top of page

Vì Sao Chúng Ta Giữ Ngày Sa-bát?

Ngay từ buổi ban đầu của sự sáng tạo, Đức Chúa Trời đã thiết lập ngày Sa-bát như một điều thánh, được ban phước, và được biệt riêng. Ngày Sa-bát không được phát minh tại núi Si-na-i, cũng không chỉ là một nghi lễ tạm thời dành cho dân Do Thái. Ngày ấy được dệt vào chính nền tảng của sự sáng tạo — một cuộc hẹn thiêng liêng giữa Đấng Tạo Hóa và nhân loại.

“Đến ngày thứ bảy, Đức Chúa Trời hoàn tất công việc Ngài đã làm, và Ngài nghỉ ngày thứ bảy khỏi mọi công việc Ngài đã làm. Đức Chúa Trời ban phước cho ngày thứ bảy và thánh hóa ngày ấy.”
— Sáng Thế Ký 2:2–3

Hãy chú ý kỹ điều đoạn Kinh Thánh này nói:

• Đức Chúa Trời nghỉ vào ngày thứ bảy.
• Đức Chúa Trời ban phước cho ngày thứ bảy.
• Đức Chúa Trời thánh hóa, tức là biệt riêng, ngày thứ bảy.

Tất cả những điều này xảy ra trước khi tội lỗi vào thế gian, trước khi có người Do Thái, trước Môi-se, trước núi Si-na-i, và trước khi có bất kỳ hệ thống nghi lễ nào. Ngày Sa-bát thuộc về sự sáng tạo. Nó không chỉ là một luật lệ quốc gia dành cho Y-sơ-ra-ên; nó là một phần trong thiết kế ban đầu của Đức Chúa Trời dành cho nhân loại.


✨ Vì Sao Đức Chúa Trời Ban Phước Cho Ngày Sa-bát?

Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời ban phước cho ngày Sa-bát vì Ngài đã nghỉ vào ngày ấy.

“Vì trong sáu ngày Đức Giê-hô-va đã dựng nên trời, đất, biển và mọi vật trong đó, nhưng Ngài nghỉ vào ngày thứ bảy. Vì vậy, Đức Giê-hô-va ban phước cho ngày Sa-bát và thánh hóa ngày ấy.”
— Xuất Ê-díp-tô Ký 20:11

Đức Chúa Trời gắn một phước hạnh đặc biệt vào khoảng thời gian thánh 24 giờ ấy. Ngài thánh hóa thời gian đó và biệt riêng nó cho sự thông công thánh khiết với nhân loại.

Khi Đức Chúa Trời ban phước cho điều gì, phước hạnh đó không trống rỗng hay chỉ mang tính tượng trưng. Phước hạnh của Ngài mang theo sự hiện diện, mục đích, sự chỉ định, và những ích lợi thật sự dành cho con người. Trừ khi chính Đức Chúa Trời tuyên bố rằng Ngài đã cất bỏ phước hạnh ấy khỏi điều Ngài đã ban phước, thì phước hạnh ấy vẫn còn giá trị.

Và không nơi nào trong Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời đã cất bỏ phước hạnh khỏi ngày thứ bảy.

Mỗi ngày thứ bảy trở lại vẫn mang theo cuộc hẹn thiêng liêng đã được thiết lập từ buổi sáng tạo. Vì vậy, ngày Sa-bát không chỉ là một điều răn; đó là một món quà thời gian được ban phước từ Đức Chúa Trời dành cho nhân loại.

Câu hỏi thật sự không chỉ là: “Tôi có được truyền phải giữ ngày ấy không?”

Câu hỏi sâu xa hơn là: “Tại sao tôi lại muốn quay lưng với điều chính Đức Chúa Trời đã ban phước cho ích lợi của tôi?”


🌿 Đức Chúa Trời Nghỉ Và Được “Tươi Mới”

Có một câu Kinh Thánh rất đáng chú ý nói rằng:

“Vì trong sáu ngày Đức Giê-hô-va đã dựng nên trời và đất, nhưng đến ngày thứ bảy Ngài nghỉ và được tươi mới.”
— Xuất Ê-díp-tô Ký 31:17

Dĩ nhiên, Đức Chúa Trời không bao giờ mệt mỏi về thể chất.

