top of page

1 Cô-rinh-tô 2

Trong 1 Cô-rinh-tô 2, Phao-lô giải thích rằng sự giảng dạy của ông tại Cô-rinh-tô không dựa vào lời nói hùng biện, sự khôn ngoan của con người, hay những lập luận thuyết phục, nhưng dựa vào quyền năng của Đức Chúa Trời qua Thánh Linh. Ông muốn đức tin của các tín hữu được đặt nền trên quyền năng của Đức Chúa Trời, chứ không phải trên sự khôn ngoan của loài người. Phao-lô cũng đối chiếu sự khôn ngoan của thế gian với sự khôn ngoan kín giấu của Đức Chúa Trời, là điều được bày tỏ bởi Thánh Linh cho những người tin. Chương này cho thấy rằng lẽ thật thuộc linh không thể được hiểu trọn vẹn chỉ bằng tâm trí tự nhiên; lẽ thật ấy phải được Thần Linh của Đức Chúa Trời bày tỏ và phân biệt.

1 Cô-rinh-tô 2:1-5
1 Thưa anh em, khi tôi đến với anh em, tôi không đến bằng lời nói cao siêu hay sự khôn ngoan để rao truyền cho anh em lời chứng của Đức Chúa Trời.
2 Vì tôi đã quyết định rằng giữa anh em, tôi không biết điều gì khác ngoài Giê-su Christ và Ngài bị đóng đinh.
3 Tôi đã ở với anh em trong sự yếu đuối, sợ hãi và run rẩy nhiều.
4 Lời nói và sự giảng dạy của tôi không bằng những lời thuyết phục của sự khôn ngoan loài người, nhưng bằng sự bày tỏ của Thánh Linh và quyền năng,
5 để đức tin của anh em không đặt trên sự khôn ngoan của loài người, nhưng trên quyền năng của Đức Chúa Trời.

Phao-lô nhắc người Cô-rinh-tô rằng khi ông lần đầu đến với họ, ông không cố gắng gây ấn tượng bằng lời nói xuất sắc, những lập luận khôn khéo, hay sự khôn ngoan của con người. Sứ điệp chính của ông rất đơn giản và tập trung: Giê-su Christ và Ngài bị đóng đinh. Phao-lô thậm chí thừa nhận rằng ông đến trong sự yếu đuối, sợ hãi và run rẩy, cho thấy ông không nương cậy vào sự tự tin hay khả năng riêng của mình. Sự giảng dạy của ông không dựa trên những lời thuyết phục, nhưng trên sự bày tỏ của Thánh Linh và quyền năng. Điều này có nghĩa là phúc âm được xác nhận bởi sự hành động của Thần Linh Đức Chúa Trời, chứ không phải bởi tài hùng biện của con người. Rô-ma 15:19 cũng cho thấy chức vụ của Phao-lô được thực hiện “bởi quyền năng của Thần Linh Đức Chúa Trời.” Mục đích của Phao-lô rất rõ ràng: ông muốn đức tin của họ đứng vững trong quyền năng của Đức Chúa Trời, chứ không phải trong sự khôn ngoan hay tài năng của con người.

1 Cô-rinh-tô 2:6-8
6 Tuy nhiên, chúng tôi nói sự khôn ngoan giữa những người trưởng thành, nhưng không phải sự khôn ngoan của đời này, cũng không phải của những người cai trị đời này, là những người đang đi đến chỗ hư mất.
7 Nhưng chúng tôi nói sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời trong sự mầu nhiệm, là sự khôn ngoan kín giấu mà Đức Chúa Trời đã định trước từ trước các thời đại cho sự vinh hiển của chúng ta,
8 sự khôn ngoan mà không một người cai trị nào của đời này biết; vì nếu họ đã biết, họ đã không đóng đinh Chúa vinh hiển.

Phao-lô giải thích rằng phúc âm không phải là sự ngu dại, nhưng là sự khôn ngoan thật đối với những người trưởng thành thuộc linh. Tuy nhiên, sự khôn ngoan này không phải là sự khôn ngoan của thế gian hay của các nhà cầm quyền trần gian, vì sự khôn ngoan của họ chỉ tạm thời và sẽ đi đến hư không. Sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời là một “sự mầu nhiệm,” nghĩa là một lẽ thật từng được giấu kín nhưng nay được bày tỏ qua Đấng Christ. Sự khôn ngoan này đã được Đức Chúa Trời hoạch định từ trước các thời đại cho sự vinh hiển của dân Ngài. Những người cai trị thế gian đã không hiểu điều đó; nếu họ hiểu, họ đã không đóng đinh Chúa vinh hiển. Tuy vậy, ngay cả qua sự đóng đinh của Đấng Christ, Đức Chúa Trời vẫn đang hoàn thành kế hoạch cứu rỗi kín giấu của Ngài.

1 Cô-rinh-tô 2:9
9 Nhưng như có chép rằng: “Mắt chưa từng thấy, tai chưa từng nghe, và lòng người chưa từng nghĩ đến những điều Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho những ai yêu mến Ngài.”

