top of page

Lịch Sử Hình Thành Giáo Lý Ba Ngôi

🌿 Giới Thiệu — Lẽ Thật Bị Đánh Mất Và Từng Được Khôi Phục

Xuyên suốt Kinh Thánh, Đức Chúa Trời nhiều lần kêu gọi dân sự Ngài trở về với lẽ thật ban đầu sau những giai đoạn bội đạo dần dần. Dân Y-sơ-ra-ên xưa thường đi lệch khỏi Lời rõ ràng của Đức Chúa Trời bằng cách tiếp nhận những tư tưởng từ các dân tộc chung quanh. Cũng vậy, sau thời các sứ đồ, Cơ Đốc giáo dần dần hấp thụ những khái niệm triết học, làm thay đổi sự hiểu biết đơn giản theo Kinh Thánh về Đức Chúa Trời, Con Ngài, và Thần Linh của Ngài.

Một trong những sự phát triển thần học quan trọng nhất trong lịch sử Cơ Đốc giáo là giáo lý Ba Ngôi.

Ngày nay, nhiều Cơ Đốc nhân cho rằng giáo lý Ba Ngôi đã được các sứ đồ tin nhận rõ ràng và được hội thánh đầu tiên giữ gìn phổ biến ngay từ ban đầu. Nhưng lịch sử cho thấy một bức tranh phức tạp hơn. Giáo lý Ba Ngôi chính thức đã phát triển qua nhiều thế kỷ, qua các cuộc tranh luận, thuật ngữ triết học, các giáo hội nghị, và ảnh hưởng của đế quốc.

Khi Đức Chúa Trời dấy lên phong trào Phục Lâm vào thế kỷ mười chín, các nhà tiên phong tin rằng họ là một phần của công việc khôi phục cuối cùng — kêu gọi con người trở lại với Kinh Thánh, trở lại với các điều răn của Đức Chúa Trời, trở lại với đức tin của Đức Chúa Giê-su, và trở lại với sự hiểu biết của các sứ đồ về Đức Chúa Trời có một và thật cùng Con Độc Sanh của Ngài.

Vấn đề này không chỉ là lịch sử. Nó chạm đến trọng tâm của sự thờ phượng, danh tính của Đức Chúa Trời, Tin Lành chân thật, và sứ điệp cuối cùng phải được rao truyền cho thế gian.


🕊️ 1. Đức Tin Của Các Sứ Đồ — Một Đức Chúa Trời Và Con Ngài

Đức tin của các sứ đồ được đặt nền trên niềm tin độc thần theo Kinh Thánh:

“Hỡi Y-sơ-ra-ên! Hãy nghe: Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta là Giê-hô-va duy nhất.”
— Phục Truyền Luật Lệ Ký 6:4, BDM

Tân Ước không thay thế lẽ thật này bằng một công thức triết học về ba thân vị đồng đẳng, đồng vĩnh cửu trong một hữu thể. Trái lại, Tân Ước trình bày một mối quan hệ rõ ràng giữa Đức Chúa Trời là Cha, Con Ngài là Đức Chúa Giê-su Christ, và Thần Linh của Đức Chúa Trời đang hành động trong người tin.

Phao-lô tóm tắt đức tin Cơ Đốc rất đơn giản:

“Đối với chúng ta chỉ có một Đức Chúa Trời là Cha, từ Ngài mà có muôn vật và chúng ta sống cho Ngài; và chỉ có một Chúa là Đức Chúa Giê-su Christ, nhờ Ngài mà có muôn vật và chúng ta cũng nhờ Ngài mà sống.”
— 1 Cô-rinh-tô 8:6, BDM

Hãy chú ý sự đơn giản:

• Một Đức Chúa Trời — Đức Chúa Cha
• Một Chúa — Đức Chúa Giê-su Christ, Con Đức Chúa Trời
• Muôn vật đến từ Cha
• Muôn vật hiện hữu qua Con

Chính Đức Chúa Giê-su phán:

“Sự sống đời đời là nhìn biết Cha, Đức Chúa Trời Có Một và Thật, và Đức Chúa Giê-su Christ, Đấng Cha đã sai đến.”
— Giăng 17:3, BDM

Đức Chúa Cha được xác định là Đức Chúa Trời Có Một và Thật. Đức Chúa Giê-su là Đấng được Cha sai đến. Thánh Linh được mô tả là Thần Linh của Đức Chúa Trời, Thần Linh của Cha, và Thần Linh của Đấng Christ — chính sự hiện diện và sự sống của Đức Chúa Trời đang hành động trong dân sự Ngài (Ma-thi-ơ 10:20; Rô-ma 8:9; Ga-la-ti 4:6).