“Đức Chúa Trời hằng hữu, Đức Giê-hô-va, Đấng Tạo Hóa các đầu cùng đất, không mệt mỏi, cũng không kiệt sức.”
— Ê-sai 40:28

Vậy điều đó có nghĩa gì khi nói Đức Chúa Trời được “tươi mới”?

Điều đó có nghĩa là Đức Chúa Trời vui thích trong ngày Sa-bát. Ngài tìm thấy niềm vui, sự thỏa lòng, và sự đẹp ý trong công việc đã hoàn tất của Ngài. Ngày Sa-bát không được tạo dựng vì Đức Chúa Trời cần phục hồi sau khi mệt mỏi, nhưng vì tình yêu mong muốn sự thông công.

Đức Chúa Trời nhìn công trình sáng tạo đã hoàn tất của Ngài với niềm vui thích. Ngài nghỉ, không phải vì yếu sức, nhưng trong sự vui mừng. Ngài biệt riêng thời gian thánh để vui hưởng sự thông công với những hữu thể mà Ngài đã tạo nên theo hình ảnh Ngài.

Điều này bày tỏ một nguyên tắc rất đẹp: nếu chính Đức Chúa Trời vui thích trong những giờ phút thánh ấy, biệt riêng khỏi công việc thường ngày để vui hưởng sự thông công, thì tại sao con cái Ngài lại không muốn bước vào cùng phước hạnh đó?

Ngày Sa-bát không chỉ là ngừng làm việc. Đó là bước vào niềm vui của Đức Chúa Trời.


📜 Ngày Sa-bát Được Thiết Lập Tại Sự Sáng Tạo, Không Phải Tại Si-na-i

Một số người cho rằng ngày Sa-bát chỉ trở nên thánh khi Đức Chúa Trời ban Mười Điều Răn tại núi Si-na-i. Nhưng Kinh Thánh cho thấy rõ rằng ngày Sa-bát đã được ban phước và thánh hóa ngay trong tuần lễ sáng tạo.

“Đức Chúa Trời ban phước cho ngày thứ bảy và thánh hóa ngày ấy.”
— Sáng Thế Ký 2:3

Khi Đức Chúa Trời về sau phán Mười Điều Răn, Ngài không tạo ra một định chế mới. Ngài đang kêu gọi dân Ngài nhớ lại điều đã được thiết lập từ ban đầu.

“Hãy nhớ ngày Sa-bát để giữ làm ngày thánh.”
— Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8

Từ “hãy nhớ” rất quan trọng. Đức Chúa Trời không phán: “Hãy bắt đầu giữ một ngày mới.” Ngài phán: “Hãy nhớ.” Ngày Sa-bát đã bị quên lãng, bị xem nhẹ, và bị che khuất bởi ách nô lệ, tội lỗi, và truyền thống loài người. Tại Si-na-i, Đức Chúa Trời phục hồi ngày ấy về đúng vị trí của nó.

Ngay cả trước khi luật pháp được phán tại Si-na-i, Đức Chúa Trời đã dạy dân Y-sơ-ra-ên về ngày Sa-bát qua việc ban ma-na.

“Ngày mai là ngày nghỉ, tức là ngày Sa-bát thánh cho Đức Giê-hô-va.”
— Xuất Ê-díp-tô Ký 16:23

“Các ngươi sẽ lượm trong sáu ngày; nhưng ngày thứ bảy là ngày Sa-bát, ngày ấy sẽ không có ma-na.”
— Xuất Ê-díp-tô Ký 16:26

Đức Chúa Trời dạy dân sự lượm gấp đôi vào ngày thứ sáu, vì sẽ không có ma-na rơi xuống vào ngày Sa-bát. Điều này xảy ra trước Xuất Ê-díp-tô Ký 20, chứng tỏ ngày Sa-bát đã được nhận biết trước khi Mười Điều Răn được chính thức phán ra tại núi Si-na-i.

Vì vậy, ngày Sa-bát không bắt nguồn từ Si-na-i. Nó bắt nguồn từ sự sáng tạo. Si-na-i chỉ xác nhận lại và phục hồi điều Đức Chúa Trời đã thiết lập từ buổi sáng thế.


🕊️ Hơn Cả Một Hình Bóng

Đúng là ngày Sa-bát về sau mang thêm ý nghĩa thuộc linh sâu sắc hơn xuyên suốt Kinh Thánh. Đặc biệt, Hê-bơ-rơ 3–4 cho thấy ngày Sa-bát chỉ vượt xa sự nghỉ ngơi thể chất, hướng đến một thực tại thuộc linh lớn hơn được tìm thấy trong Đấng Christ.