Phao-lô trích Ê-sai 64:4 để cho thấy rằng sự khôn ngoan, các phước lành, và kế hoạch của Đức Chúa Trời vượt xa những gì mắt người có thể thấy, tai người có thể nghe, hay tâm trí con người có thể tưởng tượng. Những điều Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho những ai yêu mến Ngài không thể được khám phá bằng sự khôn ngoan hay nỗ lực tự nhiên của con người. Chúng quá sâu nhiệm và kỳ diệu để tâm trí tự nhiên có thể tự mình hiểu trọn vẹn. Câu này dẫn đến điểm tiếp theo: những điều ấy không được biết bởi lý luận của con người, nhưng được bày tỏ bởi Thần Linh của Đức Chúa Trời.

1 Cô-rinh-tô 2:10
10 Nhưng Đức Chúa Trời đã bày tỏ những điều ấy cho chúng ta qua Thánh Linh Ngài. Vì Thánh Linh dò xét mọi sự, kể cả những điều sâu nhiệm của Đức Chúa Trời.

Phao-lô giải thích rằng những điều kín giấu của Đức Chúa Trời được bày tỏ cho các tín hữu qua Thánh Linh Ngài. Điều mắt tự nhiên không thể thấy và tâm trí tự nhiên không thể tưởng tượng, Đức Chúa Trời làm cho biết bởi Thánh Linh Ngài. Thánh Linh dò xét mọi sự, kể cả những điều sâu nhiệm của Đức Chúa Trời, nghĩa là Thánh Linh biết trọn vẹn và bày tỏ tâm trí, ý muốn, và mục đích của Đức Chúa Trời. Điều này cho thấy sự hiểu biết thuộc linh thật đến từ chính Thần Linh của Đức Chúa Trời, chứ không chỉ từ sự khôn ngoan của con người.

1 Cô-rinh-tô 2:11-13
11 Vì ai trong loài người biết những điều trong lòng một người, ngoại trừ tâm linh của người ấy ở trong người ấy? Cũng vậy, không ai biết những điều của Đức Chúa Trời ngoại trừ Thần Linh của Đức Chúa Trời.
12 Nhưng chúng ta đã nhận lãnh, không phải thần linh của thế gian, nhưng là Thần Linh đến từ Đức Chúa Trời, để chúng ta có thể biết những điều Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta cách nhưng không.
13 Những điều ấy chúng tôi cũng nói, không bằng những lời do sự khôn ngoan của loài người dạy, nhưng bằng những lời do Thánh Linh dạy, so sánh những điều thuộc linh với những điều thuộc linh.

Phao-lô dùng một ví dụ đơn giản: cũng như chỉ tâm linh của một người mới biết điều ở bên trong người ấy, thì chỉ Thần Linh của Đức Chúa Trời mới biết trọn vẹn những điều của Đức Chúa Trời. Các tín hữu không nhận lãnh thần linh của thế gian, nhưng nhận lãnh Thần Linh đến từ Đức Chúa Trời, để họ có thể hiểu những điều Đức Chúa Trời đã ban cho họ cách nhưng không. Điều này có nghĩa là lẽ thật thuộc linh phải được dạy và được hiểu theo cách thuộc linh. Phao-lô không nói những điều này bằng những lời do sự khôn ngoan của con người dạy, nhưng bằng những lời do Thánh Linh dạy, so sánh những điều thuộc linh với những điều thuộc linh.

1 Cô-rinh-tô 2:14-16
14 Nhưng người tự nhiên không nhận những điều thuộc về Thần Linh của Đức Chúa Trời, vì đối với người ấy, những điều đó là ngu dại; người ấy cũng không thể biết được, vì chúng phải được phân biệt cách thuộc linh.
15 Nhưng người thuộc linh phân biệt mọi sự, còn chính người ấy thì không bị ai phân biệt cách đúng đắn.
16 Vì “ai đã biết tâm trí của Chúa để có thể dạy bảo Ngài?” Nhưng chúng ta có tâm trí của Đấng Christ.

Phao-lô đối chiếu người sống theo bản tính tự nhiên với người thuộc linh. Người sống theo bản tính tự nhiên là người chỉ nương cậy vào sự hiểu biết của con người và không tiếp nhận Thánh Linh, nên không thể chấp nhận những điều thuộc về Thần Linh của Đức Chúa Trời. Lẽ thật thuộc linh đối với người ấy dường như là ngu dại, vì lẽ thật ấy phải được phân biệt cách thuộc linh. Nhưng người thuộc linh, là người được Thánh Linh hướng dẫn, có thể hiểu và đánh giá mọi sự theo quan điểm của Đức Chúa Trời. Sau đó Phao-lô trích Ê-sai để cho thấy rằng không ai có thể dạy bảo hay cố vấn cho Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, các tín hữu, qua Thánh Linh, được ban cho tâm trí của Đấng Christ, nghĩa là họ có thể hiểu lẽ thật, bản tính, và mục đích của Đức Chúa Trời như đã được bày tỏ trong Đấng Christ.

bottom of page