Đức tin của các sứ đồ mang tính quan hệ, dựa trên Kinh Thánh, và đơn giản. Đức tin ấy tập trung vào việc nhận biết Đức Chúa Cha và Con Ngài, chứ không dựa trên các định nghĩa triết học về bản thể thần thượng.


🏛️ 2. Sau Thời Các Sứ Đồ — Triết Học Bước Vào Cơ Đốc Giáo

Sau khi các sứ đồ qua đời, Cơ Đốc giáo lan rộng vào thế giới nói tiếng Hy Lạp. Nhiều người cải đạo xuất thân từ nền tảng triết học và bắt đầu giải thích lẽ thật Cơ Đốc bằng các phạm trù tư tưởng Hy Lạp.

Theo thời gian, ngôn ngữ Kinh Thánh bắt đầu bị pha trộn với những khái niệm như:

• Chủ nghĩa Platon
• Siêu hình học Hy Lạp
• Sự suy đoán về bản thể thần thượng
• Các ý tưởng triết học về bản chất và thân vị

Vào khoảng đầu thế kỷ thứ ba, Tertullian dùng chữ La-tinh Trinitas để mô tả Đức Chúa Trời là một bản thể và ba thân vị. Đây là một nỗ lực nhằm giải thích mối quan hệ giữa Cha, Con và Thần Linh bằng thuật ngữ triết học.

Nhưng chữ Trinity không xuất hiện trong Kinh Thánh. Công thức “một Đức Chúa Trời trong ba thân vị đồng đẳng, đồng vĩnh cửu” cũng không xuất hiện trong Kinh Thánh. Những thuật ngữ này xuất hiện sau thời các sứ đồ khi hội thánh cố gắng định nghĩa Đức Chúa Trời qua tranh luận triết học và thần học.

Điều này đánh dấu một sự chuyển hướng. Thay vì để Kinh Thánh tự định nghĩa Đức Chúa Trời bằng chính ngôn ngữ của Kinh Thánh — Cha, Con, Thần Linh, một Đức Chúa Trời, Con Độc Sanh, Thần Linh của Đức Chúa Trời — hội thánh ngày càng sử dụng những thuật ngữ trừu tượng không có trong Kinh Thánh.


⚔️ 3. Cuộc Khủng Hoảng Thế Kỷ Thứ Tư — Thần Học Gặp Đế Quốc

Vào thế kỷ thứ tư, một cuộc tranh luận dữ dội nổ ra về bản tánh của Đấng Christ và mối quan hệ của Ngài với Cha. Năm 325 SCN, Hoàng đế Constantine triệu tập Giáo hội nghị Nicaea nhằm duy trì sự thống nhất trong đế quốc. Tại giáo hội nghị này, hội thánh đã chấp nhận thuật ngữ Hy Lạp homoousios, có nghĩa là “cùng bản thể” hoặc “cùng yếu tính.” Thuật ngữ này được dùng để khẳng định rằng Con không phải là một loài thọ tạo, nhưng chia sẻ cùng bản tánh thần thượng với Cha.

Ở một phương diện, ý tưởng này chứa đựng một lẽ thật quan trọng, vì Kinh Thánh thật sự dạy rằng Đấng Christ là thần thượng và rằng Ngài chia sẻ sự sống, vinh quang, và bản tánh của Cha. Sự nguy hiểm không chỉ nằm ở việc dùng những từ như “bản thể” hay “yếu tính,” vì ngôn ngữ loài người đôi khi có thể giúp diễn đạt lẽ thật Kinh Thánh. Sự nguy hiểm sâu xa hơn là những thuật ngữ này dần dần trở thành khuôn khổ chi phối cách người ta hiểu về Đức Chúa Trời.

