top of page

Ê-phê-sô 4

Ê-phê-sô 4 tập trung vào sự hiệp nhất trong thân thể của Đấng Christ và sự tăng trưởng của hội thánh hướng đến sự trưởng thành. Phao-lô nhấn mạnh rằng mỗi thành viên cần hoạt động đúng chức năng của mình, khích lệ một đời sống xứng đáng với sự kêu gọi đã nhận trong Đấng Christ. Ông nói về sự đa dạng của các ân tứ được ban để xây dựng thân thể, tầm quan trọng của việc nói lẽ thật trong tình yêu thương, và dạy người Ê-phê-sô về những hành vi mới phản chiếu danh tính mới của họ trong Đấng Christ.

Ê-phê-sô 4:1-10
1 Vậy, tôi là tù nhân trong Chúa, khuyên nài anh em hãy bước đi cách xứng đáng với sự kêu gọi mà anh em đã được gọi,
2 với mọi sự khiêm nhường, mềm mại, nhịn nhục, chịu đựng nhau trong tình yêu thương,
3 cố gắng gìn giữ sự hiệp nhất của Thánh Linh trong dây hòa bình.
4 Chỉ có một thân thể và một Thần Linh, cũng như anh em đã được gọi đến một niềm hy vọng trong sự kêu gọi của mình;
5 một Chúa, một đức tin, một phép báp-têm;
6 một Đức Chúa Trời và Cha của mọi người, Đấng ở trên mọi người, qua mọi người, và ở trong tất cả anh em.
7 Nhưng ân điển đã được ban cho mỗi người chúng ta theo mức lượng món quà của Đấng Christ.
8 Vì vậy, Ngài phán: “Khi Ngài thăng lên nơi cao, Ngài đã dẫn sự tù đày đi làm tù binh, và ban các ân tứ cho loài người.”
9 Vậy, “Ngài đã thăng lên” nghĩa là gì, nếu không phải là trước hết Ngài cũng đã xuống nơi thấp hơn của đất?
10 Đấng đã xuống cũng chính là Đấng đã thăng lên vượt trên tất cả các tầng trời, để Ngài có thể làm đầy dẫy mọi sự.

Phân đoạn này bắt đầu với việc Phao-lô khuyên các tín đồ sống một đời sống xứng đáng với sự kêu gọi của họ, được bày tỏ qua sự khiêm nhường, mềm mại, kiên nhẫn, và tình yêu thương, là những điều giúp gìn giữ sự hiệp nhất trong Thánh Linh (Ê-phê-sô 4:1-3). Phao-lô nhấn mạnh sự hiệp nhất của hội thánh: một thân thể, một Thần Linh, một niềm hy vọng, một Chúa, một đức tin, một phép báp-têm, và một Đức Chúa Trời là Cha của mọi người (Ê-phê-sô 4:4-6). Điều này cho thấy các tín đồ được hiệp nhất dưới Đấng Christ và cùng thuộc về một Đức Chúa Cha. Tuy nhiên, trong sự hiệp nhất đó, Đấng Christ cũng ban những ân tứ thuộc linh khác nhau cho từng tín đồ để xây dựng hội thánh (Ê-phê-sô 4:7). Phao-lô nói đến việc Đấng Christ xuống thế gian, chỉ về sự nhập thể và sự chết hy sinh của Ngài, rồi Ngài thăng lên trời, bày tỏ sự chiến thắng của Ngài trên tội lỗi, sự chết, và các quyền lực thuộc linh (Ê-phê-sô 4:8-10). Bởi Ngài đã xuống để cứu chuộc nhân loại và thăng lên trong sự chiến thắng, Đấng Christ có thẩm quyền ban các ân tứ cho những người theo Ngài. Điều này nhắc các tín đồ rằng ân tứ thuộc linh của họ đến từ Đấng Christ phục sinh và đắc thắng, và những ân tứ ấy phải được dùng để thúc đẩy sự hiệp nhất, làm vững mạnh hội thánh, và đem vinh hiển về cho Ngài.

