
1 Cô-rinh-tô 5
Trong 1 Cô-rinh-tô 5, Phao-lô xử lý một vấn đề đạo đức nghiêm trọng trong Hội Thánh Cô-rinh-tô. Có một người đang sống trong sự gian dâm với vợ của cha mình, và thay vì đau buồn về tội lỗi ấy, Hội Thánh lại dung túng và thậm chí còn tỏ ra kiêu ngạo. Phao-lô mạnh mẽ quở trách họ vì tội lỗi công khai, nếu bị bỏ qua, có thể làm hư hoại cả Hội Thánh. Ông dạy rằng Hội Thánh phải thực hành sự kỷ luật trong tình yêu thương nhưng cũng phải nghiêm túc, không phải để hủy diệt người phạm tội, nhưng để đánh thức người ấy ăn năn và bảo vệ sự trong sạch của thân thể Đấng Christ.
1 Cô-rinh-tô 5:1-2
1 Người ta thật sự báo rằng giữa anh em có sự gian dâm, và là sự gian dâm đến nỗi ngay cả dân Ngoại cũng không có, ấy là có người lấy vợ của cha mình!
2 Thế mà anh em lại kiêu ngạo, thay vì phải đau buồn, để người đã làm việc ấy bị loại khỏi giữa anh em.
Phao-lô kinh ngạc vì một tội lỗi nghiêm trọng như vậy đang xảy ra trong Hội Thánh. Một người đang sống trong sự gian dâm với vợ của cha mình, có lẽ là mẹ kế của ông ta, và Phao-lô nói rằng loại tội này đáng xấu hổ đến nỗi ngay cả dân Ngoại cũng thường không chấp nhận. Nhưng vấn đề lớn hơn là Hội Thánh không đau buồn về điều đó. Trái lại, họ lại kiêu ngạo, nghĩa là tự cao hoặc thờ ơ. Đáng lẽ họ phải đau buồn vì tội lỗi công khai như vậy đang ở giữa họ và phải hành động để loại người phạm tội khỏi sự thông công cho đến khi có sự ăn năn thật. Phao-lô cho thấy Hội Thánh không được xem nhẹ tội lỗi nghiêm trọng, vì sự thánh khiết và trong sạch là điều quan trọng trong thân thể Đấng Christ.
1 Cô-rinh-tô 5:3-4
3 Vì về phần tôi, dù vắng mặt về thân thể nhưng hiện diện trong tinh thần, tôi đã xét xử người làm việc ấy như thể tôi có mặt tại đó.
4 Trong danh Chúa chúng ta là Giê-su Christ, khi anh em nhóm lại, cùng với tinh thần tôi, với quyền năng của Chúa chúng ta là Giê-su Christ,
Dù Phao-lô không có mặt trực tiếp với người Cô-rinh-tô, ông đã xét đoán vấn đề này vì tội ấy rõ ràng và công khai. Đây không phải là việc xét đoán động cơ kín giấu của ai đó, nhưng là xử lý một tội lỗi công khai đang làm tổn hại Hội Thánh. Phao-lô bảo họ nhóm lại trong danh Chúa Giê-su Christ và hành động dưới thẩm quyền của Ngài. Sự kỷ luật trong Hội Thánh không được thực hiện bởi sự giận dữ, kiêu ngạo hay ý kiến cá nhân, nhưng dưới thẩm quyền của Đấng Christ và vì lợi ích của Hội Thánh.
1 Cô-rinh-tô 5:5
5 hãy giao người như vậy cho Sa-tan để hủy diệt xác thịt, hầu cho linh hồn người ấy được cứu trong ngày của Chúa Giê-su.
