu, tức ngày chuẩn bị. Đây là một sự thử nghiệm đối với họ. Đức Chúa Trời muốn xem họ có giữ ngày Sa-bát nên thánh hay không.

Lời chỉ dẫn này từ môi miệng của Đức Giê-hô-va là để dạy dỗ chúng ta. Kinh Thánh là một sự hướng dẫn trọn vẹn. Nếu những trang Kinh Thánh được nghiên cứu trong tinh thần cầu nguyện bởi những tấm lòng sẵn sàng hiểu biết, thì không ai cần phải lầm lạc trong vấn đề này.

Nhiều người cần được dạy dỗ về cách họ nên xuất hiện trong buổi nhóm thờ phượng vào ngày Sa-bát. Họ không nên bước vào sự hiện diện của Đức Chúa Trời với những bộ quần áo thường mặc trong tuần. Mọi người nên có một bộ trang phục đặc biệt cho ngày Sa-bát, để mặc khi đến thờ phượng trong nhà Đức Chúa Trời. Dù chúng ta không nên chạy theo thời trang thế gian, nhưng cũng không nên thờ ơ đối với vẻ bề ngoài của mình. Chúng ta phải gọn gàng, sạch sẽ, chỉnh tề, nhưng không trang sức phô trương. Con cái Đức Chúa Trời phải thanh sạch cả bên trong lẫn bên ngoài.

Xin hãy nhớ rằng tất cả những điều này là để bày tỏ với Đấng Tạo Hóa của chúng ta tình yêu, sự tôn trọng, và lòng tôn kính mà Ngài xứng đáng nhận.

Vào thứ Sáu, hãy hoàn tất sự chuẩn bị cho ngày Sa-bát. Hãy chắc chắn rằng mọi quần áo đã sẵn sàng và việc nấu nướng đã hoàn tất. Hãy đánh giày, tắm rửa và chuẩn bị mọi thứ cần thiết. Điều này có thể làm được. Nếu quý vị đặt nó thành một nguyên tắc, quý vị có thể thực hiện được.

Ngày Sa-bát không nên được dùng để sửa quần áo, nấu nướng, tìm kiếm thú vui, hay làm bất cứ công việc thế tục nào khác. Trước khi mặt trời lặn, hãy gác lại mọi công việc đời thường và cất khỏi tầm mắt mọi tài liệu, báo chí thế tục. Hỡi các bậc cha mẹ, hãy giải thích cho con cái công việc chuẩn bị của quý vị và mục đích của nó. Hãy để chúng cùng tham gia vào sự chuẩn bị giữ ngày Sa-bát theo điều răn.

Chúng ta phải cẩn thận gìn giữ những ranh giới của ngày Sa-bát. Hãy nhớ rằng mỗi giây phút đều là thời gian thánh, đã được biệt riêng. Khi có thể, người chủ nên cho nhân viên của mình thời gian từ trưa thứ Sáu cho đến lúc bắt đầu ngày Sa-bát. Hãy cho họ thời gian để chuẩn bị, để họ có thể đón ngày của Chúa với tâm trí yên tĩnh. Làm như vậy, quý vị sẽ không bị mất mát gì, ngay cả trong những điều đời này.

Có một công việc khác cũng cần được chú ý trong ngày chuẩn bị. Vào ngày này, mọi sự bất hòa giữa anh em, dù trong gia đình hay trong hội thánh, cần phải được giải quyết. Hãy để mọi cay đắng, giận dữ và ác ý bị loại khỏi tâm hồn. Trong tinh thần khiêm nhường, hãy:

“Hãy xưng tội cùng nhau, và cầu nguyện cho nhau, để anh em được lành bệnh.”
— Gia-cơ 5:16

Trước khi ngày Sa-bát bắt đầu, cả tâm trí lẫn thân thể phải được rút khỏi những công việc thế tục. Đức Chúa Trời đã đặt ngày Sa-bát của Ngài ở cuối sáu ngày làm việc, để con người có thể dừng lại và suy xét xem trong tuần qua mình đã đạt được gì trong sự chuẩn bị cho vương quốc thanh sạch, nơi không có kẻ phạm tội nào được vào. Mỗi ngày Sa-bát, chúng ta nên xét lại linh hồn mình để xem tuần lễ vừa qua đã đem lại sự tăng trưởng thuộc linh hay sự mất mát thuộc linh.

Giữ ngày Sa-bát thánh cho Chúa có liên quan đến sự cứu rỗi đời đời. Đức Chúa Trời phán:

“Ta sẽ tôn trọng những kẻ tôn trọng Ta.”
— 1 Sa-mu-ên 2:30

Ngày Sa-bát Trong Gia Đình

Trước khi mặt trời lặn, các thành viên trong gia đình hãy nhóm lại để đọc Lời Đức Chúa Trời, hát thánh ca và cầu nguyện. Trong điều này cần có sự cải cách, vì nhiều người đã lơ là. Chúng ta cần xưng tội với Đức Chúa Trời và với nhau. Chúng ta nên bắt đầu lại, sắp xếp cách đặc biệt để mọi thành viên trong gia đình được chuẩn bị tôn kính ngày mà Đức Chúa Trời đã ban phước và biệt riêng nên thánh.

Đừng để những giờ quý báu của ngày Sa-bát bị lãng phí trên giường ngủ. Sáng ngày Sa-bát, gia đình nên thức dậy sớm. Nếu dậy trễ, sẽ có sự rối ren và vội vã trong việc chuẩn bị bữa sáng và đi học Sa-bát. Sự hối hả, chen lấn, mất kiên nhẫn sẽ xuất hiện. Như vậy, những cảm xúc không thánh khiết sẽ đi vào gia đình. Ngày Sa-bát, khi bị xúc phạm như vậy, sẽ trở thành một gánh nặng, và người ta sẽ sợ ngày ấy đến thay vì yêu mến nó.

