
Lãnh Đạo Hiệu Quả Trong Công Tác Cứu Linh
Dẫn Người Ta Đến Với Đấng Christ, Không Phải Đến Với Chính Mình
Sự lãnh đạo Cơ Đốc cao quý không được đo lường bằng việc có bao nhiêu người ngưỡng mộ chúng ta, lệ thuộc vào chúng ta, khen ngợi chúng ta, hay đi theo cá tính của chúng ta. Sự lãnh đạo thuộc linh thật được đo lường bằng việc chúng ta trung tín dẫn dắt người khác đến với Đức Chúa Giê-su Christ như thế nào. Một người lãnh đạo hiệu quả không xây dựng một vương quốc xoay quanh chính mình, nhưng trở thành một công cụ khiêm nhường để qua đó người khác được kéo đến gần Đức Chúa Trời hơn.
Giăng Báp-tít hiểu tinh thần này khi ông nói:
Giăng 3:30
“Ngài phải dấy lên, ta phải hạ xuống.”
Đây là tấm lòng của mọi chức vụ thật. Người lãnh đạo trở nên nhỏ hơn để Đấng Christ trở nên lớn hơn. Mục tiêu không phải là: “Làm sao để người ta yêu mến tôi nhiều hơn?” nhưng là: “Làm sao để giúp người ta biết Đấng Christ sâu nhiệm hơn?” Một người chinh phục linh hồn thật có thể truyền cảm hứng, khích lệ, hướng dẫn và bước đi gần gũi với người khác, nhưng người ấy không bao giờ được để chính mình trở thành trung tâm. Chỉ một mình Đấng Christ phải là trung tâm.
❤️ Người Lãnh Đạo Thật Hiện Diện Với Con Người
Nhiều người không được chạm đến trước hết bởi thông tin, nhưng bởi tình yêu. Họ không được biến đổi trước hết bởi những lý luận, nhưng bởi tinh thần của Đấng Christ được bày tỏ qua một người thật sự quan tâm đến họ.
Chúa Giê-su không sống xa cách con người. Ngài bước đi giữa họ. Ngài ăn với họ. Ngài lắng nghe họ. Ngài để ý đến nỗi đau của họ. Ngài chạm đến người bệnh. Ngài khóc với người đau buồn. Ngài nói chuyện với người cô đơn, người bị ruồng bỏ, người tội lỗi, người tan vỡ và người bối rối.
Một người lãnh đạo hiệu quả học lấy cùng một tinh thần ấy. Người ấy không xem con người như những dự án, con số, hay thành tích trong chức vụ. Người ấy nhìn họ như những linh hồn mà Đấng Christ đã chết thay.
Hiện diện với người khác có nghĩa là:
• lắng nghe trước khi sửa sai
• quan tâm trước khi dạy dỗ
• hiểu trước khi xét đoán
• nhận ra nỗi đau của người khác
• dành sự chú ý trọn vẹn
• kiên nhẫn với sự yếu đuối
• đồng hành với người khác trong quá trình tăng trưởng của họ
Đôi khi điều người ta cần trước hết không phải là một bài giảng. Họ cần một người ngồi bên cạnh, lắng nghe, cầu nguyện với họ, và cho họ thấy rằng tình yêu của Đức Chúa Trời là thật.
Một người lãnh đạo thật sự hiện diện với người khác có thể nói lẽ thật cách hiệu quả hơn, vì người ta biết lời nói của người ấy đến từ tình yêu, không phải từ sự kiêu ngạo.
🌱 Truyền Cảm Hứng Cho Người Khác, Nhưng Đừng Làm Họ Lệ Thuộc Vào Mình
Một người lãnh đạo tin kính nên truyền cảm hứng cho người khác. Không có gì sai khi làm gương, khích lệ người khác, làm mạnh đức tin của họ và giúp họ tăng trưởng. Nhưng sự nguy hiểm xuất hiện khi người ta bắt đầu lệ thuộc vào người lãnh đạo nhiều hơn là lệ thuộc vào Đấng Christ.
Một số người lãnh đạo quá thích cảm giác được người khác cần đến. Họ thích làm tiếng nói chính, câu trả lời chính, nguồn an ủi chính, và thẩm quyền chính trong đời sống người khác. Nhưng điều này có thể trở nên nguy hiểm về mặt thuộc linh. Thay vì dẫn linh hồn đến với Đấng Christ, người lãnh đạo dần dần kéo linh hồn đến với chính mình.
