top of page

1 Cô-rinh-tô 11

1 Cô-rinh-tô 11 đề cập đến trật tự, sự tôn trọng và lòng tôn kính trong buổi nhóm của Hội Thánh. Trước hết, Phao-lô nói về quyền làm đầu, sự phân biệt giới tính và cách cư xử đúng đắn trong sự thờ phượng, đặc biệt liên quan đến việc trùm đầu trong bối cảnh văn hóa lúc bấy giờ. Ông dạy rằng sự thờ phượng phải phản ánh trật tự của Đức Chúa Trời, sự khiêm nhường và lòng tôn trọng, chứ không phải sự kiêu ngạo hay lộn xộn. Sau đó, ông sửa dạy người Cô-rinh-tô vì cách họ thực hành Tiệc Thánh của Chúa không đúng, bởi các buổi nhóm của họ đã trở nên ích kỷ và chia rẽ thay vì tôn kính và hiệp nhất. Phao-lô nhắc họ rằng bánh và chén chỉ về thân thể và huyết của Đấng Christ, và người tin phải tự xét mình, cũng như đối xử với Tiệc Thánh của Chúa cách nghiêm túc. Toàn chương này dạy rằng sự thờ phượng phải làm vinh hiển Đức Chúa Trời qua sự khiêm nhường, hiệp nhất, tôn kính và tình yêu thương dành cho nhau.

1 Cô-rinh-tô 11:1-2
1 Hãy noi gương tôi, như tôi cũng noi gương Đấng Christ.
2 Thưa anh em, tôi khen anh em vì anh em nhớ đến tôi trong mọi sự và giữ những truyền thống đúng như tôi đã truyền lại cho anh em.

Phao-lô bắt đầu bằng cách bảo người Cô-rinh-tô hãy noi gương ông như ông noi gương Đấng Christ. Ông không bảo họ theo ông như một con người tách rời khỏi Đấng Christ, nhưng chỉ theo ông trong chừng mực đời sống và sự dạy dỗ của ông phản chiếu Giê-su. Sau đó, Phao-lô khen họ vì họ nhớ đến ông và giữ những truyền thống mà ông đã truyền lại cho họ. Những truyền thống này không phải là phong tục rỗng tuếch của con người, nhưng là những sự dạy dỗ của các sứ đồ về đức tin, sự thờ phượng và trật tự trong Hội Thánh. Điểm của Phao-lô là Hội Thánh không nên đi theo sở thích cá nhân hay sự lộn xộn, nhưng phải giữ lấy sự dạy dỗ được ban qua các sứ đồ của Đấng Christ.

1 Cô-rinh-tô 11:3
3 Nhưng tôi muốn anh em biết rằng Đấng Christ là đầu của mỗi người nam, người nam là đầu của người nữ, và Đức Chúa Trời là đầu của Đấng Christ.

Phao-lô giới thiệu nguyên tắc về quyền làm đầu và trật tự thần thượng. Ông nói Đấng Christ là đầu của mỗi người nam, người nam là đầu của người nữ, và Đức Chúa Trời là đầu của Đấng Christ. Điều này không có nghĩa là người này có giá trị hơn người kia, vì tất cả đều quý giá trước mặt Đức Chúa Trời. Đúng hơn, Phao-lô đang nói về trật tự, mối quan hệ, trách nhiệm và sự tôn trọng. Đấng Christ ở dưới quyền làm đầu của Đức Chúa Trời, nhưng điều đó không làm Ngài bị hạ thấp; Ngài sẵn lòng tôn kính Cha của Ngài. Cũng vậy, trật tự của Đức Chúa Trời trong gia đình và Hội Thánh nhằm đem lại sự hòa hợp, chứ không phải sự kiêu ngạo hay lạm dụng. Quyền làm đầu thật phải phản chiếu sự khiêm nhường, tình yêu thương và sự thuận phục Đức Chúa Trời của Đấng Christ.

