top of page

Hiểu Đúng Về Danh Tính Của Thánh Linh

Danh tính của Thánh Linh là một trong những chủ đề quan trọng nhất trong Kinh Thánh. Nhiều Cơ Đốc nhân chân thành tin rằng Thánh Linh là một Đấng thần thượng riêng biệt, khác biệt với cả Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con. Tuy nhiên, khi chúng ta xem xét kỹ ngôn ngữ của Kinh Thánh, chúng ta thấy rằng Thánh Linh nhiều lần được mô tả là Thần Linh của Đức Chúa Trời, Thần Linh của Cha, và Thần Linh của Đấng Christ.

Đây không phải là một chi tiết nhỏ. Từ “của” bày tỏ sự sở hữu, sự thuộc về, và nguồn gốc. Vì vậy, khi Kinh Thánh nói đến Thần Linh của Đức Chúa Trời, Kinh Thánh không giới thiệu một hữu thể riêng biệt khác bên cạnh Đức Chúa Trời, nhưng đang nói đến chính Thần Linh của Đức Chúa Trời — sự sống, hơi thở, tâm trí, sự hiện diện và quyền năng của Ngài.


📖 1. Những Định Nghĩa Căn Bản

Trước khi đi xa hơn, chúng ta nên định nghĩa hai từ quan trọng.

• Của — được dùng để chỉ sự sở hữu, sự thuộc về, nguồn gốc, hoặc xuất xứ
• Thần Linh / linh — từ tiếng Hê-bơ-rơ ruach và tiếng Hy Lạp pneuma, có nghĩa là hơi thở, gió, sự sống, tâm trí, hoặc linh

Vì vậy, khi Kinh Thánh nói “Thần Linh của Đức Chúa Trời,” ý nghĩa tự nhiên là Thần Linh thuộc về Đức Chúa Trời, hoặc Thần Linh phát xuất từ Đức Chúa Trời.

Trong câu chuyện sáng tạo, chúng ta được giới thiệu về Thần Linh của Đức Chúa Trời ngay từ phần đầu của Kinh Thánh:

“Đất là vô hình và trống không; bóng tối bao phủ mặt vực sâu, và Thần Linh của Đức Chúa Trời vận hành trên mặt nước.”
— Sáng Thế Ký 1:2

Vì Kinh Thánh xác định Đức Chúa Trời Có Một và Thật là Đức Chúa Cha, nên điều này cho chúng ta điểm tham chiếu. Thần Linh của Đức Chúa Trời là Thần Linh thuộc về Đức Chúa Cha — chính sự hiện diện sống động, hơi thở, sự sống và quyền năng của Ngài đang vận hành trên công trình sáng tạo.

Câu này không nói: “Đức Chúa Trời Thánh Linh vận hành trên mặt nước.” Câu này nói: “Thần Linh của Đức Chúa Trời.”


🌍 2. Thần Linh Của Đức Chúa Trời Trong Sự Sáng Tạo

Kinh Thánh có ủng hộ ý tưởng rằng Thần Linh của Đức Chúa Trời chính là hơi thở, sự sống và quyền năng sáng tạo của Ngài không?

Có. Thi Thiên 33:6 nói:

“Bởi lời Đức Giê-hô-va, các tầng trời được dựng nên; bởi hơi thở của miệng Ngài, cả cơ binh trên trời được tạo thành.”
— Thi Thiên 33:6

Ở đây, sự sáng tạo được liên kết với lời của Đức Giê-hô-va và hơi thở của miệng Ngài. Trong Sáng Thế Ký, Đức Chúa Trời phán, và sự sáng tạo xảy ra:

“Đức Chúa Trời phán: Phải có ánh sáng; thì có ánh sáng.”
— Sáng Thế Ký 1:3

Lời của Đức Chúa Trời và hơi thở của Đức Chúa Trời không phải là những hữu thể riêng biệt khỏi Đức Chúa Trời. Chúng là sự bày tỏ của chính sự sống, ý muốn, tâm trí và quyền năng của Ngài. Khi Đức Chúa Trời phán, Thần Linh của Ngài mang theo quyền năng sáng tạo.

