
Ê-phê-sô 5
Ê-phê-sô 5 bàn về cách sống Cơ Đốc, tập trung vào các mối quan hệ trong hôn nhân, gia đình, và đời sống hằng ngày. Phao-lô dạy các tín đồ cách bước đi trong tình yêu thương, ánh sáng, và sự khôn ngoan, đối chiếu những đặc điểm của lối sống tin kính với lối sống của thế gian, đồng thời nhấn mạnh sự thánh khiết của hôn nhân như một hình ảnh phản chiếu mối quan hệ giữa Đấng Christ và hội thánh.
Ê-phê-sô 5:1-10
1 Vậy, hãy trở nên những người bắt chước Đức Chúa Trời như con cái yêu dấu.
2 Hãy bước đi trong tình yêu thương, như Đấng Christ cũng đã yêu chúng ta và phó chính mình vì chúng ta, làm của lễ và sinh tế dâng lên Đức Chúa Trời như một mùi thơm ngọt ngào.
3 Nhưng sự gian dâm, mọi sự ô uế, hoặc lòng tham lam, chớ để được nhắc đến giữa anh em, như điều xứng hợp cho các thánh đồ;
4 cũng đừng có lời thô tục, lời nói ngu dại, hay lời đùa cợt tục tĩu, là những điều không xứng hợp, nhưng thay vào đó hãy có sự cảm tạ.
5 Vì anh em biết rõ điều này: không một kẻ gian dâm, người ô uế, hay người tham lam nào — là kẻ thờ hình tượng — có cơ nghiệp trong vương quốc của Đấng Christ và của Đức Chúa Trời.
6 Đừng để ai lừa dối anh em bằng những lời rỗng tuếch, vì bởi những điều ấy mà cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời giáng trên những con cái không vâng phục.
7 Vậy, đừng dự phần với họ.
8 Vì trước kia anh em là bóng tối, nhưng bây giờ anh em là ánh sáng trong Chúa. Hãy bước đi như con cái của ánh sáng
9 vì bông trái của Thánh Linh ở trong mọi sự tốt lành, công bình, và chân thật,
10 hãy tìm biết điều gì đẹp lòng Chúa.
Phân đoạn này kêu gọi các tín đồ bắt chước Đức Chúa Trời như con cái yêu dấu bằng cách bước đi trong tình yêu thương, giống như Đấng Christ đã bày tỏ tình yêu hy sinh qua việc dâng chính mình vì nhân loại (Ê-phê-sô 5:1-2). Phân đoạn này cảnh báo không được tham gia vào những hành vi tội lỗi như gian dâm, tham lam, ô uế, và lời nói hư hoại, vì những điều đó không phù hợp với đời sống thánh khiết (Ê-phê-sô 5:3-5). Thay vào đó, các tín đồ được kêu gọi theo đuổi sự công bình, tốt lành, và chân thật, sống như con cái của ánh sáng (Ê-phê-sô 5:8-10). Phao-lô nhấn mạnh rằng lối sống như vậy tôn vinh Đức Chúa Trời và phơi bày sự trống rỗng của các thực hành tội lỗi. Khi tránh thông công với bóng tối và cố gắng nhận biết điều gì đẹp lòng Chúa, các tín đồ phản chiếu sự thánh khiết của Đức Chúa Trời và trở thành lời chứng về ân điển biến đổi của Ngài.
Ê-phê-sô 5:11-14
11 Đừng dự phần vào những công việc không kết quả của bóng tối, nhưng hãy quở trách chúng.
12 Vì những điều họ làm cách kín giấu, ngay cả nói đến cũng là điều đáng xấu hổ.
13 Nhưng mọi sự bị ánh sáng phơi bày đều được tỏ rõ, vì điều gì làm cho tỏ rõ chính là ánh sáng.
14 Vì vậy, Ngài phán: “Hỡi người đang ngủ, hãy thức dậy, hãy sống lại từ kẻ chết, và Đấng Christ sẽ chiếu sáng trên ngươi.”
Phân đoạn này thúc giục các tín đồ không dự phần vào những công việc của bóng tối, nhưng phải phơi bày chúng (Ê-phê-sô 5:11). Điều này có nghĩa Cơ Đốc nhân không chỉ tránh các thực hành tội lỗi, mà còn phải chiếu sáng lẽ thật để bày tỏ bản chất gây hại của chúng. Sống như con cái của ánh sáng bao gồm việc đối diện với điều ác, không phải bằng sự cay nghiệt, nhưng bằng đời sống trong sạch và chính trực, là đời sống tự nhiên phơi bày tội lỗi (Ê-phê-sô 5:12-13). Phân đoạn này cho thấy tội lỗi thường phát triển trong sự kín giấu, nhưng khi được đem ra ánh sáng của Đấng Christ, nó mất đi quyền lực của mình. Lời kêu gọi “hãy thức dậy, hỡi người đang ngủ” là lời kêu gọi tỉnh thức thuộc linh, khích lệ các tín đồ đứng dậy khỏi sự thờ ơ thuộc linh và sống trong ánh sáng của Đấng Christ, Đấng biến đổi và ban sự sống (Ê-phê-sô 5:14). Trong thực tế, điều này có thể có nghĩa là yêu thương mà chỉ ra sự bất công, sửa dạy cách mềm mại khi cần thiết, và sống theo cách phản chiếu sự công bình cùng ân điển của Đấng Christ, để khích lệ người khác rời bỏ bóng tối.