Phao-lô nói:
1 Cô-rinh-tô 11:1
“Hãy bắt chước tôi, cũng như chính mình tôi bắt chước Đấng Christ.”
Phao-lô không nói: “Hãy theo tôi vì tôi là nguồn.” Ý của ông là: “Hãy theo gương tôi chỉ trong chừng mực tôi theo Đấng Christ.” Đó là sự lãnh đạo lành mạnh.
Một người lãnh đạo thật nói bằng đời sống mình rằng:
• Đừng lệ thuộc vào tôi; hãy lệ thuộc vào Đấng Christ.
• Đừng tôn sùng cá tính của tôi; hãy chiêm ngưỡng bản tánh của Đấng Christ.
• Đừng mù quáng theo ý kiến của tôi; hãy tra xem Lời Đức Chúa Trời.
• Đừng bám vào tôi như sức mạnh của mình; hãy học bước đi với Đức Chúa Trời cho chính mình.
Mục đích của sự lãnh đạo không phải là tạo ra những người theo yếu đuối, nhưng là đào tạo những môn đồ trưởng thành.
🌿 Gặp Người Khác Ngay Tại Nơi Họ Đang Ở
Một trong những dấu hiệu lớn nhất của sự khôn ngoan thuộc linh là khả năng gặp người khác ngay tại nơi họ đang ở. Khi chúng ta tăng trưởng trong sự hiểu biết về ý muốn Đức Chúa Trời, giáo lý, lẽ thật và các nguyên tắc thuộc linh, chúng ta có thể đạt đến một mức độ hiểu biết và kinh nghiệm cao hơn. Nhưng nếu chúng ta nói từ “độ cao” ấy mà thiếu khiêm nhường, chúng ta có thể đánh mất chính những người mình đang cố gắng giúp.
Một người lãnh đạo khôn ngoan biết cách hạ mình xuống ngang tầm người khác, không phải bằng cách thỏa hiệp lẽ thật, nhưng bằng cách truyền đạt lẽ thật theo cách họ có thể tiếp nhận.
Đây không phải là hạ thấp tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời. Đây là hạ mình trong sự khiêm nhường.
Phao-lô nói:
1 Cô-rinh-tô 9:22
“Tôi đã trở nên mọi cách cho mọi người, để bởi mọi cách cứu được một vài người.”
Điều này không có nghĩa là Phao-lô trở nên thế gian hay tội lỗi. Nó có nghĩa là ông học cách liên hệ với những người khác nhau tùy theo hoàn cảnh, sự yếu đuối, sự hiểu biết và tình trạng thuộc linh của họ.
Chúa Giê-su đã làm điều này cách hoàn hảo. Ngài không nói với mọi người theo cùng một cách y hệt nhau.
Với Ni-cô-đem, một giáo sư tôn giáo, Chúa Giê-su nói về sự tái sinh.
Với người phụ nữ Sa-ma-ri, Ngài bắt đầu bằng nước rồi nhẹ nhàng dẫn bà đến lẽ thật thuộc linh.
Với những người đánh cá, Ngài nói về việc đánh lưới người.
Với những người làm ruộng, Ngài nói về hạt giống, đất, trái và mùa gặt.
Với người đói, Ngài nói về bánh.
Với người khát, Ngài nói về nước sống.
Chúa Giê-su đem lẽ thật thiên thượng xuống bằng ngôn ngữ mà con người có thể hiểu được.
Một người lãnh đạo cao quý không đứng trên núi rồi la xuống với người khác rằng: “Hãy lên đây ngay lập tức!” Thay vào đó, người ấy đi xuống núi, nắm lấy tay họ, và kiên nhẫn hướng dẫn họ đi lên từng bước một.
🪜 Lẽ Thật Cần Được Trình Bày Từng Bước
Nhiều người không thể mang lấy mọi điều cùng một lúc. Nếu chúng ta đổ quá nhiều lẽ thật lên họ quá nhanh, chúng ta có thể làm họ choáng ngợp thay vì giúp họ. Ngay cả Chúa Giê-su cũng nói với các môn đồ Ngài:
Giăng 16:12
“Ta còn nhiều chuyện nói với các ngươi nữa; nhưng bây giờ những điều đó cao quá sức các ngươi.”