Ê-phê-sô 4:11-16
11 Chính Ngài đã ban cho một số người làm sứ đồ, một số làm tiên tri, một số làm nhà truyền giảng Tin Lành, một số làm người chăn và giáo sư,
12 để trang bị các thánh đồ cho công việc phục vụ, để xây dựng thân thể của Đấng Christ,
13 cho đến khi tất cả chúng ta đạt đến sự hiệp nhất của đức tin và của sự nhận biết Con Đức Chúa Trời, đến con người trưởng thành, đến mức lượng tầm vóc của sự đầy trọn của Đấng Christ;
14 để chúng ta không còn là trẻ con nữa, bị sóng đánh trôi dạt và bị cuốn theo mọi luồng gió giáo lý, bởi sự lừa dối của loài người, trong mưu mẹo xảo quyệt của sự lừa gạt,
15 nhưng nói lẽ thật trong tình yêu thương, để chúng ta lớn lên trong mọi sự vào trong Ngài, là Đầu — tức là Đấng Christ —
16 từ Ngài, cả thân thể được kết nối và gắn chặt với nhau bởi mọi khớp nối cung cấp, theo sự hành động hiệu quả mà mỗi phần thực hiện phần việc của mình, khiến thân thể tăng trưởng để tự xây dựng trong tình yêu thương.

Phân đoạn này giải thích cách Đấng Christ trang bị hội thánh của Ngài bằng những vai trò và ân tứ khác nhau để xây dựng thân thể Ngài. Phao-lô nói rằng Đấng Christ đã ban cho một số người làm sứ đồ, tiên tri, nhà truyền giảng Tin Lành, người chăn và giáo sư, mỗi vai trò đều có mục đích là trang bị các tín đồ cho công việc phục vụ, làm vững mạnh hội thánh, và giúp hội thánh lớn lên trong đức tin và sự hiệp nhất (Ê-phê-sô 4:11-12). Mục tiêu là để các tín đồ đạt đến sự trưởng thành thuộc linh, phản chiếu sự đầy trọn của bản tánh Đấng Christ (Ê-phê-sô 4:13). Phao-lô cảnh báo rằng các tín đồ không nên cứ ở trong tình trạng non nớt thuộc linh, dễ bị dẫn dắt sai lạc bởi giáo lý giả, sự lừa dối, và mưu mẹo của con người (Ê-phê-sô 4:14). Thay vào đó, các tín đồ được kêu gọi lớn lên bằng cách “nói lẽ thật trong tình yêu thương,” xây dựng nhau trong Đấng Christ, là Đầu của hội thánh (Ê-phê-sô 4:15). Mỗi thành viên đều có vai trò của mình, và khi mọi phần cùng hoạt động trong tình yêu thương và sự hòa hợp, thân thể của Đấng Christ sẽ lớn mạnh (Ê-phê-sô 4:16). Phân đoạn này nhấn mạnh rằng các ân tứ thuộc linh và vai trò lãnh đạo không tồn tại để đem lại sự công nhận cá nhân, nhưng để thúc đẩy sự hiệp nhất, sự trưởng thành, và tình yêu giống Đấng Christ trong hội thánh.

Ê-phê-sô 4:17-24
17 Vậy, tôi nói điều này và làm chứng trong Chúa rằng anh em không nên bước đi như những dân ngoại khác bước đi, trong sự hư không của tâm trí họ,
18 sự hiểu biết của họ bị tối tăm, bị xa cách khỏi sự sống của Đức Chúa Trời, vì sự ngu dốt ở trong họ, vì sự cứng cỏi của lòng họ;
19 họ đã mất hết cảm biết, phó mình cho sự phóng túng, để làm mọi điều ô uế với lòng tham lam.
20 Nhưng anh em đã không học Đấng Christ như vậy,
21 nếu thật anh em đã nghe Ngài và được dạy dỗ bởi Ngài, như lẽ thật ở trong Đức Chúa Giê-su:
22 rằng anh em phải cởi bỏ, về cách ăn ở trước kia, con người cũ vốn bị hư hoại theo những ham muốn lừa dối,
23 và được đổi mới trong thần linh của tâm trí mình,
24 và mặc lấy con người mới, là con người được dựng nên theo Đức Chúa Trời trong sự công bình và thánh khiết thật.

