
Ê-phê-sô 1
Ê-phê-sô 1 giới thiệu những phước lành thuộc linh lớn lao mà các tín đồ có trong Đấng Christ. Phao-lô bắt đầu bằng lời chào, rồi chuyển sang ngợi khen Đức Chúa Trời vì ân điển của Ngài, kế hoạch cứu rỗi của Ngài, và những phước lành được ban qua Đức Chúa Giê-su Christ. Chương này dạy rằng sự cứu rỗi bắt nguồn từ mục đích yêu thương của Đức Chúa Cha, được hoàn thành qua Con Ngài, và được các tín đồ kinh nghiệm qua Thần Linh của Đức Chúa Trời. Chương này nói về việc được chọn trong Đấng Christ, được nhận làm con trong gia đình Đức Chúa Trời, được cứu chuộc bởi huyết của Đấng Christ, được tha tội, được đóng ấn bằng Thánh Linh của lời hứa, và được ban cơ nghiệp đời đời. Chương này cũng cho thấy Đấng Christ đã được tôn cao trên mọi quyền lực và được lập làm Đầu của hội thánh, là thân thể của Ngài.
Ê-phê-sô 1:1-3
1 Phao-lô, sứ đồ của Đức Chúa Giê-su Christ bởi ý muốn của Đức Chúa Trời, gửi cho các thánh đồ ở Ê-phê-sô và những người trung tín trong Đức Chúa Giê-su Christ:
2 Nguyện xin ân điển và sự bình an từ Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và từ Chúa Giê-su Christ ở cùng anh em.
3 Đáng chúc tụng thay Đức Chúa Trời, Cha của Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Christ, Đấng đã ban phước cho chúng ta trong Đấng Christ với mọi phước lành thuộc linh ở các nơi trên trời.
Phao-lô bắt đầu bằng cách tự giới thiệu mình là sứ đồ của Đức Chúa Giê-su Christ “bởi ý muốn của Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 1:1), cho thấy chức vụ của ông không phải do ông tự lập, nhưng được Đức Chúa Trời ban cho. Ông viết cho “các thánh đồ” ở Ê-phê-sô, nghĩa là những tín đồ được biệt riêng cho Đức Chúa Trời, và gọi họ là “những người trung tín trong Đức Chúa Giê-su Christ” (Ê-phê-sô 1:1), cho thấy danh tính và đời sống thuộc linh của họ được tìm thấy trong Đấng Christ. Phao-lô chào họ bằng “ân điển” và “sự bình an” từ Đức Chúa Trời là Cha và từ Chúa Giê-su Christ (Ê-phê-sô 1:2). Ân điển là ơn lành Đức Chúa Trời ban cho dù chúng ta không xứng đáng, còn sự bình an là kết quả của việc được hòa thuận lại với Đức Chúa Trời qua Đấng Christ. Sau đó, ông ngợi khen “Đức Chúa Trời, Cha của Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Christ,” cho thấy Đức Chúa Cha là nguồn của mọi phước lành, và những phước lành này đến với các tín đồ qua Đấng Christ (Ê-phê-sô 1:3). Khi Phao-lô nói Đức Chúa Trời đã ban cho các tín đồ “mọi phước lành thuộc linh ở các nơi trên trời trong Đấng Christ” (Ê-phê-sô 1:3), ông muốn nói rằng Đức Chúa Trời đã cung cấp mọi điều cần thiết cho sự cứu rỗi, sự tăng trưởng thuộc linh, sự chiến thắng tội lỗi, và sự sống đời đời. Những phước lành này là thuộc linh và đời đời, chứ không chỉ là những phước lành trên đất. Các tín đồ vẫn có thể gặp thử thách trong hiện tại, nhưng kho báu thật, quyền công dân thật, và cơ nghiệp thật của họ ở trên trời. Phân đoạn này cũng cho thấy mối quan hệ gần gũi giữa Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con. Đức Chúa Cha ban phước cho dân Ngài qua Đấng Christ (Ê-phê-sô 1:3), và lời mở đầu ban ân điển cùng sự bình an từ Đức Chúa Trời là Cha và từ Chúa Giê-su Christ, nhưng không có lời chào riêng biệt từ Thánh Linh như một hữu thể độc lập khác (Ê-phê-sô 1:2). Điều này phù hợp với sự hiểu biết rằng Thần Linh của Đức Chúa Trời là sự hiện diện, sự sống, và quyền năng của Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con đang hành động trong các tín đồ. Vì vậy, Ê-phê-sô 1:1-3 kêu gọi các tín đồ ngợi khen Đức Chúa Trời, biết ơn Ngài, và sống với sự vững tin vì mọi phước lành đều được tìm thấy trong Đấng Christ.