Khi mối quan hệ Cha-Con chủ yếu được định nghĩa qua ý tưởng về một “bản thể” thần thượng, cùng khuôn khổ ấy về sau được áp dụng cho Thánh Linh. Tại Giáo hội nghị Constantinople năm 381 SCN, Thánh Linh được chính thức đặt vào hệ thống thần học đang phát triển này. Thay vì được hiểu chủ yếu theo ngôn ngữ Kinh Thánh là Thần Linh của Đức Chúa Trời, Thần Linh của Cha, và Thần Linh của Đấng Christ, Thần Linh ngày càng được định nghĩa như một thân vị thần thượng riêng biệt khác, cùng chia sẻ một yếu tính thần thượng.

Đây là cách giáo lý Ba Ngôi cổ điển bắt đầu hình thành: một Đức Chúa Trời trong ba thân vị đồng đẳng, đồng vĩnh cửu — Cha, Con và Thánh Linh — tất cả cùng chia sẻ một yếu tính thần thượng.

Kết quả là một sự thay đổi lớn trong khuôn khổ đức tin. Lẽ thật đơn giản và mang tính quan hệ của Kinh Thánh — một Đức Chúa Trời là Cha, và một Chúa là Đức Chúa Giê-su Christ, Con Ngài — ngày càng bị thay thế bởi ý tưởng về một yếu tính thần thượng huyền nhiệm được chia sẻ bởi ba thân vị. Trong hệ thống này, mối quan hệ Cha-Con không còn được hiểu theo nghĩa rõ ràng, thật, và đơn giản của Kinh Thánh, nhưng thường bị diễn giải lại như một vai trò, ẩn dụ, hoặc mối quan hệ nội tại bên trong một Đức Chúa Trời Ba Ngôi.

Từ thời điểm này trở đi, nhiều điều đã thay đổi:

• Các giáo hội nghị ngày càng định nghĩa giáo lý
• Quyền lực đế quốc góp phần cưỡng ép niềm tin
• Các tín điều trở thành tiêu chuẩn để xác định chính thống
• Ngôn ngữ Kinh Thánh bị lọc qua các phạm trù triết học Hy Lạp
• Mối quan hệ Cha-Con thật bị làm yếu đi hoặc bị diễn giải lại
• Thần Linh của Đức Chúa Trời ngày càng bị xem như một hữu thể thần thượng thứ ba riêng biệt
• Những người bất đồng ngày càng bị gán nhãn là dị giáo

Cách tiếp cận này nguy hiểm vì nó đưa hội thánh rời xa lời chứng rõ ràng của Kinh Thánh và bước vào những định nghĩa triết học được củng cố bởi giáo hội nghị và đế quốc.

Kết quả là sự nhầm lẫn. Địa vị làm Con thần thượng thật của Đấng Christ dần dần bị lu mờ. Danh tính của Đức Chúa Cha là Đức Chúa Trời Có Một và Thật bị che khuất. Thánh Linh bị định nghĩa lại từ Thần Linh của Đức Chúa Trời và của Đấng Christ thành một hữu thể thứ ba đồng đẳng. Theo thời gian, đức tin đơn giản của các sứ đồ bị chôn vùi dưới các tín điều, công thức và sự huyền bí triết học.


⛪ 4. Thời Trung Cổ — Tín Điều Cao Hơn Kinh Thánh

Trong thời Trung Cổ, giáo lý Ba Ngôi trở thành chính thống không thể bị chất vấn trong Cơ Đốc giáo chính thống. Suốt hơn một ngàn năm, giáo lý này được kế thừa, bảo vệ, và cưỡng ép như quan điểm tiêu chuẩn của Cơ Đốc giáo về Đức Chúa Trời.