Ê-phê-sô 5:15-17
15 Vậy, hãy cẩn thận xem xét cách anh em bước đi, đừng như kẻ ngu dại, nhưng như người khôn ngoan,
16 hãy tận dụng thì giờ, vì những ngày là xấu.
17 Vì vậy, đừng thiếu khôn ngoan, nhưng hãy hiểu ý muốn của Chúa là gì.
Phân đoạn này kêu gọi các tín đồ sống cách khôn ngoan và có mục đích trong một thế gian đầy nguy hiểm thuộc linh (Ê-phê-sô 5:15). “Bước đi cách cẩn thận” nghĩa là sống với sự chú ý cẩn trọng đến hành động và lựa chọn của mình, tránh sự bất cẩn hoặc những điều làm phân tâm dẫn mình xa khỏi mục đích của Đức Chúa Trời. “Tận dụng thì giờ” thúc giục các tín đồ dùng mọi cơ hội để làm điều lành, nhận biết rằng đời sống rất ngắn ngủi và thế gian đầy những ảnh hưởng xấu (Ê-phê-sô 5:16). Thay vì sống không mục đích hoặc theo ham muốn của con người, các tín đồ được kêu gọi tìm kiếm và hiểu ý muốn của Đức Chúa Trời, là điều có thể được nhận biết qua sự cầu nguyện, học lời Ngài, và hằng ngày cam kết noi theo gương Đấng Christ (Ê-phê-sô 5:17). Phân đoạn này nhắc các tín đồ rằng sự khôn ngoan thật đến từ việc đặt đời sống mình hòa hợp với kế hoạch của Đức Chúa Trời và dùng thì giờ cho những mục đích đời đời thay vì những điều tạm thời.
Ê-phê-sô 5:18-21
18 Đừng say rượu, vì điều đó dẫn đến sự phóng túng; nhưng hãy được đầy dẫy Thánh Linh,
19 hãy dùng thi thiên, thánh ca, và những bài hát thuộc linh mà nói với nhau, hát xướng và ca ngợi Chúa trong lòng anh em,
20 luôn luôn vì mọi sự mà cảm tạ Đức Chúa Trời là Cha, trong danh Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Christ,
21 hãy thuận phục lẫn nhau trong sự kính sợ Đức Chúa Trời.
Phân đoạn này khích lệ các tín đồ sống đời sống đầy dẫy Thánh Linh thay vì bị điều khiển bởi những ảnh hưởng thế gian như sự say rượu, là điều dẫn đến hành vi phóng túng và thiếu kiểm soát (Ê-phê-sô 5:18). Thay vì tìm sự thỏa mãn trong những thú vui tạm thời, các tín đồ được kêu gọi được đầy dẫy Thánh Linh, dẫn đến đời sống có niềm vui, sự thờ phượng, và lòng biết ơn. Điều này bao gồm việc nói với nhau bằng những lời gây dựng — qua thi thiên, thánh ca, và những bài hát thuộc linh — và có thái độ cảm tạ Đức Chúa Trời trong mọi sự (Ê-phê-sô 5:19-20). Ngoài ra, Phao-lô nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thuận phục lẫn nhau trong sự kính sợ Đức Chúa Trời, nghĩa là bày tỏ sự khiêm nhường, tôn trọng, và tình yêu thương trong các mối quan hệ, đặt nhu cầu của người khác trước bản thân mình (Ê-phê-sô 5:21). Phân đoạn này cho thấy đời sống được Thần Linh dẫn dắt sẽ sinh ra sự hòa hợp, lời ngợi khen, và sự hiệp nhất trong hội thánh cũng như trong đời sống hằng ngày.
Ê-phê-sô 5:22-24
22 Hỡi người làm vợ, hãy thuận phục chồng mình như thuận phục Chúa.
23 Vì chồng là đầu của vợ, như Đấng Christ cũng là Đầu của hội thánh; và Ngài là Đấng Cứu Rỗi của thân thể.
24 Vậy, như hội thánh thuận phục Đấng Christ, thì người vợ cũng hãy thuận phục chồng mình trong mọi sự.
Phân đoạn này dạy về mối quan hệ giữa vợ và chồng trong bối cảnh của sự tôn trọng lẫn nhau và thiết kế của Đức Chúa Trời dành cho hôn nhân. Người vợ được kêu gọi thuận phục chồng mình “như thuận phục Chúa,” nghĩa là tôn trọng và quý trọng vai trò lãnh đạo của chồng theo cách họ tôn kính Đấng Christ (Ê-phê-sô 5:22). Sự thuận phục này không nói về sự thấp kém, nhưng phản chiếu trật tự thần thượng, trong đó người chồng được giao vai trò làm đầu thuộc linh, giống như Đấng Christ là Đầu của hội thánh (Ê-phê-sô 5:23). Sự so sánh giữa mối quan hệ vợ chồng và mối quan hệ giữa Đấng Christ với hội thánh nhấn mạnh tầm quan trọng của lòng tin cậy, tình yêu thương, và sự hiệp nhất. Khi nguyên tắc này được tiếp nhận với tình yêu và sự khiêm nhường, nó giúp xây dựng một hôn nhân trong đó cả hai người cùng hỗ trợ nhau để hoàn thành mục đích của Đức Chúa Trời.
