
1 Cô-rinh-tô 4
Trong 1 Cô-rinh-tô 4, Phao-lô dạy người Cô-rinh-tô cách họ nên nhìn nhận những người hầu việc thật và các sứ đồ. Họ không nên tôn cao các lãnh đạo hoặc xét đoán họ theo vẻ bề ngoài, tài ăn nói hay sự khôn ngoan của con người. Những người hầu việc Chúa là đầy tớ của Đấng Christ và là người quản lý các sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời, và điều quan trọng nhất là sự trung tín. Phao-lô cũng cảnh báo người Cô-rinh-tô về sự kiêu ngạo, nhắc họ rằng mọi điều họ có đều đã nhận từ Đức Chúa Trời. Ông đối chiếu sự tự tin của họ với sự chịu khổ và khiêm nhường của các sứ đồ, rồi nói với họ như một người cha thuộc linh, sửa trị họ trong tình yêu thương và kêu gọi họ noi theo gương của ông.
1 Cô-rinh-tô 4:1-2
1 Vậy, người ta hãy xem chúng tôi như những đầy tớ của Đấng Christ và là người quản lý các sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời.
2 Hơn nữa, điều đòi hỏi nơi người quản lý là phải được thấy là trung tín.
Phao-lô giải thích rằng những người hầu việc Chúa phải được xem là đầy tớ của Đấng Christ và là người quản lý các sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời. Người quản lý là người được giao phó điều thuộc về người khác. Trong trường hợp này, Phao-lô và các sứ đồ khác được giao phó Phúc Âm và những lẽ thật mà Đức Chúa Trời đã bày tỏ qua Đấng Christ. Vì vậy, phẩm chất quan trọng nhất nơi một người hầu việc không phải là sự nổi tiếng, tài ăn nói hay lời khen của con người, nhưng là sự trung tín với Đấng Christ và với sứ điệp mà Đức Chúa Trời đã ban.
1 Cô-rinh-tô 4:3-5
3 Nhưng đối với tôi, việc bị anh em xét đoán hay bị tòa án loài người xét đoán là điều rất nhỏ. Thật ra, tôi cũng không tự xét đoán chính mình.
4 Vì tôi không biết điều gì nghịch lại mình, nhưng bởi đó tôi không được kể là công chính; Đấng xét đoán tôi là Chúa.
5 Vậy, đừng xét đoán điều gì trước thời điểm, cho đến khi Chúa đến. Ngài sẽ đem ra ánh sáng những điều giấu kín trong bóng tối và bày tỏ các ý định trong lòng. Khi ấy, mỗi người sẽ nhận được lời khen từ Đức Chúa Trời.
Phao-lô nói rằng sự xét đoán của con người không phải là thước đo cuối cùng về sự trung tín của một người hầu việc Chúa. Ông không lệ thuộc vào ý kiến của người Cô-rinh-tô, tòa án loài người, hay ngay cả sự tự đánh giá của chính mình. Dù lương tâm ông trong sạch, điều đó cũng không tự nó làm cho ông được kể là công chính, vì Chúa mới là Đấng xét đoán thật. Vì vậy, các tín hữu không nên đưa ra sự xét đoán cuối cùng trước thời điểm. Khi Chúa đến, Ngài sẽ bày tỏ những điều giấu kín và phơi bày động cơ của mọi tấm lòng. Chỉ khi đó, mỗi người mới nhận được lời khen thật sự đến từ Đức Chúa Trời.
1 Cô-rinh-tô 4:6
6 Thưa anh em, tôi đã dùng những điều này để nói về chính tôi và A-bô-lô vì cớ anh em, để qua chúng tôi, anh em học được điều này: đừng nghĩ vượt quá điều đã được chép, để không ai trong anh em kiêu ngạo, bênh người này chống lại người kia.
Phao-lô dùng chính mình và A-bô-lô làm ví dụ để người Cô-rinh-tô học rằng họ không được tôn cao lãnh đạo này hơn lãnh đạo khác. Họ đã nghĩ vượt quá điều đã được chép bằng cách tạo ra những sự chia rẽ kiêu ngạo quanh con người. Ý của Phao-lô là Kinh Thánh phải định hình cách các tín hữu nhìn nhận những người lãnh đạo, chứ không phải sở thích cá nhân hay tinh thần phe phái. Không ai nên trở nên kiêu ngạo vì một giáo sư này mà chống lại giáo sư khác, vì mọi người hầu việc thật đều chỉ là đầy tớ của Đấng Christ.
