top of page

1 Cô-rinh-tô 3

Trong 1 Cô-rinh-tô 3, Phao-lô sửa trị sự chia rẽ trong Hội Thánh Cô-rinh-tô và cho thấy rằng những sự tranh cãi của họ chứng minh họ vẫn còn non nớt thuộc linh. Họ đang hành động theo xác thịt bằng cách tôn cao các lãnh đạo loài người như Phao-lô và A-bô-lô, thay vì nhìn xem Đấng Christ. Phao-lô giải thích rằng những người hầu việc Chúa chỉ là đầy tớ mà Đức Chúa Trời dùng để làm việc: người này trồng, người kia tưới, nhưng Đức Chúa Trời là Đấng làm cho lớn lên. Sau đó, ông dùng hình ảnh một tòa nhà để cho thấy Giê-su Christ là nền tảng thật duy nhất của Hội Thánh, và mỗi người dạy dỗ phải cẩn thận về cách mình xây dựng trên nền tảng ấy. Chương này cũng nhắc các tín hữu rằng Hội Thánh là đền thờ của Đức Chúa Trời, nơi Thần Linh của Đức Chúa Trời ngự, vì vậy không được làm ô uế Hội Thánh bởi sự chia rẽ, sự dạy dỗ sai lầm hay sự kiêu ngạo.

1 Cô-rinh-tô 3:1-3
1 Thưa anh em, tôi không thể nói với anh em như với những người thuộc linh, nhưng như với những người xác thịt, như với những trẻ nhỏ trong Đấng Christ.
2 Tôi đã cho anh em uống sữa, chứ không phải thức ăn đặc; vì cho đến lúc ấy anh em chưa thể nhận được, và ngay cả bây giờ anh em vẫn chưa thể nhận được;
3 vì anh em vẫn còn xác thịt. Vì giữa anh em có sự ganh tị, tranh cạnh và chia rẽ, chẳng phải anh em còn xác thịt và cư xử như người đời sao?

Phao-lô nói với người Cô-rinh-tô rằng ông không thể nói với họ như với những người hoàn toàn thuộc linh, vì họ vẫn còn xác thịt và non nớt, như những trẻ nhỏ trong Đấng Christ. Họ chỉ có thể nhận “sữa,” nghĩa là sự dạy dỗ căn bản, chứ chưa thể nhận “thức ăn đặc,” nghĩa là lẽ thật thuộc linh sâu nhiệm hơn, vì họ chưa sẵn sàng. Sự ganh tị, tranh cạnh và chia rẽ của họ cho thấy họ vẫn còn suy nghĩ và hành động theo xác thịt, thay vì được Thần Linh dẫn dắt. Dù họ có các ân tứ thuộc linh, nhưng tính cách và cách cư xử của họ cho thấy họ vẫn đang sống như những người thế gian bình thường.

1 Cô-rinh-tô 3:4-5
4 Vì khi người này nói: “Tôi thuộc về Phao-lô,” còn người khác nói: “Tôi thuộc về A-bô-lô,” chẳng phải anh em còn xác thịt sao?
5 Vậy Phao-lô là ai, và A-bô-lô là ai, nếu không phải là những đầy tớ qua họ mà anh em đã tin, tùy theo Chúa ban cho mỗi người?

Phao-lô chỉ ra tinh thần phe phái của họ như bằng chứng về sự xác thịt. Một số người nói: “Tôi thuộc về Phao-lô,” trong khi những người khác nói: “Tôi thuộc về A-bô-lô.” Họ đang đặt các lãnh đạo loài người làm trung tâm cho danh tính của mình. Phao-lô sửa trị điều này bằng cách nói rằng ông và A-bô-lô chỉ là những người hầu việc, hay đầy tớ, qua họ mà người Cô-rinh-tô đã tin. Chính Chúa là Đấng đang hành động qua mỗi đầy tớ. Vì vậy, Hội Thánh không nên tự chia rẽ quanh các nhà giảng hay giáo sư, vì đầy tớ không lớn hơn Chủ.

1 Cô-rinh-tô 3:6-7
6 Tôi đã trồng, A-bô-lô đã tưới, nhưng Đức Chúa Trời đã làm cho lớn lên.
7 Vì vậy, người trồng chẳng là gì, người tưới cũng chẳng là gì, nhưng Đức Chúa Trời, Đấng làm cho lớn lên, mới là quan trọng.

Phao-lô dùng hình ảnh nông nghiệp để giải thích chức vụ. Phao-lô đã trồng hạt giống bằng cách rao giảng Phúc Âm đầu tiên tại Cô-rinh-tô, và A-bô-lô đã tưới bằng cách dạy dỗ và củng cố các tín hữu sau đó. Nhưng cả Phao-lô lẫn A-bô-lô đều không thể tạo ra sự sống hay sự tăng trưởng thuộc linh. Chỉ Đức Chúa Trời mới làm cho lớn lên. Điều này có nghĩa là những người hầu việc có những vai trò khác nhau, nhưng quyền năng và vinh hiển thuộc về Đức Chúa Trời mà thôi. Không một người làm việc nào của Chúa nên được tôn cao như thể sự tăng trưởng đến từ người ấy.

