top of page

1 Cô-rinh-tô 1

Thư thứ nhất của Phao-lô gửi cho người Cô-rinh-tô đề cập đến nhiều vấn đề trong Hội Thánh, bao gồm sự chia rẽ, kiêu ngạo, vô luân và sự lộn xộn. Trong chương 1, Phao-lô bắt đầu bằng cách nhắc nhở các tín hữu rằng họ được kêu gọi và được thánh hóa trong Đấng Christ, rồi ông sửa trị sự chia rẽ của họ và hướng họ trở lại với thập tự giá. Sứ điệp chính của chương này là các tín hữu không nên khoe mình về các lãnh đạo loài người, sự khôn ngoan của con người, hay địa vị thế gian, vì sự khôn ngoan thật, sự công chính, sự thánh hóa và sự cứu chuộc chỉ được tìm thấy trong Đấng Christ.

1 Cô-rinh-tô 1:1-3
1 Phao-lô, được gọi làm sứ đồ của Giê-su Christ bởi ý muốn của Đức Chúa Trời, và Sốt-then, anh em chúng ta,
2 gửi cho Hội Thánh của Đức Chúa Trời tại Cô-rinh-tô, là những người được thánh hóa trong Christ Giê-su, được gọi làm thánh đồ, cùng với tất cả những ai ở mọi nơi kêu cầu danh Chúa chúng ta là Giê-su Christ, là Chúa của họ và của chúng ta:
3 Nguyện xin ân điển và sự bình an từ Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và từ Chúa Giê-su Christ ban cho anh em.

Phao-lô giới thiệu mình là sứ đồ của Giê-su Christ, không phải bởi sự lựa chọn của con người, nhưng bởi ý muốn của Đức Chúa Trời. Điều này cho thấy thẩm quyền của ông để dạy dỗ và sửa trị Hội Thánh đến từ Đức Chúa Trời. Ông viết cho Hội Thánh tại Cô-rinh-tô, gọi họ là những người được thánh hóa trong Christ Giê-su và được gọi làm thánh đồ. Dù Hội Thánh Cô-rinh-tô có nhiều vấn đề, Phao-lô vẫn bắt đầu bằng cách nhắc họ về sự kêu gọi thánh khiết của họ trong Đấng Christ. Ông cũng bao gồm tất cả các tín hữu ở khắp mọi nơi là những người kêu cầu danh Giê-su Christ, cho thấy Hội Thánh thuộc về Đấng Christ, không thuộc về một nhóm hay một lãnh đạo nào. Lời chào “ân điển và sự bình an” của ông chỉ về các phước lành thuộc linh đến từ Đức Chúa Trời là Cha và Chúa Giê-su Christ.

1 Cô-rinh-tô 1:4-9
4 Tôi luôn cảm tạ Đức Chúa Trời của tôi về anh em, vì ân điển của Đức Chúa Trời đã được ban cho anh em trong Christ Giê-su,
5 vì trong Ngài, anh em được làm cho giàu có trong mọi sự, cả trong lời nói lẫn sự hiểu biết,
6 như lời chứng về Đấng Christ đã được xác nhận trong anh em,
7 đến nỗi anh em không thiếu một ân tứ nào, trong khi trông đợi sự hiện ra của Chúa chúng ta là Giê-su Christ,
8 Ngài cũng sẽ làm cho anh em vững bền cho đến cuối cùng, để anh em không chỗ trách được trong ngày của Chúa chúng ta là Giê-su Christ.
9 Đức Chúa Trời là thành tín, bởi Ngài anh em đã được gọi vào sự thông công với Con Ngài là Giê-su Christ, Chúa chúng ta.

Phao-lô cảm tạ Đức Chúa Trời vì ân điển đã được ban cho người Cô-rinh-tô qua Giê-su Christ. Dù họ có nhiều lỗi lầm, Đức Chúa Trời vẫn ban phước cho họ bằng các ân tứ thuộc linh, sự hiểu biết và lời chứng về Đấng Christ ở giữa họ. Họ không thiếu ân tứ nào trong khi chờ đợi sự trở lại của Giê-su. Phao-lô nhắc họ rằng Đấng Christ có thể làm cho họ vững bền cho đến cuối cùng, để họ được không chỗ trách được trong ngày của Chúa. Niềm hy vọng của họ không đặt nơi sức riêng của họ, nhưng nơi sự thành tín của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã gọi họ vào sự thông công với Con Ngài, và Ngài có thể hoàn tất công việc của Ngài trong họ.