Đây là một nguyên tắc rất mạnh mẽ trong việc chinh phục linh hồn. Có những điều thật mà người ta chưa sẵn sàng để gánh lấy. Một người lãnh đạo khôn ngoan không che giấu lẽ thật mãi mãi, nhưng trao lẽ thật đúng lúc, đúng tinh thần và đúng mức độ.
Một em bé không thể ăn thức ăn cứng ngay lập tức. Một người mới bắt đầu không thể hiểu mọi điều trong một ngày. Một linh hồn bị tổn thương có thể cần được chữa lành trước khi được sửa sai. Một người đang bối rối có thể cần những nền tảng đơn giản trước khi bước vào giáo lý sâu hơn.
Một người lãnh đạo khôn ngoan tự hỏi:
• Người này đã sẵn sàng hiểu điều gì?
• Gánh nặng nào họ có thể mang ngay lúc này?
• Lẽ thật nào sẽ giúp họ bước thêm một bước đến gần Đấng Christ?
• Tôi đang cố gắng chinh phục tấm lòng họ, hay chỉ đang cố chứng minh rằng tôi đúng?
Sự lãnh đạo thuộc linh đòi hỏi sự kiên nhẫn. Sự tăng trưởng cần thời gian. Hạt giống không trở thành cây lớn chỉ sau một đêm.
🕊️ Khiêm Nhường Là Nền Tảng Của Sự Lãnh Đạo Cao Quý
Thẩm quyền thuộc linh thật không đến từ sự kiêu ngạo, ép buộc, kiểm soát, đe dọa hay tự tôn. Nó đến từ sự khiêm nhường, tình yêu, lẽ thật và sự phục vụ.
Chúa Giê-su phán:
Ma-thi-ơ 20:26–28
“Trong các ngươi, kẻ nào muốn làm lớn, thì sẽ làm đầy tớ các ngươi... cũng như Con người đã đến không phải để người ta hầu việc mình, song để mình hầu việc người ta.”
Trong thế gian, sự cao trọng thường có nghĩa là đứng trên người khác. Nhưng trong vương quốc của Đấng Christ, sự cao trọng có nghĩa là sẵn lòng phục vụ người khác.
Một người lãnh đạo cao quý:
• phục vụ thay vì kiểm soát
• lắng nghe thay vì thống trị
• dạy dỗ thay vì khoe mình
• sửa sai với nước mắt, không phải với kiêu ngạo
• nâng người khác lên thay vì lợi dụng họ
• quan tâm đến linh hồn hơn là danh tiếng
• không nhận lấy vinh hiển nào thuộc về Đấng Christ
Sự kiêu ngạo muốn thắng tranh luận.
Tình yêu muốn chinh phục linh hồn.
🔥 Chinh Phục Linh Hồn Không Chỉ Là Giảng Dạy
Giảng đạo là quan trọng. Dạy giáo lý là quan trọng. Bảo vệ lẽ thật là quan trọng. Nhưng chinh phục linh hồn không chỉ là truyền đạt thông tin. Đó là bày tỏ bản tánh của Đấng Christ.
Người ta có thể quên nhiều điều chúng ta nói, nhưng họ thường nhớ cách chúng ta khiến họ cảm thấy. Họ cảm thấy bị xét đoán, xem thường, áp lực và kết án? Hay họ cảm thấy được yêu thương, được quý trọng, được thức tỉnh và được nhẹ nhàng mời gọi đến với Đấng Christ?
Chinh phục linh hồn có thể xảy ra qua:
• một lời tử tế
• một cuộc trò chuyện kiên nhẫn
• một lời cầu nguyện chân thành
• một sự sửa sai dịu dàng
• một bữa ăn cùng nhau
• một gánh nặng được chia sẻ
• một giọt nước mắt được thấu hiểu
• một đời sống bền bỉ sống cho Đấng Christ
Đôi khi bài giảng mạnh mẽ nhất không được nói từ bục giảng, nhưng được sống ra qua sự khiêm nhường, kiên nhẫn, hy sinh và tình yêu.
Lẽ thật không có tình yêu có thể trở nên cứng cỏi và lạnh lùng.
Tình yêu không có lẽ thật có thể trở nên yếu đuối và cảm tính.
Nhưng lẽ thật và tình yêu đi cùng nhau sẽ bày tỏ Đấng Christ.