Ngày Sa-bát dạy chúng ta về:

• sự nghỉ ngơi bởi đức tin trong công việc đã hoàn tất của Đức Chúa Trời
• sự ngừng nương cậy vào bản thân và nỗ lực con người như một phương tiện để kiếm sự cứu rỗi
• sự tin cậy nơi sự cứu chuộc đã hoàn tất của Đấng Christ
• sự nhận lãnh bình an qua sự sống của Đấng Christ ở trong lòng
• sự trông đợi sự yên nghỉ đời đời của vương quốc Đức Chúa Trời

Nhưng ý nghĩa thuộc linh sâu sắc hơn này không loại bỏ giá trị ban đầu của ngày Sa-bát, cũng không bãi bỏ ngày Sa-bát thứ bảy theo nghĩa đen. Trái lại, ý nghĩa thuộc linh ấy được xây dựng trên định chế ban đầu mà Đức Chúa Trời đã thiết lập tại sự sáng tạo.

Chính lý do ngày Sa-bát có thể tượng trưng cho sự yên nghỉ thuộc linh là vì trước hết Đức Chúa Trời đã nghỉ vào ngày thứ bảy sau công trình sáng tạo đã hoàn tất của Ngài.

“Đức Chúa Trời nghỉ ngày thứ bảy khỏi mọi công việc Ngài đã làm.”
— Sáng Thế Ký 2:2

Cũng như Đức Chúa Trời ngừng công việc của Ngài vì sự sáng tạo đã hoàn tất và trọn vẹn, người tin Chúa được kêu gọi nghỉ ngơi thuộc linh trong công việc đã hoàn tất của Đấng Christ, thay vì nương cậy vào việc làm riêng của mình để đạt được sự cứu rỗi.

“Mọi việc đã được trọn.”
— Giăng 19:30

Những hình bóng nghi lễ liên quan đến sinh tế, của lễ, các ngày lễ, và nghi thức đền thờ được giới thiệu sau khi tội lỗi vào thế gian, và chỉ về sự hy sinh của Đấng Christ vì tội lỗi. Nhưng ngày Sa-bát tồn tại trước khi tội lỗi vào thế gian. Nó đã được ban phước, được thánh hóa, và được Đức Chúa Trời vui hưởng trong một thế giới hoàn hảo, chưa có tội lỗi.

Vì vậy, ngày Sa-bát không thể chỉ là một hình bóng nghi lễ tạm thời. Nó thuộc về trật tự sáng tạo ban đầu của Đức Chúa Trời và tiếp tục phục vụ như cả hai điều:

• một khoảng thời gian thánh theo nghĩa đen được Đức Chúa Trời biệt riêng
• và một lời nhắc thuộc linh về sự yên nghỉ sâu sắc hơn được tìm thấy bởi đức tin nơi Ngài

Ngày Sa-bát hằng tuần vẫn là một kỷ niệm đẹp đẽ về sự sáng tạo, sự cứu chuộc, sự tin cậy, sự thông công, và sự yên nghỉ đời đời sắp đến của vương quốc Đức Chúa Trời.


⚖️ Ngày Sa-bát Và Luật Pháp Đạo Đức

Ngày Sa-bát được bao gồm trong Mười Điều Răn — luật pháp được chính Đức Chúa Trời phán ra và viết bằng chính ngón tay Ngài trên bảng đá.

“Hãy nhớ ngày Sa-bát để giữ làm ngày thánh.”
— Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8

Những điều răn chung quanh điều răn Sa-bát rõ ràng là thuộc về đạo đức:

• không giết người
• không phạm tội ngoại tình
• không trộm cắp
• không làm chứng dối
• hiếu kính cha mẹ
• không thờ các thần khác

Điều răn Sa-bát đứng giữa những nguyên tắc đạo đức đời đời này.

Một số người nói: “Nhưng ngày Sa-bát bây giờ có ý nghĩa thuộc linh sâu sắc hơn.” Điều đó đúng. Nhưng ý nghĩa sâu sắc hơn không bãi bỏ chính điều răn đó.

