top of page

Ê-phê-sô 3

Ê-phê-sô 3 giải thích sự mầu nhiệm của Đấng Christ và cách Đức Chúa Trời bày tỏ kế hoạch của Ngài để bao gồm dân ngoại trong Tin Lành. Phao-lô cho thấy dân ngoại không phải là những tín đồ hạng hai, nhưng là những người đồng thừa kế, cùng một thân thể, và cùng dự phần trong lời hứa của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ. Chương này cũng cho thấy chức vụ khiêm nhường của Phao-lô như một đầy tớ của Tin Lành, và kết thúc bằng lời cầu nguyện của ông để các tín đồ được mạnh mẽ trong con người bề trong, hiểu được sự lớn lao của tình yêu Đấng Christ, và được đầy dẫy mọi sự đầy trọn của Đức Chúa Trời.

Ê-phê-sô 3:1-10
1 Vì lý do này, tôi, Phao-lô, là tù nhân của Đức Chúa Giê-su Christ vì anh em là dân ngoại—
2 nếu thật anh em đã nghe về sự quản trị ân điển của Đức Chúa Trời đã được ban cho tôi vì anh em,
3 rằng bởi sự mặc khải, Ngài đã bày tỏ cho tôi biết sự mầu nhiệm, như tôi đã viết ngắn gọn trước đây,
4 nhờ đó, khi anh em đọc, anh em có thể hiểu sự hiểu biết của tôi về sự mầu nhiệm của Đấng Christ,
5 sự mầu nhiệm ấy trong các thời đại trước không được bày tỏ cho con cái loài người như bây giờ đã được bày tỏ bởi Thánh Linh cho các sứ đồ thánh và các tiên tri của Ngài:
6 ấy là dân ngoại được đồng thừa kế, cùng thuộc một thân thể, và cùng dự phần trong lời hứa của Ngài trong Đấng Christ qua Tin Lành,
7 mà tôi đã trở nên người phục vụ theo món quà của ân điển Đức Chúa Trời đã ban cho tôi bởi sự hành động hiệu quả của quyền năng Ngài.
8 Cho tôi, là người nhỏ hơn kẻ nhỏ nhất trong tất cả các thánh đồ, ân điển này đã được ban, để tôi rao giảng giữa dân ngoại sự giàu có không thể dò lường của Đấng Christ,
9 và làm cho mọi người thấy sự thông công của sự mầu nhiệm, là điều từ buổi sáng thế đã được giấu kín trong Đức Chúa Trời, Đấng đã tạo dựng muôn vật qua Đức Chúa Giê-su Christ;
10 để hiện nay, qua hội thánh, sự khôn ngoan muôn mặt của Đức Chúa Trời được bày tỏ cho các quyền cai trị và các quyền lực ở các nơi trên trời.

Phao-lô bắt đầu bằng cách gọi mình là “tù nhân của Đức Chúa Giê-su Christ vì anh em là dân ngoại” (Ê-phê-sô 3:1), cho thấy sự chịu khổ của ông liên quan đến sứ mạng rao giảng Tin Lành cho dân ngoại. Đức Chúa Trời đã ban cho Phao-lô một công việc đặc biệt, là “sự quản trị ân điển của Đức Chúa Trời,” để ông có thể giải thích sự mầu nhiệm của Đấng Christ cho họ (Ê-phê-sô 3:2-4). Sự mầu nhiệm này trong các thời đại trước chưa được hiểu rõ, nhưng nay đã được bày tỏ bởi Thánh Linh của Đức Chúa Trời cho các sứ đồ thánh và các tiên tri của Ngài (Ê-phê-sô 3:5). Sự mầu nhiệm đó là dân ngoại được đồng thừa kế, cùng thuộc một thân thể, và cùng dự phần trong lời hứa của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ qua Tin Lành (Ê-phê-sô 3:6). Điều này có nghĩa sự cứu rỗi không chỉ dành cho người Do Thái, nhưng dành cho tất cả những ai tin nơi Đấng Christ. Phao-lô trở thành người phục vụ Tin Lành này bởi ân điển và quyền năng của Đức Chúa Trời, chứ không phải bởi sự cao trọng của chính ông (Ê-phê-sô 3:7). Thật vậy, ông khiêm nhường gọi mình là “người nhỏ hơn kẻ nhỏ nhất trong tất cả các thánh đồ,” vì ông nhớ lại quá khứ của mình là người từng bắt bớ các Cơ Đốc nhân (Ê-phê-sô 3:8). Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã biến đổi ông và chọn ông để rao giảng “sự giàu có không thể dò lường của Đấng Christ” giữa dân ngoại (Ê-phê-sô 3:8). Điều này cho thấy ân điển của Đức Chúa Trời không chỉ tha thứ cho tội nhân, nhưng cũng nâng họ lên và dùng họ cho mục đích của Ngài. Cũng như Đức Chúa Trời có thể dùng Phao-lô bất chấp quá khứ của ông, Ngài cũng có thể đem dân ngoại, là những người từng bị xem là người ngoài, vào gia đình Ngài và làm cho họ trở thành một phần trong kế hoạch của Ngài. Qua hội thánh, Đức Chúa Trời bày tỏ sự khôn ngoan muôn mặt của Ngài ngay cả cho các quyền cai trị và các quyền lực ở các nơi trên trời (Ê-phê-sô 3:10). Vì vậy, hội thánh được kêu gọi sống như một thân thể hiệp nhất, bày tỏ cho thế gian và các hữu thể trên trời thấy rằng kế hoạch của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ đem đến sự hòa giải, ân điển, và sự hiệp nhất.