Chúng ta không nên chuẩn bị cho ngày Sa-bát một lượng thức ăn nhiều hơn hoặc nhiều món đa dạng hơn những ngày khác. Trái lại, thức ăn nên đơn giản hơn, và nên ăn ít hơn, để tâm trí được sáng suốt và mạnh mẽ trong việc hiểu những điều thuộc linh. Ăn quá nhiều làm tâm trí trở nên nặng nề. Những lời quý báu nhất có thể được nghe nhưng không được trân trọng, vì tâm trí bị rối loạn bởi chế độ ăn uống không phù hợp. Bằng việc ăn quá nhiều trong ngày Sa-bát, nhiều người đã làm mất lòng Đức Chúa Trời nhiều hơn họ nghĩ.

Dù nên tránh nấu nướng trong ngày Sa-bát, nhưng không nhất thiết phải ăn đồ lạnh. Trong thời tiết lạnh, thức ăn đã chuẩn bị từ ngày hôm trước có thể được hâm nóng lại. Và dù bữa ăn đơn giản, nhưng vẫn nên ngon miệng và hấp dẫn. Hãy chuẩn bị một món nào đó được xem như một điều đặc biệt, một món mà gia đình không ăn mỗi ngày.

Trong giờ thờ phượng gia đình, hãy để con cái tham gia. Mọi người hãy đem Kinh Thánh của mình và mỗi người đọc một hoặc hai câu. Sau đó hãy hát một bài thánh ca quen thuộc, rồi cầu nguyện. Về điều này, Đấng Christ đã ban cho chúng ta một khuôn mẫu. Bài Cầu Nguyện Chung không nhằm mục đích chỉ được lặp lại như một hình thức, nhưng là một minh họa cho cách lời cầu nguyện của chúng ta nên như thế nào — đơn giản, chân thành và đầy đủ.

Trong một lời cầu xin đơn sơ, hãy trình bày nhu cầu của quý vị với Chúa và bày tỏ lòng biết ơn về những sự thương xót của Ngài. Như vậy, quý vị mời Đức Chúa Giê-su làm vị khách được chào đón trong gia đình và trong lòng mình. Trong gia đình, những lời cầu nguyện dài dòng về những vấn đề xa xôi không phù hợp. Chúng làm cho giờ cầu nguyện trở nên mệt mỏi, trong khi lẽ ra nó phải được xem là một đặc ân và phước hạnh. Hãy làm cho giờ ấy trở thành một thời gian đầy hứng thú và vui mừng.

Trường Sa-bát và buổi nhóm thờ phượng chỉ chiếm một phần của ngày Sa-bát. Phần thời gian còn lại dành cho gia đình có thể trở thành phần thiêng liêng và quý báu nhất trong tất cả các giờ của ngày Sa-bát. Cha mẹ nên dành nhiều thời gian này cho con cái. Trong nhiều gia đình, trẻ nhỏ bị bỏ mặc để tự tìm cách giải trí. Khi bị để một mình, trẻ em nhanh chóng trở nên bồn chồn và bắt đầu chơi đùa hoặc làm điều nghịch ngợm. Như vậy, ngày Sa-bát đối với chúng không còn ý nghĩa thiêng liêng.

Khi thời tiết đẹp, cha mẹ hãy đi dạo với con cái ngoài đồng ruộng, trong vườn cây hoặc giữa thiên nhiên. Giữa những vẻ đẹp của thiên nhiên, hãy kể cho chúng nghe lý do Đức Chúa Trời thiết lập ngày Sa-bát. Hãy mô tả cho chúng công trình sáng tạo vĩ đại của Đức Chúa Trời. Hãy nói với chúng rằng khi trái đất ra từ tay Ngài, nó thánh khiết và đẹp đẽ. Mỗi bông hoa, mỗi bụi cây, mỗi cây lớn đều đáp ứng mục đích của Đấng Tạo Hóa. Mọi điều mắt nhìn thấy đều đáng yêu và làm cho tâm trí đầy những tư tưởng về tình yêu của Đức Chúa Trời. Mọi âm thanh đều như âm nhạc hòa hợp với tiếng nói của Đức Chúa Trời.

Hãy cho con cái thấy rằng chính tội lỗi đã làm hư hoại công trình trọn vẹn của Đức Chúa Trời; gai góc, cây tật lê, đau buồn, bệnh tật và sự chết đều là kết quả của sự bất tuân đối với Đức Chúa Trời. Hãy bảo chúng nhìn xem trái đất, dù đã bị hư hoại bởi lời rủa sả của tội lỗi, vẫn còn bày tỏ sự nhân từ của Đức Chúa Trời. Những cánh đồng xanh, những cây cao lớn, ánh nắng vui tươi, những đám mây, giọt sương, sự yên lặng trang nghiêm của ban đêm, vinh quang của bầu trời đầy sao, và vẻ đẹp của mặt trăng — tất cả đều làm chứng về Đấng Tạo Hóa. Không một giọt mưa nào rơi xuống, không một tia sáng nào chiếu trên thế gian vô ơn của chúng ta, mà không làm chứng về sự nhẫn nại và tình yêu của Đức Chúa Trời.

Hãy kể cho chúng nghe về con đường cứu rỗi:

“Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.”
— Giăng 3:16

Hãy kể lại câu chuyện ngọt ngào về Bết-lê-hem. Hãy trình bày trước mặt con cái Chúa Giê-su như một đứa trẻ vâng phục cha mẹ, như một thanh niên trung tín và siêng năng, giúp đỡ gia đình. Như vậy, quý vị có thể dạy chúng rằng Đấng Cứu Rỗi hiểu những thử thách, bối rối, cám dỗ, hy vọng và niềm vui của tuổi trẻ, và Ngài có thể cảm thông cũng như giúp đỡ chúng.

