
1 Cô-rinh-tô 12
1 Cô-rinh-tô 12 giải thích về các ân tứ thuộc linh và cách chúng phải vận hành trong thân thể Đấng Christ. Phao-lô dạy rằng các ân tứ thuộc linh đến từ Đức Chúa Trời và được ban vì lợi ích của toàn Hội Thánh, chứ không phải để kiêu ngạo, cạnh tranh hay nâng cao địa vị cá nhân. Dù người tin nhận được những ân tứ, chức vụ và vai trò khác nhau, tất cả đều là một phần của một thân thể và phải cùng nhau làm việc trong sự hiệp nhất. Phao-lô dùng thân thể con người để cho thấy mỗi chi thể đều quan trọng, ngay cả những chi thể có vẻ yếu hơn hoặc ít được nhìn thấy hơn. Chương này dạy rằng sự đa dạng trong Hội Thánh là thiết kế của Đức Chúa Trời, và sự hiệp nhất được giữ gìn khi mỗi chi thể quý trọng, phục vụ và chăm sóc những chi thể khác. Phao-lô kết thúc bằng cách khuyến khích người tin hãy ao ước những ân tứ tốt nhất, nhưng sau đó ông chỉ đến “con đường tốt lành hơn,” tức là tình yêu thương trong 1 Cô-rinh-tô 13.
1 Cô-rinh-tô 12:1-2
1 Thưa anh em, về các ân tứ thuộc linh, tôi không muốn anh em thiếu hiểu biết.
2 Anh em biết rằng khi còn là người ngoại, anh em đã bị dẫn dắt đến các thần tượng câm, theo bất cứ cách nào người ta dẫn anh em đi.
Phao-lô bắt đầu bằng cách nói về các ân tứ thuộc linh, vì ông không muốn người Cô-rinh-tô thiếu hiểu biết hoặc bị lẫn lộn về chúng. Nhiều người trong họ xuất thân từ dân ngoại, từng bị dẫn dắt đến các “thần tượng câm,” nghĩa là những thần tượng vô tri không thể nói, hướng dẫn hay cứu giúp. Trong đời sống cũ, họ bị ảnh hưởng bởi sự thờ phượng giả dối và sự lừa dối thuộc linh. Giờ đây, vì họ thuộc về Đấng Christ, họ cần hiểu đúng bản chất và mục đích thật của các ân tứ thuộc linh. Các ân tứ thuộc linh không nhằm tạo sự phấn khích, kiêu ngạo hay lộn xộn, nhưng để phục vụ Đức Chúa Trời và gây dựng Hội Thánh.
1 Cô-rinh-tô 12:3
3 Vì vậy, tôi cho anh em biết rằng không ai nói bởi Thần Linh của Đức Chúa Trời mà gọi Giê-su là đáng nguyền rủa; và cũng không ai có thể nói Giê-su là Chúa, nếu không bởi Thánh Linh.
Phao-lô đưa ra một phép thử căn bản về ảnh hưởng thuộc linh thật. Không ai thật sự nói bởi Thần Linh của Đức Chúa Trời lại nguyền rủa Giê-su hoặc chối bỏ Ngài. Và không ai có thể thật lòng xưng nhận “Giê-su là Chúa” nếu không bởi Thánh Linh. Đối với các tín hữu dân ngoại tại Cô-rinh-tô, lời xưng nhận này đặc biệt có ý nghĩa, vì nhiều người trong họ đã ra khỏi sự thờ thần tượng. Quay khỏi thần tượng và xưng nhận Giê-su là Chúa không chỉ là lặp lại lời nói; đó là bằng chứng về công việc biến đổi của Thánh Linh trong lòng. Tuy nhiên, Phao-lô đang nói về một lời xưng nhận thật bởi đức tin, chứ không chỉ là một câu nói học thuộc do thói quen hay truyền thống gia đình. Một người có thể nói lời ấy bên ngoài, nhưng chỉ Thánh Linh mới có thể sinh ra sự xác tín thật rằng Giê-su là Chúa và dẫn tấm lòng đến sự đầu phục Ngài.