Gióp cũng nói:

“Bởi Thần Linh Ngài, các tầng trời được trang hoàng; tay Ngài đâm thủng con rắn chạy trốn.”
— Gióp 26:13

Hãy chú ý cách diễn đạt: Thần Linh Ngài và tay Ngài. Tay Ngài rõ ràng không phải là một hữu thể khác tách biệt khỏi Ngài; đó là quyền năng của chính Ngài đang hành động. Cũng vậy, Thần Linh của Ngài không nên được hiểu tự nhiên như một hữu thể riêng biệt khác, nhưng là chính sự hiện diện và quyền năng thần thượng của Ngài đang vận hành.

Kinh Thánh không bao giờ dạy rằng linh của một người là một cá thể riêng biệt khỏi chính người đó.


🧠 3. Linh Của Một Người Thuộc Về Chính Người Đó

Kinh Thánh thường dùng chữ “linh” để nói đến đời sống bên trong, tâm trí, hơi thở, hoặc trạng thái cảm xúc của một người.

Đa-ni-ên nói:

“Tôi, Đa-ni-ên, buồn rầu trong tâm linh mình, và các khải tượng trong đầu làm tôi bối rối.”
— Đa-ni-ên 7:15

Linh của ai buồn rầu? Dĩ nhiên là linh của Đa-ni-ên. Đó không phải là một người khác sống bên trong Đa-ni-ên. Đó là con người bên trong của chính Đa-ni-ên, liên kết với tâm trí, suy nghĩ và cảm xúc của ông. Ông còn liên kết điều này với các khải tượng trong đầu làm ông bối rối.

Điều này giúp chúng ta hiểu ngôn ngữ Kinh Thánh. Khi Kinh Thánh nói đến linh của con người, điều đó có nghĩa là linh thuộc về con người. Cũng vậy, khi Kinh Thánh nói đến Thần Linh của Đức Chúa Trời, điều đó có nghĩa là Thần Linh thuộc về Đức Chúa Trời.

Phao-lô cũng nói:

“Vì trong loài người, ai biết được những điều trong lòng người, ngoài linh của người ấy ở trong người? Cũng vậy, không ai biết những điều thuộc về Đức Chúa Trời, ngoài Thần Linh của Đức Chúa Trời.”
— 1 Cô-rinh-tô 2:11

Câu này đưa ra một trong những sự so sánh rõ ràng nhất. Linh của một người không phải là một hữu thể khác tách biệt khỏi người ấy. Đó là đời sống bên trong, tâm trí và ý thức của chính người ấy. Cũng vậy, Thần Linh của Đức Chúa Trời không được trình bày như một hữu thể tách biệt khỏi Đức Chúa Trời, nhưng là chính Thần Linh của Đức Chúa Trời — Đấng biết những điều thuộc về Đức Chúa Trời vì thuộc về Đức Chúa Trời và chính là Đức Chúa Trời.


🕊️ 4. Thần Linh Là Chính Sự Hiện Diện Của Đức Chúa Trời

Thần Linh của Đức Chúa Trời không chỉ là một sức mạnh hay một quyền năng vô ngã. Thần Linh là chính sự hiện diện cá nhân của Đức Chúa Trời. Qua Thần Linh của Ngài, Đức Chúa Trời đích thân hiện diện với dân sự Ngài, phán với họ, an ủi họ, dạy dỗ họ và hành động trong họ.

Đa-vít hiểu rõ điều này:

“Con sẽ đi đâu xa khỏi Thần Linh Chúa? Con sẽ trốn đâu khỏi sự hiện diện của Ngài?”
— Thi Thiên 139:7

Hãy chú ý sự song song:

• Thần Linh Chúa
• Sự hiện diện của Ngài

Đa-vít không xem Thần Linh của Đức Chúa Trời là một hữu thể tách biệt khỏi Đức Chúa Trời. Ông liên kết trực tiếp Thần Linh của Đức Chúa Trời với chính sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Ở gần Thần Linh của Đức Chúa Trời là ở gần chính Đức Chúa Trời. Trốn khỏi Thần Linh của Đức Chúa Trời là trốn khỏi sự hiện diện của Đức Chúa Trời.

Đây là lý do vì sao việc phủ nhận Thần Linh của Đức Chúa Trời là chính sự hiện diện cá nhân của Ngài sẽ làm suy yếu sự dạy dỗ của Kinh Thánh về sự gần gũi của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời không ở xa rồi chỉ sai các đại diện đến. Bởi Thần Linh của Ngài, Ngài đích thân ở gần tất cả những ai tìm kiếm Ngài.