Ê-phê-sô 1:4-6
4 như Ngài đã chọn chúng ta trong Ngài trước khi sáng thế, để chúng ta nên thánh và không chỗ trách được trước mặt Ngài trong tình yêu thương,
5 bởi Ngài đã định trước cho chúng ta được nhận làm con bởi Đức Chúa Giê-su Christ cho chính Ngài, theo sự đẹp lòng của ý muốn Ngài,
6 để ngợi khen sự vinh hiển của ân điển Ngài, bởi ân điển ấy Ngài đã làm cho chúng ta được chấp nhận trong Con yêu dấu.
Phao-lô giải thích rằng kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời không phải là một ý nghĩ đến sau. Trước khi sáng thế, Đức Chúa Trời đã chọn rằng những ai ở “trong Ngài” sẽ nên thánh và không chỗ trách được trước mặt Ngài trong tình yêu thương (Ê-phê-sô 1:4). Sự chọn lựa này không có nghĩa là Đức Chúa Trời chọn ngẫu nhiên một số người được cứu và một số người bị hư mất. Đúng hơn, Đức Chúa Trời đã định trước rằng sự cứu rỗi, sự thánh khiết, sự nhận làm con, và sự được chấp nhận đều được tìm thấy trong Đấng Christ. Mục đích của sự chọn lựa của Đức Chúa Trời là sự biến đổi, vì Đức Chúa Trời chọn các tín đồ để họ nên “thánh và không chỗ trách được” trước mặt Ngài trong tình yêu thương (Ê-phê-sô 1:4). Sự cứu rỗi không chỉ là được tha thứ nhưng vẫn tiếp tục sống trong tội lỗi; kế hoạch của Đức Chúa Trời là phục hồi dân Ngài, làm cho họ nên thánh, và đưa họ vào đời sống yêu thương. Phao-lô cũng nói các tín đồ được “định trước” để được nhận làm con bởi Đức Chúa Giê-su Christ (Ê-phê-sô 1:5), nghĩa là Đức Chúa Trời đã hoạch định rằng tất cả những ai ở trong Đấng Christ sẽ trở thành con cái Ngài và thuộc về gia đình Ngài. Sự nhận làm con cho thấy đặc ân và tình yêu trong mối quan hệ của tín đồ với Đức Chúa Trời. Qua Đức Chúa Giê-su Christ, chúng ta không bị đối xử như người xa lạ, nhưng được đem đến gần Đức Chúa Cha. Điều này được thực hiện “theo sự đẹp lòng của ý muốn Ngài” (Ê-phê-sô 1:5), cho thấy Đức Chúa Trời cứu rỗi vì Ngài vui lòng bày tỏ ân điển. Các tín đồ được “chấp nhận trong Con yêu dấu,” nghĩa là họ được chấp nhận vì họ ở trong Đấng Christ, Con yêu dấu của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 1:6). Sự được chấp nhận của chúng ta không dựa trên sự xứng đáng của chính mình, nhưng dựa trên Đấng Christ, điều này ban cho các tín đồ sự bảo đảm, sự khiêm nhường, và lòng biết ơn.
Ê-phê-sô 1:7-10
7 Trong Ngài, chúng ta có sự cứu chuộc bởi huyết Ngài, tức là sự tha tội, theo sự giàu có của ân điển Ngài,
8 là ân điển Ngài đã ban dư dật cho chúng ta trong mọi sự khôn ngoan và thông sáng,
9 khi Ngài bày tỏ cho chúng ta biết sự mầu nhiệm của ý muốn Ngài, theo sự đẹp lòng mà Ngài đã định trong chính mình,
10 để trong kỳ mãn hạn, Ngài có thể quy tụ mọi sự lại trong Đấng Christ, cả những sự ở trên trời và những sự ở dưới đất — trong Ngài.
