
Những Lời Khuyên Về Giải Quyết Xung Đột Và Hôn Nhân
💔 Từ Xung Đột Đến Tình Yêu Giống Đấng Christ Trong Hôn Nhân
Sáng Thế Ký 3:16
“Ngài phán với người nữ rằng: ‘Ta sẽ làm cho ngươi đau đớn nhiều trong lúc thai nghén; ngươi sẽ chịu đau đớn khi sinh con; sự ham muốn của ngươi sẽ hướng về chồng, và chồng sẽ cai trị ngươi.’”
Sáng Thế Ký 3:16 bày tỏ hậu quả đau buồn của tội lỗi khi nó bước vào mối quan hệ hôn nhân. Trước khi tội lỗi xuất hiện, A-đam và Ê-va sống trong sự hòa hợp, yêu thương, tin cậy và hiệp một. Không có sự kiểm soát ích kỷ, cai trị hà khắc, thao túng cảm xúc, kiêu ngạo, hay tranh giành quyền lực. Nhưng sau khi tội lỗi bước vào, mối quan hệ giữa người nam và người nữ đã bị tổn thương.
Cụm từ “sự ham muốn của ngươi sẽ hướng về chồng” không nên chỉ được hiểu đơn giản là tình cảm, sự gần gũi, hay sự khao khát lãng mạn. Từ Hê-bơ-rơ được dịch là “ham muốn” là תְּשׁוּקָה (teshuqah), và sự song song rõ ràng nhất được tìm thấy trong Sáng Thế Ký 4:7, nơi cùng một từ này được dùng để nói về sự ham muốn của tội lỗi đối với Ca-in: “nó thèm muốn ngươi, nhưng ngươi phải quản trị nó.” Trong Sáng Thế Ký 4:7, ý nghĩa rõ ràng không phải là tình cảm yêu thương, mà là một sự ham muốn muốn làm chủ, kiểm soát, hoặc thống trị. Vì vậy, khi cùng một từ này xuất hiện trong Sáng Thế Ký 3:16, trong bối cảnh của sự sa ngã và hậu quả của nó, nó chỉ về một sự ham muốn bị méo mó muốn kiểm soát trong mối quan hệ hôn nhân.
Cụm từ thứ hai, “chồng sẽ cai trị ngươi,” dùng từ Hê-bơ-rơ מָשַׁל (mashal), có nghĩa là cai trị, quản trị, hoặc có quyền thống trị. Trong bối cảnh sa ngã này, nó không mô tả quyền làm đầu giống Đấng Christ, nhưng mô tả hậu quả đau buồn của tội lỗi: khuynh hướng của người chồng muốn cai trị cách hà khắc hoặc ích kỷ thay vì lãnh đạo bằng tình yêu thương. Vì vậy, Sáng Thế Ký 3:16 mô tả một cuộc tranh giành quyền lực bị đổ vỡ do tội lỗi đem vào — người nữ có khuynh hướng kiểm soát và chống đối, còn người nam có khuynh hướng cai trị hà khắc và thống trị. Đây không phải là thiết kế ban đầu của Đức Chúa Trời dành cho hôn nhân, nhưng là sự băng hoại của hôn nhân do tội lỗi.
Vì vậy, Sáng Thế Ký 3:16 không phải là Đức Chúa Trời chấp thuận sự lạm dụng hay áp bức. Đây là lời Đức Chúa Trời mô tả tình trạng đổ vỡ mà tội lỗi sẽ đem vào hôn nhân. Tội lỗi biến tình yêu thành sự kiểm soát, quyền làm đầu thành sự thống trị, sự vâng phục thành sự oán giận, và sự đồng hành thành xung đột.
