top of page

Ê-phê-sô 2

Ê-phê-sô 2 tập trung vào sự thay đổi lớn lao xảy ra khi các tín đồ được Đấng Christ cứu rỗi. Phao-lô cho thấy rằng trước kia chúng ta đã chết trong tội lỗi, đi theo đường lối của thế gian và sống dưới quyền lực của sự không vâng phục, nhưng Đức Chúa Trời, vì lòng thương xót và tình yêu lớn lao của Ngài, đã làm cho chúng ta được sống lại cùng với Đấng Christ. Chương này dạy rằng sự cứu rỗi là bởi ân điển qua đức tin, không phải bởi công việc của con người, để không ai có thể khoe mình. Chương này cũng cho thấy Đấng Christ đã chấm dứt sự ngăn cách giữa người Do Thái và dân ngoại, đem cả hai trở nên một nhân loại mới qua sự hy sinh của Ngài. Các tín đồ không còn là người xa lạ hay người ngoài nữa, nhưng là thành viên trong nhà của Đức Chúa Trời, được xây dựng cùng nhau như một đền thờ thuộc linh, nơi Đức Chúa Trời ngự bởi Thần Linh Ngài.

Ê-phê-sô 2:1-7
1 Còn anh em, Ngài đã làm cho sống lại, là những người đã chết trong những sự vi phạm và tội lỗi,
2 là những điều trước kia anh em đã bước đi theo đường lối của thế gian này, theo kẻ cầm quyền của quyền lực chốn không trung, là thần linh hiện đang hành động trong những con cái không vâng phục,
3 trong số đó, trước kia tất cả chúng ta cũng từng sống theo những dục vọng của xác thịt mình, làm theo những ham muốn của xác thịt và của tâm trí, và bởi bản tính tự nhiên là con cái của cơn thạnh nộ, cũng như những người khác.
4 Nhưng Đức Chúa Trời, Đấng giàu lòng thương xót, vì tình yêu lớn lao mà Ngài đã yêu chúng ta,
5 ngay cả khi chúng ta đã chết trong những sự vi phạm, Ngài đã làm cho chúng ta sống lại cùng với Đấng Christ — ấy là bởi ân điển mà anh em được cứu —
6 và Ngài đã khiến chúng ta cùng được sống lại, cùng được ngồi với nhau trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Giê-su Christ,
7 để trong các thời đại sắp đến, Ngài bày tỏ sự giàu có vượt bậc của ân điển Ngài trong lòng nhân từ của Ngài đối với chúng ta trong Đức Chúa Giê-su Christ.

Phân đoạn này mô tả cách các tín đồ, là những người trước kia đã chết thuộc linh trong những sự vi phạm và tội lỗi, từng sống dưới ảnh hưởng của thế gian và thần linh của sự không vâng phục. Tuy nhiên, vì tình yêu lớn lao và lòng thương xót của Ngài, Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta được sống lại cùng với Đấng Christ, nhấn mạnh rằng sự cứu rỗi là món quà của ân điển, không phải điều chúng ta có thể tự kiếm được. Câu 6 nói rằng Đức Chúa Trời “đã khiến chúng ta... cùng được ngồi với nhau trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Giê-su Christ,” dùng thì quá khứ để cho thấy đây là một thực tại thuộc linh hiện nay dành cho các tín đồ. Việc “ngồi” này mang ý nghĩa biểu tượng, đại diện cho địa vị, sự tôn trọng, và sự chiến thắng mà chúng ta chia sẻ với Đấng Christ, chứ không phải là hành động ngồi trên ngai theo nghĩa đen. Điều này nhắc chúng ta rằng, dù thân thể chúng ta vẫn đang ở trên đất, nhưng chúng ta đã được ban cho một địa vị thuộc linh của sự chiến thắng trên tội lỗi và được tiếp cận các phước lành trên trời. Phân đoạn này kêu gọi chúng ta sống trong lòng biết ơn, phản chiếu ân điển của Đức Chúa Trời và bày tỏ bông trái của sự cứu rỗi như một lời chứng về quyền năng cứu chuộc của Ngài.