1 Cô-rinh-tô 12:4-7
4 Có nhiều ân tứ khác nhau, nhưng cùng một Thánh Linh.
5 Có nhiều chức vụ khác nhau, nhưng cùng một Chúa.
6 Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng cùng một Đức Chúa Trời là Đấng làm mọi sự trong mọi người.
7 Nhưng sự bày tỏ của Thánh Linh được ban cho mỗi người vì lợi ích chung.
Phao-lô giải thích rằng trong Hội Thánh có nhiều ân tứ khác nhau, nhiều chức vụ khác nhau và nhiều hoạt động khác nhau, nhưng tất cả đều đến từ cùng một nguồn thần thượng và cùng làm việc cho một mục đích. Cùng một Thánh Linh ban các ân tứ, cùng một Chúa hướng dẫn các chức vụ, và cùng một Đức Chúa Trời làm mọi sự trong mọi người. Điều này cho thấy sự hiệp nhất trong sự đa dạng. Người tin không phải ai cũng có cùng một ân tứ hay vai trò, nhưng mọi ân tứ thật đều đến từ Đức Chúa Trời và phải phục vụ mục đích của Ngài. Phao-lô nói sự bày tỏ của Thánh Linh được ban cho mỗi người “vì lợi ích chung,” nghĩa là các ân tứ thuộc linh không phải để tự tôn vinh, nâng cao tầm quan trọng cá nhân hay cạnh tranh. Chúng được ban để chúc phước, làm mạnh mẽ và gây dựng toàn thân thể Đấng Christ.
1 Cô-rinh-tô 12:8-11
8 Người này được Thánh Linh ban cho lời khôn ngoan, người khác được cùng một Thánh Linh ban cho lời tri thức,
9 người khác được cùng một Thánh Linh ban cho đức tin, người khác được cùng một Thánh Linh ban cho các ân tứ chữa lành,
10 người khác được làm các phép lạ, người khác được nói tiên tri, người khác được phân biệt các thần linh, người khác được nói các thứ tiếng khác nhau, người khác được thông giải các thứ tiếng ấy.
11 Nhưng cùng một Thánh Linh ấy làm mọi điều này, phân phát riêng cho mỗi người theo ý Ngài.
Phao-lô liệt kê nhiều ân tứ thuộc linh khác nhau để cho thấy Thánh Linh trang bị người tin theo nhiều cách. Người thì nhận lời khôn ngoan, người khác nhận lời tri thức, đức tin, các ân tứ chữa lành, phép lạ, lời tiên tri, sự phân biệt các thần linh, các thứ tiếng khác nhau, hoặc sự thông giải các thứ tiếng ấy. Mỗi ân tứ có một mục đích đặc biệt và giúp đáp ứng nhu cầu của Hội Thánh. Không ân tứ nào được ban để kiêu ngạo, phô trương hay nâng cao bản thân; tất cả đều được ban để gây dựng thân thể Đấng Christ. Phao-lô cũng nhấn mạnh rằng cùng một Thánh Linh làm việc qua tất cả các ân tứ này, phân phát cho mỗi người theo ý Ngài. Điều này cho thấy sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời trong việc sắp đặt Hội Thánh, vì Ngài ban đúng ân tứ cho đúng người để ích lợi cho tất cả.
1 Cô-rinh-tô 12:12-13
12 Vì như thân thể là một mà có nhiều chi thể, và tất cả các chi thể của một thân thể ấy, dù nhiều, vẫn là một thân thể, thì Đấng Christ cũng vậy.
13 Vì bởi một Thánh Linh, tất cả chúng ta đều đã được báp-têm vào một thân thể — dù là người Do Thái hay người Hy Lạp, dù là nô lệ hay tự do — và tất cả đều đã được uống chung một Thánh Linh.