Nhưng Đấng Christ đã đến để phục hồi điều mà tội lỗi đã phá vỡ. Giải pháp cho xung đột trong hôn nhân không phải là sự kiêu ngạo của con người, chủ nghĩa nữ quyền, sự thống trị của nam giới, quyền lực theo thế gian, hay sự tự bảo vệ bản thân. Giải pháp là Đấng Christ sống trong cả người chồng lẫn người vợ. Khi Thánh Linh của Đấng Christ cai trị tấm lòng, người chồng học biết tình yêu hy sinh, và người vợ học biết sự tin cậy đầy tôn trọng. Cả hai đều được hạ mình. Cả hai đều được làm mềm mại. Cả hai đều học phục vụ thay vì kiểm soát.
👑 Vai Trò Của Người Chồng: Yêu Thương Như Đấng Christ
Ê-phê-sô 5:25
“Hỡi người làm chồng, hãy yêu vợ mình, như Đấng Christ đã yêu Hội Thánh và phó chính mình vì Hội Thánh.”
Trong xung đột, người chồng không được kêu gọi để thống trị, đe dọa, gây áp lực, hay cai trị cách hà khắc. Người chồng được kêu gọi để bày tỏ tinh thần của Đấng Christ. Quyền làm đầu thật không phải là sự kiểm soát ích kỷ; đó là sự lãnh đạo bằng tình yêu hy sinh.
Một người chồng giống Đấng Christ học cách:
• từ bỏ sự kiêu ngạo, ngay cả khi mình cảm thấy đúng
• nói năng nhẹ nhàng, không hà khắc
• tạo sự an toàn cảm xúc qua giọng nói và sự hiện diện của mình
• chủ động khôi phục sự bình an
• lắng nghe trước khi sửa sai
• bảo vệ tấm lòng của vợ, chứ không nghiền nát nó
• lãnh đạo bằng gương mẫu, không bằng ép buộc
Châm Ngôn 15:1
“Lời đáp êm nhẹ làm nguôi cơn giận, còn lời xẳng xớm trêu cơn thịnh nộ.”
Đấng Christ đã đến gần chúng ta khi chúng ta còn sai lầm. Ngài yêu thương, phục vụ, tha thứ, và hy sinh trước khi chúng ta xứng đáng. Đó là sự lãnh đạo thật trong xung đột. Một người chồng lãnh đạo giống Đấng Christ không hỏi: “Làm sao để tôi thắng cuộc tranh cãi này?” nhưng hỏi: “Làm sao để tôi khôi phục tình yêu, lẽ thật, và sự bình an?”
🌸 Vai Trò Của Người Vợ: Đáp Ứng Bằng Ân Điển Và Sự Tôn Trọng
Ê-phê-sô 5:33
“…còn vợ thì phải kính trọng chồng.”
Sự tôn trọng không phải là im lặng, sợ hãi, hay giả vờ rằng mọi chuyện đều ổn. Sự tôn trọng là một tinh thần gìn giữ sự hiệp một trong khi vẫn nói ra lẽ thật bằng sự khôn ngoan và ân điển.
Một người vợ tin kính học cách:
• nói với sự khôn ngoan, không phải theo phản ứng nhất thời
• gìn giữ giọng điệu của mình
• chia sẻ lẽ thật mà không khinh thường
• khích lệ thay vì phá đổ
• tránh kiểm soát bằng sự chỉ trích, lạnh nhạt, hoặc áp lực cảm xúc
• mau tha thứ
• hỗ trợ sự lãnh đạo tin kính thay vì chống đối
Châm Ngôn 31:26
“Nàng mở miệng cách khôn ngoan; nơi lưỡi nàng có luật pháp của sự nhân từ.”
Cô-lô-se 3:13
“Hãy nhường nhịn nhau và tha thứ nhau, nếu người này có điều gì phàn nàn với người kia; như Chúa đã tha thứ anh em thể nào, thì anh em cũng phải tha thứ thể ấy.”
Sự tôn trọng trong xung đột không có nghĩa là làm ngơ trước vấn đề. Nó có nghĩa là tôn trọng mối quan hệ trong khi giải quyết vấn đề. Người vợ có thể nói thật mà không làm tổn thương, sửa sai mà không khinh miệt, và bày tỏ nỗi đau mà không tìm cách kiểm soát.