“Giao người như vậy cho Sa-tan” có nghĩa là người ấy phải bị loại khỏi sự bảo vệ và thông công của Hội Thánh, và bị đặt trở lại trong thế gian, nơi ảnh hưởng của Sa-tan đang cai trị. Sự kỷ luật này rất nghiêm trọng, nhưng mục đích không phải là trả thù. Nó nhằm khiến người ấy đối diện với mức độ nghiêm trọng của tội lỗi mình, để “xác thịt,” nghĩa là đời sống bản ngã tội lỗi và sự phản nghịch, có thể bị phá vỡ. Mục tiêu là sự ăn năn và sự cứu rỗi, để linh hồn người ấy được cứu trong ngày của Chúa Giê-su. Sự kỷ luật của Phao-lô rất mạnh mẽ, nhưng vẫn có mục đích cứu vớt.
1 Cô-rinh-tô 5:6
6 Sự khoe khoang của anh em là không tốt. Anh em không biết rằng một chút men làm dậy cả khối bột sao?
Phao-lô lại quở trách người Cô-rinh-tô vì sự kiêu ngạo của họ rất nguy hiểm. Có thể họ nghĩ rằng mình đang khoan dung hoặc thuộc linh, nhưng Phao-lô nói sự khoe khoang của họ là không tốt. Ông dùng hình ảnh men để cho thấy chỉ một ít men cũng có thể lan khắp cả khối bột. Cũng vậy, một tội lỗi công khai được dung túng có thể ảnh hưởng và làm hư hoại cả Hội Thánh nếu không được xử lý. Tội lỗi không còn là chuyện riêng khi nó được công khai chấp nhận trong thân thể; nó ảnh hưởng đến người khác và làm suy yếu tình trạng thuộc linh của Hội Thánh.
1 Cô-rinh-tô 5:7
7 Vậy hãy loại bỏ men cũ, để anh em trở nên một khối bột mới, vì anh em thật là không men. Vì Đấng Christ, Chiên Con Vượt Qua của chúng ta, đã chịu hy sinh vì chúng ta.
Phao-lô bảo họ loại bỏ men cũ, nghĩa là ảnh hưởng làm hư hoại của tội lỗi, để họ có thể sống như một khối bột mới. Trong Đấng Christ, họ đã được gọi là “không men,” nghĩa là được làm sạch và được biệt riêng cho Đức Chúa Trời. Sau đó, Phao-lô chỉ về Đấng Christ là Chiên Con Vượt Qua của chúng ta, đã chịu hy sinh vì chúng ta. Cũng như chiên con Vượt Qua đem sự giải cứu cho Y-sơ-ra-ên khỏi Ai Cập, sự hy sinh của Đấng Christ đem sự giải cứu khỏi tội lỗi và đời sống cũ. Vì Đấng Christ đã chết vì chúng ta, các tín hữu không được tiếp tục sống trong đường lối hư hoại cũ, nhưng phải sống trong sự trong sạch và tự do mà Ngài đã ban.
1 Cô-rinh-tô 5:8
8 Vậy chúng ta hãy giữ lễ, không phải với men cũ, cũng không phải với men của sự độc ác và gian tà, nhưng với bánh không men của sự chân thành và lẽ thật.
Khi Phao-lô nói: “chúng ta hãy giữ lễ,” ông đang dùng ngôn ngữ của Lễ Vượt Qua và Lễ Bánh Không Men như một bài học thuộc linh. Ông không truyền lệnh cho Cơ Đốc nhân phải giữ các ngày lễ trong Cựu Ước theo nghĩa đen như một yêu cầu tôn giáo. Trong bối cảnh Lễ Vượt Qua, men phải được loại bỏ khỏi nhà, và Phao-lô dùng hình ảnh đó để dạy rằng tội lỗi phải được loại bỏ khỏi đời sống và khỏi Hội Thánh. “Men cũ” tượng trưng cho đường lối tội lỗi cũ, đặc biệt là sự độc ác và gian tà. Thay vào đó, các tín hữu phải sống với “bánh không men của sự chân thành và lẽ thật,” nghĩa là một đời sống trung thực, trong sạch, chân thật và phù hợp với lẽ thật của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ. Vì Đấng Christ, Chiên Con Vượt Qua của chúng ta, đã chịu hy sinh rồi, nên cả đời sống của tín hữu phải là một lễ thuộc linh liên tục của sự trong sạch, không phải quay lại các bóng hình nghi lễ, nhưng là sống thực tế hằng ngày trong sự chân thành và lẽ thật.