1 Cô-rinh-tô 11:4-6
4 Mỗi người nam cầu nguyện hoặc nói tiên tri mà trùm đầu thì làm nhục đầu mình.
5 Nhưng mỗi người nữ cầu nguyện hoặc nói tiên tri mà không trùm đầu thì làm nhục đầu mình, vì điều đó cũng giống như đầu nàng đã bị cạo.
6 Vì nếu người nữ không trùm đầu, thì cũng hãy cắt tóc đi. Nhưng nếu việc người nữ bị cắt tóc hoặc cạo đầu là điều xấu hổ, thì hãy trùm đầu lại.

Phao-lô nói về cách người nam và người nữ nên thể hiện mình khi cầu nguyện hoặc nói tiên tri trong sự thờ phượng. Trong bối cảnh đó, một người nam trùm đầu khi cầu nguyện hoặc nói tiên tri sẽ làm nhục đầu mình, tức là Đấng Christ. Một người nữ cầu nguyện hoặc nói tiên tri mà không trùm đầu sẽ làm nhục đầu mình, vì trong văn hóa lúc ấy, đầu không trùm hoặc đầu bị cạo có thể truyền đạt sự xấu hổ, phản nghịch hoặc từ chối trật tự đúng đắn. Mối quan tâm của Phao-lô không chỉ là một mảnh vải trên đầu, nhưng là điều nó đại diện trong bối cảnh Hội Thánh ấy: sự tôn trọng, đoan trang, lòng tôn kính và sự nhìn nhận trật tự của Đức Chúa Trời. Sự thờ phượng không nên đem lại sự nhục nhã, lộn xộn hay kiêu ngạo, nhưng phải phản chiếu sự khiêm nhường trước mặt Đức Chúa Trời.

1 Cô-rinh-tô 11:7-10
7 Vì người nam thật không nên trùm đầu, bởi người nam là hình ảnh và vinh quang của Đức Chúa Trời; nhưng người nữ là vinh quang của người nam.
8 Vì người nam không ra từ người nữ, nhưng người nữ ra từ người nam.
9 Người nam cũng không được dựng nên vì người nữ, nhưng người nữ vì người nam.
10 Vì lý do đó, người nữ phải có dấu hiệu thẩm quyền trên đầu mình, vì cớ các thiên sứ.

Phao-lô đưa ra lý do từ trật tự của sự sáng tạo. Người nam được dựng nên trước, và người nữ được dựng nên từ người nam và vì người nam, như một người giúp đỡ thích hợp cho ông. Vì vậy, Phao-lô nói người nam là hình ảnh và vinh quang của Đức Chúa Trời, còn người nữ là vinh quang của người nam. Điều này không có nghĩa là người nữ thấp kém hơn, nhưng cho thấy người nữ có một mối quan hệ đặc biệt với người nam trong trật tự sáng tạo của Đức Chúa Trời. Trong bối cảnh đó, việc trùm đầu là một dấu hiệu của thẩm quyền, sự đoan trang và lòng tôn trọng trong sự thờ phượng. Phao-lô cũng nói điều này là “vì cớ các thiên sứ,” nhắc người tin rằng sự thờ phượng là thánh và được các hữu thể trên trời chứng kiến. Vì vậy, sự thờ phượng phải được thực hiện với lòng tôn kính, trật tự và sự tôn trọng trước mặt Đức Chúa Trời cùng các thiên sứ của Ngài.

1 Cô-rinh-tô 11:11-12
11 Tuy nhiên, trong Chúa, người nam không độc lập khỏi người nữ, và người nữ cũng không độc lập khỏi người nam.
12 Vì như người nữ ra từ người nam, thì người nam cũng được sinh ra qua người nữ; nhưng mọi sự đều ra từ Đức Chúa Trời.