💬 Sự Khôn Ngoan Cảm Xúc Trong Lãnh Đạo
Một người lãnh đạo cao quý phải học cách xử lý cảm xúc của người khác mà không bị chúng điều khiển. Người ta có thể đến với sự giận dữ, phòng thủ, tổn thương, bối rối, quá tải hoặc tan vỡ thuộc linh. Nếu người lãnh đạo phản ứng cùng một tinh thần như vậy, tình hình sẽ trở nên tệ hơn.
Một người lãnh đạo khôn ngoan không chỉ phản chiếu lại sự giận dữ, sợ hãi, cay đắng hoặc hỗn loạn cảm xúc của người khác. Thay vào đó, người ấy nhận ra sự dễ tổn thương ẩn bên dưới phản ứng ấy.
Thường bên dưới cơn giận là nỗi đau.
Bên dưới sự phòng thủ là nỗi sợ.
Bên dưới sự chỉ trích là sự bất an.
Bên dưới sự phản nghịch có thể là nỗi thất vọng sâu xa.
Bên dưới sự cứng lòng có thể là những vết thương chưa từng được chữa lành.
Điều này không có nghĩa là bào chữa cho tội lỗi hay chấp nhận hành vi sai trái. Nó có nghĩa là học nhìn sâu hơn bề mặt.
Chúa Giê-su thường nhìn thấy điều người khác bỏ qua. Khi người khác thấy một tội nhân, Ngài thấy một linh hồn cần được phục hồi. Khi người khác thấy một người thu thuế, Ngài thấy một môn đồ tương lai. Khi người khác thấy một người phụ nữ bị bắt trong sự xấu hổ, Ngài thấy một người vẫn còn có thể được cứu.
Sự lãnh đạo thuộc linh đòi hỏi sự bình tĩnh. Một người lãnh đạo không được dễ bị khiêu khích. Người ấy phải học cách đáp lại bằng ân điển, không phải bằng cái tôi.
Châm Ngôn 15:1
“Lời đáp êm nhẹ làm nguôi cơn giận; còn lời xẳng xớm trêu thạnh nộ thêm.”
Một lời đáp êm nhẹ không có nghĩa là một lời đáp yếu đuối. Nó có nghĩa là một lời đáp được Thánh Linh kiểm soát.
🌾 Dẫn Người Ta Đến Sự Lệ Thuộc Cá Nhân Vào Đấng Christ
Một người lãnh đạo thật không muốn người khác mãi mãi ở trong tình trạng ấu trĩ thuộc linh. Mục tiêu của người ấy là giúp họ tăng trưởng để có một mối quan hệ sống động, cá nhân với Đấng Christ.
Người ấy dạy họ:
• tự cầu nguyện cho chính mình
• tự học Kinh Thánh cho chính mình
• nghe tiếng Đức Chúa Trời qua Lời Ngài
• cá nhân đầu phục Đấng Christ
• vâng lời vì niềm xác tín, không phải vì áp lực
• theo sự hướng dẫn của Thánh Linh, không phải sự kiểm soát của con người
Nếu người ta chỉ có thể đứng vững khi người lãnh đạo ở bên cạnh, thì họ chưa thật sự được làm cho mạnh mẽ. Một người lãnh đạo tốt chuẩn bị người khác để đứng với Đấng Christ ngay cả khi mình không có mặt.
Mục tiêu không phải là lệ thuộc vào người đưa tin, nhưng là kết nối với Chủ Nhân.
Một dấu hiệu nguy hiểm là khi người ta nói về người lãnh đạo nhiều hơn nói về Chúa Giê-su. Một chức vụ lành mạnh để lại trong lòng người khác lời chứng rằng: “Đấng Christ thật đẹp đẽ,” chứ không chỉ là: “Người lãnh đạo đó thật tuyệt vời.”
⚠️ Sự Nguy Hiểm Của Kiêu Ngạo Thuộc Linh
Một trong những nguy hiểm lớn nhất đối với những người hiểu biết lẽ thật sâu hơn là sự tự cao thuộc linh. Sau khi học được nhiều giáo lý, lời tiên tri, thần học hoặc ý muốn Đức Chúa Trời, chúng ta có thể bắt đầu xem thường những người chưa hiểu.
Nhưng tri thức không có tình yêu có thể làm con người trở nên khắc nghiệt.
1 Cô-rinh-tô 8:1
“Sự hay biết sanh kiêu căng, còn sự yêu thương làm gương tốt.”
Chúng ta càng biết nhiều lẽ thật, chúng ta càng phải trở nên khiêm nhường hơn. Nếu lẽ thật khiến chúng ta kiêu ngạo, thiếu kiên nhẫn và hay kết án, thì chúng ta chưa học lẽ thật trong tinh thần của Đấng Christ.