👑 5. Thần Linh Của Cha

Chính Đức Chúa Giê-su đã nói về Thần Linh là Thần Linh của Cha:

“Vì không phải các con nói, nhưng Thần Linh của Cha các con sẽ nói trong các con.”
— Ma-thi-ơ 10:20

Đây là một lời tuyên bố rất quan trọng. Đức Chúa Giê-su không nói: “Đức Chúa Trời Thánh Linh đang nói trong các con.” Ngài nói: “Thần Linh của Cha các con.”

Thần Linh thuộc về Cha. Đó là chính Thần Linh của Cha đang phán qua dân sự Ngài. Điều này không có nghĩa là Thần Linh vô ngã. Trái lại, điều đó có nghĩa là chính Cha đang đích thân hiện diện và hành động qua Thần Linh của Ngài.

Điều này hòa hợp với lời của Phao-lô:

“Chỉ có một Đức Chúa Trời và Cha của mọi người, Ngài ở trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người.”
— Ê-phê-sô 4:6

Làm sao Cha ở trong dân sự Ngài? Bởi Thần Linh của Ngài.


✝️ 6. Thần Linh Của Đấng Christ

Tân Ước cũng gọi Thánh Linh là Thần Linh của Đấng Christ:

“Nếu ai không có Thần Linh của Đấng Christ, người ấy không thuộc về Ngài.”
— Rô-ma 8:9

Phao-lô tiếp tục:

“Nếu Đấng Christ ở trong anh em, thì thân thể chết vì tội lỗi, nhưng Thần Linh là sự sống vì sự công chính.”
— Rô-ma 8:10

Ở đây, Phao-lô chuyển cách tự nhiên từ Thần Linh của Đức Chúa Trời, sang Thần Linh của Đấng Christ, rồi đến Đấng Christ ở trong anh em. Ông không trình bày ba hữu thể riêng biệt cùng sống trong người tin. Trái lại, ông cho thấy Cha và Con ngự trong người tin qua Thần Linh.

Điều này phù hợp với chính lời hứa của Đức Chúa Giê-su:

“Ta không để các con mồ côi đâu; Ta sẽ đến với các con.”
— Giăng 14:18

Trong Giăng 14, Đức Chúa Giê-su hứa ban “Đấng An Ủi khác,” nhưng Ngài không để các môn đồ mơ hồ về việc ai sẽ đến với họ. Ngài phán rõ ràng: “Ta sẽ đến với các con.” Điều này có nghĩa là Đấng An Ủi không phải là một người xa lạ tách biệt khỏi Đấng Christ, nhưng là chính Đấng Christ trở lại với dân sự Ngài trong hình thức Thần Linh.

Đức Chúa Giê-su cũng phán:

“Nầy, Ta luôn ở với các con cho đến tận thế.”
— Ma-thi-ơ 28:20

Lời hứa này không thể được hoàn thành bằng việc Đấng Christ cứ ở lại trên đất trong thân thể hữu hình, vì Ngài đã thăng thiên về trời. Lời hứa ấy được hoàn thành bởi sự hiện diện thuộc linh của Ngài. Qua Thánh Linh, chính Đức Chúa Giê-su ở với dân sự Ngài cho đến tận thế.

Ngài xác nhận cùng một lẽ thật này một lần nữa:

“Nầy, Ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng Ta và mở cửa, Ta sẽ vào với người ấy, ăn tối với người ấy, và người ấy với Ta.”
— Khải Huyền 3:20

Đức Chúa Giê-su không nói: “Một người khác sẽ vào.” Ngài phán: “Ta sẽ vào.” Vì vậy, sự hiện diện ngự trong lòng bởi Thần Linh chính là sự hiện diện ngự trong lòng của Đấng Christ.

Đây là lý do Phao-lô có thể nói:

“Chúa là Thần Linh; nơi nào có Thần Linh của Chúa, nơi đó có tự do.”
— 2 Cô-rinh-tô 3:17

Đấng An Ủi là Đấng Christ trong sự hiện diện thuộc linh của Ngài. Chúa chính là Thần Linh đem lại sự tự do, sự sống và sự chiến thắng cho người tin.


🤍 7. Chính Đức Chúa Giê-su Đến Với Chúng Ta

Tân Ước nhiều lần xác nhận rằng Đấng An Ủi là chính Đức Chúa Giê-su trở lại với dân sự Ngài trong hình thức Thần Linh.