Phao-lô cân bằng sự dạy dỗ của mình bằng cách cho thấy người nam và người nữ không độc lập khỏi nhau trong Chúa. Người nữ ra từ người nam trong sự sáng tạo, nhưng mọi người nam sau A-đam đều được sinh ra qua người nữ. Điều này cho thấy sự phụ thuộc lẫn nhau. Phao-lô không cho phép quyền làm đầu trở thành sự kiêu ngạo hay tự cho mình cao hơn. Người nam và người nữ cần nhau, và cả hai đều phụ thuộc vào Đức Chúa Trời. Điểm cuối cùng là “mọi sự đều ra từ Đức Chúa Trời.” Vì vậy, vai trò của nam và nữ phải được hiểu dưới thẩm quyền của Đức Chúa Trời, với sự khiêm nhường, tôn trọng và biết ơn.

1 Cô-rinh-tô 11:13-15
13 Anh em hãy tự xét đoán: Người nữ cầu nguyện với Đức Chúa Trời mà không trùm đầu thì có thích hợp không?
14 Chính bản tính tự nhiên không dạy anh em rằng nếu người nam để tóc dài thì đó là điều nhục cho người ấy sao?
15 Nhưng nếu người nữ để tóc dài thì đó là vinh quang cho nàng; vì tóc được ban cho nàng như một sự che phủ.

Phao-lô yêu cầu người Cô-rinh-tô tự xét đoán điều gì là thích hợp trong sự thờ phượng. Ông viện đến bản tính tự nhiên và sự hiểu biết phổ biến về sự phân biệt giới tính, nói rằng tóc dài là vinh quang cho người nữ, trong khi tóc dài nơi người nam bị xem là điều nhục trong bối cảnh đó. Phao-lô đang chỉ đến tầm quan trọng của việc giữ sự phân biệt đúng đắn giữa nam và nữ, cũng như sự đoan trang và danh dự trong sự thờ phượng. Tóc dài của người nữ được ban cho nàng như một sự che phủ và vinh quang, cho thấy thiết kế của Đức Chúa Trời bao gồm vẻ đẹp, sự phân biệt và trật tự. Điểm chính là người tin không nên dùng sự thờ phượng để làm mờ đi những sự phân biệt Đức Chúa Trời đã ban, hoặc hành động theo cách đem lại sự xấu hổ hay lộn xộn.

1 Cô-rinh-tô 11:16
16 Nhưng nếu ai muốn tranh cãi, chúng tôi không có thói quen như vậy, các Hội Thánh của Đức Chúa Trời cũng không.

Phao-lô kết thúc phần này bằng cách cảnh báo chống lại tinh thần tranh cãi. Nếu ai muốn cãi cọ cách bướng bỉnh chống lại trật tự này, Phao-lô nói rằng ông và các Hội Thánh của Đức Chúa Trời không có thói quen lộn xộn hay phản nghịch như vậy. Mối quan tâm của ông không phải là khuyến khích tranh luận vô tận, nhưng là duy trì sự hiệp nhất, lòng tôn kính và cách cư xử đúng đắn giữa các Hội Thánh. Sự thờ phượng không nên được đánh dấu bởi sự kiêu ngạo, tranh cãi hay ý riêng, nhưng bởi sự khiêm nhường và tôn trọng trật tự mà Đức Chúa Trời đã thiết lập.

1 Cô-rinh-tô 11:17-19
17 Khi truyền dạy những điều này, tôi không khen anh em, vì anh em nhóm lại không phải để được tốt hơn, nhưng để trở nên tệ hơn.
18 Trước hết, khi anh em nhóm lại như một Hội Thánh, tôi nghe rằng có sự chia rẽ giữa anh em, và phần nào tôi tin điều đó.
19 Vì giữa anh em cũng phải có những phe phái, để những người được công nhận có thể được bày tỏ giữa anh em.

Bây giờ Phao-lô chuyển sang những vấn đề trong các buổi nhóm của Hội Thánh, và lần này ông không khen họ. Các buổi nhóm của họ lẽ ra phải gây dựng họ, nhưng thay vào đó, họ nhóm lại “không phải để được tốt hơn, nhưng để trở nên tệ hơn.” Có sự chia rẽ giữa họ, và Phao-lô phần nào tin các báo cáo đó. Những sự chia rẽ này bày tỏ những vấn đề sâu hơn trong Hội Thánh, nhưng cũng cho thấy ai là người thật sự được công nhận, trung tín và khiêm nhường trước mặt Đức Chúa Trời. Đôi khi xung đột bày lộ tình trạng thật của lòng người. Mối quan tâm của Phao-lô là buổi nhóm của Hội Thánh phải đem lại sự hiệp nhất và sự tăng trưởng thuộc linh, chứ không phải sự kiêu ngạo, chia rẽ và tổn hại.