Trong giai đoạn này:

• Người bất đồng thường bị xem là dị giáo
• Các tín điều trở nên có thẩm quyền hơn sự nghiên cứu Kinh Thánh cẩn thận
• Ngôn ngữ thần học ngày càng mang tính triết học
• Mối quan hệ Cha-Con đơn giản trong Kinh Thánh thường bị che khuất
• Đức Chúa Trời được hiểu nhiều hơn qua các phạm trù siêu hình hơn là qua sự mặc khải của Kinh Thánh

Kinh Thánh nói về Cha và Con bằng những thuật ngữ thật và mang tính quan hệ. Nhưng dưới thần học về sau, những thuật ngữ này thường bị diễn giải lại như các vai trò, ẩn dụ, hoặc các mối quan hệ vĩnh cửu bên trong một hữu thể huyền nhiệm.

Vì vậy, ngôn ngữ bề ngoài vẫn có vẻ là Kinh Thánh, nhưng ý nghĩa bên dưới đã bị thay đổi.


🔥 5. Cuộc Cải Chánh Tin Lành — Một Sự Khôi Phục Chưa Trọn Vẹn

Các nhà Cải Chánh Tin Lành đã khôi phục nhiều lẽ thật quan trọng, bao gồm:

• Sự xưng công chính bởi đức tin
• Thẩm quyền của Kinh Thánh
• Chức tế lễ của mọi người tin
• Sự vạch trần quyền lực giáo hoàng sai lạc
• Sự bác bỏ nhiều lạm dụng thời Trung Cổ

Tuy nhiên, cuộc Cải Chánh không khôi phục mọi lẽ thật đã bị đánh mất. Nhiều giáo lý được kế thừa từ các thế kỷ trước vẫn chưa được xem xét kỹ lưỡng, trong đó có giáo lý Ba Ngôi truyền thống.

Các nhà Cải Chánh mạnh mẽ thách thức thẩm quyền của Rô-ma trong nhiều lĩnh vực, nhưng nhìn chung họ vẫn giữ các tín điều về Đức Chúa Trời vì những tín điều này đã được xem là nền tảng của sự chính thống qua nhiều thế kỷ.

Vì vậy, Tin Lành Cải Chánh đã khôi phục nhiều lẽ thật — nhưng không phải tất cả. Cuộc Cải Chánh là một bước tiến lớn, nhưng chưa phải là sự khôi phục cuối cùng của mọi lẽ thật Kinh Thánh.


🌅 6. Phong Trào Phục Lâm — Sự Khôi Phục Sự Hiểu Biết Của Các Sứ Đồ

Vào thế kỷ mười chín, Đức Chúa Trời dấy lên phong trào Phục Lâm với một nguyên tắc mạnh mẽ:

“Kinh Thánh và chỉ Kinh Thánh mà thôi.”

Các nhà tiên phong Cơ Đốc Phục Lâm bác bỏ ý tưởng rằng truyền thống, tín điều, hoặc giáo hội nghị phải định nghĩa giáo lý. Họ tin rằng mọi sự dạy dỗ phải được kiểm chứng bằng Kinh Thánh.

Sau khi nghiên cứu cẩn thận, nhiều nhà tiên phong Cơ Đốc Phục Lâm kết luận rằng giáo lý Ba Ngôi truyền thống không phải là sự dạy dỗ rõ ràng của Kinh Thánh, nhưng là một sự phát triển về sau đã bước vào Cơ Đốc giáo sau thời các sứ đồ.

Các nhà tiên phong tiêu biểu bao gồm:

• James White
• Joseph Bates
• J. N. Andrews
• Uriah Smith
• R. F. Cottrell
• J. H. Waggoner
• E. J. Waggoner

Sự hiểu biết chung của họ là:

• Đức Chúa Cha là Đức Chúa Trời Có Một và Thật, Đấng Tối Cao
• Đức Chúa Giê-su Christ là Con thần thượng của Đức Chúa Trời, được sinh bởi Cha
• Thánh Linh là Thần Linh của Đức Chúa Trời và của Đấng Christ, không phải một hữu thể thần thượng thứ ba riêng biệt
• Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con là những hữu thể có thân vị thật, không phải những khái niệm triết học trừu tượng

Họ tin rằng họ đang khôi phục sự hiểu biết ban đầu theo Kinh Thánh về Đức Chúa Trời, điều đã bị che khuất qua nhiều thế kỷ truyền thống.