Sự hiểu biết thật phải khiến chúng ta dịu dàng hơn, không phải kiêu căng hơn; kiên nhẫn hơn, không phải khắc nghiệt hơn; đầy lòng thương xót hơn, không phải xa cách hơn.
Một người có thể đúng về giáo lý nhưng không hấp dẫn về thuộc linh. Họ có thể thắng tranh luận nhưng đánh mất linh hồn. Họ có thể bảo vệ lẽ thật bằng miệng, nhưng lại trình bày sai về Đấng Christ qua tinh thần của mình.
Bằng chứng lớn nhất cho thấy chúng ta hiểu ý muốn Đức Chúa Trời không chỉ là chúng ta có thể giải thích điều đó, nhưng là chúng ta phản chiếu bản tánh của Ngài trong khi giải thích.
🧡 Sửa Sai Người Khác Với Tinh Thần Của Đấng Christ
Sự sửa sai đôi khi là cần thiết. Một người lãnh đạo yêu thương không thể làm ngơ trước tội lỗi, sự lừa dối hoặc nguy hiểm. Nhưng sự sửa sai phải được thực hiện với tinh thần phục hồi, không phải làm nhục.
Phao-lô viết:
Ga-la-ti 6:1
“Hỡi anh em, ví bằng có người nào tình cờ phạm lỗi gì, anh em là kẻ có Thánh Linh, hãy lấy lòng mềm mại mà sửa họ lại.”
Hãy chú ý đến từ “sửa lại.” Mục đích của sự sửa sai không phải là nghiền nát người khác, làm họ xấu hổ, hay chứng minh rằng chúng ta cao hơn họ. Mục đích là phục hồi họ về với Đấng Christ.
Trước khi sửa sai một người, người lãnh đạo khôn ngoan tự hỏi:
• Tôi đang nói từ tình yêu hay từ sự bực bội?
• Tôi đang cố chữa lành hay chỉ muốn phơi bày?
• Giọng điệu của tôi có đại diện cho Đấng Christ không?
• Tôi đã cầu nguyện cho người này chưa?
• Tôi có sẵn lòng giúp họ sau khi sửa sai không?
Sửa sai không có tình yêu thì giống như sự tấn công.
Sửa sai với tình yêu thì giống như sự cứu giúp.
🌟 Ảnh Hưởng Qua Gương Mẫu
Người ta thường dễ làm theo điều họ thấy hơn là điều họ chỉ nghe. Đời sống của người lãnh đạo phải nâng đỡ sứ điệp của mình.
Nếu chúng ta dạy sự khiêm nhường nhưng hành động kiêu ngạo, người ta sẽ nhận ra.
Nếu chúng ta dạy tình yêu nhưng nói năng khắc nghiệt, người ta sẽ nhận ra.
Nếu chúng ta dạy đức tin nhưng sống trong sợ hãi, người ta sẽ nhận ra.
Nếu chúng ta dạy sự thánh khiết nhưng thiếu lòng nhân từ, người ta sẽ nhận ra.
Một người lãnh đạo vĩ đại không chỉ nói lẽ thật; người ấy trở thành một minh họa sống động của lẽ thật.
Điều này không có nghĩa là người lãnh đạo hoàn hảo. Nhưng nó có nghĩa là người ấy chân thành, biết ăn năn, đang tăng trưởng, và đủ minh bạch để thừa nhận khi mình sai.
Đôi khi một trong những điều mạnh mẽ nhất mà người lãnh đạo có thể nói là:
• “Tôi đã sai.”
• “Xin hãy tha thứ cho tôi.”
• “Tôi cũng vẫn đang học.”
• “Chúng ta hãy cùng nhau tìm kiếm Đấng Christ.”
Loại khiêm nhường này không làm yếu sự lãnh đạo. Nó làm tăng thêm sự tin cậy.
🧭 Đừng Kiểm Soát Người Khác; Hãy Hướng Dẫn Họ
Có sự khác biệt giữa lãnh đạo và kiểm soát.
Kiểm soát gây áp lực lên người khác.
Lãnh đạo hướng dẫn người khác.
Kiểm soát dùng sự sợ hãi.
Lãnh đạo dùng lẽ thật và tình yêu.
Kiểm soát tạo ra sự lệ thuộc.
Lãnh đạo phát triển sự trưởng thành.