Thỉnh thoảng hãy đọc với chúng những câu chuyện thú vị trong lịch sử Kinh Thánh. Hãy hỏi chúng đã học được gì trong Trường Sa-bát, và cùng chúng học bài học cho ngày Sa-bát kế tiếp.

Khi mặt trời lặn, hãy để tiếng cầu nguyện và bài ca ngợi khen đánh dấu sự kết thúc của những giờ thánh, và mời sự hiện diện của Đức Chúa Trời bước vào những lo toan của tuần lễ lao động sắp đến. Như vậy, cha mẹ có thể làm cho ngày Sa-bát trở thành điều đúng như nó phải là — ngày vui nhất trong tuần. Họ có thể dẫn dắt con cái xem ngày ấy là niềm vui thích, là ngày cao quý nhất trong các ngày, là ngày thánh của Chúa, đáng được tôn trọng.

Hỡi anh chị em của tôi, tôi khuyên quý vị: “Hãy nhớ ngày Sa-bát để giữ làm nên ngày thánh.” Nếu quý vị muốn con cái mình giữ ngày Sa-bát theo điều răn, quý vị phải dạy chúng bằng cả lời dạy lẫn gương mẫu. Sự khắc sâu của lẽ thật trong lòng sẽ không bao giờ hoàn toàn bị xóa mất. Nó có thể bị che mờ, nhưng không bao giờ bị tiêu diệt. Những ấn tượng được tạo ra trong thời thơ ấu và tuổi trẻ sẽ được thấy trong những năm về sau. Hoàn cảnh có thể xảy ra khiến con cái phải xa cha mẹ và xa mái nhà, nhưng miễn là chúng còn sống, sự dạy dỗ được ban cho trong tuổi thơ và tuổi trẻ sẽ là một phước hạnh.

Việc Đi Lại Trong Ngày Sa-bát

Xin lưu ý: phần sau đây không nói về việc đơn giản lái xe đến nhà thờ trong ngày Sa-bát.

Nếu chúng ta mong muốn nhận được phước hạnh đã hứa cho những người vâng phục, chúng ta phải giữ ngày Sa-bát cách nghiêm túc hơn. Tôi e rằng chúng ta thường đi lại trong ngày này khi điều đó có thể tránh được. Phù hợp với ánh sáng mà Chúa đã ban về việc giữ ngày Sa-bát, chúng ta nên cẩn thận hơn trong việc di chuyển bằng tàu thuyền hoặc xe cộ trong ngày này. Trong những việc này, chúng ta phải nêu gương đúng đắn trước con cái và giới trẻ.

Để đến được những hội thánh cần sự giúp đỡ của chúng ta, và để đem đến cho họ sứ điệp mà Đức Chúa Trời muốn họ nghe, có thể đôi khi chúng ta phải đi lại trong ngày Sa-bát. Nhưng nếu có thể, chúng ta nên mua vé và sắp xếp mọi việc cần thiết vào một ngày khác. Khi bắt đầu một chuyến đi, chúng ta nên cố gắng hết sức để lên kế hoạch sao cho tránh đến nơi vào ngày Sa-bát.

Khi bắt buộc phải đi lại trong ngày Sa-bát, chúng ta nên cố gắng tránh sự đồng hành của những người sẽ kéo sự chú ý của mình vào những điều thế tục. Chúng ta nên giữ tâm trí mình hướng về Đức Chúa Trời và tương giao với Ngài. Khi có cơ hội, chúng ta nên nói với người khác về lẽ thật. Chúng ta phải luôn sẵn sàng làm dịu nỗi đau khổ và giúp đỡ những người đang cần. Trong những trường hợp như vậy, Đức Chúa Trời muốn chúng ta sử dụng sự hiểu biết và khôn ngoan mà Ngài đã ban cho. Nhưng chúng ta không nên nói về công việc làm ăn hay tham gia vào những cuộc trò chuyện thông thường, thế tục. Mọi lúc và mọi nơi, Đức Chúa Trời đòi hỏi chúng ta chứng minh lòng trung thành với Ngài bằng cách tôn kính ngày Sa-bát.

Các Buổi Nhóm Trong Ngày Sa-bát

Đấng Christ đã phán:

“Vì nơi nào có hai hoặc ba người nhân danh Ta nhóm lại, Ta ở giữa họ.”
— Ma-thi-ơ 18:20

Bất cứ nơi nào có hai hoặc ba tín hữu, hãy để họ nhóm lại trong ngày Sa-bát để nắm lấy lời hứa của Chúa.

Những nhóm nhỏ nhóm lại để thờ phượng Đức Chúa Trời trong ngày thánh của Ngài có quyền nắm lấy phước hạnh phong phú của Đức Giê-hô-va. Họ nên tin rằng Chúa Giê-su là vị khách được tôn trọng trong các buổi nhóm của họ. Mỗi người thờ phượng chân thật, là người giữ ngày Sa-bát nên thánh, nên nắm lấy lời hứa:

“Hầu cho các ngươi biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va, Đấng làm cho các ngươi nên thánh.”
— Xuất Ê-díp-tô Ký 31:13

Bài giảng trong các buổi nhóm Sa-bát nói chung nên ngắn gọn. Cần có cơ hội cho những người yêu mến Đức Chúa Trời bày tỏ lòng biết ơn và sự tôn kính của mình.

Khi hội thánh không có mục sư, nên có một người được chỉ định làm người hướng dẫn buổi nhóm. Nhưng không cần thiết người đó phải giảng một bài dài hoặc chiếm phần lớn thời gian thờ phượng. Một bài học Kinh Thánh ngắn, thú vị thường đem lại ích lợi hơn một bài giảng. Sau đó có thể tiếp nối bằng buổi cầu nguyện và làm chứng.