Theo nghĩa này, các nhà tiên phong không xem lập trường không theo Ba Ngôi của họ là sự phủ nhận Đấng Christ. Trái lại, họ xem đó là sự tôn kính Đấng Christ theo Kinh Thánh — là Con thật của Đức Chúa Trời, thần thượng bởi sự thừa hưởng, được Cha sai đến, được Cha tôn cao, và xứng đáng được thờ phượng vì Ngài chia sẻ bản tánh và vinh quang của Cha.


⚠️ 7. Lời Cảnh Báo Của Ellen White — Alpha Và Omega

Ellen White cảnh báo rằng những sai lạc nguy hiểm sẽ bước vào hội thánh, đặc biệt liên quan đến thân vị của Đức Chúa Trời và Đấng Christ.

Trong cuộc khủng hoảng Kellogg, bà gọi các sự dạy dỗ phiếm thần là Alpha của những tà thuyết chết người và cảnh báo rằng một Omega sẽ theo sau.

Bà viết:

“Omega sẽ theo sau, và sẽ được tiếp nhận bởi những người không muốn chú ý đến lời cảnh báo Đức Chúa Trời đã ban.”
— Selected Messages, Quyển 1, tr. 200

Bà cảnh báo rằng:

• Các nguyên tắc nền tảng sẽ bị thay đổi
• Một tổ chức hoặc hệ thống mới sẽ xuất hiện
• Những sách thuộc một trật tự mới sẽ được viết ra
• Triết học sẽ bước vào đức tin
• Các nền tảng sẽ bị thay đổi

Gánh nặng của bà không chỉ liên quan đến một lỗi lầm riêng lẻ. Bà thấy rằng những ý tưởng sai lầm về Đức Chúa Trời sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ cấu trúc đức tin. Khi con người đánh mất sự hiểu biết đúng về Đức Chúa Trời, họ cũng đánh mất sự hiểu biết đúng về Đấng Christ, Thần Linh, Tin Lành, và sự sống ngự trong lòng của Đấng Christ.

Lời cảnh báo này phải khiến mọi người tin chân thành cẩn trọng. Bất kỳ giáo lý nào về Đức Chúa Trời cũng phải được kiểm chứng bằng Kinh Thánh, chứ không phải bằng truyền thống, sự phổ biến, thẩm quyền tổ chức, hay lý luận triết học.


🔄 8. Giáo Lý Ba Ngôi Dần Dần Bước Vào Cơ Đốc Phục Lâm Như Thế Nào

Sự thay đổi trong Cơ Đốc Phục Lâm không xảy ra chỉ sau một đêm. Nó diễn ra dần dần trong thế kỷ hai mươi.

Một số yếu tố góp phần vào sự thay đổi này:

• Thế hệ các nhà tiên phong qua đời
• Mong muốn được giới Tin Lành rộng rãi chấp nhận
• Ảnh hưởng từ giáo dục thần học Tin Lành
• Sự thay đổi trong ngôn ngữ giáo lý
• Xu hướng diễn giải lại các tác phẩm của các nhà tiên phong
• Sự chuyển hướng khỏi việc nghiên cứu Kinh Thánh chống tín điều sang các tuyên bố niềm tin chính thức

Một dòng thời gian cơ bản thường được nhắc đến là:

• 1931 — Cách diễn đạt mang màu sắc Ba Ngôi xuất hiện trong một bản tuyên bố niềm tin không chính thức
• Những năm 1950 — Cơ Đốc Phục Lâm tìm kiếm sự chấp nhận rộng rãi hơn từ giới Tin Lành
• 1980 — Giáo lý Ba Ngôi được chính thức đưa vào Các Niềm Tin Căn Bản của Giáo hội Cơ Đốc Phục Lâm

Điều này có nghĩa rằng một phong trào phần lớn được thành lập bởi các nhà tiên phong không theo Ba Ngôi cuối cùng đã chấp nhận một giáo lý mà nhiều nhà tiên phong ấy từng công khai bác bỏ.