🕊️ Đấng Christ Là Giải Pháp Cho Cuộc Tranh Giành Quyền Lực
Tội lỗi khiến chồng và vợ tranh giành quyền kiểm soát. Người vợ có thể cố gắng kiểm soát vì cảm thấy không được lắng nghe, không an toàn, hoặc sợ hãi. Người chồng có thể cai trị hà khắc vì kiêu ngạo, bất an, ích kỷ, hoặc tức giận. Cả hai đều là bông trái của sự sa ngã.
Nhưng Đấng Christ đem đến một tinh thần khác.
Ga-la-ti 5:22–23
“Nhưng trái của Thánh Linh là: yêu thương, vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ.”
Nơi nào Đấng Christ ngự, nơi đó có tình yêu thay cho sự ích kỷ, sự mềm mại thay cho hà khắc, sự tiết độ thay cho cơn giận, sự kiên nhẫn thay cho phản ứng vội vàng, và sự bình an thay cho xung đột liên tục.
Một hôn nhân lấy Đấng Christ làm trung tâm không phải là chiến trường tranh giành quyền lực, nhưng là một bức tranh sống động về tình yêu, trật tự, sự hy sinh, sự tôn trọng, và sự hiệp một. Người chồng không dùng thẩm quyền để tôn cao chính mình. Người vợ không dùng cảm xúc hay lời nói để kiểm soát. Cả hai đều đầu phục Đấng Christ. Cả hai đều chết đối với bản ngã. Cả hai đều tìm kiếm sự phục hồi.
Tội lỗi đem đến xung đột, nhưng Đấng Christ đem đến sự chữa lành. Tội lỗi sinh ra sự kiểm soát và thống trị, nhưng Đấng Christ sinh ra tình yêu và sự tôn trọng. Khi cả chồng và vợ thật sự được biến đổi mỗi ngày, hôn nhân trở thành nơi bày tỏ bản tính của Đấng Christ.
👨💼 Những Lời Khuyên Thực Tế Lấy Đấng Christ Làm Trung Tâm Cho Người Chồng
Nhiều xung đột không đến từ sự nổi loạn, nhưng đến từ sự khác biệt trong cách chồng và vợ suy nghĩ, cảm nhận, và giao tiếp. Vì vậy, người chồng cần học cách điều chỉnh cách giao tiếp của mình — không phải bằng cách đánh mất sự mạnh mẽ, nhưng bằng cách để Đấng Christ uốn nắn sự mạnh mẽ đó bằng sự mềm mại, kiên nhẫn, và tình yêu thương.
Một người chồng khôn ngoan học cách lắng nghe trước, chứ không vội sửa ngay. Thay vì lao vào đưa ra giải pháp, anh tìm cách hiểu tấm lòng của vợ — thừa nhận cảm xúc của nàng, đem lại sự trấn an, và hiện diện với nàng về mặt cảm xúc. Khi vợ giận, buồn, hoặc quá tải, anh không đơn giản phản chiếu lại tinh thần của nàng bằng cách trở nên phản ứng, phòng thủ, hoặc hà khắc như vậy. Thay vào đó, anh nhận ra sự tổn thương và những cảm xúc yếu mềm phía sau phản ứng của nàng bằng sự kiên nhẫn, bình tĩnh, và thấu hiểu.
Giọng điệu của người chồng rất quan trọng. Những lời nhẹ nhàng có thể chữa lành, trong khi lời nói hà khắc hoặc phê phán có thể gây tổn thương. Thay vì chỉ ra lỗi lầm, anh xây dựng vợ bằng sự khích lệ, sự biết ơn, và những lời tích cực cách đều đặn. Anh tránh gây áp lực hoặc xem nhẹ cảm xúc của nàng, nhưng chọn tạo một không gian an toàn để nàng cảm thấy được lắng nghe, được trân trọng, và được an tâm. Sự hiện diện trọn vẹn là điều rất quan trọng — đặt điện thoại xuống, dành sự chú ý đầy đủ, và duy trì sự kết nối qua những cuộc trò chuyện hằng ngày, chứ không chỉ khi có vấn đề.