Đức Chúa Giê-su phán:

“Ta không để các con mồ côi đâu; Ta sẽ đến với các con.”
— Giăng 14:18

Lời tuyên bố này trực tiếp và rõ ràng. Đức Chúa Giê-su đã ở với các môn đồ trong thân thể hữu hình, nhưng sau sự chết, sự sống lại và sự thăng thiên của Ngài, Ngài sẽ trở lại với họ theo một cách khác — không phải cách hữu hình trong xác thịt, nhưng cách vô hình bởi Thần Linh của Ngài.

Điều này đã được ứng nghiệm vào ngày Lễ Ngũ Tuần. Sau khi Đấng Christ được vinh hiển và được tôn cao bên hữu Đức Chúa Cha, Ngài nhận lời hứa về Thánh Linh từ Cha và đổ Thần Linh ấy trên những người theo Ngài.

Phi-e-rơ giải thích:

“Vậy, sau khi được tôn cao bên hữu Đức Chúa Trời, và đã nhận từ Cha lời hứa về Thánh Linh, Ngài đã đổ ra điều mà anh em đang thấy và nghe.”
— Công Vụ 2:33

Thần Linh đến từ Cha đến Con, rồi Con đổ Thần Linh ấy trên dân sự Ngài. Điều này có nghĩa là Lễ Ngũ Tuần không phải là sự xuất hiện của một hữu thể thần thượng thứ ba độc lập khỏi Đấng Christ. Đó là chính Đấng Christ trở lại để ngự trong hội thánh của Ngài bởi Thần Linh của chính Ngài.

Phao-lô xác nhận điều này một lần nữa:

“Vì anh em là con, Đức Chúa Trời đã sai Thần Linh của Con Ngài vào lòng chúng ta, kêu lên: A-ba! Cha!”
— Ga-la-ti 4:6

Chúng ta vui mừng chấp nhận rằng Đức Chúa Trời đã ban Con Ngài cho thế gian:

“Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Độc Sanh của Ngài…”
— Giăng 3:16

Vậy thì chúng ta cũng nên chấp nhận rằng Đức Chúa Trời ban cho chúng ta Thần Linh của Con Ngài. Chính Con mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta, nay được ban vào bên trong chúng ta bởi Thần Linh của Ngài.

Phao-lô cũng viết:

“Vì tôi biết rằng điều này sẽ trở nên sự giải cứu cho tôi, nhờ lời cầu nguyện của anh em và sự cung ứng của Thần Linh của Đức Chúa Giê-su Christ.”
— Phi-líp 1:19

Ôi, chúng ta cần biết bao Thần Linh của Đức Chúa Giê-su Christ để biến đổi đời sống mình.

Đây là lý do Đấng An Ủi quý báu như vậy. Đấng An Ủi không chỉ là một ảnh hưởng, một sứ điệp, hay một đại diện xa cách. Đấng An Ủi là chính sự hiện diện sống động của Đức Chúa Giê-su Christ, đến để ngự trong người tin và ở với dân sự Ngài cho đến tận thế.


🌧️ 8. Sự Ăn Năn Và Món Quà Thánh Linh

Vào ngày Lễ Ngũ Tuần, Phi-e-rơ nói:

“Hãy ăn năn, mỗi người phải nhân danh Đức Chúa Giê-su Christ chịu báp-têm để được tha tội, rồi anh em sẽ nhận lãnh món quà Thánh Linh.”
— Công Vụ 2:38

Không lâu sau đó, Phi-e-rơ nói:

“Vậy anh em hãy ăn năn và trở lại, để tội lỗi mình được xóa sạch, hầu cho kỳ tươi mới đến từ sự hiện diện của Chúa, và Ngài sai Đức Chúa Giê-su Christ, Đấng đã được rao giảng cho anh em trước đây.”
— Công Vụ 3:19–20

Hai phân đoạn này liên kết rất sâu sắc với nhau. Trong Công Vụ 2, Phi-e-rơ nói rằng sự ăn năn và báp-têm dẫn đến việc nhận lãnh món quà Thánh Linh. Trong Công Vụ 3, ông mô tả cùng một sự tươi mới ấy là đến từ sự hiện diện của Chúa, và nói rằng Đức Chúa Trời sẽ sai Đức Chúa Giê-su Christ.

Điều này cho thấy rằng món quà Thánh Linh chính là sự hiện diện thuộc linh của Đấng Christ đến với dân sự Ngài. Sự tươi mới đến từ sự hiện diện của Chúa. Đấng Christ đến với chúng ta bởi Thần Linh của Ngài.