Sự kiện lịch sử này đặt ra một câu hỏi nghiêm trọng: Đây có phải là sự phát triển rõ ràng hơn của lẽ thật, hay là sự rời bỏ công việc khôi phục ban đầu mà Đức Chúa Trời đã bắt đầu qua phong trào Phục Lâm?


🧭 9. Lập Trường Của Các Nhà Tiên Phong — Một Sự Khôi Phục Theo Sự Dẫn Dắt Của Đức Chúa Trời

Các nhà tiên phong Phục Lâm xem chính họ là một phần của công việc khôi phục cuối cùng. Họ không tin rằng Đức Chúa Trời dấy họ lên chỉ để lặp lại các truyền thống Tin Lành. Họ tin rằng Đức Chúa Trời đang khôi phục những lẽ thật đã bị chôn vùi dưới nhiều thế kỷ bội đạo.

Trong số những lẽ thật được khôi phục có:

• Ngày Sa-bát thứ bảy
• Sự bất tử có điều kiện
• Sự tái lâm theo nghĩa đen của Đấng Christ
• Sứ Điệp Ba Thiên Sứ
• Sự phân biệt theo Kinh Thánh giữa Đức Chúa Cha và Con Ngài

Sự hiểu biết của họ về Đức Chúa Trời không phải là lý thuyết lạnh lùng. Nó gắn liền sâu sắc với Tin Lành.

Họ nhấn mạnh:

• Một Đức Chúa Cha thật
• Một Đức Chúa Con thật
• Một sự hy sinh thật
• Một Thần Linh thật của Đức Chúa Trời ngự trong người tin
• Một mối quan hệ thật với Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con

Điều này đem lại quyền năng và ý nghĩa cho Giăng 3:16. Đức Chúa Cha thật sự đã ban Con Ngài. Đức Chúa Con thật sự đã ra từ Cha. Sự hy sinh không phải là một sự đóng vai biểu tượng bên trong một hữu thể, nhưng là món quà thật của chính Con yêu dấu của Đức Chúa Trời.


❓ 10. Câu Hỏi Hiện Nay — Kinh Thánh Hay Truyền Thống?

Vấn đề ngày nay không chỉ là một giáo lý có lâu đời, phổ biến, hay được nhiều người chấp nhận hay không. Câu hỏi là:

• Giáo lý đó có đúng theo Kinh Thánh không?
• Đấng Christ có dạy điều đó không?
• Các sứ đồ có rao giảng điều đó không?
• Giáo lý đó có hòa hợp với Sứ Điệp Ba Thiên Sứ không?
• Giáo lý đó có dẫn con người đến chỗ nhận biết Đức Chúa Cha và Con Ngài không?

Kinh Thánh chép:

“Hãy tra cứu luật pháp và lời chứng! Nếu họ không nói theo lời này, thì chẳng có ánh sáng trong họ.”
— Ê-sai 8:20, BDM

Mọi giáo lý phải được kiểm chứng bằng Lời Đức Chúa Trời. Không có tín điều, giáo hội nghị, tổ chức, hay truyền thống nào có thẩm quyền cao hơn Kinh Thánh.

Nếu các sứ đồ dạy rằng có một Đức Chúa Trời là Cha và một Chúa là Đức Chúa Giê-su Christ, thì chúng ta phải trở lại với nền tảng ấy. Nếu chính Đức Chúa Giê-su gọi Cha là “Đức Chúa Trời Có Một và Thật,” thì không một tín điều về sau nào được phép che khuất lời Ngài.


📢 11. Sứ Điệp Ba Thiên Sứ Và Sự Khôi Phục Sự Hiểu Biết Về Đức Chúa Trời Thật

Sứ điệp cuối cùng cho thế gian được tìm thấy trong Khải Huyền 14. Thiên sứ thứ nhất tuyên bố:

“Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tôn vinh Ngài, vì giờ phán xét của Ngài đã đến. Hãy thờ phượng Đấng đã dựng nên trời, đất, biển và các nguồn nước.”
— Khải Huyền 14:7, BDM

Đây là lời kêu gọi thờ phượng Đấng Tạo Hóa. Nhưng Đức Chúa Trời Tạo Hóa mà sự thờ phượng cuối cùng hướng về là ai?