Phân đoạn này kêu gọi các tín đồ không còn sống như dân ngoại nữa, trong sự hư không của tâm trí, sự hiểu biết bị tối tăm, và bị xa cách khỏi sự sống của Đức Chúa Trời vì sự ngu dốt và lòng cứng cỏi (Ê-phê-sô 4:17-18). Phao-lô giải thích rằng lối sống này dẫn đến sự suy đồi đạo đức, sự ô uế, và lòng tham lam (Ê-phê-sô 4:19). Ngược lại, các tín đồ được kêu gọi cởi bỏ “con người cũ,” tức là đời sống cũ theo bản tính tội lỗi trước kia, và được đổi mới trong thần linh của tâm trí mình (Ê-phê-sô 4:22-23). Sự đổi mới này bao gồm việc mặc lấy “con người mới,” là con người được dựng nên theo Đức Chúa Trời trong sự công bình và thánh khiết thật (Ê-phê-sô 4:24). Sự biến đổi này không chỉ là thay đổi hành vi bên ngoài, nhưng là sự đổi mới bên trong qua Thánh Linh. Sứ điệp của Phao-lô nhắc chúng ta rằng theo Đấng Christ nghĩa là có một sự thay đổi hoàn toàn về danh tính và mục đích, nơi các tín đồ bỏ lại lối sống cũ và sống phù hợp với bản tánh của Đức Chúa Trời, phản chiếu sự thánh khiết và công bình của Ngài trong cả suy nghĩ lẫn hành động.

Ê-phê-sô 4:25-29
25 Vậy, hãy bỏ sự nói dối, mỗi người trong anh em hãy nói lẽ thật với người lân cận mình, vì chúng ta là chi thể của nhau.
26 “Hãy giận, nhưng đừng phạm tội”: đừng để mặt trời lặn trên cơn giận của anh em,
27 cũng đừng cho ma quỷ có chỗ đứng.
28 Kẻ từng trộm cắp đừng trộm cắp nữa, nhưng hãy lao động, làm việc lành bằng tay mình, để có điều chia sẻ cho người thiếu thốn.
29 Đừng để lời hư hoại nào ra từ miệng anh em, nhưng chỉ nói lời tốt đẹp cần thiết cho sự xây dựng, để ban ân điển cho người nghe.

Phân đoạn này kêu gọi các tín đồ sống bày tỏ danh tính mới của họ trong Đấng Christ bằng cách bỏ đi những hành vi tội lỗi và nuôi dưỡng những thói quen tin kính. Phao-lô bắt đầu bằng việc dạy họ phải nói thật, vì họ là chi thể của cùng một thân thể, và sự gian dối làm tổn hại cộng đồng đức tin (Ê-phê-sô 4:25). Ông thừa nhận rằng sự giận dữ là một cảm xúc tự nhiên, nhưng cảnh báo không được để nó dẫn đến tội lỗi hoặc kéo dài, vì cơn giận chưa được giải quyết sẽ cho ma quỷ có chỗ đứng để gây chia rẽ và cay đắng (Ê-phê-sô 4:26-27). Phao-lô cũng nói đến sự chính trực cá nhân, khuyên người từng trộm cắp hãy làm việc lương thiện để có thể giúp đỡ người thiếu thốn, cho thấy đời sống được biến đổi không chỉ là tránh tội lỗi, nhưng còn trở thành nguồn phước cho người khác (Ê-phê-sô 4:28). Về lời nói, Phao-lô nhấn mạnh rằng lời nói phải gây dựng, ban ân điển và khích lệ, thay vì gây tổn hại hay hư hoại (Ê-phê-sô 4:29). Điều này không có nghĩa là tránh mọi sự quở trách; đúng hơn, sự sửa dạy phải được thực hiện trong tình yêu thương và với mục đích phục hồi. Quở trách tội lỗi của một người, như Đức Chúa Giê-su và Phao-lô đã làm, đôi khi là cần thiết, nhưng phải xuất phát từ tình yêu và nhằm xây dựng, chứ không phải phá đổ (Ê-phê-sô 4:15). Tóm lại, Phao-lô dạy rằng đời sống Cơ Đốc không chỉ là tránh những hành động và lời nói gây hại, nhưng còn là tích cực thúc đẩy lẽ thật, lòng nhân từ, và ân điển để phản chiếu tình yêu của Đấng Christ và làm vững mạnh cộng đồng đức tin.