Phao-lô dùng thân thể con người làm hình ảnh về Hội Thánh. Một thân thể có nhiều phần khác nhau, nhưng tất cả các phần hợp lại thành một thân thể. Cũng vậy, Hội Thánh có nhiều chi thể, nhiều xuất thân, nhiều ân tứ và nhiều vai trò khác nhau, nhưng tất cả đều được liên kết với nhau trong Đấng Christ. Bởi một Thánh Linh, tất cả người tin đều được báp-têm vào một thân thể, dù là người Do Thái hay người Hy Lạp, nô lệ hay tự do. Điều này có nghĩa là sự khác biệt về chủng tộc, văn hóa và địa vị xã hội không làm mất đi giá trị hay vị trí của bất cứ ai trong thân thể Đấng Christ. Tất cả người tin đều dự phần trong một Thánh Linh và thuộc về một thân thể thuộc linh. Điểm của Phao-lô là các ân tứ thuộc linh không nên chia rẽ Hội Thánh, vì cùng một Thánh Linh đem tất cả người tin vào sự hiệp nhất dưới Đấng Christ.
1 Cô-rinh-tô 12:14-17
14 Vì thân thể không phải chỉ có một chi thể, nhưng có nhiều chi thể.
15 Nếu chân nói: “Vì tôi không phải là tay, nên tôi không thuộc về thân thể,” thì vì vậy mà nó không thuộc về thân thể sao?
16 Nếu tai nói: “Vì tôi không phải là mắt, nên tôi không thuộc về thân thể,” thì vì vậy mà nó không thuộc về thân thể sao?
17 Nếu cả thân thể đều là mắt, thì sự nghe ở đâu? Nếu cả thân thể đều là tai, thì sự ngửi ở đâu?
Phao-lô tiếp tục hình ảnh về thân thể để cho thấy mỗi chi thể đều quan trọng. Chân không nên nghĩ rằng nó không thuộc về thân thể vì nó không phải là tay, và tai không nên nghĩ rằng nó không có chỗ đứng vì nó không phải là mắt. Mỗi phần có một chức năng khác nhau, nhưng mỗi phần đều cần thiết. Nếu cả thân thể chỉ là mắt, thì không thể nghe; nếu cả thân thể chỉ là sự nghe, thì không thể ngửi. Cũng vậy, người tin không nên so sánh mình với người khác hoặc cảm thấy mình vô ích vì mình không có cùng ân tứ hay vai trò như người khác. Sự đa dạng là cần thiết để Hội Thánh hoạt động đúng đắn. Đức Chúa Trời không muốn mọi chi thể đều giống nhau; Ngài muốn những chi thể khác nhau cùng làm việc trong sự hiệp nhất.
1 Cô-rinh-tô 12:18-20
18 Nhưng bây giờ Đức Chúa Trời đã đặt các chi thể, mỗi chi thể trong thân thể, theo ý Ngài muốn.
19 Nếu tất cả chỉ là một chi thể, thì thân thể ở đâu?
20 Nhưng bây giờ thật có nhiều chi thể, nhưng chỉ có một thân thể.
Phao-lô dạy rằng chính Đức Chúa Trời đặt mỗi chi thể trong thân thể theo ý Ngài muốn. Điều này có nghĩa là mỗi người tin đều có một vị trí, mục đích và chức năng theo sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Không ai nên xem thường vai trò của mình, và cũng không ai nên ganh tị với vai trò của người khác. Nếu mọi chi thể đều có cùng một chức năng, thân thể sẽ không trọn vẹn. Hội Thánh cần nhiều ân tứ và trách nhiệm khác nhau để được khỏe mạnh và hữu ích. Có nhiều chi thể, nhưng chỉ có một thân thể. Điều này cho thấy sự hiệp nhất không có nghĩa là mọi người đều giống hệt nhau; sự hiệp nhất thật là những chi thể khác nhau cùng làm việc theo thiết kế của Đức Chúa Trời.
1 Cô-rinh-tô 12:21-26
21 Mắt không thể nói với tay rằng: “Tôi không cần anh”; đầu cũng không thể nói với chân rằng: “Tôi không cần các anh.”
22 Trái lại, những chi thể trong thân thể có vẻ yếu hơn lại là cần thiết.
23 Những chi thể mà chúng ta nghĩ là kém tôn trọng hơn, chúng ta lại dành cho chúng sự tôn trọng nhiều hơn; và những phần không trang nhã của chúng ta lại được che phủ cách trang nhã hơn,
24 còn những phần trang nhã thì không cần như vậy. Nhưng Đức Chúa Trời đã sắp đặt thân thể, ban sự tôn trọng nhiều hơn cho phần thiếu điều đó,
25 để không có sự chia rẽ trong thân thể, nhưng các chi thể phải cùng chăm sóc nhau.
