top of page

1 Cô-rinh-tô 16

1 Cô-rinh-tô 16 đưa ra những lời chỉ dẫn và lời chào cuối thư của Phao-lô gửi cho Hội Thánh tại Cô-rinh-tô. Trong chương này, Phao-lô nói về những vấn đề thực tế như việc quyên góp hỗ trợ các thánh đồ tại Giê-ru-sa-lem, kế hoạch hành trình của ông, chức vụ của Ti-mô-thê và A-bô-lô, cũng như nhu cầu người tin phải tỉnh thức, mạnh mẽ, trung tín và yêu thương. Chương này kết thúc với những lời chào từ các tín hữu khác và một lời chúc phước cuối cùng, cho thấy sự hiệp nhất, thông công và tình yêu thương cần có giữa dân sự của Đức Chúa Trời.

1 Cô-rinh-tô 16:1-4
1 Về việc quyên góp cho các thánh đồ, như tôi đã truyền cho các Hội Thánh tại Ga-la-ti, anh em cũng hãy làm như vậy:
2 Vào ngày thứ nhất trong tuần, mỗi người trong anh em hãy để riêng ra một phần, dành dụm tùy theo sự thịnh vượng mình có, để khi tôi đến thì không phải quyên góp nữa.
3 Khi tôi đến, những người nào anh em chấp thuận qua thư giới thiệu, tôi sẽ sai họ đem món quà của anh em đến Giê-ru-sa-lem.
4 Nếu việc tôi đi cũng là thích hợp, họ sẽ đi với tôi.

Phao-lô bắt đầu bằng cách đưa ra chỉ dẫn về việc quyên góp cho những tín hữu nghèo khó và đang gặp khó khăn tại Giê-ru-sa-lem. Ông bảo người Cô-rinh-tô làm theo cùng một cách mà ông đã truyền cho các Hội Thánh tại Ga-la-ti. Mỗi tín hữu phải thường xuyên để riêng ra một phần vào ngày thứ nhất trong tuần, tùy theo mức Đức Chúa Trời đã ban cho họ được thịnh vượng. Đây không phải là một số tiền bị ép buộc, nhưng là sự dâng hiến tự nguyện và có suy nghĩ, dựa trên khả năng của mỗi người. Phao-lô muốn số tiền ấy được chuẩn bị trước, để khi ông đến sẽ không có sự quyên góp vội vàng hay bị áp lực. Ông cũng muốn Hội Thánh chọn những người đáng tin cậy, được chấp thuận qua thư giới thiệu, để đem món quà ấy đến Giê-ru-sa-lem cách an toàn. Nếu thích hợp, chính Phao-lô cũng sẽ đi với họ. Điều này cho thấy sự dâng hiến Cơ Đốc phải được chuẩn bị, rộng rãi, trung thực và được quản lý với trách nhiệm rõ ràng.

1 Cô-rinh-tô 16:5-9
5 Tôi sẽ đến với anh em sau khi đi qua Ma-xê-đoan, vì tôi sẽ đi qua Ma-xê-đoan.
6 Có thể tôi sẽ ở lại, thậm chí trải qua mùa đông với anh em, để anh em tiễn tôi lên đường đến nơi nào tôi sẽ đi.
7 Vì tôi không muốn chỉ ghé thăm anh em trên đường đi, nhưng hy vọng sẽ ở lại với anh em một thời gian, nếu Chúa cho phép.
8 Nhưng tôi sẽ ở lại Ê-phê-sô cho đến Lễ Ngũ Tuần,
9 vì một cánh cửa lớn và hiệu quả đã mở ra cho tôi, nhưng cũng có nhiều kẻ chống đối.