1 Cô-rinh-tô 1:10-13
10 Thưa anh em, bởi danh Chúa chúng ta là Giê-su Christ, tôi khuyên anh em hãy đồng một lời nói với nhau, đừng có sự chia rẽ giữa anh em, nhưng hãy hiệp một cách trọn vẹn trong cùng một tâm trí và cùng một sự xét đoán.
11 Vì, thưa anh em của tôi, người nhà Cơ-lô-ê đã cho tôi biết rằng có sự tranh cãi giữa anh em.
12 Ý tôi nói là mỗi người trong anh em nói rằng: “Tôi thuộc về Phao-lô,” “Tôi thuộc về A-bô-lô,” “Tôi thuộc về Sê-pha,” hoặc “Tôi thuộc về Đấng Christ.”
13 Đấng Christ có bị chia ra sao? Có phải Phao-lô đã chịu đóng đinh vì anh em không? Hay anh em đã chịu báp-têm nhân danh Phao-lô sao?

Phao-lô khẩn thiết kêu gọi người Cô-rinh-tô chấm dứt sự chia rẽ và hiệp một trong Đấng Christ. Một số người tuyên bố trung thành với Phao-lô, người khác với A-bô-lô, người khác với Sê-pha, và có người lại nói mình thuộc về Đấng Christ theo cách vẫn gây chia rẽ. Phao-lô quở trách điều này bằng câu hỏi: “Đấng Christ có bị chia ra sao?” Ý của ông là không có lãnh đạo loài người nào chịu đóng đinh vì họ, và họ cũng không chịu báp-têm nhân danh Phao-lô. Sự cứu rỗi đến chỉ qua Đấng Christ. Vì vậy, Hội Thánh không nên bị chia rẽ bởi sự trung thành với các mục sư, giáo sư hay cá tính con người khác nhau, nhưng phải hiệp một trong Phúc Âm và trong Đấng Christ.

1 Cô-rinh-tô 1:14-17
14 Tôi cảm tạ Đức Chúa Trời vì tôi đã không làm báp-têm cho ai trong anh em, ngoại trừ Cơ-rít-bu và Gai-út,
15 để không ai nói rằng tôi đã làm báp-têm nhân danh chính tôi.
16 Vâng, tôi cũng đã làm báp-têm cho nhà Sê-pha-na. Ngoài ra, tôi không biết mình có làm báp-têm cho ai khác nữa không.
17 Vì Đấng Christ không sai tôi đi để làm báp-têm, nhưng để rao giảng Phúc Âm, không phải bằng sự khôn khéo của lời nói, kẻo thập tự giá của Đấng Christ bị làm cho mất hiệu lực.

Phao-lô nói ông cảm tạ Đức Chúa Trời vì ông chỉ trực tiếp làm báp-têm cho một vài người, như Cơ-rít-bu, Gai-út và nhà Sê-pha-na, để không ai có thể nói rằng họ đã chịu báp-têm nhân danh ông. Ông không nói rằng báp-têm không quan trọng, nhưng trọng tâm không được đặt trên người thực hiện báp-têm. Đấng Christ sai Phao-lô chủ yếu để rao giảng Phúc Âm, không phải để xây dựng một nhóm người đi theo chính mình. Phao-lô cũng không rao giảng bằng sự khôn khéo của con người, vì ông không muốn thập tự giá của Đấng Christ mất đi quyền năng của nó. Quyền năng nằm trong Đấng Christ và sự hy sinh của Ngài, không nằm trong các người hầu việc Chúa hay lời nói ấn tượng của con người.

1 Cô-rinh-tô 1:18-20
18 Vì lời giảng về thập tự giá là sự ngu dại đối với những người đang hư mất, nhưng đối với chúng ta là những người đang được cứu, thì đó là quyền năng của Đức Chúa Trời.
19 Vì có chép rằng: “Ta sẽ hủy diệt sự khôn ngoan của người khôn ngoan, và làm cho sự hiểu biết của người thông sáng trở nên vô ích.”
20 Người khôn ngoan ở đâu? Kinh sư ở đâu? Người tranh luận của đời này ở đâu? Chẳng phải Đức Chúa Trời đã làm cho sự khôn ngoan của thế gian trở nên ngu dại sao?