1 Cô-rinh-tô 4:7
7 Vì ai làm cho anh em khác với người khác? Anh em có điều gì mà chẳng nhận lãnh? Nếu anh em đã nhận lãnh, thì tại sao lại khoe mình như thể không phải đã nhận lãnh?
Phao-lô thách thức sự kiêu ngạo của họ bằng cách nhắc họ rằng mọi điều họ có đều đến từ Đức Chúa Trời. Các ân tứ, sự hiểu biết, khả năng và phước lành thuộc linh của họ đều là điều đã nhận lãnh; chúng không phát xuất từ chính họ. Nếu mọi sự đều được nhận từ Đức Chúa Trời, thì không có lý do gì để khoe mình như thể họ đã đạt được bằng quyền năng riêng. Câu này dạy về sự khiêm nhường, vì mọi sự sống thuộc linh và sự hữu dụng đều đến từ ân điển của Đức Chúa Trời.
1 Cô-rinh-tô 4:8
8 Anh em đã no đủ rồi! Anh em đã giàu có rồi! Anh em đã trị vì như các vua mà không có chúng tôi! Thật ra, tôi ước gì anh em thật sự trị vì, để chúng tôi cũng được trị vì với anh em!
Phao-lô dùng lời mỉa mai để phơi bày sự kiêu ngạo của người Cô-rinh-tô. Họ đang hành động như thể họ đã đạt đến sự trưởng thành thuộc linh rồi, như thể họ đã no đủ, giàu có và trị vì như các vua. Nhưng thật ra, họ vẫn còn non nớt và cần được sửa trị. Lời của Phao-lô cho thấy họ có một cảm giác sai lầm về sự thành công thuộc linh. Sự trưởng thành thật trong đời sống Cơ Đốc không phải là sự tự mãn hay kiêu ngạo, nhưng là sự khiêm nhường, nương cậy nơi Đức Chúa Trời và sẵn lòng chịu khổ với Đấng Christ.
1 Cô-rinh-tô 4:9-10
9 Vì tôi nghĩ rằng Đức Chúa Trời đã đặt chúng tôi, các sứ đồ, ở hàng cuối cùng, như những người bị kết án tử hình; vì chúng tôi đã trở thành cảnh tượng cho thế gian, cho cả thiên sứ lẫn loài người.
10 Chúng tôi là những kẻ ngu dại vì cớ Đấng Christ, còn anh em thì khôn ngoan trong Đấng Christ! Chúng tôi yếu đuối, còn anh em mạnh mẽ! Anh em được tôn trọng, còn chúng tôi bị khinh dể!
Phao-lô đối chiếu sự kiêu ngạo của người Cô-rinh-tô với sự chịu khổ của các sứ đồ. Các sứ đồ bị đối xử như những người yếu đuối, bị khinh dể và bị kết án tử hình, như những người bị đem ra phơi bày trước thế gian. Họ trở thành cảnh tượng cho cả thiên sứ lẫn loài người vì sự trung tín của họ với Đấng Christ. Phao-lô lại dùng lời mỉa mai: người Cô-rinh-tô nghĩ rằng họ khôn ngoan, mạnh mẽ và được tôn trọng, trong khi các sứ đồ bị xem là những kẻ ngu dại vì cớ Đấng Christ. Điều này cho thấy chức vụ sứ đồ thật được đánh dấu bởi sự khiêm nhường, hy sinh và chịu khổ, chứ không phải danh dự theo thế gian.
1 Cô-rinh-tô 4:11-13
11 Cho đến giờ này, chúng tôi vẫn đói, khát, thiếu áo mặc, bị đánh đập và không có nhà ở.
12 Chúng tôi lao nhọc, làm việc bằng chính tay mình. Khi bị mắng nhiếc, chúng tôi chúc phước; khi bị bắt bớ, chúng tôi chịu đựng;
13 khi bị vu khống, chúng tôi khuyên lơn. Chúng tôi đã trở thành như rác rưởi của thế gian, như đồ cặn bã của mọi sự cho đến nay.
Phao-lô mô tả sự gian khổ của chức vụ sứ đồ. Các sứ đồ chịu đói, khát, thiếu áo mặc, bị đánh đập, không nhà ở và phải lao động cực nhọc. Tuy nhiên, phản ứng của họ bày tỏ tinh thần của Đấng Christ: khi bị mắng nhiếc, họ chúc phước; khi bị bắt bớ, họ chịu đựng; khi bị vu khống, họ đáp lại cách mềm mại. Dù thế gian đối xử với họ như rác rưởi, họ vẫn tiếp tục phục vụ cách trung tín. Điều này trái ngược hoàn toàn với thái độ kiêu ngạo và tìm kiếm sự thoải mái tại Cô-rinh-tô.