👑 9. Thánh Linh Là Ai Trong Sách Khải Huyền?

Sách Khải Huyền cũng giúp chúng ta thấy lẽ thật này.

Giăng nói:

“Vào ngày của Chúa, tôi ở trong Thần Linh, và nghe phía sau tôi có tiếng lớn như tiếng kèn.”
— Khải Huyền 1:10

Sau đó, ông thấy:

“Một Đấng giống như Con Người…”
— Khải Huyền 1:13

Và Đấng ấy phán:

“Ta là Đấng sống; Ta đã chết, kìa nay Ta sống đời đời.”
— Khải Huyền 1:18

Đây rõ ràng là Đức Chúa Giê-su Christ. Ngài là Đấng đã sống, đã chết, và nay sống đời đời.

Sau đó, Đức Chúa Giê-su phán:

“Đây là lời phán của Đấng có bảy Thần Linh của Đức Chúa Trời…”
— Khải Huyền 3:1

Ở cuối mỗi sứ điệp gửi cho bảy hội thánh, chúng ta đọc:

“Ai có tai, hãy nghe điều Thần Linh phán với các hội thánh.”
— Khải Huyền 3:13

Ai đang phán với các hội thánh? Các sứ điệp này được giới thiệu là lời của Đấng Christ, nhưng kết thúc bằng câu: “điều Thần Linh phán với các hội thánh.” Điều này cho thấy Đấng Christ phán với hội thánh của Ngài bởi Thần Linh của Ngài.

Khải Huyền 5:6 cũng nói:

“Tôi thấy ở giữa ngai… có một Chiên Con đứng đó như đã bị giết… có bảy sừng và bảy mắt, tức là bảy Thần Linh của Đức Chúa Trời được sai đi khắp đất.”

Chiên Con đã bị giết chính là Đấng Christ. Ngài có bảy Thần Linh của Đức Chúa Trời, được sai đi khắp đất. Điều này không trình bày một hữu thể riêng biệt khác gọi là “Đức Chúa Trời Thánh Linh.” Nó trình bày Đấng Christ, Chiên Con, đang ban phát Thần Linh của Ngài cho dân sự Ngài trên khắp đất.

Đấng Christ là Đấng đang phán với các hội thánh. Đấng Christ là Đấng đang gõ cửa. Đấng Christ là Đấng sẽ bước vào. Đấng Christ hiện diện với hội thánh của Ngài bởi Thần Linh của Ngài.


💧 10. Ai Là Nước Ban Sự Sống?

Kinh Thánh cũng dùng biểu tượng nước để chỉ về Thánh Linh.

Trong đồng vắng, nước chảy ra từ vầng đá khi Môi-se đập vào đá. Phao-lô giải thích vầng đá ấy tượng trưng cho ai:

“Họ đã uống cùng một thức uống thuộc linh, vì họ uống từ vầng đá thuộc linh đi theo họ; và vầng đá ấy là Đấng Christ.”
— 1 Cô-rinh-tô 10:4

Vầng đá là Đấng Christ. Nhưng còn thức uống thuộc linh chảy ra từ vầng đá thì sao?

Đức Chúa Giê-su phán:

“Nếu ai khát, hãy đến với Ta mà uống. Người nào tin Ta… từ trong lòng người ấy sẽ tuôn chảy những dòng nước sống.”
— Giăng 7:37–38

Sau đó Giăng giải thích:

“Ngài nói điều này về Thánh Linh mà những người tin Ngài sẽ nhận lãnh.”
— Giăng 7:39

Vì vậy, nước sống tượng trưng cho Thánh Linh, và nước ấy tuôn chảy từ chính Đấng Christ. Thần Linh là sự sống của Đấng Christ tuôn chảy đến dân sự Ngài.

Đức Chúa Giê-su cũng nói với người phụ nữ Sa-ma-ri:

“Nếu chị biết món quà của Đức Chúa Trời, và biết Đấng đang nói với chị: Xin cho Ta uống, thì chị đã xin Ngài, và Ngài sẽ ban cho chị nước sống.”
— Giăng 4:10

Điều này hòa hợp với Công Vụ 2:33. Cha ban lời hứa về Thần Linh cho Con, và Con đổ Thần Linh ấy trên dân sự Ngài.