Ê-phê-sô 2:8-10
8 Vì nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu; điều đó không đến từ anh em, nhưng là món quà của Đức Chúa Trời,
9 không phải bởi công việc, để không ai có thể khoe mình.
10 Vì chúng ta là công trình của Ngài, được dựng nên trong Đức Chúa Giê-su Christ để làm những việc lành mà Đức Chúa Trời đã chuẩn bị trước, để chúng ta bước đi trong đó.

Phân đoạn này dạy rằng sự cứu rỗi là món quà của ân điển, được nhận lãnh qua đức tin, không phải kiếm được bởi công việc, để không ai có thể khoe mình trước mặt Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 2:8-9). Ân điển nghĩa là Đức Chúa Trời cứu chúng ta vì lòng thương xót và tình yêu của Ngài, chứ không phải vì chúng ta đã làm cho mình xứng đáng. Đức tin là cách chúng ta nhận món quà này, bằng cách tin cậy nơi Đấng Christ và nương dựa vào điều Đức Chúa Trời đã làm qua Ngài. Phao-lô nói rõ rằng sự cứu rỗi “không đến từ anh em” và “không phải bởi công việc” (Ê-phê-sô 2:8-9), nghĩa là nỗ lực của con người, việc giữ luật pháp, hay những việc lành không thể mua được sự cứu rỗi. Tuy nhiên, ân điển không dẫn đến một đời sống bất cẩn, vì các tín đồ là “công trình của Ngài, được dựng nên trong Đức Chúa Giê-su Christ để làm những việc lành” (Ê-phê-sô 2:10). Điều này có nghĩa Đức Chúa Trời là Đấng đang nắn đúc, phục hồi, và biến đổi chúng ta trong Đấng Christ. Việc lành không phải là gốc rễ của sự cứu rỗi, nhưng là bông trái của sự cứu rỗi. Phần của chúng ta là tập trung vào Đức Chúa Giê-su, cứ ở trong lời Ngài, và tin cậy Ngài, giống như nhánh nho cứ ở trong cây nho để nhận sự sống và sinh bông trái. Khi chúng ta cứ kết nối với Đấng Christ, Thần Linh Ngài hành động trong chúng ta và sinh ra những việc lành mà Đức Chúa Trời đã chuẩn bị trước để chúng ta bước đi trong đó (Ê-phê-sô 2:10). Ví dụ, sự thiếu kiên nhẫn có thể trở thành sự kiên nhẫn khi Đức Chúa Trời thay đổi bản tánh của chúng ta; lòng nhân từ và sự tha thứ có thể tuôn chảy cách tự nhiên khi tình yêu của Ngài đầy dẫy trong lòng chúng ta; và sự chiến thắng tội lỗi đến khi chúng ta tin cậy các lời hứa của Ngài thay vì dựa vào sức riêng của mình. Là công trình của Đức Chúa Trời, chúng ta không tự biến đổi mình bằng nỗ lực con người; chúng ta đầu phục, cứ ở trong Đấng Christ, và để Ngài sinh ra sự sống cùng bông trái của Ngài trong chúng ta.

Ê-phê-sô 2:11-22
11 Vậy, hãy nhớ rằng trước kia anh em là dân ngoại theo xác thịt, bị gọi là “người không chịu cắt bì” bởi những người được gọi là “người chịu cắt bì,” là sự cắt bì được làm trong xác thịt bởi tay con người,
12 rằng lúc ấy anh em không có Đấng Christ, bị xa lạ với cộng đồng Y-sơ-ra-ên, là người ngoài đối với các giao ước của lời hứa, không có hy vọng và không có Đức Chúa Trời trong thế gian.
13 Nhưng nay, trong Đức Chúa Giê-su Christ, anh em là những người trước kia ở xa, đã được đem đến gần bởi huyết của Đấng Christ.
14 Vì chính Ngài là sự bình an của chúng ta, Đấng đã làm cho cả hai nên một, và đã phá đổ bức tường ngăn cách ở giữa,
15 khi Ngài đã hủy bỏ trong xác thịt Ngài sự thù nghịch, tức là luật pháp của các điều răn chứa trong các quy định, để trong chính Ngài tạo nên một người mới từ hai nhóm, như vậy làm nên sự bình an,
16 và để Ngài có thể hòa giải cả hai với Đức Chúa Trời trong một thân thể qua thập tự giá, nhờ đó giết chết sự thù nghịch.
17 Ngài đã đến và rao giảng sự bình an cho anh em là những người ở xa, và cho những người ở gần.
18 Vì qua Ngài, cả hai chúng ta đều được đến gần Đức Chúa Cha bởi một Thần Linh.
19 Vậy nên, anh em không còn là người xa lạ và người ngoại quốc nữa, nhưng là công dân đồng quốc với các thánh đồ và là thành viên trong nhà của Đức Chúa Trời,
20 được xây dựng trên nền của các sứ đồ và các tiên tri, chính Đức Chúa Giê-su Christ là đá góc nhà,
21 trong Ngài, cả tòa nhà được kết hợp với nhau, lớn lên thành một đền thờ thánh trong Chúa,
22 trong Ngài, anh em cũng được xây dựng cùng nhau để trở thành nơi ngự của Đức Chúa Trời trong Thần Linh.