26 Nếu một chi thể chịu đau đớn, tất cả các chi thể cùng chịu đau đớn với nó; nếu một chi thể được tôn trọng, tất cả các chi thể cùng vui mừng với nó.
Phao-lô cảnh báo chống lại sự kiêu ngạo và thái độ xem thường người khác trong Hội Thánh. Mắt không thể nói với tay rằng: “Tôi không cần anh,” và đầu cũng không thể nói với chân rằng: “Tôi không cần các anh.” Ngay cả những phần có vẻ yếu hơn cũng là cần thiết. Cũng vậy, những người tin có vẻ ít nổi bật hơn, ít ân tứ hơn, hoặc ít được tôn trọng hơn vẫn rất quan trọng đối với thân thể Đấng Christ. Đức Chúa Trời đã sắp đặt thân thể để những phần dễ bị bỏ qua lại được quan tâm và tôn trọng nhiều hơn. Điều này ngăn chặn sự chia rẽ và dạy người tin phải chăm sóc nhau cách bình đẳng. Nếu một chi thể chịu đau đớn, cả thân thể phải cảm nhận điều đó; nếu một chi thể được tôn trọng, cả thân thể phải vui mừng. Hội Thánh không nên là nơi của cạnh tranh, kiêu ngạo hay bỏ mặc nhau, nhưng là một thân thể nơi mỗi chi thể được quý trọng, bảo vệ và yêu thương.
1 Cô-rinh-tô 12:27-31
27 Anh em là thân thể của Đấng Christ, và mỗi người là một chi thể riêng.
28 Đức Chúa Trời đã đặt trong Hội Thánh: trước hết là các sứ đồ, thứ hai là các tiên tri, thứ ba là các giáo sư; kế đến là những người làm phép lạ, rồi đến các ân tứ chữa lành, giúp đỡ, quản trị, và các thứ tiếng khác nhau.
29 Có phải tất cả đều là sứ đồ sao? Có phải tất cả đều là tiên tri sao? Có phải tất cả đều là giáo sư sao? Có phải tất cả đều làm phép lạ sao?
30 Có phải tất cả đều có ân tứ chữa lành sao? Có phải tất cả đều nói các thứ tiếng sao? Có phải tất cả đều thông giải sao?
31 Nhưng hãy tha thiết ao ước những ân tứ tốt nhất. Tuy nhiên, tôi sẽ chỉ cho anh em một con đường tốt lành hơn.
Phao-lô tóm tắt sự dạy dỗ bằng cách nhắc người Cô-rinh-tô rằng họ là thân thể của Đấng Christ, và mỗi người tin là một chi thể riêng trong thân thể ấy. Cùng nhau, Hội Thánh đại diện cho công việc, ý muốn, tình yêu thương và bản tính của Đấng Christ trên đất. Đức Chúa Trời đã đặt nhiều vai trò và ân tứ khác nhau trong Hội Thánh, như sứ đồ, tiên tri, giáo sư, phép lạ, chữa lành, giúp đỡ, quản trị và các thứ tiếng khác nhau. Những ân tứ này không thuộc về tất cả mọi người, và các câu hỏi của Phao-lô cho thấy không phải ai cũng có cùng một sự kêu gọi hay chức năng. Điều này dạy rằng không ai nên kiêu ngạo vì ân tứ của mình, và cũng không ai nên cảm thấy vô ích vì mình có một ân tứ khác. Mỗi chi thể đều có một vị trí và góp phần vào sứ mạng của Hội Thánh. Sau đó, Phao-lô khuyến khích người tin hãy ao ước những ân tứ tốt nhất, nghĩa là những ân tứ gây dựng và làm mạnh mẽ Hội Thánh nhiều nhất. Tuy nhiên, ông kết thúc bằng cách chỉ đến “một con đường tốt lành hơn,” điều ông sẽ giải thích trong chương tiếp theo: tình yêu thương. Không có tình yêu thương, ngay cả những ân tứ thuộc linh lớn nhất cũng mất đi giá trị và mục đích thật của chúng.