Phao-lô đối chiếu sự khôn ngoan của thế gian với sứ điệp về thập tự giá. Đối với những người đang hư mất, thập tự giá có vẻ ngu dại, yếu đuối hoặc vô lý. Nhưng đối với những người đang được cứu, đó là quyền năng của Đức Chúa Trời. Qua thập tự giá, Đức Chúa Trời làm điều mà sự khôn ngoan của con người không bao giờ làm được: Ngài ban sự tha thứ, đánh bại tội lỗi và sự chết, và đem con người trở lại với chính Ngài. Phao-lô trích Ê-sai 29:14 để cho thấy Đức Chúa Trời làm cho sự khôn ngoan của con người trở nên hư không khi nó chống nghịch Ngài. Các triết gia, học giả và người tranh luận có thể được xem là khôn ngoan trong mắt thế gian, nhưng họ không thể tìm ra sự cứu rỗi bằng lý luận của con người. Sự khôn ngoan thật được tìm thấy trong Đấng Christ chịu đóng đinh.

1 Cô-rinh-tô 1:21
21 Vì trong sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, thế gian bởi sự khôn ngoan của mình đã không nhận biết Đức Chúa Trời, nên Đức Chúa Trời vui lòng dùng sự ngu dại của lời rao giảng để cứu những người tin.

Phao-lô giải thích rằng thế gian, bằng sự khôn ngoan riêng của mình, đã không thật sự nhận biết Đức Chúa Trời. Triết học, học vấn và lý luận của con người có thể đặt ra nhiều câu hỏi, nhưng tự chúng không thể bày tỏ chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Vì vậy, Đức Chúa Trời đã chọn cứu con người qua sứ điệp Phúc Âm được rao giảng, điều mà thế gian gọi là ngu dại. Sứ điệp này đơn giản: Đấng Christ đã chết, đã được chôn, đã sống lại, và hiện nay ban sự sống cho những ai tin. Đức Chúa Trời chọn Phúc Âm đơn giản này để sự cứu rỗi có thể đến với mọi người, không chỉ dành cho người học thức hay quyền thế, và để không ai có thể khoe mình về sự khôn ngoan của con người. Sự cứu rỗi đến qua đức tin nơi điều Đức Chúa Trời đã bày tỏ, không phải qua trí thông minh của con người.

1 Cô-rinh-tô 1:22-25
22 Vì người Do Thái đòi dấu lạ, còn người Hy Lạp tìm kiếm sự khôn ngoan;
23 nhưng chúng tôi rao giảng Đấng Christ chịu đóng đinh, là cớ vấp phạm cho người Do Thái và là sự ngu dại cho người Hy Lạp,
24 nhưng đối với những người được gọi, cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp, Đấng Christ là quyền năng của Đức Chúa Trời và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.
25 Vì sự ngu dại của Đức Chúa Trời còn khôn ngoan hơn loài người, và sự yếu đuối của Đức Chúa Trời còn mạnh mẽ hơn loài người.

Phao-lô giải thích vì sao nhiều người chối bỏ Phúc Âm. Nhiều người Do Thái muốn các dấu lạ và mong Đấng Mê-si đến trong quyền năng và chiến thắng thấy được bên ngoài. Nhiều người Hy Lạp xem trọng triết học và sự khôn ngoan của con người. Nhưng Phao-lô rao giảng Đấng Christ chịu đóng đinh. Đối với nhiều người Do Thái, một Đấng Mê-si bị đóng đinh là cớ vấp phạm; đối với nhiều người Hy Lạp, điều đó nghe như sự ngu dại. Tuy nhiên, đối với những ai tin, Đấng Christ vừa là quyền năng của Đức Chúa Trời vừa là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Điều trông có vẻ yếu đuối đối với thế gian thật ra mạnh hơn sức mạnh của con người, và điều trông có vẻ ngu dại đối với thế gian thật ra khôn ngoan hơn sự khôn ngoan của con người. Qua thập tự giá, Đức Chúa Trời đã hoàn thành sự cứu rỗi theo cách mà không trí óc con người nào có thể hoạch định được.