Ê-phê-sô 3:11-13
11 theo mục đích đời đời mà Ngài đã hoàn thành trong Đức Chúa Giê-su Christ, Chúa chúng ta,
12 trong Ngài, chúng ta có sự dạn dĩ và được đến gần với lòng tin chắc qua đức tin nơi Ngài.
13 Vì vậy, tôi xin anh em đừng nản lòng vì những hoạn nạn của tôi vì anh em, là vinh hiển của anh em.

Phao-lô giải thích rằng việc bao gồm dân ngoại không phải là một ý tưởng tạm thời, nhưng là một phần trong mục đích đời đời của Đức Chúa Trời, điều Ngài đã hoàn thành trong Đức Chúa Giê-su Christ, Chúa chúng ta (Ê-phê-sô 3:11). Kế hoạch của Đức Chúa Trời từ ban đầu là đem con người từ mọi dân tộc vào sự hiệp nhất qua Con Ngài. Bởi Đấng Christ, các tín đồ hiện nay có “sự dạn dĩ và được đến gần với lòng tin chắc” qua đức tin nơi Ngài (Ê-phê-sô 3:12). Điều này có nghĩa các tín đồ không đến với Đức Chúa Trời như người xa lạ hay kẻ thù, nhưng như con cái đã được đem đến gần qua Đấng Christ. Họ có thể đến gần Đức Chúa Cha với lòng tin chắc, không phải vì sự xứng đáng của chính mình, nhưng vì họ được chấp nhận trong Đấng Christ. Sau đó, Phao-lô xin người Ê-phê-sô đừng nản lòng vì những hoạn nạn của ông vì họ (Ê-phê-sô 3:13). Sự chịu khổ của ông không phải là dấu hiệu cho thấy Tin Lành đã thất bại; trái lại, nó cho thấy giá trị và tầm quan trọng của sứ mạng mà Đức Chúa Trời đã ban cho ông vì dân ngoại. Phao-lô muốn họ hiểu rằng những thử thách của ông phục vụ cho phước lành và vinh hiển thuộc linh của họ, vì qua chức vụ của ông, họ đã nhận được Tin Lành và được đem vào nhà của Đức Chúa Trời.

Ê-phê-sô 3:14-19
14 Vì lý do này, tôi quỳ gối trước Đức Chúa Cha của Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Christ,
15 từ Ngài mà cả gia đình trên trời và dưới đất được đặt tên,
16 để Ngài ban cho anh em, theo sự giàu có của vinh hiển Ngài, được mạnh mẽ bởi quyền năng qua Thần Linh Ngài trong con người bề trong,
17 để Đấng Christ ngự trong lòng anh em bởi đức tin; hầu cho anh em, đã được đâm rễ và lập nền trong tình yêu thương,
18 có thể cùng với tất cả các thánh đồ hiểu được chiều rộng, chiều dài, chiều sâu, và chiều cao,
19 và biết tình yêu của Đấng Christ là tình yêu vượt quá sự hiểu biết, để anh em được đầy dẫy mọi sự đầy trọn của Đức Chúa Trời.

