top of page

Chỉ Một Mình Đức Chúa Trời Là Thiện — Đó Là Lý Do Chúng Ta Phải Được Sanh Lại

“Chỉ có một Đấng nhân lành mà thôi, đó là Đức Chúa Trời.”
— Ma-thi-ơ 19:17

“Lạy Chúa, ai sẽ không kính sợ Ngài và tôn vinh danh Ngài? Vì chỉ một mình Ngài là thánh.”
— Khải Huyền 15:4


✨ 1. Chỉ Có Đức Chúa Trời Là Nguồn Của Mọi Sự Thiện Lành

Từ đầu đến cuối, Kinh Thánh bày tỏ một lẽ thật nền tảng: chỉ có Đức Chúa Trời là thiện lành. Khi Đức Chúa Giê-su phán: “Chỉ có một Đấng nhân lành mà thôi, đó là Đức Chúa Trời,” Ngài không chỉ nói rằng Đức Chúa Trời tốt lành hơn tất cả mọi người về mặt đạo đức. Ngài đang bày tỏ rằng Đức Chúa Trời là nguồn gốc, mạch suối, và nền tảng ban đầu của mọi sự thiện lành.

Sự thiện lành không phải là một phẩm chất độc lập có thể tồn tại ngoài Đức Chúa Trời. Nó không phải là điều mà các loài thọ tạo tự nhiên sở hữu trong chính mình. Sự thiện lành đến từ Đức Chúa Trời, vì sự thiện lành bắt nguồn từ chính bản tánh của Ngài. Cũng như sự sống đến từ Đức Chúa Trời, ánh sáng đến từ Đức Chúa Trời, và sự thánh khiết đến từ Đức Chúa Trời, thì mọi sự thiện lành thật cũng đến từ Đức Chúa Trời.

Không một thiên sứ nào, không một con người nào, và không một loài thọ tạo nào có thể thật sự thiện lành nếu không có sự hiện diện của Đức Chúa Trời ngự trong họ. Một loài thọ tạo có thể phản chiếu sự thiện lành của Đức Chúa Trời, nhưng không thể tự mình sinh ra sự thiện lành. Một tạo vật có thể chiếu sáng bởi ánh sáng của Đức Chúa Trời, nhưng không thể tự tạo ra ánh sáng ấy từ chính mình.

Đây là lý do vì sao sự phân rẽ khỏi Đức Chúa Trời là điều vô cùng nghiêm trọng. Phân rẽ khỏi Đức Chúa Trời không chỉ là phạm một điều luật; đó là tự cắt mình khỏi nguồn duy nhất của sự thiện lành, sự công bình, sự thánh khiết, và sự sống.

Nếu Đức Chúa Trời không ngự trong một hữu thể, thì trong hữu thể đó không có sự thiện lành thật.


🌑 2. Sự Sa Ngã: Phân Rẽ Khỏi Nguồn Của Sự Thiện Lành

Lẽ thật này giúp chúng ta hiểu rõ hơn về sự sa ngã của Lu-xi-phe, A-đam, Ê-va, và các thiên sứ đã tham gia vào sự phản nghịch.

Lu-xi-phe được tạo dựng cách trọn vẹn, khôn ngoan, và đẹp đẽ. A-đam và Ê-va được tạo dựng không có tội. Các thiên sứ sa ngã cũng không được tạo dựng là xấu ác. Tuy nhiên, họ trở nên xấu ác khi chọn sống độc lập khỏi Đức Chúa Trời.

Vấn đề của họ không phải là thân thể bị khiếm khuyết. Vấn đề cũng không phải là Đức Chúa Trời đã tạo dựng họ với sự hư hoại. Sự sa ngã của họ bắt đầu trong lòng và trong ý chí — khi họ chọn tin cậy bản thân hơn Đức Chúa Trời, chọn sự độc lập hơn sự thuận phục, và chọn sự tự tôn hơn tình yêu thương.