1 Cô-rinh-tô 5:9-10
9 Trong thư tôi đã viết cho anh em rằng đừng kết giao với những người gian dâm.
10 Nhưng tôi không có ý nói về những người gian dâm của thế gian này, hay những người tham lam, kẻ tống tiền, hoặc người thờ thần tượng; nếu vậy thì anh em phải ra khỏi thế gian.
Phao-lô giải thích rằng khi ông bảo họ đừng kết giao với những người gian dâm, ông không có ý nói rằng phải tránh mọi người tội lỗi trong thế gian. Nếu Cơ Đốc nhân cố tránh tất cả những người vô luân, tham lam, gian dối hoặc thờ thần tượng trong xã hội, thì họ phải ra khỏi thế gian hoàn toàn. Các tín hữu vẫn sống giữa những người chưa tin và được kêu gọi làm chứng cho họ. Mối quan tâm của Phao-lô ở đây không phải là sự tiếp xúc bình thường với những người ngoài Hội Thánh, nhưng là sự thông công với một người tự xưng là tín hữu trong khi vẫn công khai sống trong tội lỗi nghiêm trọng.
1 Cô-rinh-tô 5:11
11 Nhưng nay tôi viết cho anh em rằng đừng kết giao với bất cứ ai được gọi là anh em mà lại là người gian dâm, tham lam, thờ thần tượng, hay chửi rủa, say sưa, hoặc tống tiền—ngay cả ăn chung với người như vậy cũng không nên.
Phao-lô làm rõ ý của mình: nếu một người được gọi là anh em, nghĩa là tự xưng là tín hữu, nhưng cứ tiếp tục công khai sống trong tội lỗi nghiêm trọng, Hội Thánh không được đối xử với người ấy như thể mọi sự vẫn bình thường. Phao-lô liệt kê các tội như gian dâm, tham lam, thờ thần tượng, lời nói mắng nhiếc, say sưa và tống tiền. Tiếp tục thông công gần gũi, thậm chí ăn chung như thể không có gì sai, sẽ tạo ấn tượng rằng Hội Thánh chấp nhận tội lỗi ấy. Sự kỷ luật này nhằm cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề và kêu gọi người ấy ăn năn, đồng thời cũng bảo vệ Hội Thánh khỏi sự hư hoại.
1 Cô-rinh-tô 5:12-13
12 Vì tôi có việc gì phải xét đoán những người ở ngoài? Chẳng phải anh em xét đoán những người ở trong sao?
13 Còn những người ở ngoài, Đức Chúa Trời sẽ xét đoán. Vì vậy, hãy loại bỏ kẻ gian ác khỏi giữa anh em.
Phao-lô giải thích sự khác biệt giữa những người ở ngoài Hội Thánh và những người ở trong Hội Thánh. Hội Thánh không có trách nhiệm xét đoán thế gian theo cùng một cách, vì những người ở ngoài sẽ do Đức Chúa Trời xét đoán. Nhưng Hội Thánh có trách nhiệm xử lý tội lỗi công khai giữa chính các thành viên của mình. Đây không phải là sự chỉ trích khắc nghiệt hay tự cho mình công chính, nhưng là trách nhiệm thuộc linh, sự trong sạch và lòng trung tín với Đấng Christ. Vì vậy, Phao-lô truyền lệnh: “hãy loại bỏ kẻ gian ác khỏi giữa anh em,” nghĩa là người không ăn năn phải bị loại khỏi sự thông công cho đến khi có sự ăn năn. Hội Thánh phải bày tỏ tình yêu thương, nhưng tình yêu thương thật không che chở tội lỗi; nó tìm kiếm sự phục hồi qua lẽ thật và sự thánh khiết.