Ê-phê-sô 4:30
30 Và đừng làm buồn Thánh Linh của Đức Chúa Trời, bởi Ngài mà anh em đã được đóng ấn cho ngày cứu chuộc.

Câu này cảnh báo các tín đồ đừng làm buồn Thánh Linh, Đấng đã đóng ấn họ cho ngày cứu chuộc (Ê-phê-sô 4:30). Làm buồn Thánh Linh nghĩa là làm buồn lòng Đức Chúa Trời qua những hành động, thái độ tội lỗi, và sự chống lại sự dẫn dắt của Ngài. Điều này bao gồm sự cay đắng, nóng giận, gian dối, và không tha thứ, là những điều làm cản trở công việc của Thần Linh trong việc biến đổi các tín đồ nên giống hình ảnh của Đấng Christ. Thánh Linh không chỉ là một năng lực vô tri, nhưng là sự hiện diện cá nhân của cả Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con. Như Đức Chúa Giê-su đã phán trong Giăng 14:23: “Chúng Ta sẽ đến cùng người ấy và lập chỗ ở với người ấy,” cho thấy Thần Linh mang sự hiện diện của cả hai. Vì Thánh Linh là Thần Linh của Đức Chúa Trời và của Đấng Christ, nên chống lại Thánh Linh nghĩa là từ chối tình yêu, sự hướng dẫn, và sự sửa dạy của Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con. Vì vậy, làm buồn Thần Linh là làm buồn chính Đức Chúa Trời, vì Thần Linh Ngài mang tấm lòng, mục đích, và bản tánh của Ngài.

“Dấu ấn” của Thánh Linh đại diện cho dấu hiệu sở hữu của Đức Chúa Trời và sự cam kết của Ngài để đem các tín đồ đến sự cứu chuộc trọn vẹn. Tuy nhiên, dấu ấn này không phải là sự bảo đảm vô điều kiện; nó đòi hỏi các tín đồ phải tiếp tục trung tín và vâng phục, hợp tác với công việc của Thần Linh trong đời sống họ. Câu này kêu gọi các tín đồ sống hòa hợp với Thần Linh bằng cách tiếp nhận sự công bình, tình yêu thương, và sự khiêm nhường, phản chiếu lòng biết ơn đối với sự hiện diện ngự trong lòng của Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con khi họ chờ đợi sự hoàn tất của sự cứu rỗi.

Ê-phê-sô 4:31-32
31 Hãy bỏ khỏi anh em mọi sự cay đắng, thạnh nộ, giận dữ, la lối, và lời nói xấu, cùng với mọi sự ác độc.
32 Hãy nhân từ với nhau, mềm lòng, tha thứ cho nhau, như Đức Chúa Trời trong Đấng Christ đã tha thứ cho anh em.

Phân đoạn này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc bỏ đi những cảm xúc và hành vi tiêu cực như sự cay đắng, thạnh nộ, giận dữ, và sự nói xấu, là những điều cản trở bản tánh giống Đấng Christ (Ê-phê-sô 4:31). Thay vào đó, các tín đồ được kêu gọi bày tỏ lòng nhân từ, sự mềm lòng, và sự tha thứ, phản chiếu lòng thương xót và tình yêu của Đức Chúa Trời được bày tỏ qua sự hy sinh của Đấng Christ (Ê-phê-sô 4:32). Sự biến đổi này có thể xảy ra qua công việc của Thánh Linh, dẫn đến một đời sống phản chiếu bản tánh của Đấng Christ. Sự tha thứ, như được nhấn mạnh ở đây, không phải là điều tùy chọn, nhưng là một nguyên tắc thần thượng bắt nguồn từ gương mẫu Đức Chúa Trời đã tha thứ cho nhân loại. Những câu này khích lệ các tín đồ sống trong sự hòa thuận, nuôi dưỡng sự bình an và tình yêu thương trong các mối quan hệ như một phần trong bước đi thuộc linh của họ.

bottom of page