Lu-xi-phe đã nói trong lòng:

“Ta sẽ lên trời, ta sẽ nhấc ngai ta lên trên các ngôi sao của Đức Chúa Trời… Ta sẽ làm cho mình giống như Đấng Rất Cao.”
— Ê-sai 14:13–14

A-đam và Ê-va đã chấp nhận lời nói dối rằng họ có thể “giống như Đức Chúa Trời” nhưng lại tách rời khỏi Đức Chúa Trời:

“Hai người sẽ giống như Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác.”
— Sáng Thế Ký 3:5

Đây chính là bản chất của tội lỗi: mong muốn sống tách rời khỏi Đức Chúa Trời nhưng vẫn muốn sở hữu sự sống, sự khôn ngoan, sự tự do, và sự thiện lành. Nhưng điều này là bất khả thi. Một loài thọ tạo không thể tự cắt mình khỏi Đức Chúa Trời mà vẫn còn thiện lành, vì chỉ có Đức Chúa Trời là nguồn của sự thiện lành.

Ngay giây phút một hữu thể phân rẽ khỏi Đức Chúa Trời, sự ác bắt đầu. Sự biểu hiện bên ngoài có thể cần thời gian để phát triển, nhưng sự chết bên trong bắt đầu ngay lập tức. Một cành cây bị cắt khỏi thân cây có thể vẫn còn xanh trong một thời gian ngắn, nhưng nó đã bị tách khỏi nguồn sống. Cũng vậy, một linh hồn bị tách khỏi Đức Chúa Trời có thể vẫn trông có vẻ tôn giáo, đạo đức, thông minh, hoặc đẹp đẽ, nhưng nó không còn sở hữu sự thiện lành thật trong chính mình.


👶 3. Sinh Ra Trong Sự Phân Rẽ, Sinh Ra Không Có Sự Thiện Lành

Sự sa ngã của A-đam đã ảnh hưởng đến toàn thể nhân loại. Qua ông, tội lỗi và sự chết đã vào trong thế gian.

“Bởi một người mà tội lỗi vào trong thế gian, và bởi tội lỗi mà có sự chết, thì sự chết đã lan tràn đến mọi người, vì mọi người đều đã phạm tội.”
— Rô-ma 5:12

Con người không sinh ra trong tình trạng trung lập về mặt thuộc linh. Chúng ta sinh ra trong tình trạng sa ngã, bị phân rẽ khỏi sự sống và Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Điều này không có nghĩa là Đức Chúa Trời tạo dựng nhân loại là xấu ác. Nó có nghĩa là vì tội lỗi, nhân loại hiện nay được sinh ra trong tình trạng bị cắt đứt khỏi Đức Chúa Trời.

Phao-lô mô tả tình trạng tự nhiên của con người là:

“Đã chết vì những vi phạm và tội lỗi mình.”
— Ê-phê-sô 2:1

Ông cũng nói:

“Tâm trí xác thịt thì thù nghịch với Đức Chúa Trời, vì nó không thuận phục luật pháp của Đức Chúa Trời, và cũng không thể thuận phục được.”
— Rô-ma 8:7

Đây là lý do vì sao con người không thể tự mình sinh ra sự công bình thật. Ngay cả những nỗ lực tốt nhất của chúng ta cũng bị ô nhiễm bởi bản ngã, sự kiêu ngạo, sợ hãi, động cơ sai lầm, hoặc mong muốn tự kiếm được ân huệ trước mặt Đức Chúa Trời.

Ê-sai nói:

“Mọi việc công chính của chúng con đều như áo nhớp.”
— Ê-sai 64:6

Đây là một lẽ thật đau lòng: tách rời khỏi Đức Chúa Trời, chúng ta không thiện lành. Chúng ta có thể làm những việc bên ngoài trông có vẻ tốt, nhưng nếu không có Thánh Linh của Đức Chúa Trời ngự trong chúng ta, tấm lòng vẫn còn lấy bản ngã làm trung tâm. Sự thiện lành thật không chỉ là hành vi bên ngoài; đó là sự sống, tình yêu thương, và tính cách của Đức Chúa Trời được bày tỏ từ bên trong.


🕊️ 4. Vì Sao Chúng Ta Phải Được Tái Sinh

Đây là lý do Đức Chúa Giê-su phán:

“Nếu một người không được sinh lại, thì không thể thấy vương quốc Đức Chúa Trời.”
— Giăng 3:3

Sự tái sinh không phải là một sự cải thiện tôn giáo. Nó không chỉ đơn giản là trở nên có kiến thức hơn, kỷ luật hơn, hoặc nghiêm túc hơn về đạo đức. Sự tái sinh là sự khôi phục sự sống của Đức Chúa Trời trong linh hồn.