1 Cô-rinh-tô 11:20-22
20 Vậy khi anh em nhóm lại một nơi, đó không còn là ăn Tiệc Thánh của Chúa nữa.
21 Vì khi ăn, mỗi người lấy bữa ăn riêng của mình trước người khác; người thì đói, kẻ thì say.
22 Sao vậy? Anh em không có nhà để ăn uống sao? Hay anh em khinh dể Hội Thánh của Đức Chúa Trời và làm xấu hổ những người không có gì? Tôi phải nói gì với anh em? Tôi có nên khen anh em về điều này không? Tôi không khen đâu.

Phao-lô quở trách người Cô-rinh-tô vì cách họ thực hành Tiệc Thánh của Chúa đã trở nên ích kỷ và lộn xộn. Thay vì ăn cùng nhau trong sự tôn kính và hiệp nhất, một số người lấy phần ăn riêng của mình trước người khác, khiến người này đói trong khi người kia lại say. Điều này cho thấy sự thiếu tình yêu thương và tôn trọng nghiêm trọng, đặc biệt đối với những người nghèo không có gì hoặc có rất ít. Phao-lô nói rằng họ đang khinh dể Hội Thánh của Đức Chúa Trời và làm xấu hổ những người không có gì. Tiệc Thánh của Chúa đáng lẽ phải công bố sự hy sinh của Đấng Christ và hiệp nhất người tin, nhưng hành vi ích kỷ của họ lại trái ngược với ý nghĩa của nó. Phao-lô nói rõ rằng ông không thể khen họ về điều này.

1 Cô-rinh-tô 11:23-26
23 Vì tôi đã nhận từ Chúa điều tôi cũng truyền lại cho anh em: rằng Chúa Giê-su, trong đêm Ngài bị phản nộp, lấy bánh;
24 sau khi tạ ơn, Ngài bẻ ra và nói: “Hãy lấy ăn; đây là thân thể Ta, bị bẻ ra vì các ngươi; hãy làm điều này để nhớ đến Ta.”
25 Cũng vậy, sau bữa ăn, Ngài lấy chén và nói: “Chén này là giao ước mới trong huyết Ta. Mỗi khi các ngươi uống, hãy làm điều này để nhớ đến Ta.”
26 Vì mỗi khi anh em ăn bánh này và uống chén này, anh em công bố sự chết của Chúa cho đến khi Ngài đến.

Phao-lô nhắc họ về ý nghĩa thật của Tiệc Thánh của Chúa, điều ông đã nhận từ Chúa và truyền lại cho họ. Trong đêm Giê-su bị phản nộp, Ngài lấy bánh, tạ ơn, bẻ ra và phán: “Đây là thân thể Ta, bị bẻ ra vì các ngươi; hãy làm điều này để nhớ đến Ta.” Ngài cũng lấy chén và phán: “Chén này là giao ước mới trong huyết Ta.” Bánh chỉ về thân thể của Đấng Christ được ban cho chúng ta, và chén chỉ về huyết của Giao Ước Mới, được ban để tha tội và thiết lập một mối quan hệ mới với Đức Chúa Trời. Vì vậy, Tiệc Thánh của Chúa không phải là một bữa ăn bình thường hay nơi để thể hiện sự ích kỷ. Đó là sự tưởng nhớ thánh về sự hy sinh của Đấng Christ. Mỗi khi người tin ăn bánh và uống chén, họ công bố sự chết của Chúa cho đến khi Ngài đến. Điều này có nghĩa là Tiệc Thánh của Chúa nhìn lại thập tự giá và hướng tới sự trở lại của Đấng Christ.