Những người giữ vai trò lãnh đạo trong hội thánh không nên làm kiệt sức thể chất và tinh thần của mình trong suốt tuần đến nỗi vào ngày Sa-bát họ không thể đem ảnh hưởng sống động của phúc âm Đấng Christ vào buổi nhóm. Hãy làm ít hơn trong những công việc đời thường, nhưng đừng cướp của Đức Chúa Trời bằng cách dâng cho Ngài trong ngày Sa-bát một sự phục vụ mà Ngài không thể chấp nhận. Quý vị không nên giống như những người không có đời sống thuộc linh. Dân sự cần sự giúp đỡ của quý vị trong ngày Sa-bát. Hãy cho họ thức ăn từ Lời Chúa. Hãy đem những món quà tốt nhất của quý vị dâng cho Đức Chúa Trời trong ngày thánh của Ngài. Hãy dâng đời sống quý báu của linh hồn cho Ngài trong sự phục vụ được biệt riêng.

Đừng để ai đến nơi thờ phượng để ngủ gật. Không nên có sự ngủ gật trong nhà Đức Chúa Trời. Quý vị không ngủ gật khi đang làm công việc đời thường, vì quý vị quan tâm đến công việc ấy. Vậy chúng ta có nên để sự thờ phượng, là điều liên quan đến lợi ích đời đời, bị đặt ở vị trí thấp hơn những việc đời thường của cuộc sống không?

Khi làm như vậy, chúng ta đánh mất phước hạnh mà Chúa muốn ban cho mình. Ngày Sa-bát không phải là ngày của sự nhàn rỗi vô ích. Cả trong gia đình lẫn trong hội thánh, tinh thần phục vụ phải được bày tỏ. Đấng đã ban cho chúng ta sáu ngày để làm công việc đời thường đã ban phước, biệt riêng và thánh hóa ngày thứ bảy cho chính Ngài. Trong ngày này, Ngài sẽ ban phước cách đặc biệt cho tất cả những ai dâng mình cho sự phục vụ Ngài.

Cả thiên đàng đang giữ ngày Sa-bát, nhưng không phải trong sự uể oải hay không làm gì cả. Trong ngày này, mọi năng lực của linh hồn phải tỉnh thức, vì chẳng phải chúng ta sắp gặp Đức Chúa Trời và Đấng Christ, Cứu Chúa của chúng ta sao? Chúng ta có thể nhìn thấy Ngài bằng đức tin. Ngài khao khát làm tươi mới và ban phước cho mọi linh hồn.

Mỗi người nên cảm thấy rằng mình có một phần phải làm để khiến các buổi nhóm Sa-bát trở nên thú vị. Quý vị không nên nhóm lại chỉ như một hình thức, nhưng để trao đổi tư tưởng, chia sẻ kinh nghiệm hằng ngày, bày tỏ lòng cảm tạ, và nói lên ước muốn chân thành được sự soi sáng từ trời, để quý vị có thể biết Đức Chúa Trời và Đức Chúa Giê-su Christ, Đấng Ngài đã sai đến. Sự tương giao với nhau về Đấng Christ sẽ làm mạnh mẽ linh hồn cho những thử thách và xung đột của đời sống. Đừng bao giờ nghĩ rằng quý vị có thể là Cơ Đốc nhân mà lại thu mình hoàn toàn trong bản thân. Mỗi người là một phần trong mạng lưới lớn của nhân loại, và kinh nghiệm của mỗi người sẽ được định hình phần lớn bởi kinh nghiệm của những người mình kết giao.

Chúng ta không nhận được dù chỉ một phần trăm phước hạnh mà lẽ ra chúng ta có thể nhận được từ việc nhóm lại thờ phượng Đức Chúa Trời. Các khả năng nhận thức của chúng ta cần được mài bén. Sự thông công với nhau nên làm cho chúng ta vui mừng. Với niềm hy vọng mà chúng ta có, tại sao lòng chúng ta lại không bừng cháy với tình yêu của Đức Chúa Trời?

Chúng ta phải mang đến mỗi buổi nhóm tôn giáo một ý thức thuộc linh được làm sống động rằng Đức Chúa Trời và các thiên sứ của Ngài đang hiện diện, cùng làm việc với tất cả những người thờ phượng chân thật. Khi bước vào nơi thờ phượng, hãy cầu xin Chúa loại bỏ mọi điều ác khỏi lòng mình. Hãy đem vào nhà Ngài chỉ những điều mà Ngài có thể ban phước. Hãy quỳ xuống trước mặt Đức Chúa Trời trong đền thánh Ngài, và dâng cho Ngài chính điều thuộc về Ngài, điều Ngài đã mua bằng huyết của Đấng Christ. Hãy cầu nguyện cho người giảng hoặc người hướng dẫn buổi nhóm. Hãy cầu nguyện để phước hạnh lớn lao đến qua người sẽ trình bày Lời sự sống. Hãy hết lòng cố gắng nắm lấy một phước hạnh cho chính mình.

Đức Chúa Trời sẽ ban phước cho tất cả những ai chuẩn bị mình như vậy cho sự phục vụ Ngài. Họ sẽ hiểu ý nghĩa của việc có sự bảo đảm của Thánh Linh, vì họ đã tiếp nhận Đấng Christ bởi đức tin.

Nơi thờ phượng có thể rất đơn sơ, nhưng vì vậy mà không kém phần được Đức Chúa Trời công nhận. Đối với những ai thờ phượng Đức Chúa Trời bằng tâm thần và lẽ thật, trong vẻ đẹp của sự thánh khiết, nơi ấy sẽ như cửa thiên đàng. Số tín hữu có thể ít, nhưng trong mắt Đức Chúa Trời họ rất quý báu. Bởi lưỡi rìu của lẽ thật, họ đã được lấy ra như những hòn đá thô từ mỏ đá của thế gian và được đem vào xưởng của Đức Chúa Trời để được đẽo gọt và tạo hình. Dù còn thô sơ, họ vẫn quý báu trong mắt Đức Chúa Trời. Cây rìu, chiếc búa và cái đục của thử thách nằm trong tay của Đấng khéo léo. Những công cụ ấy không được dùng để hủy diệt, nhưng để tạo nên sự trọn vẹn trong mỗi linh hồn. Như những viên đá quý được đánh bóng theo kiểu cung điện, Đức Chúa Trời định cho chúng ta có một chỗ trong đền thờ trên trời.