Tình yêu cũng được bày tỏ qua hành động. Người chồng nên phục vụ mà không cần được yêu cầu, giúp đỡ việc nhà, chủ động chia sẻ gánh nặng, và nhận trách nhiệm trong gia đình. Anh lãnh đạo cả vợ và con cái bằng sự mềm mại và kiên nhẫn, không phải bằng sự hà khắc. Anh cung cấp sự lãnh đạo thuộc linh bằng cách cầu nguyện cho vợ và cầu nguyện với vợ, hướng dẫn cả gia đình theo đường lối lấy Đấng Christ làm trung tâm.
Sự lãnh đạo thật không phải là kiểm soát — đó là phục vụ, bảo vệ, và gánh vác trách nhiệm để vợ cảm thấy an toàn dưới sự che chở của chồng. Người chồng lãnh đạo bằng cả sự vững vàng lẫn mềm mại, phản chiếu tấm lòng của Đấng Christ.
Cuối cùng, tình yêu cần được nuôi dưỡng liên tục. Người chồng nên tiếp tục theo đuổi vợ mình, không trở nên thụ động sau khi đã kết hôn. Trong suốt ngày, anh duy trì sự kết nối — hỏi han, bày tỏ sự quan tâm, và giữ cho mối quan hệ luôn sống động. Những điều đơn giản như sự đụng chạm dịu dàng, tình cảm, sự vui vẻ, và những khoảnh khắc chia sẻ niềm vui sẽ xây dựng sự gần gũi sâu sắc. Hôn nhân không nên chỉ xoay quanh bổn phận và trách nhiệm, nhưng cũng cần có sự ấm áp, tiếng cười, và tình bạn đồng hành.
Cuối cùng, phần lớn xung đột không thật sự chỉ là về vấn đề bên ngoài, nhưng là về tấm lòng — nhu cầu được lắng nghe, được yêu thương, được an toàn, và được kết nối. Khi người chồng chọn lắng nghe bằng lòng thương cảm, nói năng bằng sự mềm mại, phục vụ cách chủ động, và yêu thương cách có chủ ý mỗi ngày, xung đột không còn quyền lực để chia rẽ — nhưng trở thành con đường dẫn đến sự hiệp một sâu sắc hơn trong Đấng Christ.
👩🦰 Những Lời Khuyên Thực Tế Lấy Đấng Christ Làm Trung Tâm Cho Người Vợ
Vì người nam và người nữ khác nhau trong cách họ tiếp nhận tình yêu và phản ứng trong xung đột, vai trò của người vợ rất mạnh mẽ — đặc biệt trong cách nàng nói, đáp ứng, và hỗ trợ.
Một lẽ thật quan trọng cần hiểu là: người nam rất cần sự tôn trọng. Cũng như người nữ khao khát cảm thấy được yêu thương, người nam khó yêu thương cách tốt đẹp khi anh cảm thấy bị thiếu tôn trọng. Vì vậy, người vợ nên học cách nói với giọng điệu tôn trọng, ngay cả khi nàng không đồng ý. Điều này không có nghĩa là im lặng — nhưng có nghĩa là bày tỏ suy nghĩ theo cách xây dựng thay vì phá đổ. Giọng nói hà khắc, sự sửa sai liên tục, hoặc cách nói từ trên xuống có thể làm lòng người chồng khép lại. Nhưng lời nói dịu dàng, tôn trọng, và nữ tính có ảnh hưởng rất mạnh mẽ — nó làm mềm lòng anh và kéo anh đến gần hơn.