1 Cô-rinh-tô 3:8-9
8 Người trồng và người tưới là một, và mỗi người sẽ nhận phần thưởng riêng tùy theo công lao của mình.
9 Vì chúng tôi là những người cùng làm việc với Đức Chúa Trời; còn anh em là ruộng của Đức Chúa Trời, là tòa nhà của Đức Chúa Trời.

Phao-lô dùng hình ảnh trồng và tưới để cho thấy ông và A-bô-lô không phải là đối thủ—họ là những người cùng làm việc hướng đến cùng một mục tiêu, dù họ làm những công việc khác nhau. Phần thưởng của họ từ Đức Chúa Trời sẽ không tùy thuộc vào vai trò nào họ có, nhưng tùy thuộc vào việc họ đã làm công việc ấy cách trung tín và chân thành như thế nào. Phao-lô cũng nâng công việc của họ lên một mức cao hơn khi gọi họ là “những người cùng làm việc” với Đức Chúa Trời, nghĩa là họ không làm việc này một mình, nhưng thật sự đang cộng tác với chính Đức Chúa Trời trong việc truyền bá Phúc Âm. Và khi Phao-lô gọi Hội Thánh là “ruộng” và “tòa nhà,” ông cho thấy Đức Chúa Trời đang không ngừng hành động giữa dân Ngài—giúp họ lớn lên như một khu vườn và xây dựng họ như một công trình đang được xây cất. Tóm lại, mỗi người làm việc đều có giá trị, mỗi nỗ lực đều có ý nghĩa, và tất cả đều là một phần trong điều Đức Chúa Trời đang làm trong và qua Hội Thánh của Ngài.

1 Cô-rinh-tô 3:10-11
10 Theo ân điển của Đức Chúa Trời đã ban cho tôi, như một người thợ xây khôn ngoan, tôi đã đặt nền móng, và người khác xây trên đó. Nhưng mỗi người phải cẩn thận về cách mình xây trên đó.
11 Vì không ai có thể đặt một nền móng nào khác ngoài nền móng đã được đặt, là Giê-su Christ.

Phao-lô mô tả mình như một người thợ xây khôn ngoan, nhưng ông làm rõ rằng điều này chỉ bởi ân điển của Đức Chúa Trời đã ban cho ông. Vai trò của ông là đặt nền móng cho Hội Thánh tại Cô-rinh-tô bằng cách rao giảng Đấng Christ. Nền móng ấy là Giê-su Christ, và không một nền móng nào khác có thể được đặt. Điều này có nghĩa là mọi sự dạy dỗ thật, chức vụ thật và đời sống Hội Thánh thật đều phải được xây dựng trên Đấng Christ—sự sống của Ngài, sự chết của Ngài, sự phục sinh của Ngài và lẽ thật của Ngài. Phao-lô cũng cảnh báo rằng mỗi người phải cẩn thận về cách mình xây dựng, vì không phải mọi loại dạy dỗ hay công việc đều thích hợp cho Hội Thánh của Đức Chúa Trời.

1 Cô-rinh-tô 3:12-15
12 Nếu ai xây trên nền này bằng vàng, bạc, đá quý, gỗ, cỏ khô, rơm rạ,
13 thì công việc của mỗi người sẽ được bày tỏ; vì Ngày ấy sẽ làm cho rõ, bởi nó sẽ được bày tỏ bằng lửa, và lửa sẽ thử nghiệm công việc của mỗi người xem thuộc loại nào.
14 Nếu công việc của ai đã xây trên nền ấy còn lại, người ấy sẽ nhận phần thưởng.
15 Nếu công việc của ai bị thiêu cháy, người ấy sẽ chịu mất mát; nhưng chính người ấy vẫn sẽ được cứu, song như qua lửa vậy.

Phao-lô tiếp tục hình ảnh xây dựng trên nền tảng là Đấng Christ. Vàng, bạc và đá quý tượng trưng cho công việc trung tín và bền vững—sự dạy dỗ chân thật, sự phục vụ chân thành và bông trái thuộc linh đến từ Đức Chúa Trời. Gỗ, cỏ khô và rơm rạ tượng trưng cho công việc yếu kém, cẩu thả hoặc thuộc về xác thịt, có thể trông ấn tượng trong một thời gian nhưng sẽ không tồn tại lâu dài. Phao-lô nói Ngày ấy sẽ bày tỏ công việc của mỗi người, nghĩa là ngày phán xét sẽ thử nghiệm phẩm chất thật của nó, giống như lửa thử nghiệm các vật liệu. Nếu công việc của một người còn lại, người ấy sẽ nhận phần thưởng. Nếu công việc của người ấy bị thiêu cháy, người ấy sẽ chịu mất mát, dù chính người ấy vẫn có thể được cứu. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời không chỉ quan tâm việc chúng ta xây dựng trên Đấng Christ, mà còn quan tâm cách chúng ta xây dựng như thế nào.