Những sự chỉ định và ân ban của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta là vô hạn. Chính ngai ân điển là nơi thu hút cao nhất, vì tại đó có Đấng cho phép chúng ta gọi Ngài là Cha. Nhưng Đức Chúa Trời không xem nguyên tắc cứu rỗi là trọn vẹn nếu chỉ được bao phủ bởi tình yêu của chính Ngài mà thôi. Theo sự chỉ định của Ngài, Ngài đã đặt tại bàn thờ của Ngài một Đấng Biện Hộ mặc lấy bản tính của chúng ta. Là Đấng Cầu Thay của chúng ta, công việc của Ngài là giới thiệu chúng ta với Đức Chúa Trời như con trai và con gái của Ngài.

Đấng Christ cầu thay cho những ai đã tiếp nhận Ngài. Nhờ công lao của chính Ngài, Ngài ban cho họ quyền trở thành thành viên của hoàng gia, con cái của Vua trên trời. Và Đức Chúa Cha bày tỏ tình yêu vô hạn của Ngài dành cho Đấng Christ, Đấng đã trả giá chuộc chúng ta bằng huyết Ngài, bằng cách tiếp nhận và chào đón bạn hữu của Đấng Christ như bạn hữu của chính Ngài. Đức Chúa Cha hài lòng với sự chuộc tội đã được thực hiện. Ngài được vinh hiển bởi sự nhập thể, đời sống, sự chết và chức vụ trung bảo của Con Ngài.

Ngay khi con cái Đức Chúa Trời đến gần ngai thương xót, họ trở thành thân chủ của Đấng Biện Hộ vĩ đại. Ngay từ lời đầu tiên của sự ăn năn và lời cầu xin được tha thứ, Đấng Christ nhận lấy trường hợp của họ và xem như của chính Ngài, dâng lời cầu xin ấy trước mặt Đức Chúa Cha như lời cầu xin của chính Ngài.

Khi Đấng Christ cầu thay cho chúng ta, Đức Chúa Cha mở ra tất cả kho tàng ân điển của Ngài để chúng ta nhận lấy, vui hưởng và truyền đạt cho người khác. Đấng Christ phán: “Hãy nhân danh Ta mà cầu xin.” Ngài không nói: “Ta sẽ cầu xin Cha thay cho các con,” vì chính Đức Chúa Cha yêu thương các con, bởi các con đã yêu mến Ta. Hãy sử dụng danh Ta. Điều này sẽ làm cho lời cầu nguyện của các con có hiệu quả, và Đức Chúa Cha sẽ ban cho các con sự giàu có của ân điển Ngài. Vì vậy:

“Hãy cầu xin, thì các con sẽ nhận được, để niềm vui của các con được trọn vẹn.”
— Giăng 16:24

Đức Chúa Trời muốn con cái vâng phục của Ngài nắm lấy phước hạnh của Ngài và đến trước mặt Ngài với lời ngợi khen và cảm tạ. Đức Chúa Trời là Nguồn của sự sống và quyền năng. Ngài có thể biến đồng vắng thành cánh đồng màu mỡ cho dân giữ các điều răn của Ngài, vì điều đó làm vinh hiển danh Ngài. Ngài đã làm cho dân được chọn của Ngài những điều đáng khiến mọi tấm lòng dâng lời cảm tạ, và Ngài buồn khi có quá ít lời ngợi khen được dâng lên. Ngài mong muốn có sự bày tỏ mạnh mẽ hơn từ dân Ngài, cho thấy họ biết rằng họ có lý do để vui mừng và hớn hở.

Những cách Đức Chúa Trời đối xử với dân Ngài cần được thường xuyên nhắc lại. Biết bao lần Chúa đã dựng lên những dấu mốc trong cách Ngài dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên xưa! Để họ không quên lịch sử quá khứ, Ngài truyền cho Môi-se ghi những sự kiện ấy thành bài ca, để cha mẹ có thể dạy cho con cái mình. Họ phải thu thập những kỷ niệm và đặt chúng trước mắt. Những nỗ lực đặc biệt đã được thực hiện để gìn giữ chúng, để khi con cái hỏi về những điều ấy, toàn bộ câu chuyện có thể được kể lại. Như vậy, những sự dẫn dắt quan phòng, sự nhân từ rõ ràng và lòng thương xót của Đức Chúa Trời trong việc chăm sóc và giải cứu dân Ngài được giữ mãi trong ký ức.

Chúng ta được khuyên hãy nhớ lại:

“Những ngày trước, khi anh em đã được soi sáng, anh em đã chịu đựng cuộc chiến đấu lớn lao trong sự đau khổ.”
— Hê-bơ-rơ 10:32

Đối với dân Ngài trong thế hệ này, Chúa đã hành động như một Đức Chúa Trời hay làm phép lạ. Lịch sử quá khứ của công việc Đức Chúa Trời cần thường xuyên được trình bày trước dân sự, cả người trẻ lẫn người già. Chúng ta cần thường xuyên thuật lại sự nhân từ của Đức Chúa Trời và ngợi khen Ngài vì những công việc kỳ diệu của Ngài.