Phao-lô giờ đây giải thích về sự cứu chuộc. “Trong Ngài, chúng ta có sự cứu chuộc bởi huyết Ngài” (Ê-phê-sô 1:7). Sự cứu chuộc nghĩa là được giải phóng bằng một giá rất lớn. Nhân loại ở dưới ách nô lệ của tội lỗi, mặc cảm tội lỗi, và sự chết, nhưng qua huyết của Đấng Christ, Đức Chúa Trời đã cung cấp sự tự do và sự tha thứ. Sự hy sinh của Đấng Christ cho thấy cả sự nghiêm trọng của tội lỗi lẫn sự lớn lao của tình yêu Đức Chúa Trời. Phao-lô liên kết sự cứu chuộc với “sự tha tội” (Ê-phê-sô 1:7), nghĩa là các tín đồ không chỉ được giải phóng khỏi ách nô lệ của tội lỗi, mà tội lỗi của họ cũng được tha. Sự tha thứ này đến “theo sự giàu có của ân điển Ngài,” cho thấy ân điển của Đức Chúa Trời là dư dật, rộng rãi, và được ban cho cách nhưng không trong Đấng Christ (Ê-phê-sô 1:7). Đức Chúa Trời làm cho ân điển này dư dật “trong mọi sự khôn ngoan và thông sáng” (Ê-phê-sô 1:8), cho thấy kế hoạch cứu rỗi của Ngài không phải là bất cẩn hay tình cờ. Trong Đấng Christ, Đức Chúa Trời bày tỏ lòng thương xót, sự công bình, và sự khôn ngoan của Ngài. Ngài cứu những người tội lỗi theo cách đánh bại tội lỗi, giữ vững lẽ thật, và phục hồi con người về với chính Ngài. Phao-lô nói Đức Chúa Trời đã bày tỏ “sự mầu nhiệm của ý muốn Ngài” (Ê-phê-sô 1:9). Trong Kinh Thánh, sự mầu nhiệm là điều trước đây được giấu kín nhưng nay được Đức Chúa Trời bày tỏ. Sự mầu nhiệm này là kế hoạch của Đức Chúa Trời để quy tụ mọi sự lại trong Đấng Christ, cả trên trời và dưới đất, trong kỳ mãn hạn (Ê-phê-sô 1:10). Tội lỗi đem đến sự chia rẽ, nổi loạn, và xa cách, nhưng qua Đấng Christ, Đức Chúa Trời đang phục hồi sự hòa hợp và hiệp nhất. Điều này ban cho các tín đồ niềm hy vọng rằng mục đích cuối cùng của Đức Chúa Trời là sự phục hồi trọn vẹn trong Đấng Christ.
Ê-phê-sô 1:11-14
11 Trong Ngài, chúng ta cũng đã nhận được cơ nghiệp, vì đã được định trước theo mục đích của Đấng làm mọi sự theo ý định của ý muốn Ngài,
12 để chúng ta, là những người trước hết đã trông cậy nơi Đấng Christ, được làm sự ngợi khen vinh hiển Ngài.
13 Trong Ngài, anh em cũng đã tin cậy, sau khi nghe lời chân lý, là Tin Lành về sự cứu rỗi của anh em; trong Ngài, sau khi đã tin, anh em được đóng ấn bằng Thánh Linh của lời hứa,
14 là sự bảo đảm cho cơ nghiệp của chúng ta cho đến khi cơ nghiệp đã được mua chuộc được cứu chuộc trọn vẹn, để ngợi khen vinh hiển Ngài.