1 Cô-rinh-tô 3:16-17
16 Anh em không biết rằng anh em là đền thờ của Đức Chúa Trời và Thần Linh của Đức Chúa Trời ngự trong anh em sao?
17 Nếu ai làm ô uế đền thờ của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời sẽ hủy diệt người ấy. Vì đền thờ của Đức Chúa Trời là thánh, mà anh em chính là đền thờ ấy.

Phao-lô nhắc người Cô-rinh-tô rằng họ là đền thờ của Đức Chúa Trời, vì Thần Linh của Đức Chúa Trời ngự trong họ. Trong Cựu Ước, đền thờ là nơi sự hiện diện của Đức Chúa Trời ngự, nhưng bây giờ Đức Chúa Trời ngự giữa dân Ngài bởi Thần Linh của Ngài. Trong bối cảnh này, Phao-lô đặc biệt nói về Hội Thánh như một đền thờ thuộc linh, dù nguyên tắc này cũng áp dụng cho từng tín hữu cá nhân. Vì đền thờ của Đức Chúa Trời là thánh, Hội Thánh không được bị làm ô uế bởi sự chia rẽ, sự dạy dỗ sai lầm, sự kiêu ngạo hay hành vi tội lỗi. Ai làm tổn hại hoặc làm hư hoại đền thờ của Đức Chúa Trời sẽ đối diện với sự phán xét nghiêm trọng, vì Đức Chúa Trời rất quan tâm đến sự thánh khiết, sự hiệp một và sự trong sạch của dân Ngài.

1 Cô-rinh-tô 3:18-20
18 Đừng ai tự lừa dối mình. Nếu có ai trong anh em tưởng mình khôn ngoan trong đời này, hãy trở nên ngu dại để được trở nên khôn ngoan.
19 Vì sự khôn ngoan của thế gian này là sự ngu dại trước mặt Đức Chúa Trời. Vì có chép rằng: “Ngài bắt lấy người khôn ngoan trong chính sự xảo quyệt của họ”;
20 và lại rằng: “Chúa biết các tư tưởng của người khôn ngoan là vô ích.”

Phao-lô cảnh báo người Cô-rinh-tô đừng tự lừa dối mình bằng cách tin cậy vào sự khôn ngoan của thế gian. Nếu ai nghĩ mình khôn ngoan theo đời này, người ấy phải trở nên “ngu dại” trong mắt thế gian bằng cách hạ mình và tiếp nhận sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Sự khôn ngoan của thế gian có thể trông rất ấn tượng, nhưng trước mặt Đức Chúa Trời, nó là sự ngu dại khi nó chối bỏ lẽ thật của Ngài. Phao-lô trích Kinh Thánh để cho thấy Đức Chúa Trời phơi bày sự khôn khéo của kẻ kiêu ngạo và biết rằng các tư tưởng của con người là trống rỗng nếu không có Ngài. Sự khôn ngoan thật bắt đầu bằng sự khiêm nhường và nương cậy nơi Đức Chúa Trời, chứ không phải sự tự tin vào ý tưởng của con người.

1 Cô-rinh-tô 3:21-23
21 Vậy, đừng ai khoe mình về loài người. Vì mọi sự đều thuộc về anh em:
22 dù là Phao-lô, A-bô-lô, Sê-pha, thế gian, sự sống, sự chết, những việc hiện tại hay những việc tương lai—tất cả đều thuộc về anh em.
23 Và anh em thuộc về Đấng Christ, còn Đấng Christ thuộc về Đức Chúa Trời.

Phao-lô kết luận bằng cách bảo người Cô-rinh-tô đừng khoe mình về các lãnh đạo loài người. Họ đang nói: “Tôi thuộc về Phao-lô,” “Tôi thuộc về A-bô-lô,” hoặc “Tôi thuộc về Sê-pha,” nhưng Phao-lô cho thấy cách suy nghĩ này quá nhỏ hẹp. Những người hầu việc này không phải là chủ trên các tín hữu; họ là những món quà được ban cho lợi ích của Hội Thánh. Trong Đấng Christ, mọi sự đều thuộc về họ—các lãnh đạo, sự sống, sự chết, hiện tại và tương lai—vì Đức Chúa Trời hành động mọi sự vì dân Ngài. Nhưng Phao-lô kết thúc bằng trật tự đúng đắn: các tín hữu thuộc về Đấng Christ, và Đấng Christ thuộc về Đức Chúa Trời. Vì vậy, sự tin cậy và sự khoe mình của họ không nên đặt nơi con người, nhưng nơi Đức Chúa Trời qua Đấng Christ.

bottom of page