Kinh Thánh trả lời:

“Đối với chúng ta chỉ có một Đức Chúa Trời là Cha, từ Ngài mà có muôn vật… và chỉ có một Chúa là Đức Chúa Giê-su Christ, nhờ Ngài mà có muôn vật.”
— 1 Cô-rinh-tô 8:6, BDM

Sứ điệp cuối cùng phải khôi phục sự thờ phượng thật. Và sự thờ phượng thật đòi hỏi phải nhận biết Đức Chúa Trời thật.

Đức Chúa Giê-su phán:

“Sự sống đời đời là nhìn biết Cha, Đức Chúa Trời Có Một và Thật, và Đức Chúa Giê-su Christ, Đấng Cha đã sai đến.”
— Giăng 17:3, BDM

Vì vậy, Sứ Điệp Ba Thiên Sứ không chỉ nói về ngày Sa-bát, sự phán xét, Ba-by-lôn, và dấu con thú. Ở tầng sâu nhất, sứ điệp ấy là lời kêu gọi trở lại với sự thờ phượng Đức Chúa Trời thật — Đức Chúa Cha — và tiếp nhận Con Độc Sanh của Ngài, Đức Chúa Giê-su Christ.

Ba-by-lôn làm thế gian bối rối bằng sự thờ phượng sai lầm, giáo lý sai lầm, và các quan niệm sai lầm về Đức Chúa Trời. Tin Lành đời đời khôi phục sự nhận biết về Đức Chúa Cha và Con Ngài. Tin Lành ấy kêu gọi con người ra khỏi truyền thống do loài người tạo ra và trở lại với Lời Đức Chúa Trời.

Công việc cuối cùng của Đức Chúa Trời sẽ không chỉ khôi phục một ngày thờ phượng. Công việc ấy sẽ khôi phục đúng Đối Tượng của sự thờ phượng.


🌟 Kết Luận — Trở Lại Với Đức Tin Của Các Sứ Đồ

Lịch sử của giáo lý Ba Ngôi bày tỏ một sự phát triển thần học dần dần — từ sự đơn giản của Kinh Thánh đến sự phức tạp của triết học, từ ngôn ngữ của các sứ đồ đến các định nghĩa tín điều, từ mối quan hệ sống động đến các công thức siêu hình.

Các nhà tiên phong Phục Lâm đã tìm cách đảo ngược xu hướng này bằng cách trở lại hoàn toàn với Kinh Thánh. Họ tin rằng Đức Chúa Trời đã dấy lên phong trào Phục Lâm để khôi phục những lẽ thật đã bị đánh mất qua nhiều thế kỷ bội đạo.

Lời kêu gọi ngày nay vẫn không thay đổi:

• Trở lại với Lời Đức Chúa Trời
• Bác bỏ truyền thống loài người khi truyền thống ấy mâu thuẫn với Kinh Thánh
• Nhận biết Đức Chúa Cha cách cá nhân
• Tôn kính Đức Chúa Giê-su Christ là Con Độc Sanh của Ngài
• Nhận lãnh Thần Linh của Đức Chúa Trời và của Đấng Christ vào lòng
• Rao truyền Tin Lành đời đời trong sự tinh sạch của nó

Sứ Điệp Ba Thiên Sứ trong Khải Huyền 14 sẽ được rao giảng với quyền năng để khôi phục sự thờ phượng thật và bày tỏ lẽ thật về Đức Chúa Trời thật cùng Con Độc Sanh của Ngài.

Vì sự sống đời đời không được tìm thấy trong sự huyền bí triết học, nhưng trong việc nhận biết Đức Chúa Cha và Con Ngài:

“Sự sống đời đời là nhìn biết Cha, Đức Chúa Trời Có Một và Thật, và Đức Chúa Giê-su Christ, Đấng Cha đã sai đến.”
— Giăng 17:3, BDM

bottom of page