Một người vợ khôn ngoan cũng học cách nói rõ ràng và trực tiếp, thay vì mong chồng phải tự hiểu ý mình. Nhiều sự bực bội đến từ những kỳ vọng không được nói ra. Thay vì nói bóng gió, giả định, hoặc nuôi sự oán giận trong im lặng, nàng giao tiếp cách cởi mở và bình tĩnh. Điều này giúp tránh những xung đột không cần thiết và tạo ra sự thấu hiểu.
Một lĩnh vực quan trọng khác là sự gần gũi thể xác trong hôn nhân. Đối với nhiều người nam, điều này không chỉ là thể xác — mà là một trong những cách chính yếu họ cảm nhận sự kết nối và gần gũi. Khi người vợ bắt đầu nhìn sự gần gũi vợ chồng không phải như một bổn phận hay gánh nặng, nhưng như một cơ hội để kết nối, điều đó có thể biến đổi mối quan hệ. Sự từ chối lặp đi lặp lại có thể khiến người chồng cảm thấy bị xa cách, thất vọng, hoặc thu mình lại. Nhưng khi có sự sẵn lòng, ấm áp, và cởi mở, điều đó làm mạnh mẽ sự hiệp một về cảm xúc và mối quan hệ một cách sâu sắc.
Sức mạnh của người vợ cũng được bày tỏ qua sự nữ tính, sự tin cậy, và vai trò Đức Chúa Trời ban. Kinh Thánh dạy rằng người chồng được kêu gọi để lãnh đạo, và người vợ được kêu gọi để hỗ trợ và vâng phục trong trật tự đó (Ê-phê-sô 5:22–24). Điều này không nói về sự thấp kém, nhưng nói về thiết kế của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời là Đấng lập nên hôn nhân, và cấu trúc của Ngài phản chiếu sự khôn ngoan và hòa hợp. Khi người vợ tôn trọng vai trò lãnh đạo của chồng và chọn hỗ trợ thay vì cạnh tranh hay kiểm soát, điều đó đem sự bình an và ổn định vào gia đình. Tin cậy sự lãnh đạo của chồng — dù anh chưa hoàn hảo — tạo không gian để anh lớn lên, trong khi tinh thần mềm mại của nàng làm mạnh mẽ mối quan hệ.
Sự khôn ngoan cũng cần thiết trong cách xử lý sự sửa sai. Người vợ nên tránh chỉ trích chồng nơi công khai, đặc biệt trước mặt người khác hoặc con cái. Điều này có thể làm tổn thương sâu sắc đến cảm nhận được tôn trọng và thẩm quyền của anh. Nếu có điều gì cần được nói đến, tốt hơn nhiều là nói riêng, cách bình tĩnh, và với mục đích xây dựng, không phải làm anh xấu hổ.
Cuối cùng, người vợ góp phần rất lớn vào bầu không khí của gia đình. Qua giọng điệu, thái độ, và cách đáp ứng của mình, nàng có thể tạo ra sự bình an hoặc căng thẳng. Chọn sự mềm mại, kiên nhẫn, và khích lệ sẽ giúp xây dựng một mái nhà an toàn và ấm áp. Sức mạnh thầm lặng, sự tôn trọng, và sự bền bỉ của nàng trở thành một ảnh hưởng mạnh mẽ theo thời gian.
Cuối cùng, nhiều xung đột không thật sự chỉ là về vấn đề bên ngoài, nhưng là về những nhu cầu sâu hơn — sự tôn trọng, sự kết nối, và sự thấu hiểu. Khi người vợ chọn nói năng với sự tôn trọng, giao tiếp rõ ràng, hỗ trợ bằng sự tin cậy, và yêu thương bằng sự ấm áp, xung đột không còn quyền lực để chia rẽ — nhưng trở thành con đường dẫn đến sự hiệp một sâu sắc hơn trong Đấng Christ.