Phao-lô giải thích kế hoạch hành trình của mình và cho thấy các quyết định trong chức vụ của ông vừa thực tế vừa lệ thuộc vào ý muốn của Đức Chúa Trời. Ông dự định đến thăm Cô-rinh-tô sau khi đi qua Ma-xê-đoan, và ông hy vọng sẽ ở lại với họ lâu hơn, có thể ngay cả suốt mùa đông, thay vì chỉ ghé thăm ngắn ngủi. Ông cũng hy vọng họ sẽ giúp tiễn ông lên đường trong hành trình tiếp theo, nghĩa là họ sẽ hỗ trợ ông bằng sự thông công, lời cầu nguyện và sự giúp đỡ thực tế. Tuy nhiên, Phao-lô thêm rằng: “nếu Chúa cho phép,” cho thấy ngay cả những kế hoạch của ông cũng được đặt dưới sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Hiện tại, ông sẽ ở lại Ê-phê-sô cho đến Lễ Ngũ Tuần, vì một cánh cửa lớn và hiệu quả cho chức vụ đã mở ra tại đó. Tuy nhiên, cũng có nhiều kẻ chống đối, cho thấy cơ hội và sự chống đối thường đi chung với nhau trong công việc của Đức Chúa Trời. Phao-lô không chạy trốn khỏi khó khăn khi Đức Chúa Trời đã mở cửa cho phúc âm.

1 Cô-rinh-tô 16:10-12
10 Nếu Ti-mô-thê đến, hãy lo sao cho người ở giữa anh em mà không sợ hãi; vì người làm công việc của Chúa, cũng như tôi vậy.
11 Vậy, đừng ai xem thường người. Nhưng hãy tiễn người lên đường trong bình an, để người đến với tôi; vì tôi đang chờ người cùng với các anh em.
12 Còn về anh em chúng ta là A-bô-lô, tôi đã tha thiết khuyên người cùng đi với các anh em đến với anh em, nhưng người không muốn đi vào lúc này; tuy nhiên, người sẽ đến khi có cơ hội thuận tiện.

Phao-lô nói về hai người cùng làm việc với ông là Ti-mô-thê và A-bô-lô. Ông xin người Cô-rinh-tô tiếp nhận Ti-mô-thê cách tử tế và bảo đảm rằng Ti-mô-thê có thể ở giữa họ mà không sợ hãi, vì Ti-mô-thê đang làm công việc của Chúa giống như Phao-lô. Có thể Ti-mô-thê còn trẻ hơn hoặc có tính cách nhẹ nhàng hơn, nên Phao-lô cảnh báo họ đừng xem thường ông hay đối xử với ông cách nhẹ dạ. Họ phải tiễn ông lên đường trong bình an để ông có thể trở lại với Phao-lô. Phao-lô cũng giải thích rằng ông đã tha thiết khuyên A-bô-lô đến thăm Cô-rinh-tô, nhưng A-bô-lô không muốn đến vào lúc đó và sẽ đến sau khi có cơ hội thích hợp. Điều này cho thấy Phao-lô tôn trọng sự tự do và sự phán đoán của những người cùng làm việc với ông. Chức vụ không được điều khiển bởi sự kiêu ngạo hay ép buộc, nhưng bởi sự hợp tác, thời điểm thích hợp và sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời.

1 Cô-rinh-tô 16:13-14
13 Hãy tỉnh thức, đứng vững trong đức tin, hãy can đảm, hãy mạnh mẽ.
14 Hãy làm mọi việc trong tình yêu thương.

Hai câu này tóm tắt tinh thần mà người tin cần có trong đời sống Cơ Đốc. Phao-lô bảo họ “hãy tỉnh thức,” nghĩa là họ phải luôn cảnh giác thuộc linh và không trở nên bất cẩn. Họ phải “đứng vững trong đức tin,” nghĩa là giữ vững lẽ thật và không bị lay chuyển bởi sự dạy dỗ sai lạc, áp lực hay cám dỗ. Họ phải “can đảm” và “mạnh mẽ,” bày tỏ lòng dũng cảm và sự trưởng thành thuộc linh trước những thử thách và sự chống đối. Nhưng Phao-lô cũng thêm rằng: “Hãy làm mọi việc trong tình yêu thương.” Sức mạnh không có tình yêu thương có thể trở nên khắc nghiệt, và lòng can đảm không có tình yêu thương có thể trở nên kiêu ngạo. Điểm của Phao-lô là người tin phải vững vàng và trung tín, nhưng mọi điều họ làm phải được hướng dẫn bởi tình yêu của Đấng Christ.