Chúa Giê-su đã bày tỏ nguyên tắc này cách rõ ràng:

“Ai giận anh em mình vô cớ thì đáng bị xét xử.”
— Ma-thi-ơ 5:22

Điều răn “Chớ giết người” bao gồm nhiều hơn hành động giết người bên ngoài. Nó đi sâu vào tấm lòng và lên án sự căm ghét, cay đắng, và sự giận dữ không công bình. Tuy nhiên, ý nghĩa thuộc linh sâu sắc hơn này không bãi bỏ điều răn bên ngoài.

Cũng vậy, việc giữ ngày Sa-bát thật sự bao gồm nhiều hơn là chỉ nghỉ ngơi về thể chất. Nó bao gồm sự tin cậy và nghỉ ngơi trong công việc đã hoàn tất của Đức Chúa Trời — qua sự thờ phượng, thông công, vui thích trong Đức Chúa Trời, lòng thương xót, sự tương giao, và sự tươi mới thuộc linh.

Ý nghĩa sâu sắc hơn này không loại bỏ sự thánh khiết của chính ngày thứ bảy. Trái lại, nó bày tỏ mục đích thật của ngày ấy. Tinh thần của ngày Sa-bát không phá hủy ngày Sa-bát; nó làm cho ngày ấy đầy dẫy sự sống, ý nghĩa, và sự thông công với Đức Chúa Trời.


❤️ Giao Ước Mới Và Ngày Sa-bát

Dưới Giao Ước Mới, Cơ Đốc nhân không được thúc đẩy bởi sự sợ hãi, nghĩa vụ luật pháp bên ngoài, hay nỗ lực kiếm sự cứu rỗi qua việc giữ luật hình thức. Thay vào đó, sự vâng phục tuôn chảy từ một tấm lòng được biến đổi và một mối quan hệ sống động với Đức Chúa Trời.

“Ta sẽ đặt luật pháp Ta trong trí họ và ghi khắc vào lòng họ.”
— Hê-bơ-rơ 8:10

Sự khác biệt trong Giao Ước Mới không phải là các nguyên tắc đạo đức của Đức Chúa Trời đã bị bãi bỏ, nhưng là chúng được viết vào bên trong tấm lòng qua Thánh Linh.

Sự vâng phục thật không còn chỉ là sự tuân theo bên ngoài theo chữ viết của luật pháp. Nó trở thành bông trái tự nhiên của Đấng Christ đang ngự trong lòng người tin.

“Chữ viết thì giết chết, nhưng Thánh Linh ban sự sống.”
— 2 Cô-rinh-tô 3:6

“Nhưng bây giờ chúng ta đã được giải thoát khỏi luật pháp, vì đã chết đối với điều từng trói buộc mình, để phục vụ theo cách mới của Thánh Linh, chứ không theo cách cũ của chữ viết.”
— Rô-ma 7:6

Điều này không có nghĩa là người tin được tự do xem nhẹ điều Đức Chúa Trời đã ban phước và thánh hóa. Trái lại, điều đó có nghĩa là sự vâng phục bây giờ xuất phát từ tình yêu thay vì sự ép buộc.

Tôn giáo chỉ dựa trên các điều răn bên ngoài mà không có sự biến đổi bên trong sẽ sinh ra sự nô lệ. Nhưng Thánh Linh sinh ra sự vâng phục tự nguyện từ tấm lòng.

Một mối quan hệ lành mạnh không được xây dựng chỉ trên các mệnh lệnh. Tình yêu không hỏi:

“Tôi phải làm tối thiểu điều gì?”

Tình yêu hỏi:

“Điều gì làm đẹp lòng Đấng tôi yêu?”

Vì vậy, Cơ Đốc nhân không giữ ngày Sa-bát chỉ vì sợ hình phạt hay vì muốn lập sự công bình riêng của mình. Họ giữ ngày ấy vì Đấng Christ sống trong họ và dẫn họ vào sự hòa hợp với tấm lòng của Đức Chúa Cha.

Ngày Sa-bát không còn là gánh nặng của chủ nghĩa luật pháp, nhưng là sự bày tỏ vui mừng của tình yêu, sự tin cậy, sự thông công, và sự yên nghỉ trong công việc đã hoàn tất của Đức Chúa Trời.


🌸 Vì Sao Giữ Ngày Sa-bát Ngày Nay?

Câu hỏi thật sự không phải là:

“Tôi có bắt buộc phải giữ ngày ấy không?”

Câu hỏi sâu xa hơn là:

“Nếu chính Đức Chúa Trời đã ban phước và thánh hóa những giờ phút thiêng liêng này, và nếu Ngài vui thích thông công với con cái Ngài trong thời gian này, thì tại sao tôi lại không muốn bước vào phước hạnh đó?”