--------------------------
Lời Khuyên Cho Một Cặp Vợ Chồng Có Ý Chí Mạnh
Cả chồng lẫn vợ đều không nên đòi quyền cai trị. Chúa đã đặt ra nguyên tắc để hướng dẫn trong vấn đề này. Người chồng phải yêu thương, nâng niu vợ mình như Đấng Christ yêu thương và nâng niu Hội Thánh. Người vợ cũng phải tôn trọng và yêu thương chồng mình. Cả hai phải vun trồng tinh thần nhân từ, quyết tâm không bao giờ làm buồn lòng hay làm tổn thương nhau.
Đừng cố ép buộc nhau phải làm theo ý mình. Các bạn không thể làm điều đó mà vẫn giữ được tình yêu của nhau. Những biểu hiện của ý riêng và sự cố chấp sẽ phá hủy sự bình an và hạnh phúc trong gia đình. Đừng để đời sống hôn nhân của các bạn trở thành một đời sống đầy tranh cãi. Nếu làm như vậy, cả hai sẽ đều bất hạnh. Hãy tử tế trong lời nói và dịu dàng trong hành động, biết từ bỏ ý muốn riêng của mình. Hãy cẩn thận canh giữ lời nói của mình, vì lời nói có ảnh hưởng mạnh mẽ, hoặc tốt hoặc xấu. Đừng để sự gay gắt xuất hiện trong giọng nói của các bạn. Hãy đem vào đời sống chung của mình hương thơm của tinh thần giống Đấng Christ.
Bày Tỏ Tình Yêu Bằng Lời Nói Và Hành Động
Có nhiều người xem việc bày tỏ tình yêu là một sự yếu đuối, và họ giữ một sự dè dặt khiến người khác bị đẩy ra xa. Tinh thần này ngăn chặn dòng chảy của sự cảm thông. Khi những cảm xúc xã giao và rộng lượng bị kìm nén, chúng sẽ héo tàn, và tấm lòng trở nên cô đơn, lạnh lẽo. Chúng ta nên cảnh giác với sai lầm này. Tình yêu không thể tồn tại lâu nếu không được bày tỏ. Đừng để tấm lòng của người đang gắn bó với bạn bị đói khát vì thiếu sự tử tế và cảm thông.
Mỗi người hãy cho đi tình yêu thay vì đòi hỏi tình yêu. Hãy vun trồng những điều cao quý nhất trong chính mình, và hãy nhanh chóng nhận ra những phẩm chất tốt đẹp nơi nhau. Ý thức rằng mình được trân trọng là một sự khích lệ và thỏa lòng tuyệt vời. Sự cảm thông và tôn trọng khuyến khích người ta cố gắng đạt đến sự tốt đẹp hơn, và chính tình yêu sẽ gia tăng khi nó khích lệ người ta hướng đến những mục tiêu cao quý hơn.
Lý do có quá nhiều người nam và người nữ cứng lòng trong thế giới chúng ta là vì tình cảm chân thật đã bị xem là yếu đuối, bị làm nản lòng và bị kìm nén. Phần tốt đẹp hơn trong bản chất của những người thuộc nhóm này đã bị bóp méo và làm cho teo nhỏ từ thời thơ ấu; và trừ khi những tia sáng thiêng liêng có thể làm tan chảy sự lạnh lẽo và tính ích kỷ cứng lòng của họ, thì hạnh phúc của họ sẽ bị chôn vùi mãi mãi. Nếu chúng ta muốn có tấm lòng mềm mại như Chúa Giê-su đã có khi Ngài còn ở trên đất, và có sự cảm thông được nên thánh như các thiên sứ dành cho loài người tội lỗi, thì chúng ta phải vun trồng những cảm xúc cảm thông từ thời thơ ấu, vốn rất đơn sơ và chân thành. Khi đó, chúng ta sẽ được tinh luyện, được nâng cao, và được hướng dẫn bởi các nguyên tắc thiên thượng.