Phao-lô nói các tín đồ đã nhận được cơ nghiệp trong Đấng Christ (Ê-phê-sô 1:11). Cơ nghiệp này bao gồm sự sống đời đời, vương quốc của Đức Chúa Trời, sự phục hồi trọn vẹn, và việc thuộc về Đức Chúa Trời mãi mãi. Cơ nghiệp ấy không dựa trên thành tựu của con người, nhưng dựa trên mục đích của Đức Chúa Trời, vì Ngài “làm mọi sự theo ý định của ý muốn Ngài” (Ê-phê-sô 1:11). Các tín đồ được kêu gọi sống “để ngợi khen vinh hiển Ngài” (Ê-phê-sô 1:12). Sự cứu rỗi không chỉ là nhận phước lành; đó cũng là trở thành một lời chứng về ân điển, bản tánh, và quyền năng của Đức Chúa Trời. Đời sống của người tín đồ phải đem vinh hiển về cho Đức Chúa Trời. Phao-lô giải thích thứ tự rất rõ ràng: họ đã nghe lời chân lý, là Tin Lành về sự cứu rỗi; họ tin cậy nơi Đấng Christ; và sau khi tin, họ được đóng ấn bằng Thánh Linh của lời hứa (Ê-phê-sô 1:13). Đức tin đến qua việc nghe Tin Lành, tin nơi Đấng Christ, và tin cậy Ngài là Đấng Cứu Rỗi. Dấu ấn cho thấy quyền sở hữu, sự chấp thuận, và lời hứa của Đức Chúa Trời. Thần Linh được gọi là “sự bảo đảm” cho cơ nghiệp của chúng ta (Ê-phê-sô 1:14), nghĩa là Đức Chúa Trời ban cho các tín đồ kinh nghiệm hiện tại về sự sống, sự hiện diện, và quyền năng của Ngài như một bảo chứng cho cơ nghiệp trọn vẹn sẽ đến. Tuy nhiên, sự bảo đảm này không có nghĩa là một tín đồ không thể sa ngã. Đức Chúa Trời là thành tín, nhưng các tín đồ phải tiếp tục ở trong Đấng Christ. Hê-bơ-rơ 6:4-6 cảnh báo rằng những người đã kinh nghiệm Thánh Linh vẫn có thể sa ngã. Ê-xê-chi-ên 18:24 cho thấy một người công bình có thể quay khỏi sự công bình. Khải Huyền 3:5 nói về những tên có thể bị xóa khỏi Sách Sự Sống, và Đức Chúa Giê-su phán rằng các nhánh phải cứ ở trong Ngài (Giăng 15:4-6). Vì vậy, dấu ấn của Thần Linh là sự bảo đảm mạnh mẽ về sự thành tín của Đức Chúa Trời, chứ không phải là giấy phép để sống bất cẩn (Ê-phê-sô 1:13-14). Đức Chúa Trời đã cung cấp mọi điều cần thiết cho sự cứu rỗi, nhưng các tín đồ phải tiếp tục trong đức tin, cứ ở trong Đấng Christ, và để Thần Linh của Ngài hành động trong họ.
Ê-phê-sô 1:15-23
15 Vì vậy, sau khi nghe về đức tin của anh em nơi Chúa Giê-su và tình yêu thương của anh em đối với tất cả các thánh đồ,
16 tôi không ngừng cảm tạ vì anh em, nhắc đến anh em trong những lời cầu nguyện của tôi:
17 để Đức Chúa Trời của Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Christ, là Cha vinh hiển, ban cho anh em thần linh của sự khôn ngoan và sự mặc khải trong sự nhận biết Ngài,
18 để mắt của sự hiểu biết anh em được soi sáng; hầu cho anh em biết niềm hy vọng của sự kêu gọi Ngài là gì, sự giàu có của vinh hiển cơ nghiệp Ngài trong các thánh đồ là gì,
19 và sự lớn lao vượt bậc của quyền năng Ngài đối với chúng ta là những người tin là gì, theo sự vận hành của quyền năng mạnh mẽ Ngài,
20 là quyền năng Ngài đã thực hiện trong Đấng Christ khi khiến Ngài sống lại từ kẻ chết và đặt Ngài ngồi bên hữu Ngài ở các nơi trên trời,
21 vượt xa trên mọi quyền cai trị, quyền lực, sức mạnh, quyền chủ trị, và mọi danh được đặt tên, không chỉ trong đời này mà cả trong đời sẽ đến.
22 Ngài đã đặt mọi sự dưới chân Đấng Christ, và ban Đấng Christ làm Đầu trên mọi sự cho hội thánh,
23 là thân thể của Ngài, là sự đầy trọn của Đấng làm đầy dẫy mọi sự trong mọi loài.