1 Cô-rinh-tô 1:26-29
26 Thưa anh em, hãy xem sự kêu gọi của anh em: không có nhiều người khôn ngoan theo xác thịt, không có nhiều người quyền thế, không có nhiều người quý tộc được gọi.
27 Nhưng Đức Chúa Trời đã chọn những điều ngu dại của thế gian để làm hổ thẹn người khôn ngoan; Đức Chúa Trời đã chọn những điều yếu đuối của thế gian để làm hổ thẹn những điều mạnh mẽ;
28 Đức Chúa Trời đã chọn những điều thấp hèn của thế gian, những điều bị khinh dể, và những điều không có, để làm cho những điều có trở nên hư không,
29 hầu cho không một xác thịt nào được khoe mình trước mặt Ngài.

Phao-lô nhắc người Cô-rinh-tô rằng không có nhiều người trong họ được xem là khôn ngoan, quyền thế hay quý tộc theo tiêu chuẩn thế gian. Đức Chúa Trời thường chọn những điều yếu đuối, thấp hèn và bị khinh dể của thế gian để làm hổ thẹn kẻ kiêu ngạo và quyền thế. Điều này không có nghĩa Đức Chúa Trời từ chối tất cả những người có học thức hay có ảnh hưởng, nhưng Ngài không xây dựng vương quốc của Ngài trên địa vị, sự kiêu ngạo hay thành tựu của con người. Đức Chúa Trời hành động qua những người nương cậy nơi Ngài, để không một xác thịt nào có thể khoe mình trước mặt Ngài. Mục đích là để cho thấy sự cứu rỗi và sức mạnh thuộc linh đến từ Đức Chúa Trời, không đến từ sự vĩ đại của con người.

1 Cô-rinh-tô 1:30
30 Nhưng nhờ Ngài, anh em ở trong Christ Giê-su, Đấng đã trở nên sự khôn ngoan từ Đức Chúa Trời cho chúng ta—tức là sự công chính, sự thánh hóa và sự cứu chuộc—

Phao-lô cho thấy mọi điều tín hữu cần đều được tìm thấy trong Đấng Christ. Họ ở trong Đấng Christ bởi công việc của Đức Chúa Trời, không phải bởi nỗ lực riêng của họ. Đấng Christ là sự khôn ngoan thật từ Đức Chúa Trời, vì qua Ngài chúng ta hiểu chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Ngài cũng là sự công chính của chúng ta, làm cho chúng ta được đúng đắn trước mặt Đức Chúa Trời; là sự thánh hóa của chúng ta, biệt riêng chúng ta ra và biến đổi chúng ta nên thánh khiết; và là sự cứu chuộc của chúng ta, giải cứu chúng ta khỏi sự nô lệ và án phạt của tội lỗi. Điều này có nghĩa là tín hữu không nên nhìn vào sự khôn ngoan của con người, các lãnh đạo, hay sự tự tin nơi bản thân, nhưng phải nhìn vào Đấng Christ, là nguồn trọn vẹn của sự cứu rỗi và sự sống thuộc linh của họ.

1 Cô-rinh-tô 1:31
31 để như có chép rằng: “Ai khoe mình, hãy khoe mình trong Chúa.”

Phao-lô kết luận rằng mọi sự khoe mình phải ở trong Chúa. Ông trích Giê-rê-mi 9:23-24 để cho thấy con người không nên khoe mình về sự khôn ngoan, sức mạnh, địa vị hay thành tựu của mình. Người Cô-rinh-tô bị cám dỗ khoe mình về sự hiểu biết, các ân tứ và các lãnh đạo, nhưng Phao-lô hướng họ trở lại với Đức Chúa Trời. Mọi điều họ có—sự khôn ngoan, sự công chính, sự thánh hóa và sự cứu chuộc—đều đến từ Đấng Christ. Vì vậy, các tín hữu phải dâng vinh hiển cho Chúa mà thôi, vì sự cứu rỗi, sự tăng trưởng và sự sống thuộc linh đều là kết quả của ân điển Đức Chúa Trời.

bottom of page