Có quá nhiều lo toan và gánh nặng được đem vào gia đình chúng ta, trong khi quá ít sự đơn sơ tự nhiên, bình an và hạnh phúc được trân trọng. Nên bớt quan tâm đến việc thế giới bên ngoài sẽ nói gì, và nên quan tâm chu đáo hơn đến các thành viên trong vòng gia đình. Nên có ít sự phô trương và kiểu cách lịch sự theo thế gian hơn, và có nhiều sự dịu dàng, yêu thương, vui vẻ, và lịch sự Cơ Đốc hơn giữa các thành viên trong gia đình. Nhiều người cần học cách làm cho gia đình trở nên hấp dẫn, một nơi vui thích. Những tấm lòng biết ơn và những ánh mắt tử tế có giá trị hơn sự giàu sang và xa hoa; và sự thỏa lòng với những điều đơn giản sẽ làm cho gia đình hạnh phúc nếu có tình yêu ở đó.
Cần Có Sự Nhẫn Nhịn Lẫn Nhau
Chúng ta phải có Thánh Linh của Đức Chúa Trời, nếu không chúng ta không bao giờ có thể có sự hòa hợp trong gia đình. Người vợ, nếu có tinh thần của Đấng Christ, sẽ cẩn thận trong lời nói; nàng sẽ kiểm soát tinh thần mình; nàng sẽ biết thuận phục, nhưng sẽ không cảm thấy mình là một nô lệ, mà là người bạn đồng hành của chồng. Nếu người chồng là tôi tớ của Đức Chúa Trời, anh sẽ không thống trị trên vợ mình; anh sẽ không độc đoán và đòi hỏi khắt khe. Chúng ta không bao giờ có thể quá cẩn thận trong việc vun giữ tình cảm gia đình; vì gia đình, nếu Thánh Linh của Chúa ngự tại đó, là một hình ảnh của thiên đàng. Nếu một người lầm lỗi, người kia sẽ bày tỏ sự nhẫn nhịn giống Đấng Christ, và không lạnh lùng rút lui.
Cả chồng lẫn vợ không nên cố gắng thực hiện sự kiểm soát độc đoán trên người kia. Đừng cố ép buộc nhau phải nhường theo ý muốn của mình. Các bạn không thể làm điều đó mà vẫn giữ được tình yêu của nhau. Hãy tử tế, kiên nhẫn, nhẫn nhịn, chu đáo và lịch sự. Bởi ân điển của Đức Chúa Trời, các bạn có thể thành công trong việc làm cho nhau hạnh phúc, như các bạn đã hứa trong lời thề hôn nhân của mình.
Mỗi Người Hãy Ân Cần Nhường Nhịn
Trong đời sống hôn nhân, người nam và người nữ đôi khi hành động giống như những đứa trẻ chưa được rèn luyện, ngang bướng. Người chồng muốn theo ý mình, người vợ cũng muốn theo ý mình, và không ai sẵn lòng nhường nhịn. Tình trạng như vậy chỉ có thể đem lại sự bất hạnh lớn nhất. Cả chồng và vợ đều nên sẵn lòng nhường ý riêng hoặc quan điểm riêng của mình. Không thể có hạnh phúc khi cả hai cứ khăng khăng làm theo ý mình.
Nếu người nam và người nữ chưa học từ Đấng Christ về sự nhu mì và khiêm nhường của Ngài, họ sẽ bày tỏ tinh thần bốc đồng, thiếu lý trí, thường thấy nơi trẻ con. Ý chí mạnh mẽ nhưng chưa được rèn luyện sẽ tìm cách cai trị. Những người như vậy cần học những lời của Phao-lô:
“Khi tôi còn là trẻ con, tôi nói như trẻ con, hiểu biết như trẻ con, suy nghĩ như trẻ con; nhưng khi tôi đã trở thành người trưởng thành, tôi bỏ những điều thuộc về trẻ con.”
— Trích từ The Adventist Home