Khải Huyền cũng đưa ra cùng một hình ảnh:

“Thiên sứ chỉ cho tôi thấy sông nước sự sống trong như pha lê, chảy ra từ ngai của Đức Chúa Trời và của Chiên Con.”
— Khải Huyền 22:1

Dòng sông sự sống chảy ra từ ngai của Đức Chúa Trời và của Chiên Con — từ Cha và Con. Nó không chảy ra từ một ngai thứ ba hay từ một hữu thể thần thượng thứ ba. Nước ban sự sống đến từ Đức Chúa Trời qua Con Ngài đến với chúng ta.

Một lần nữa, nước chảy trực tiếp từ Vầng Đá, và Vầng Đá ấy là Đấng Christ.


📚 11. Ai Dạy Dỗ Chúng Ta?

Giăng viết:

“Sự xức dầu mà anh em đã nhận từ Ngài vẫn ở trong anh em, và anh em không cần ai dạy mình; nhưng sự xức dầu ấy dạy anh em mọi sự…”
— 1 Giăng 2:27

Sự xức dầu này là Thần Linh. Nhưng ai là Thầy Dạy thật của dân sự Đức Chúa Trời? Chính là Đức Chúa Giê-su Christ.

Thần Linh không dạy một sứ điệp khác với Đấng Christ. Thần Linh đem tâm trí, lẽ thật và sự hiện diện của Đấng Christ vào trong người tin. Sự xức dầu dạy dỗ vì chính Đấng Christ dạy dân sự Ngài từ bên trong bởi Thần Linh của Ngài.


✨ 12. Ai Là Lẽ Thật?

Đức Chúa Giê-su phán:

“Ta là con đường, lẽ thật và sự sống.”
— Giăng 14:6

Đấng An Ủi được gọi là “Thần Linh của lẽ thật”:

“Thần Linh của lẽ thật… các con biết Ngài, vì Ngài ở với các con và sẽ ở trong các con.”
— Giăng 14:17

Ai đang ở với các môn đồ vào lúc đó? Đức Chúa Giê-su đang ở với họ. Ai sẽ về sau ở trong họ? Đức Chúa Giê-su, bởi Thần Linh của Ngài.

Đức Chúa Giê-su là Lẽ Thật. Vì vậy, Thần Linh của lẽ thật chính là sự hiện diện thuộc linh của Đấng Christ, đem lẽ thật và sự sống của Ngài vào trong lòng.


🤲 13. Ai Là Đấng An Ủi Của Chúng Ta?

Đức Chúa Giê-su phán:

“Ta sẽ cầu xin Cha, và Ngài sẽ ban cho các con một Đấng An Ủi khác, để ở với các con đời đời — tức là Thần Linh của lẽ thật… vì Ngài ở với các con và sẽ ở trong các con. Ta không để các con mồ côi đâu; Ta sẽ đến với các con.”
— Giăng 14:16–18

Phân đoạn này tự giải thích chính nó. Đức Chúa Giê-su hứa rằng sau khi Ngài trở về cùng Cha, Ngài sẽ không để các môn đồ cô đơn. Ngài sẽ cầu xin Cha, và Cha sẽ ban cho họ “một Đấng An Ủi khác,” là Thần Linh của lẽ thật.

Từ được dịch là “Đấng An Ủi” là chữ Hy Lạp paraklētos, cũng có thể có nghĩa là Đấng Giúp Đỡ, Đấng Biện Hộ, Đấng Cố Vấn, hoặc một Đấng được gọi đến bên cạnh để giúp đỡ. Đây cũng là chữ được dùng trong 1 Giăng 2:1, nơi chính Đức Chúa Giê-su được gọi là Đấng Biện Hộ của chúng ta trước mặt Cha:

“Nếu có ai phạm tội, chúng ta có Đấng Biện Hộ với Cha, là Đức Chúa Giê-su Christ, Đấng Công Chính.”
— 1 Giăng 2:1

Vì vậy, Đấng An Ủi trong Giăng 14 mang cùng công việc an ủi, giúp đỡ, cầu thay, thêm sức và dẫn dắt mà chính Đức Chúa Giê-su làm cho dân sự Ngài.