Kiểm soát muốn người khác vâng lời người lãnh đạo.
Lãnh đạo muốn người khác vâng lời Đấng Christ.
Một người lãnh đạo thích kiểm soát sẽ cảm thấy khó chịu khi người khác suy nghĩ, đặt câu hỏi, tăng trưởng hoặc đứng vững trên niềm xác tín riêng của họ. Nhưng một người lãnh đạo tin kính vui mừng khi người khác trưởng thành thuộc linh và học bước đi với Đức Chúa Trời cách cá nhân.
Sự lãnh đạo thật không giam giữ người khác dưới thẩm quyền con người. Nó huấn luyện họ sống dưới thẩm quyền của Đấng Christ.
✨ Gương Mẫu Của Đấng Christ
Chúa Giê-su là mẫu mực hoàn hảo của sự lãnh đạo. Ngài có mọi sự hiểu biết, mọi thẩm quyền và mọi sự thánh khiết, nhưng Ngài vẫn dễ gần. Trẻ em đến với Ngài. Tội nhân đến với Ngài. Người bệnh đến với Ngài. Người tan vỡ đến với Ngài. Ngay cả những người bị xã hội ruồng bỏ cũng cảm thấy có hy vọng trong sự hiện diện của Ngài.
Ngài không bao giờ yếu đuối trước tội lỗi, nhưng Ngài dịu dàng với tội nhân.
Ngài không bao giờ thỏa hiệp lẽ thật, nhưng Ngài nói lẽ thật bằng tình yêu thiên thượng.
Ngài không bao giờ tìm kiếm tiếng vỗ tay của con người, nhưng luôn tôn vinh Cha Ngài.
Ngài không bao giờ thao túng con người, nhưng mời gọi họ.
Ngài không bao giờ xây dựng một phong trào xoay quanh cái tôi, nhưng xoay quanh vương quốc Đức Chúa Trời.
Chúa Giê-su phán:
Giăng 12:32
“Còn Ta, khi Ta đã được treo lên khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người đến cùng Ta.”
Đây là bí quyết của sự chinh phục linh hồn thật: hãy nâng cao Đấng Christ. Không phải bản thân. Không phải cá tính. Không phải tài năng. Không phải kiến thức. Không phải hình ảnh chức vụ. Hãy nâng cao Đấng Christ.
Khi Đấng Christ được nâng cao qua lời nói, hành động, sự khiêm nhường, lòng thương xót và lẽ thật của chúng ta, các tấm lòng sẽ được kéo đến với Ngài.
🙏 Lời Kết
Một người lãnh đạo Cơ Đốc vĩ đại không chỉ là người nói hay, biết nhiều, hay thu hút sự chú ý. Một người lãnh đạo cao quý là người phản chiếu Đấng Christ rõ ràng đến nỗi người khác được kéo đến gần Đức Chúa Trời hơn.
Người ấy hiện diện với con người, nhưng không biến mình thành trung tâm.
Người ấy truyền cảm hứng cho người khác, nhưng không tạo ra sự lệ thuộc không lành mạnh.
Người ấy hiểu lẽ thật sâu sắc, nhưng biết cách gặp người khác ngay tại nơi họ đang ở.
Người ấy sửa sai lỗi lầm, nhưng với sự dịu dàng và tình yêu.
Người ấy dạy ý muốn Đức Chúa Trời, nhưng kiên nhẫn hướng dẫn người khác từng bước.
Người ấy lãnh đạo bằng sự khiêm nhường, không phải sự kiêu ngạo.
Người ấy phục vụ linh hồn, không phải danh tiếng của mình.
Sự lãnh đạo thật không phải là đứng trên người khác để phô bày sự cao trọng. Đó là bước đi bên cạnh họ, hiểu những tranh chiến của họ, mang lấy gánh nặng của họ, và nhẹ nhàng hướng dẫn họ đi lên về phía Đấng Christ.
Những người chinh phục linh hồn vĩ đại nhất là những người có thể đến gần con người mà không kéo họ xa khỏi Đức Chúa Trời; truyền cảm hứng mà không khiến mình trở thành thần tượng; nói lẽ thật mà không đánh mất tình yêu; và lãnh đạo người khác cách trung tín đến nỗi cuối cùng người ta không nói: “Thật là một người lãnh đạo tuyệt vời,” nhưng nói rằng: “Thật là một Đấng Cứu Rỗi tuyệt vời.”