Mặc dù chúng ta được khuyên không được bỏ sự nhóm lại với nhau, nhưng những buổi nhóm này không chỉ để làm tươi mới chính chúng ta. Chúng ta phải được khơi dậy lòng sốt sắng lớn hơn để truyền đạt sự an ủi mà mình đã nhận được. Bổn phận của chúng ta là phải rất cẩn trọng đối với vinh quang của Đức Chúa Trời và không đem lại bất cứ lời báo cáo xấu nào, ngay cả qua nét mặt buồn bã hay những lời nói thiếu khôn ngoan, như thể những yêu cầu của Đức Chúa Trời là sự giới hạn tự do của chúng ta.

Ngay cả trong thế gian đầy đau buồn, thất vọng và tội lỗi này, Chúa muốn chúng ta vui mừng và mạnh mẽ trong sức mạnh của Ngài. Toàn bộ con người chúng ta có đặc ân làm chứng rõ ràng trong mọi phương diện. Qua nét mặt, tính khí, lời nói và bản tính, chúng ta phải làm chứng rằng sự phục vụ Đức Chúa Trời là tốt lành. Như vậy, chúng ta công bố rằng:

“Luật pháp của Đức Giê-hô-va là trọn vẹn, làm tươi mới linh hồn.”
— Thi Thiên 19:7

Khía cạnh tươi sáng và vui mừng của tôn giáo chúng ta sẽ được bày tỏ bởi tất cả những ai hằng ngày dâng mình cho Đức Chúa Trời. Chúng ta không nên làm ô danh Đức Chúa Trời bằng cách kể lể buồn thảm về những thử thách có vẻ nặng nề. Mọi thử thách nếu được tiếp nhận như người thầy dạy dỗ sẽ sinh ra niềm vui. Toàn bộ đời sống tôn giáo sẽ trở nên nâng cao, làm cao quý, làm thanh sạch, và tỏa hương thơm bằng những lời nói và việc làm tốt lành.

Kẻ thù rất hài lòng khi thấy các linh hồn chán nản, buồn bã, than khóc và rên rỉ. Nó muốn chính những ấn tượng như vậy được tạo ra về ảnh hưởng của đức tin chúng ta. Nhưng Đức Chúa Trời muốn tâm trí không ở trong tình trạng thấp hèn như vậy. Ngài muốn mọi linh hồn chiến thắng trong quyền năng gìn giữ của Đấng Cứu Chuộc.

Tác giả Thi Thiên nói:

“Hỡi các con cái của Đấng quyền năng, hãy dâng cho Đức Giê-hô-va, hãy dâng cho Đức Giê-hô-va vinh quang và sức mạnh. Hãy dâng cho Đức Giê-hô-va vinh quang xứng đáng với danh Ngài; hãy thờ phượng Đức Giê-hô-va trong vẻ đẹp của sự thánh khiết.”

“Lạy Đức Giê-hô-va, con sẽ tôn cao Ngài, vì Ngài đã kéo con lên, và không để kẻ thù con vui mừng trên con. Lạy Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của con, con đã kêu cầu Ngài, và Ngài đã chữa lành con… Hỡi các thánh đồ của Đức Giê-hô-va, hãy hát ngợi khen Ngài, và cảm tạ khi nhớ đến sự thánh khiết của Ngài.”
— Thi Thiên 29:1–2; 30:1–4

Hội thánh của Đức Chúa Trời dưới đất là một với hội thánh của Đức Chúa Trời trên trời. Các tín hữu trên đất và các hữu thể trên trời chưa từng sa ngã hợp thành một hội thánh. Mọi trí tuệ trên trời đều quan tâm đến các buổi nhóm của các thánh đồ trên đất khi họ nhóm lại thờ phượng Đức Chúa Trời. Trong hành lang bên trong của thiên đàng, họ lắng nghe lời làm chứng của những chứng nhân cho Đấng Christ trong hành lang bên ngoài trên đất. Lời ngợi khen và cảm tạ từ những người thờ phượng dưới đất được hòa vào bài ca trên trời, và tiếng ngợi khen cùng vui mừng vang lên trong các hành lang thiên đàng, vì Đấng Christ đã không chết vô ích cho con cháu sa ngã của A-đam.

Trong khi các thiên sứ uống từ nguồn suối đầu tiên, các thánh đồ trên đất uống từ những dòng nước tinh khiết chảy ra từ ngai, những dòng nước làm vui mừng thành của Đức Chúa Trời chúng ta. Ôi, ước gì tất cả chúng ta có thể nhận ra thiên đàng gần với đất biết bao! Khi con cái sinh ra từ đất không biết điều đó, thì họ vẫn có các thiên sứ sáng láng làm bạn đồng hành. Một chứng nhân thầm lặng canh giữ mỗi linh hồn đang sống, tìm cách kéo linh hồn ấy đến với Đấng Christ. Miễn là còn hy vọng, cho đến khi con người chống cự Thánh Linh đến sự hủy diệt đời đời của mình, họ vẫn được các trí tuệ trên trời gìn giữ.

Chúng ta hãy luôn nhớ rằng trong mỗi buổi nhóm của các thánh đồ dưới đất, các thiên sứ của Đức Chúa Trời đang hiện diện, lắng nghe những lời làm chứng, bài hát và lời cầu nguyện. Hãy nhớ rằng những lời ngợi khen của chúng ta được hòa thêm bởi các dàn hợp xướng của thiên binh trên trời.

Vậy, khi quý vị nhóm lại từ Sa-bát này đến Sa-bát khác, hãy hát ngợi khen Đấng đã gọi quý vị ra khỏi sự tối tăm để vào ánh sáng kỳ diệu của Ngài. Hãy để lòng mình tôn kính Đấng “đã yêu thương chúng ta và lấy huyết Ngài rửa sạch tội lỗi chúng ta.” Hãy để tình yêu của Đấng Christ là gánh nặng trong lời nói của người giảng. Hãy để tình yêu ấy được bày tỏ bằng ngôn ngữ đơn giản trong mỗi bài ca ngợi khen. Hãy để sự cảm thúc của Thánh Linh Đức Chúa Trời hướng dẫn lời cầu nguyện của quý vị. Khi Lời sự sống được rao ra, hãy để sự đáp ứng từ tấm lòng của quý vị làm chứng rằng quý vị tiếp nhận sứ điệp ấy như đến từ trời.