Chúng ta không chỉ cần sự tha thứ cho những tội lỗi trong quá khứ. Chúng ta cần một tấm lòng mới. Chúng ta cần một thần trí mới. Chúng ta cần sự hiện diện của Đức Chúa Trời được khôi phục trong chúng ta.

Đức Chúa Trời đã hứa:

“Ta sẽ ban cho các ngươi một lòng mới, và đặt một thần mới trong các ngươi… Ta sẽ đặt Thần Ta trong các ngươi, và khiến các ngươi bước đi theo luật lệ Ta.”
— Ê-xê-chi-ên 36:26–27

Nếu không có Thánh Linh của Đức Chúa Trời, con người vẫn là nô lệ của tội lỗi. Nhưng khi Thánh Linh của Đức Chúa Trời ngự trong người tin, sự sống của Đấng Christ bắt đầu vận hành từ bên trong ra bên ngoài. Đây là cách duy nhất để sự công bình thật có thể được sinh ra.

Đức Chúa Giê-su phán:

“Hãy cứ ở trong Ta, thì Ta sẽ ở trong các con. Như nhánh nho nếu không cứ ở trong cây nho thì không thể tự mình sinh trái được, các con cũng vậy, nếu không cứ ở trong Ta… vì ngoài Ta, các con không làm gì được.”
— Giăng 15:4–5

Một nhánh cây không sinh trái bằng cách cố gắng hơn để được sống. Nó sinh trái bằng cách cứ gắn liền với cây nho. Cũng vậy, đời sống Cơ Đốc không được tạo ra bởi sức riêng của con người, nhưng bởi sự cứ ở trong Đấng Christ.


👑 5. Đức Chúa Giê-su Christ: Con Một Của Đức Chúa Trời, Đấng Sở Hữu Bản Tánh Thiêng Liêng Của Cha

Khi chúng ta nói rằng chỉ có Đức Chúa Trời là thiện lành, chúng ta cũng phải hiểu Đức Chúa Giê-su Christ là ai.

Đức Chúa Giê-su không chỉ là một giáo sư, tiên tri, hay tấm gương đạo đức được tạo dựng. Ngài là Con một của Đức Chúa Trời. Ngài ra từ Đức Chúa Cha và thừa hưởng bản tánh thiêng liêng, sự sống, sự thiện lành, và vinh quang của Cha.

Kinh Thánh chép:

“Vì như Cha có sự sống trong chính mình, thì Ngài cũng ban cho Con có sự sống trong chính mình.”
— Giăng 5:26

Con sở hữu sự sống vì Cha đã ban cho Con có sự sống trong chính mình. Ngài là hình ảnh rõ ràng của thân vị Cha và là sự chói sáng của vinh quang Ngài.

“Con là sự chói sáng của vinh quang Đức Chúa Trời và hình ảnh rõ ràng của bản thể Ngài…”
— Hê-bơ-rơ 1:3

Vì Đấng Christ thừa hưởng bản tánh thiêng liêng của Cha Ngài, nên Ngài sở hữu cùng một tính cách vị tha, thánh khiết, tinh sạch, và công bình. Đây là lý do Đức Chúa Giê-su có thể phán:

“Ai đã thấy Ta, tức là đã thấy Cha.”
— Giăng 14:9

Đức Chúa Giê-su bày tỏ Cha cách trọn vẹn vì chính sự thiện lành, tình yêu thương, và tính cách của Cha được bày tỏ đầy trọn trong Ngài.

Đây là lý do Đấng Christ vô tội. Sự vô tội của Ngài không chỉ vì Ngài cố gắng nhiều hơn những người khác. Ngài vô tội vì Ngài sở hữu bản tánh thiêng liêng, vị tha của Đức Chúa Trời; và khi mang lấy nhân tính, Ngài đã sống trong sự lệ thuộc hoàn toàn vào Cha Ngài.

Ngài có thể mang lấy nhân tính của chúng ta, đối diện với tội lỗi trong xác thịt, và kết án tội lỗi trong xác thịt vì sự thiện lành thiêng liêng ngự trong Ngài.