Từ được dịch là “khác” là chữ Hy Lạp allos, có nghĩa là một Đấng khác cùng loại. Điều này khác với heteros, có thể mang nghĩa là một Đấng khác thuộc loại khác. Sự phân biệt này rất quan trọng. Đức Chúa Giê-su đã là Đấng An Ủi, Đấng Giúp Đỡ, Thầy Dạy và Đấng Dẫn Dắt của các môn đồ khi Ngài còn ở với họ trong thân thể hữu hình. Vì vậy, khi Ngài hứa ban “một Đấng An Ủi khác” cùng loại, Ngài đang chỉ về sự hiện diện của chính Ngài tiếp tục ở với họ trong một hình thức hay cách thức khác — không phải Đức Chúa Giê-su tiếp tục ở bên cạnh họ trong thân thể hữu hình, nhưng Đức Chúa Giê-su trở lại để ngự trong họ cách thuộc linh.

Đây là lý do chỉ hai câu sau đó, Đức Chúa Giê-su giải thích:

“Ta không để các con mồ côi đâu; Ta sẽ đến với các con.”
— Giăng 14:18

Ngài không chỉ nói: “Một người khác sẽ đến với các con.” Ngài phán: “Ta sẽ đến với các con.” Khi còn ở với họ, Ngài ở bên cạnh họ trong thân thể hữu hình; nhưng chẳng bao lâu sau, Ngài sẽ ở trong họ cách thuộc linh.

Điều này hòa hợp với lời Ngài phán:

“Trong ngày đó, các con sẽ biết rằng Ta ở trong Cha Ta, các con ở trong Ta, và Ta ở trong các con.”
— Giăng 14:20

Đấng An Ủi được gọi là Thần Linh của lẽ thật. Đức Chúa Giê-su là lẽ thật:

“Ta là con đường, lẽ thật và sự sống.”
— Giăng 14:6

Vì vậy, Thần Linh của lẽ thật không phải là một người xa lạ tách biệt khỏi Đấng Christ, nhưng là sự hiện diện thuộc linh của chính Đấng Christ, đem lẽ thật, sự sống, sự an ủi và quyền năng của Ngài vào trong người tin.

Cha ban Thần Linh qua Con, và qua Thần Linh này, chính sự hiện diện, sự sống, sự an ủi và chức vụ biện hộ của Đấng Christ ở với người tin đời đời. Đây là cách Đức Chúa Giê-su làm trọn lời hứa của Ngài:

“Ta luôn ở với các con cho đến tận thế.”
— Ma-thi-ơ 28:20

Vì vậy, Đấng An Ủi của chúng ta là chính Đức Chúa Giê-su trong hình thức Thần Linh — không phải một hữu thể thần thượng độc lập khác, nhưng là sự hiện diện sống động của Đấng Christ ngự trong dân sự Ngài.


🙏 14. Kết Luận

Kinh Thánh không giới thiệu Thánh Linh như một hữu thể thần thượng riêng biệt, độc lập khỏi Cha và Con. Kinh Thánh trình bày Thần Linh là Thần Linh của Đức Chúa Trời, Thần Linh của Cha, và Thần Linh của Đấng Christ — chính sự hiện diện sống động, sự sống, hơi thở, tâm trí và quyền năng của Đức Chúa Trời.

Trong sự sáng tạo, Thần Linh của Đức Chúa Trời vận hành trên mặt nước.
Trong sự cảm thúc, Thần Linh của Đức Chúa Trời phán qua các tiên tri.
Tại Lễ Ngũ Tuần, Đấng Christ trở lại với hội thánh của Ngài trong hình thức Thần Linh.
Trong sự hoán cải, Thần Linh của Đức Chúa Trời ban sự tái sinh.
Trong sự thánh hóa, Thần Linh của Đấng Christ ngự trong người tin.
Trong sự chiến thắng, Thần Linh đem sự sống của Đấng Christ vào trong sự yếu đuối của con người.

Thánh Linh không phải là một đối tượng thờ phượng khác bên cạnh Cha và Con. Thần Linh là sự hiện diện thần thượng mà qua đó Cha và Con đến gần chúng ta, ngự trong chúng ta, bày tỏ lẽ thật, ban sự sống và biến đổi tấm lòng.

Vì vậy, nhận lãnh Thánh Linh là nhận lãnh sự hiện diện sống động của Đức Chúa Trời và Con Ngài.

“Vì anh em là con, Đức Chúa Trời đã sai Thần Linh của Con Ngài vào lòng chúng ta, kêu lên: A-ba! Cha!”
— Ga-la-ti 4:6

bottom of page