Tôi biết điều này nghe có vẻ rất xưa cũ, nhưng đó sẽ là của lễ cảm tạ dâng lên Đức Chúa Trời vì bánh sự sống đã được ban cho linh hồn đói khát. Sự đáp ứng này đối với sự cảm thúc của Thánh Linh sẽ là sức mạnh cho linh hồn quý vị và là sự khích lệ cho người khác. Nó sẽ đưa ra một bằng chứng rằng trong tòa nhà của Đức Chúa Trời có những viên đá sống đang phát ra ánh sáng.

Khi chúng ta nhìn lại, không phải những chương tối tăm trong kinh nghiệm của mình, nhưng những sự bày tỏ về lòng thương xót lớn lao và tình yêu không hề thay đổi của Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ ngợi khen nhiều hơn là than phiền. Chúng ta sẽ nói về sự thành tín đầy yêu thương của Đức Chúa Trời như Người Chăn thật, dịu dàng và đầy lòng thương xót đối với bầy chiên của Ngài, mà Ngài đã tuyên bố rằng không ai có thể cướp khỏi tay Ngài.

Ngôn ngữ của tấm lòng sẽ không phải là sự lằm bằm ích kỷ hay than vãn. Lời ngợi khen, như những dòng suối trong lành, sẽ tuôn ra từ những người thật sự tin Đức Chúa Trời.

“Quả thật, sự nhân từ và sự thương xót sẽ theo tôi trọn đời; và tôi sẽ ở trong nhà Đức Giê-hô-va cho đến lâu dài.”
— Thi Thiên 23:6

“Chúa sẽ dùng lời khuyên dạy mà dẫn dắt con, rồi sau đó tiếp rước con vào vinh quang. Ngoài Chúa ra, con có ai trên trời? Còn dưới đất, con chẳng ước ao ai ngoài Chúa.”
— Thi Thiên 73:24–25

Tại sao chúng ta không đánh thức tiếng hát thuộc linh trong hành trình lữ hành của mình? Tại sao chúng ta không trở lại với sự đơn sơ và đời sống sốt sắng? Lý do chúng ta không vui mừng hơn là vì chúng ta đã đánh mất tình yêu ban đầu. Vậy chúng ta hãy sốt sắng và ăn năn, kẻo chân đèn bị dời khỏi chỗ của nó.

Đền thờ Đức Chúa Trời được mở ra trên trời, và ngưỡng cửa được tràn đầy vinh quang dành cho mọi hội thánh yêu mến Đức Chúa Trời và giữ các điều răn của Ngài. Chúng ta cần học hỏi, suy gẫm và cầu nguyện. Khi ấy, chúng ta sẽ có thị lực thuộc linh để nhận biết các hành lang bên trong của đền thánh trên trời. Chúng ta sẽ bắt được chủ đề của bài ca và lời cảm tạ của dàn hợp xướng thiên đàng quanh ngai.

Khi Si-ôn trỗi dậy và chiếu sáng, ánh sáng của Si-ôn sẽ lan tỏa mạnh mẽ, và những bài ca ngợi khen cùng cảm tạ quý báu sẽ được nghe trong các buổi nhóm của các thánh đồ. Sự lằm bằm và than phiền về những thất vọng và khó khăn nhỏ nhặt sẽ chấm dứt. Khi chúng ta xức thuốc mắt bằng vàng, chúng ta sẽ thấy những vinh quang ở bên kia. Đức tin sẽ xuyên qua bóng tối nặng nề của Sa-tan, và chúng ta sẽ thấy Đấng Biện Hộ của mình đang dâng hương thơm của công lao chính Ngài thay cho chúng ta. Khi chúng ta thấy điều này đúng như bản chất của nó, như Chúa muốn chúng ta thấy, chúng ta sẽ được đầy dẫy ý thức về sự bao la và đa dạng của tình yêu Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời dạy rằng chúng ta nên nhóm lại trong nhà Ngài để nuôi dưỡng những phẩm chất của tình yêu trọn vẹn. Điều này sẽ chuẩn bị cư dân trên đất cho những nơi ở mà Đấng Christ đã đi chuẩn bị cho tất cả những ai yêu mến Ngài. Tại đó, họ sẽ nhóm lại trong đền thánh từ Sa-bát này đến Sa-bát khác, từ ngày trăng mới này đến ngày trăng mới khác, để hiệp một trong những khúc ca cao quý nhất, trong sự ngợi khen và cảm tạ Đấng ngồi trên ngai và Chiên Con đời đời vô cùng.

Phần trên được trích từ Testimonies for the Church, Quyển 6, trang 353–368.

--------------------------------

Chúng Ta Có Nên Mua Đồ Ăn Hoặc Ăn Ở Nhà Hàng Trong Ngày Sa-bát Không?

Khi nói đến việc mua đồ ăn hoặc ăn ở nhà hàng trong ngày Sa-bát, chúng ta không nên trả lời cách hời hợt hay theo tinh thần luật lệ cứng nhắc. Câu hỏi thật sự không chỉ là: “Điều này có được phép không?” nhưng là: “Mục đích của ngày Sa-bát là gì, và hành động này có giúp tôi tôn kính thời gian thánh của Đức Chúa Trời không?”