Phao-lô nói:

“Đức Chúa Trời đã làm điều ấy bằng cách sai chính Con Ngài đến trong hình dạng xác thịt tội lỗi, vì cớ tội lỗi, và Ngài đã kết án tội lỗi trong xác thịt.”
— Rô-ma 8:3

Chỉ Đấng Christ mới có thể làm điều này. Không một loài thọ tạo nào có thể cứu chuộc nhân loại. Không một thiên sứ nào có thể thay thế chúng ta. Không một con người tội lỗi nào có thể cứu một tội nhân khác. Chỉ Con Đức Chúa Trời, Đấng sở hữu sự sống và sự thiện lành thiêng liêng của Cha, mới có thể mang lấy nhân tính, chiến thắng tội lỗi, bày tỏ sự công bình trọn vẹn, và trở thành Đấng Cứu Chuộc của chúng ta.


✝️ 6. Vì Sao Chỉ Đấng Christ Mới Có Thể Cứu Chuộc Chúng Ta

Kế hoạch cứu rỗi đòi hỏi nhiều hơn một tấm gương hoàn hảo. Nó đòi hỏi một Đấng Cứu Thế sở hữu chính sự sống và sự thiện lành của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Giê-su có thể cứu chuộc chúng ta vì chỉ một mình Ngài, là Con một của Đức Chúa Trời, sở hữu bản tánh thiêng liêng, tình yêu vị tha, và sự thiện lành tuyệt đối của Cha. Trong Ngài không có sự ích kỷ, không có sự hư hoại, không có sự kiêu ngạo, không có tội lỗi, và không có bóng tối.

Ngài không đến chỉ để nói cho chúng ta biết làm thế nào để trở nên tốt lành. Ngài đến để đem sự thiện lành của Đức Chúa Trời trở lại trong nhân loại.

Trong Đấng Christ, thần tính và nhân tính được hiệp nhất. Qua Ngài, sự sống của Đức Chúa Trời được bày tỏ trong xác thịt con người. Ngài đã chiến thắng nơi A-đam thất bại. Ngài sống trong sự thuận phục trọn vẹn nơi nhân loại đã chọn sự độc lập. Ngài bày tỏ tính cách của Cha nơi Sa-tan đã xuyên tạc.

Và qua sự chết, sự phục sinh, cùng Thánh Linh Ngài ngự trong lòng, Ngài hiện nay ban sự sống chiến thắng của Ngài cho chúng ta.

Đây là Tin Lành: không chỉ là Đấng Christ vì chúng ta, nhưng là Đấng Christ trong chúng ta.

“Đấng Christ ở trong anh em, là niềm hy vọng về vinh quang.”
— Cô-lô-se 1:27


🔥 7. Đấng Christ Trong Chúng Ta: Niềm Hy Vọng Duy Nhất Của Sự Thiện Lành Thật

Đức Chúa Trời không đòi hỏi chúng ta tự sinh ra sự thiện lành ngoài Ngài. Ngài biết điều đó là không thể. Thay vào đó, Ngài ban chính Ngài ngự trong chúng ta bởi Thánh Linh Ngài và tái tạo sự sống của Đấng Christ trong chúng ta.

Phao-lô viết:

“Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi.”
— Ga-la-ti 2:20

Đây là bí quyết của đời sống Cơ Đốc. Người tin không chỉ cố gắng bắt chước Đấng Christ từ bên ngoài. Người tin tiếp nhận Đấng Christ vào bên trong. Sự sống của Ngài, Thánh Linh của Ngài, tình yêu của Ngài, sự công bình của Ngài, và tính cách của Ngài bắt đầu vận hành trong lòng.

Đây là lý do vì sao sự công bình bởi đức tin là điều vô cùng quan trọng. Sự công bình thật không phải là con người cố gắng tự làm cho mình trở nên tốt lành. Sự công bình thật là sự sống của Đấng Christ được tiếp nhận bởi đức tin và được bày tỏ qua người tin.

Việc lành không phải là gốc rễ của sự cứu rỗi. Việc lành là bông trái của Đấng Christ ngự trong lòng.