Ê-phê-sô 5:25-29
25 Hỡi người làm chồng, hãy yêu vợ mình, như Đấng Christ cũng đã yêu hội thánh và phó chính mình vì hội thánh,
26 để Ngài thánh hóa và làm sạch hội thánh bằng sự rửa bằng nước qua lời,
27 để Ngài trình diện hội thánh cho chính mình như một hội thánh vinh hiển, không có vết nhơ, nếp nhăn, hay điều gì tương tự, nhưng thánh khiết và không chỗ trách được.
28 Cũng vậy, chồng phải yêu vợ mình như chính thân thể mình; ai yêu vợ mình là yêu chính mình.
29 Vì chẳng ai từng ghét chính thân mình, nhưng nuôi dưỡng và chăm sóc nó, như Chúa đối với hội thánh.
Phân đoạn này kêu gọi người chồng yêu vợ mình bằng cùng một tình yêu vị tha và hy sinh mà Đấng Christ dành cho hội thánh (Ê-phê-sô 5:25). Tình yêu này không nói về sự kiểm soát hay sự cao hơn, nhưng là sự cam kết sâu sắc, sẵn sàng phó mình, đặt sự tốt lành của vợ lên trên lợi ích riêng. Như Đấng Christ đã phó chính mình để thánh hóa và làm sạch hội thánh, người chồng được kêu gọi nuôi dưỡng, bảo vệ, và chăm sóc vợ mình theo cách giúp nàng tăng trưởng và được nâng đỡ (Ê-phê-sô 5:26-27). Phao-lô so sánh tình yêu này với việc chăm sóc chính thân thể mình, nhấn mạnh sự dịu dàng, tôn trọng, và sự chăm sóc có chủ ý (Ê-phê-sô 5:28-29). Phân đoạn này thách thức người chồng phản chiếu tình yêu của Đấng Christ bằng cách xây dựng một mối quan hệ đặt nền trên sự hy sinh, phục vụ, và hiệp nhất, để người vợ cảm thấy an toàn, được quý trọng, và được nâng đỡ trong mọi phương diện của đời sống — thể chất, cảm xúc, và thuộc linh.
Ê-phê-sô 5:30-33
30 Vì chúng ta là chi thể của thân thể Ngài, thuộc về thịt và xương của Ngài.
31 “Vì lý do này, người nam sẽ lìa cha mẹ mà kết hiệp với vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thịt.”
32 Đây là một sự mầu nhiệm lớn, nhưng tôi nói về Đấng Christ và hội thánh.
33 Tuy nhiên, mỗi người trong anh em cũng phải yêu vợ mình như chính mình, còn người vợ phải kính trọng chồng mình.
Phân đoạn này nhấn mạnh sự hiệp nhất thánh khiết của hôn nhân như một sự phản chiếu mối quan hệ giữa Đấng Christ và hội thánh của Ngài. Các tín đồ được mô tả là chi thể của thân thể Đấng Christ, nhấn mạnh sự kết nối mật thiết giữa Ngài và dân Ngài (Ê-phê-sô 5:30). Tương tự, hôn nhân là sự kết hợp “một thịt,” nơi người chồng và người vợ được liên kết không thể tách rời, phản ánh thiết kế ban đầu của Đức Chúa Trời trong sự sáng tạo (Ê-phê-sô 5:31). Phao-lô gọi điều này là “một sự mầu nhiệm lớn,” bày tỏ rằng hôn nhân không chỉ là một mối liên kết giữa con người với nhau, nhưng còn chỉ về mối quan hệ giao ước giữa Đấng Christ và hội thánh, được đánh dấu bởi tình yêu hy sinh và sự hiệp nhất trung tín (Ê-phê-sô 5:32). Người chồng được kêu gọi yêu vợ như chính thân thể mình, bày tỏ sự chăm sóc và bảo vệ vị tha, còn người vợ được kêu gọi kính trọng chồng mình, xây dựng một mối quan hệ đặt nền trên tình yêu, sự tôn trọng, và sự hiệp nhất (Ê-phê-sô 5:33). Chân lý sâu sắc này nhắc chúng ta rằng hôn nhân không chỉ là một mối quan hệ đồng hành, nhưng cũng là một lời chứng sống động về tình yêu cứu chuộc của Đấng Christ dành cho dân Ngài.