Ngày Sa-bát là một món quà thiêng liêng từ Đức Chúa Trời — một ngày được biệt riêng cho sự thờ phượng, nghỉ ngơi, thông công, lòng thương xót, và sự tương giao sâu nhiệm hơn với Ngài. Vì vậy, trước khi mua đồ ăn hoặc ăn ngoài trong ngày Sa-bát, chúng ta nên thành thật tự hỏi:

• Điều này có thật sự cần thiết không?
• Việc này có thể được chuẩn bị trước ngày Sa-bát không?
• Điều này có thể đợi đến sau ngày Sa-bát không?
• Hành động này có giúp tôi và người khác đến gần Đức Chúa Trời hơn không?
• Việc này có khiến ngày Sa-bát trở thành một ngày bình thường của mua bán, trao đổi, và tiện nghi cá nhân không?
• Tôi làm điều này vì nhu cầu thật sự, hay chỉ vì tôi đã không chuẩn bị trước?

Nguyên tắc Kinh Thánh là ngày Sa-bát cần được gìn giữ khỏi những hoạt động mua bán thông thường và những sinh hoạt thế tục không cần thiết. Mua bán không phù hợp với tinh thần của ngày Sa-bát. Nếu chúng ta có thể chuẩn bị thức ăn trước, thì chúng ta nên chuẩn bị. Nếu chúng ta có thể tránh những chi tiêu, mua bán, và sinh hoạt nhà hàng không cần thiết, thì chúng ta nên tránh. Điều này giúp giữ cho ngày Sa-bát khác biệt với sáu ngày còn lại.

Tuy nhiên, chúng ta cũng phải tránh tinh thần khắt khe và luật lệ. Chúa Giê-su dạy rằng “làm điều lành trong ngày Sa-bát là hợp pháp” (Ma-thi-ơ 12:12). Ví dụ, nếu một người không có thức ăn, đang đói, đang đi đường trong một hoàn cảnh không thể tránh được, hoặc nếu một người thân trong gia đình bị bệnh và thật sự cần phải mua một điều gì đó, thì việc giúp đỡ họ không phải là vi phạm tinh thần của ngày Sa-bát. Tương tự, nếu trong tuần chúng ta quá bận rao giảng, làm chứng, hoặc phục vụ người khác nên không thể chuẩn bị một bữa ăn thích hợp cho ngày Sa-bát, hoặc nếu có người mà chúng ta cần làm chứng hay chia sẻ một sứ điệp quan trọng mời chúng ta ăn tại nhà hàng để có thể tiếp tục cuộc trò chuyện, thì việc tham gia với họ cũng có thể hòa hợp với tinh thần của ngày Sa-bát. Những hành động thương xót, cần thiết, chữa lành, nhân từ, và làm chứng đều hòa hợp với bản tính của Đấng Christ.

Ví dụ, nếu chúng ta chỉ muốn đi nhà hàng vì lười biếng, muốn giải trí, hoặc vì đã không chịu chuẩn bị trước, thì điều đó không thật sự tôn kính ngày Sa-bát. Nhưng nếu chúng ta đang xa nhà, không có thức ăn hợp lý sẵn có, đang chăm sóc một người bệnh hoặc người có nhu cầu, hoặc vì trong tuần quá bận phục vụ người khác, thì việc mua một điều thật sự cần thiết có thể là việc làm đầy tình yêu thương và giống Đấng Christ.

Vì vậy, đúng là động cơ rất quan trọng — nhưng không chỉ có động cơ mà thôi. Sự chuẩn bị cũng quan trọng. Lòng tôn kính cũng quan trọng. Mục đích của ngày Sa-bát cũng quan trọng. Chúng ta không nên dùng “động cơ tốt” như một cái cớ để làm cho ngày Sa-bát trở nên bình thường. Đồng thời, chúng ta cũng không nên dùng luật lệ về ngày Sa-bát để làm ngơ trước nhu cầu thật sự của con người.

Một câu hỏi hữu ích để tự hỏi là:

Đấng Christ sẽ làm gì trong hoàn cảnh này?

Ngài có khuyến khích việc mua bán không cần thiết trong ngày thánh của Đức Chúa Trời không? Không.
Ngài có làm ngơ trước người đói, người bệnh, hoặc những người đang thật sự cần giúp đỡ không? Cũng không.

Đấng Christ đã cho thấy rằng ngày Sa-bát được lập nên để ban phước cho nhân loại, chứ không phải để trở thành gánh nặng cho con người. Nhưng Ngài cũng tôn kính Cha Ngài và không bao giờ xem nhẹ những điều thánh.

Vì vậy, nguyên tắc tốt nhất là:

Hãy chuẩn bị càng nhiều càng tốt trước ngày Sa-bát, tránh việc mua bán và ăn nhà hàng không cần thiết, nhưng hãy sẵn sàng làm những việc thương xót và cần thiết khi có nhu cầu thật sự.

Mục tiêu không chỉ là tránh một số hành động nào đó, nhưng là làm cho ngày Sa-bát trở nên thánh hơn, ý nghĩa hơn, bình an hơn, và phước hạnh hơn. Chúng ta nên chọn điều gì giúp mình và người khác đến gần Đức Chúa Trời hơn, nghỉ ngơi trong tình yêu của Ngài, nhớ đến công trình sáng tạo và sự cứu chuộc của Ngài, và phản chiếu tinh thần của Đấng Christ.

Trong mọi hoàn cảnh, chúng ta nên tự hỏi:

• Điều này có tôn vinh Đức Chúa Trời không?
• Điều này có gìn giữ sự thánh khiết của ngày Sa-bát không?
• Điều này có bày tỏ tình yêu thương và lòng thương xót không?
• Điều này có giúp tôi và người khác tập trung vào Đấng Christ nhiều hơn không?

Nếu quyết định của chúng ta được hướng dẫn bởi tình yêu dành cho Đức Chúa Trời, lòng tôn kính đối với ngày thánh của Ngài, sự chuẩn bị chu đáo, và lòng thương xót đối với người khác, thì chúng ta sẽ có thể giữ ngày Sa-bát theo tinh thần của Đấng Christ, chứ không chỉ theo hình thức bên ngoài.


bottom of page