1 Cô-rinh-tô 11:27-29
27 Vì vậy, ai ăn bánh này hoặc uống chén của Chúa cách không xứng đáng, thì sẽ mắc tội với thân thể và huyết của Chúa.
28 Nhưng mỗi người phải tự xét mình, rồi hãy ăn bánh và uống chén.
29 Vì ai ăn và uống cách không xứng đáng, mà không phân biệt thân thể Chúa, thì ăn và uống sự phán xét cho chính mình.

Phao-lô cảnh báo rằng ai ăn bánh hoặc uống chén của Chúa cách không xứng đáng thì mắc tội với thân thể và huyết của Chúa. Điều này không có nghĩa là một người phải hoàn hảo trước khi dự Tiệc Thánh của Chúa, nhưng họ không được đối xử với Tiệc Thánh cách bất cẩn, ích kỷ hoặc thiếu tôn kính. Phao-lô bảo mỗi người phải tự xét mình, nghĩa là tra xét lòng mình, xưng tội và đến với sự khiêm nhường, đức tin và tình yêu thương. Người Cô-rinh-tô đã không phân biệt thân thể Chúa, cả trong ý nghĩa thánh về thân thể Đấng Christ được ban cho họ, lẫn trong Hội Thánh là thân thể của Đấng Christ, nơi người tin phải chăm sóc lẫn nhau. Dự phần mà không có lòng tôn kính và tình yêu thương sẽ đem lại sự phán xét thay vì phước lành.

1 Cô-rinh-tô 11:30-32
30 Vì lý do đó, nhiều người trong anh em yếu đuối, bệnh tật, và nhiều người đã ngủ.
31 Vì nếu chúng ta tự xét đoán mình, chúng ta sẽ không bị xét đoán.
32 Nhưng khi bị Chúa xét đoán, chúng ta được Ngài sửa phạt, để chúng ta không bị kết án chung với thế gian.

Phao-lô giải thích rằng vì cách cư xử thiếu tôn kính và ích kỷ của họ, nhiều người trong họ trở nên yếu đuối, bệnh tật, và một số đã chết. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời xem việc họ lạm dụng Tiệc Thánh của Chúa là điều nghiêm trọng. Phao-lô nói rằng nếu người tin tự xét đoán mình, họ sẽ không bị xét đoán. Điều này có nghĩa là họ phải thành thật tra xét lòng mình, ăn năn và sửa lại hành vi sai trái. Khi Chúa xét đoán hoặc sửa phạt dân Ngài, không phải để hủy diệt họ, nhưng để sửa dạy họ, để họ không bị kết án chung với thế gian. Sự sửa phạt của Đức Chúa Trời là nghiêm trọng, nhưng cũng đầy lòng thương xót, vì Ngài muốn dân Ngài ăn năn và được cứu.

1 Cô-rinh-tô 11:33-34
33 Vì vậy, thưa anh em của tôi, khi anh em nhóm lại để ăn, hãy chờ đợi nhau.
34 Nếu ai đói, hãy ăn ở nhà, để khi anh em nhóm lại, anh em không chuốc lấy sự phán xét. Còn những việc khác, tôi sẽ sắp đặt khi tôi đến.

Phao-lô đưa ra lời chỉ dẫn thực tế để sửa lại vấn đề. Khi các tín hữu nhóm lại để ăn, họ phải chờ đợi nhau và bày tỏ sự quan tâm, kiên nhẫn và hiệp nhất. Nếu ai đói, người ấy nên ăn ở nhà, để buổi nhóm của Hội Thánh không trở thành ích kỷ hoặc lộn xộn. Tiệc Thánh của Chúa không nên bị đối xử như một bữa ăn thông thường để thỏa mãn cơn đói, nhưng là sự tưởng nhớ thánh về Đấng Christ. Lời dạy của Phao-lô cho thấy sự thờ phượng phải được đánh dấu bởi lòng tôn kính Đức Chúa Trời và tình yêu thương đối với anh em. Khi người tin nhóm lại, họ phải gây dựng nhau, chứ không làm xấu hổ, loại trừ hoặc làm tổn hại nhau.

bottom of page