Phân đoạn này cho thấy cách Đấng Christ đem người Do Thái và dân ngoại đến với nhau qua sự hy sinh của Ngài. Phao-lô nhắc các tín đồ dân ngoại rằng trước kia họ đã bị tách khỏi những lời hứa giao ước của Y-sơ-ra-ên, không có Đấng Christ, không có hy vọng, và không có Đức Chúa Trời trong thế gian (Ê-phê-sô 2:11-12). Họ từng bị xem là người ngoài, nhưng trong Đấng Christ, những người trước kia “ở xa” nay đã được đem đến gần bởi huyết Ngài (Ê-phê-sô 2:13). Chính Đức Chúa Giê-su là sự bình an của chúng ta, vì Ngài đã làm cho cả người Do Thái và dân ngoại nên một, và phá đổ “bức tường ngăn cách” đã chia rẽ họ (Ê-phê-sô 2:14). Qua sự chết của Ngài, Đấng Christ đã hủy bỏ sự thù nghịch liên quan đến “luật pháp của các điều răn chứa trong các quy định,” đặc biệt chỉ về các luật lễ nghi và những quy định bề ngoài đã phân cách người Do Thái với dân ngoại (Ê-phê-sô 2:15). Những quy định này đã trở thành một rào cản, nhưng Đấng Christ đã làm trọn mục đích của chúng và cất bỏ sự chia rẽ, tạo nên “một người mới” từ hai nhóm và làm nên sự bình an (Ê-phê-sô 2:15). Qua thập tự giá, Ngài đã hòa giải cả người Do Thái và dân ngoại với Đức Chúa Trời trong một thân thể, giết chết sự thù nghịch giữa họ (Ê-phê-sô 2:16). Đấng Christ đã rao giảng sự bình an cho những người ở xa, nghĩa là dân ngoại, và cho những người ở gần, nghĩa là người Do Thái (Ê-phê-sô 2:17). Giờ đây, cả hai đều được đến gần Đức Chúa Cha qua Đấng Christ “bởi một Thần Linh” (Ê-phê-sô 2:18), cho thấy tất cả các tín đồ đều đến với cùng một Đức Chúa Cha qua cùng một Đức Chúa Con và bởi cùng một sự sống cùng quyền năng thần thượng của Thần Linh Đức Chúa Trời. Vì vậy, các tín đồ dân ngoại không còn là người xa lạ hay người ngoại quốc nữa, nhưng là công dân đồng quốc với các thánh đồ và là thành viên trong nhà của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 2:19). Nhà này được xây dựng trên nền của các sứ đồ và các tiên tri, với chính Đức Chúa Giê-su Christ là đá góc nhà (Ê-phê-sô 2:20). Đá góc nhà giữ cho tòa nhà được kết hợp và quyết định hướng đi của nó, cho thấy Đấng Christ là trung tâm và nền tảng của hội thánh. Trong Ngài, cả tòa nhà được kết hợp với nhau và lớn lên thành một đền thờ thánh trong Chúa (Ê-phê-sô 2:21). Các tín đồ không chỉ là những viên đá riêng lẻ, nhưng đang được xây dựng cùng nhau để trở thành nơi ngự của Đức Chúa Trời trong Thần Linh (Ê-phê-sô 2:22). Điều này có nghĩa hội thánh được kêu gọi sống trong sự hiệp nhất, bình an, và thánh khiết, phản chiếu sự hòa giải mà Đấng Christ đã hoàn thành qua huyết của Ngài.

bottom of page