Ngày Sa-bát trở thành một lời mời hằng tuần để:

• gác lại những sự xao lãng của thế gian
• ngưng công việc thường ngày
• nhớ Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa
• nghỉ ngơi trong Đấng Christ là Đấng Cứu Chuộc
• thờ phượng và thông công với Đức Chúa Trời
• củng cố mối quan hệ gia đình
• bày tỏ lòng thương xót và nhân từ với người khác
• nhận sự tươi mới thuộc linh
• chuẩn bị tấm lòng cho sự yên nghỉ đời đời sắp đến

Khi được hiểu đúng, ngày Sa-bát không phải là một gánh nặng.

Đó là một món quà tình yêu thiêng liêng.

Đó là thời gian thánh, không phải vì con người làm cho nó thánh, nhưng vì chính Đức Chúa Trời đã làm cho nó thánh.


🌅 Một Cuộc Hẹn Hằng Tuần Với Đức Chúa Trời

Ngày Sa-bát nhắc nhở chúng ta mỗi tuần rằng:

• Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa của chúng ta.
• Đức Chúa Trời là Đấng Nâng Đỡ chúng ta.
• Đức Chúa Trời là Đấng Cứu Chuộc chúng ta.
• Đức Chúa Trời mong muốn thông công với chúng ta.
• sự yên nghỉ thật được tìm thấy nơi Ngài.
• đời sống chúng ta không thuộc về thế gian này.
• thời gian của chúng ta thuộc về Đức Chúa Trời.

Đó là cuộc hẹn do Thiên Đàng chỉ định giữa Đức Chúa Trời và dân Ngài.

Chúa Giê-su phán:

“Ngày Sa-bát được lập nên vì loài người.”
— Mác 2:27

Không chỉ vì người Do Thái.
Không chỉ vì một dân tộc.
Nhưng vì nhân loại.

Và khi Đấng Christ thật sự sống trong lòng, người tin không còn chỉ hỏi:
“Tôi có phải giữ ngày Sa-bát không?”

Thay vào đó, tấm lòng nói:
“Tôi vui thích dành thời gian thánh này với Đấng đã yêu tôi trước.”


✨ Kết Luận

Ngày Sa-bát không phải là một nghi lễ trống rỗng, một nghi thức Do Thái, hay một gánh nặng luật pháp. Đó là một món quà thánh từ sự sáng tạo, được Đức Chúa Trời ban phước, được Đức Chúa Trời thánh hóa, được viết trong luật pháp đạo đức của Ngài, và được đầy dẫy ý nghĩa thuộc linh qua Đấng Christ.

Ngày ấy chỉ về phía sau — đến sự sáng tạo.
Ngày ấy chỉ vào bên trong — đến sự yên nghỉ trong Đấng Christ.
Ngày ấy chỉ về phía trước — đến sự yên nghỉ đời đời của vương quốc Đức Chúa Trời.

Ngày Sa-bát dạy chúng ta rằng chúng ta không được cứu bởi việc làm riêng của mình, nhưng bởi sự nghỉ ngơi trong công việc đã hoàn tất của Đức Chúa Trời. Nó dạy chúng ta rằng Đấng Tạo Hóa mong muốn thông công với con cái Ngài. Nó dạy chúng ta rằng sự thánh khiết không chỉ thuộc về nơi chốn và hành động, mà cũng thuộc về thời gian được chính Đức Chúa Trời biệt riêng.

Nếu Đức Chúa Trời đã ban phước cho ngày thứ bảy, thánh hóa ngày ấy, nghỉ vào ngày ấy, và vui thích trong ngày ấy, thì tấm lòng yêu mến Đức Chúa Trời sẽ không hỏi làm thế nào để thoát khỏi ngày ấy, nhưng làm thế nào để bước vào phước hạnh của ngày ấy cách trọn vẹn hơn.

Ngày Sa-bát vẫn là lời mời hằng tuần từ Đấng Tạo Hóa:

Hãy tạm rời xa những bận rộn.
Hãy nghỉ ngơi trong Ta.
Hãy nhớ đến Ta.
Hãy dành thời gian thánh với Ta.
Hãy vui thích trong Ta.
Hãy chuẩn bị cho sự yên nghỉ đời đời sắp đến.

bottom of page