1 Cô-rinh-tô 4:14-15
14 Tôi viết những điều này không phải để làm anh em hổ thẹn, nhưng để khuyên bảo anh em như những con yêu dấu của tôi.
15 Vì dù anh em có mười ngàn người hướng dẫn trong Đấng Christ, nhưng không có nhiều cha; vì trong Christ Giê-su, tôi đã sinh anh em ra qua Phúc Âm.
Phao-lô làm rõ rằng sự sửa trị của ông không nhằm phá đổ hay làm họ xấu hổ, nhưng để khuyên bảo họ như những người con yêu dấu. Ông nói với tấm lòng của một người cha thuộc linh. Họ có thể có nhiều người dạy dỗ, nhưng Phao-lô có mối quan hệ đặc biệt với họ, vì ông đã đem họ đến với Đấng Christ qua Phúc Âm. Sự sửa trị của ông đến từ tình yêu thương, không phải từ sự kiêu ngạo. Như một người cha, ông muốn họ lớn lên, ăn năn và bước đi ngay thẳng trước mặt Đức Chúa Trời.
1 Cô-rinh-tô 4:16-17
16 Vì vậy, tôi khuyên anh em: hãy noi theo tôi.
17 Vì lý do đó, tôi đã sai Ti-mô-thê đến với anh em, là con yêu dấu và trung tín của tôi trong Chúa. Người sẽ nhắc anh em nhớ đến đường lối của tôi trong Đấng Christ, như tôi vẫn dạy ở khắp mọi nơi, trong mọi Hội Thánh.
Phao-lô kêu gọi người Cô-rinh-tô noi theo ông, không phải theo cách kiêu ngạo, nhưng trong sự khiêm nhường, trung tín, chịu đựng và tận hiến cho Đấng Christ. Ông sai Ti-mô-thê, người con yêu dấu và trung tín của ông trong Chúa, đến để nhắc họ nhớ về đường lối của Phao-lô trong Đấng Christ. Ti-mô-thê sẽ giúp họ nhớ lại cùng một sự dạy dỗ và gương mẫu mà Phao-lô đã ban cho trong mọi Hội Thánh. Điều này cho thấy đời sống và giáo lý của Phao-lô nhất quán, và sự dạy dỗ Cơ Đốc phải được bày tỏ không chỉ bằng lời nói mà còn bằng gương sống.
1 Cô-rinh-tô 4:18-20
18 Một số người đã trở nên kiêu ngạo, tưởng rằng tôi sẽ không đến với anh em.
19 Nhưng nếu Chúa muốn, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ đến với anh em, và tôi sẽ biết không phải lời nói của những kẻ kiêu ngạo, nhưng là quyền năng.
20 Vì vương quốc của Đức Chúa Trời không ở trong lời nói, nhưng ở trong quyền năng.
Phao-lô cảnh báo những người kiêu ngạo đang hành động như thể ông sẽ không đến để sửa trị họ. Ông nói rằng nếu Chúa muốn, ông sẽ đến và thử nghiệm không phải lời nói của họ, nhưng quyền năng của họ. Vương quốc của Đức Chúa Trời không được bày tỏ bằng lời nói ấn tượng, sự kiêu ngạo hay các lập luận khôn khéo, nhưng bằng quyền năng thuộc linh thật—đời sống được biến đổi, cách sống thánh khiết, sự khiêm nhường và công việc của Thần Linh Đức Chúa Trời. Phao-lô muốn người Cô-rinh-tô hiểu rằng Cơ Đốc giáo thật không phải là lời nói trống rỗng, nhưng là sự sống và quyền năng của Đức Chúa Trời được bày tỏ trong các tín hữu.
1 Cô-rinh-tô 4:21
21 Anh em muốn gì? Tôi sẽ đến với anh em bằng roi, hay bằng tình yêu thương và tinh thần mềm mại?
Phao-lô kết thúc bằng cách đặt trước người Cô-rinh-tô một sự lựa chọn. Nếu họ cứ kiêu ngạo và phản nghịch, ông sẽ phải đến với sự kỷ luật, như một người cha dùng roi. Nhưng nếu họ hạ mình và tiếp nhận sự sửa trị, ông có thể đến trong tình yêu thương và tinh thần mềm mại. Điều này cho thấy tấm lòng quân bình của Phao-lô: ông sẵn sàng sửa trị cách mạnh mẽ khi cần, nhưng điều ông mong muốn là phục hồi họ cách mềm mại trong tình yêu thương.