1 Cô-rinh-tô 16:15-18
15 Thưa anh em, tôi khuyên anh em — anh em biết nhà Sê-pha-na, là trái đầu mùa của xứ A-chai, và họ đã tận hiến chính mình cho chức vụ phục vụ các thánh đồ —
16 hãy thuận phục những người như vậy, cũng như mọi người cùng làm việc và lao nhọc với chúng tôi.
17 Tôi vui mừng về sự đến của Sê-pha-na, Phọt-tu-na và A-chai-cơ, vì họ đã bù đắp điều còn thiếu từ phía anh em.
18 Vì họ đã làm tươi mới tâm linh tôi và của anh em. Vậy hãy nhìn nhận những người như vậy.

Phao-lô tôn trọng gia đình Sê-pha-na, là những người trong số các tín hữu đầu tiên tại xứ A-chai và đã tận hiến chính mình để phục vụ các thánh đồ. Gương của họ cho thấy đức tin thật dẫn đến sự phục vụ khiêm nhường và trung tín. Phao-lô khuyến khích người Cô-rinh-tô tôn trọng và thuận phục những người như vậy, không phải vì họ tìm kiếm quyền lực, nhưng vì họ đang lao nhọc vì ích lợi của Hội Thánh. Ông cũng nhắc đến Sê-pha-na, Phọt-tu-na và A-chai-cơ, là những người đã đến thăm ông và làm tươi mới tâm linh ông, đồng thời bù đắp điều còn thiếu do sự vắng mặt của người Cô-rinh-tô. Họ đem đến sự khích lệ, hỗ trợ và thông công cho Phao-lô khi ông xa Hội Thánh. Phao-lô nói những người như vậy phải được nhìn nhận, nghĩa là Hội Thánh nên công nhận và biết ơn những người làm việc trung tín cho Chúa và làm mạnh mẽ người khác.

1 Cô-rinh-tô 16:19-24
19 Các Hội Thánh tại A-si-a gửi lời chào anh em. A-qui-la và Bê-rít-sin gửi lời chào nồng nhiệt trong Chúa đến anh em, cùng với Hội Thánh nhóm tại nhà họ.
20 Tất cả anh em đều gửi lời chào anh em. Hãy chào nhau bằng cái hôn thánh.
21 Lời chào này do chính tay tôi, Phao-lô, viết.
22 Nếu ai không yêu mến Chúa Giê-su Christ, người ấy đáng bị nguyền rủa. Ma-ra-na-tha.
23 Nguyện ân điển của Chúa Giê-su Christ ở cùng anh em.
24 Tình yêu của tôi ở cùng tất cả anh em trong Đấng Christ Giê-su. A-men.

Phao-lô kết thúc bằng những lời chào từ các Hội Thánh tại A-si-a, từ A-qui-la và Bê-rít-sin, cùng từ Hội Thánh nhóm tại nhà họ. Điều này nhắc chúng ta rằng các Hội Thánh đầu tiên có sự liên kết sâu sắc với nhau, dù họ ở những nơi khác nhau. Phao-lô bảo họ chào nhau bằng cái hôn thánh, là một cách bày tỏ tình yêu thương, sự bình an và sự thông công Cơ Đốc trong văn hóa thời đó. Sau đó, ông thêm lời chào cá nhân bằng chính chữ viết tay của mình, cho thấy sự chân thành trong sứ điệp của ông. Trong câu 22, Phao-lô đưa ra một lời cảnh báo nghiêm trọng: “Nếu ai không yêu mến Chúa Giê-su Christ, người ấy đáng bị nguyền rủa. Ma-ra-na-tha.” “Anathema” có nghĩa là bị nguyền rủa hoặc bị tách khỏi phước lành của Đức Chúa Trời, còn “Maranatha” có nghĩa là “Chúa chúng ta đến.” Cụm từ này vừa là lời cảnh báo vừa là lời nhắc nhở: những ai chối bỏ Đấng Christ tự đặt mình ra ngoài phước lành của Ngài, và Chúa chắc chắn sẽ đến. Phao-lô kết thúc không phải bằng sự khắc nghiệt, nhưng bằng ân điển và tình yêu thương, khi ông nói: “Nguyện ân điển của Chúa Giê-su Christ ở cùng anh em” và “Tình yêu của tôi ở cùng tất cả anh em trong Đấng Christ Giê-su.” Ngay cả sau khi sửa dạy nhiều vấn đề tại Cô-rinh-tô, Phao-lô vẫn yêu thương họ sâu sắc trong Đấng Christ.

bottom of page