Phao-lô giờ đây chuyển từ sự ngợi khen sang lời cầu nguyện. Ông cảm tạ Đức Chúa Trời vì ông đã nghe về đức tin của người Ê-phê-sô nơi Chúa Giê-su và tình yêu thương của họ đối với tất cả các thánh đồ (Ê-phê-sô 1:15-16). Đức tin thật nơi Đấng Christ sinh ra tình yêu đối với dân sự của Đức Chúa Trời; đó không chỉ là sự tin trong tâm trí, nhưng là đức tin sống được bày tỏ qua tình yêu thương. Phao-lô cầu nguyện rằng “Đức Chúa Trời của Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Christ, là Cha vinh hiển,” sẽ ban cho họ thần linh của sự khôn ngoan và sự mặc khải trong sự nhận biết Ngài (Ê-phê-sô 1:17). Câu này xác định rõ Đức Chúa Cha là “Đức Chúa Trời của Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Christ,” cho thấy mối quan hệ giữa Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con. Câu này cũng cho thấy các tín đồ cần sự khôn ngoan thuộc linh từ Đức Chúa Trời để biết Ngài sâu sắc hơn. Phao-lô cầu nguyện để mắt của sự hiểu biết họ được soi sáng (Ê-phê-sô 1:18). Ông muốn họ biết niềm hy vọng của sự kêu gọi Đức Chúa Trời, sự giàu có của vinh hiển cơ nghiệp Ngài trong các thánh đồ, và sự lớn lao vượt bậc của quyền năng Ngài đối với những người tin (Ê-phê-sô 1:18-19). Các tín đồ không được kêu gọi vào một đời sống vô vọng, nhưng được kêu gọi đến sự sống đời đời, sự thánh khiết, sự sống lại, và vinh hiển với Đấng Christ. Quyền năng đang hành động đối với các tín đồ là cùng một quyền năng mạnh mẽ mà Đức Chúa Trời đã thực hiện trong Đấng Christ khi khiến Ngài sống lại từ kẻ chết và đặt Ngài ngồi bên hữu Ngài (Ê-phê-sô 1:19-20). Sự phục sinh của Đấng Christ chứng minh quyền năng của Đức Chúa Trời trên tội lỗi, sự chết, Sa-tan, và mọi thế lực chống nghịch, và quyền năng ấy cũng có sẵn cho các tín đồ qua Đấng Christ. Đức Chúa Trời đã tôn cao Đấng Christ vượt xa trên mọi quyền cai trị, quyền lực, sức mạnh, quyền chủ trị, và mọi danh được đặt tên (Ê-phê-sô 1:21). Không có nhà cầm quyền nào trên đất, quyền lực thiên sứ nào, thế lực ma quỷ nào, hay thẩm quyền thuộc linh nào cao hơn Đấng Christ. Đức Chúa Cha đã đặt mọi sự dưới chân Ngài và ban Ngài làm Đầu trên mọi sự cho hội thánh (Ê-phê-sô 1:22). Hội thánh là thân thể của Đấng Christ (Ê-phê-sô 1:23), nghĩa là các tín đồ được kết hiệp với Đấng Christ và được kêu gọi để bày tỏ sự sống, bản tánh, và sứ mạng của Ngài trên đất. Đấng Christ là Đầu, và hội thánh phải nhận sự hướng dẫn, sự sống, và quyền năng từ Ngài, vì thân thể không thể sống tách rời khỏi Đầu. Phao-lô nói hội thánh là “sự đầy trọn của Đấng làm đầy dẫy mọi sự trong mọi loài” (Ê-phê-sô 1:23). Đấng Christ làm đầy dẫy mọi sự bởi thẩm quyền, sự hiện diện, quyền năng nâng đỡ, và công việc cứu chuộc của Ngài. Ngài làm đầy dẫy hội thánh bằng cách ban sự sống, tình yêu, sự khôn ngoan, và quyền năng của Ngài qua Thần Linh Ngài. Điều này sẽ được bày tỏ trọn vẹn khi Đấng Christ trở lại và phục hồi mọi sự. Cho đến lúc đó, các tín đồ được kêu gọi sống dưới thẩm quyền của Đấng Christ, nương cậy quyền năng của Ngài, và phản chiếu sự sống của Ngài.