Một người có thể có giáo lý đúng, kiến thức tôn giáo, thói quen nghiêm khắc, và sự vâng phục bên ngoài, nhưng vẫn trống rỗng không có Đấng Christ. Nhưng khi Đấng Christ ngự trong lòng, kết quả sẽ là sự biến đổi thật sự — sự khiêm nhường, tình yêu thương, sự vâng phục, sự tinh sạch, sự chiến thắng tội lỗi, và sự phản chiếu tính cách của Ngài.


⚖️ 8. Sự Nguy Hiểm Của Tôn Giáo Bề Ngoài Nhưng Không Có Đấng Christ

Một trong những nguy hiểm lớn nhất trong tôn giáo là tin rằng sự đúng đắn bên ngoài đồng nghĩa với sự thiện lành thật.

Người Pha-ri-si có kiến thức tôn giáo. Họ có giáo lý. Họ có các luật lệ nghiêm khắc. Họ có các việc làm bên ngoài. Tuy nhiên, nhiều người trong số họ đã từ chối Đấng Christ vì họ không có tình yêu thương và Thánh Linh của Đức Chúa Trời ở bên trong.

Đức Chúa Giê-su phán:

“Dân này lấy môi miệng tôn kính Ta, nhưng lòng chúng nó xa Ta.”
— Ma-thi-ơ 15:8

Điều này cho thấy rằng tôn giáo bề ngoài mà không có sự hiệp nhất bên trong với Đức Chúa Trời thì không phải là sự thiện lành thật. Một người có thể trông rất tôn giáo nhưng vẫn bị cai trị bởi sự kiêu ngạo, sự tự xưng công bình, sợ hãi, kiểm soát, hoặc tham vọng ích kỷ.

Cơ Đốc giáo thật không chỉ là sự thay đổi hành vi. Đó là Đấng Christ sống trong linh hồn.

Nếu Đấng Christ không ngự trong lòng, ngay cả tôn giáo cũng có thể trở thành một hình thức tự tôn. Nhưng khi Đấng Christ thật sự sống trong chúng ta, Ngài phá vỡ quyền lực của bản ngã và khôi phục hình ảnh của Đức Chúa Trời trong lòng.


🌿 9. Kết Luận: Không Có Sự Thiện Lành Nếu Không Có Đức Chúa Trời

Lẽ thật vĩ đại này rất đơn giản nhưng cũng vô cùng hạ mình:

• Chỉ có Đức Chúa Trời là thiện lành.
• Chỉ có Đức Chúa Trời là nguồn của mọi sự thiện lành.
• Không một loài thọ tạo nào có thể thiện lành nếu không có sự hiện diện của Đức Chúa Trời ngự trong lòng.
• Lu-xi-phe, A-đam, Ê-va, và các thiên sứ sa ngã đã trở nên xấu ác khi họ phân rẽ khỏi Đức Chúa Trời.
• Nhân loại được sinh ra trong tình trạng sa ngã, bị phân rẽ khỏi Đức Chúa Trời và trống rỗng không có sự thiện lành thật.
• Sự tái sinh là cần thiết vì sự sống của Đức Chúa Trời phải được khôi phục trong linh hồn.
• Đức Chúa Giê-su Christ, Con một của Đức Chúa Trời, đã thừa hưởng bản tánh thiêng liêng của Cha và vì vậy sở hữu sự thiện lành vị tha cùng tính cách vô tội của Ngài.
• Chỉ Đấng Christ mới có thể mang lấy nhân tính, kết án tội lỗi trong xác thịt, cứu chuộc nhân loại, và khôi phục sự sống của Đức Chúa Trời trong chúng ta.
• Đấng Christ trong chúng ta là niềm hy vọng duy nhất của sự công bình thật, sự chiến thắng, và vinh quang.

Sự lừa dối lớn nhất là tin rằng chúng ta có thể thiện lành ngoài Đức Chúa Trời. Nhưng lẽ thật lớn nhất của Tin Lành là Đức Chúa Trời không bỏ mặc chúng ta trong tình trạng bất lực. Ngài ban cho chúng ta Con Ngài. Ngài ban cho chúng ta Thánh Linh Ngài. Ngài ban cho chúng ta sự sống của Ngài.

Chỉ khi Đấng Christ ngự trong lòng, sự thiện lành mới có thể được khôi phục trong chúng ta.

“Đấng Christ ở trong anh em, là niềm hy vọng về vinh quang.”
— Cô-lô-se 1:27

bottom of page