Phao-lô giờ đây cầu nguyện với “Đức Chúa Cha của Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Christ,” từ Ngài mà cả gia đình trên trời và dưới đất được đặt tên (Ê-phê-sô 3:14-15). Điều này cho thấy Đức Chúa Trời là Cha và là nguồn của gia đình được cứu chuộc của Ngài, cả trên trời lẫn dưới đất. Phao-lô cầu nguyện để các tín đồ được mạnh mẽ bởi quyền năng qua Thần Linh của Đức Chúa Trời trong con người bề trong (Ê-phê-sô 3:16). Điều này có nghĩa họ cần sức mạnh thuộc linh bên trong, chứ không chỉ là tôn giáo bề ngoài. Sau đó, ông cầu nguyện để Đấng Christ ngự trong lòng họ bởi đức tin (Ê-phê-sô 3:17). Đấng Christ ngự trong các tín đồ bởi Thần Linh Ngài, đem sự sống, bản tánh, và quyền năng của Ngài vào trong lòng. Phao-lô muốn họ được “đâm rễ và lập nền trong tình yêu thương” (Ê-phê-sô 3:17), nghĩa là tình yêu phải là nền tảng và nguồn mạch của đời sống Cơ Đốc. Giống như một cây được đâm rễ trong đất tốt, hoặc một tòa nhà được đặt trên nền móng vững chắc, các tín đồ phải được thiết lập trong tình yêu của Đấng Christ. Phao-lô cầu nguyện để họ có thể cùng với tất cả các thánh đồ hiểu được chiều rộng, chiều dài, chiều sâu, và chiều cao của tình yêu Đấng Christ (Ê-phê-sô 3:18). Điều này có nghĩa tình yêu của Đấng Christ lớn hơn sự suy nghĩ của con người có thể đo lường trọn vẹn. Tình yêu ấy đủ rộng để bao gồm tất cả những ai đến với Ngài, đủ dài để vươn qua mọi thời đại, đủ sâu để cứu con người khỏi tình trạng tội lỗi thấp hèn nhất, và đủ cao để nâng các tín đồ vào đời sống trên trời với Đức Chúa Trời. Phao-lô nói tình yêu này “vượt quá sự hiểu biết” (Ê-phê-sô 3:19), nghĩa là tình yêu ấy có thể thật sự được kinh nghiệm, dù quá lớn để giải thích trọn vẹn. Kết quả là các tín đồ có thể được “đầy dẫy mọi sự đầy trọn của Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 3:19), nghĩa là sự sống, tình yêu, sự thánh khiết, và bản tánh của Đức Chúa Trời sẽ đầy dẫy và biến đổi họ qua Đấng Christ.

Ê-phê-sô 3:20-21
20 Bây giờ, kính dâng lên Đấng có thể làm trổi hơn vô cùng mọi điều chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng, theo quyền năng đang hành động trong chúng ta,
21 nguyện Ngài được vinh hiển trong hội thánh bởi Đức Chúa Giê-su Christ trải qua mọi thế hệ, đời đời vô cùng. A-men.

Phao-lô kết thúc phần này bằng lời ngợi khen Đức Chúa Trời. Ông nói Đức Chúa Trời có thể làm “trổi hơn vô cùng mọi điều chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng” (Ê-phê-sô 3:20). Điều này có nghĩa quyền năng, sự khôn ngoan, và ân điển của Đức Chúa Trời lớn hơn rất nhiều so với sự hiểu biết hay mong đợi của con người. Các tín đồ có thể cầu xin sự giúp đỡ, sức mạnh, sự chiến thắng, sự khôn ngoan, hay sự biến đổi, nhưng Đức Chúa Trời có thể làm nhiều hơn điều họ có thể tưởng tượng. Phao-lô nói điều này xảy ra “theo quyền năng đang hành động trong chúng ta” (Ê-phê-sô 3:20), cho thấy quyền năng của Đức Chúa Trời không chỉ ở trên chúng ta nơi trời, nhưng cũng hành động bên trong các tín đồ qua Thần Linh Ngài. Quyền năng này làm mạnh mẽ con người bề trong, khiến Đấng Christ ngự trong lòng bởi đức tin, và sinh ra tình yêu, sự thánh khiết, cùng sự tăng trưởng thuộc linh (Ê-phê-sô 3:16-19). Công việc của Đức Chúa Trời trong các tín đồ không chỉ vì lợi ích riêng của họ, nhưng vì vinh hiển của Ngài. Phao-lô nói: “nguyện Ngài được vinh hiển trong hội thánh bởi Đức Chúa Giê-su Christ trải qua mọi thế hệ” (Ê-phê-sô 3:21). Hội thánh được kêu gọi để bày tỏ ân điển, sự khôn ngoan, tình yêu, và quyền năng của Đức Chúa Trời qua Đấng Christ. Vì vậy, các tín đồ nên sống với đức tin vững chắc, tin cậy rằng Đức Chúa Trời có thể hoàn thành ý muốn trọn vẹn của Ngài trong họ vượt xa điều họ có thể hiểu, và dâng vinh hiển cho Ngài đời đời.

bottom of page