
1 Cô-rinh-tô 6
1 Cô-rinh-tô 6 xử lý hai vấn đề nghiêm trọng trong Hội Thánh Cô-rinh-tô: các tín hữu kiện cáo nhau trước tòa án thế gian, và sự gian dâm. Phao-lô dạy rằng Cơ Đốc nhân không nên giải quyết xung đột theo cách của thế gian, đặc biệt khi trong Hội Thánh phải có những người khôn ngoan và thuộc linh có thể giúp phân xử các tranh chấp. Ông cũng nhắc họ rằng thân thể của họ thuộc về Đấng Christ và là đền thờ của Thánh Linh. Vì vậy, các tín hữu không được tự do dùng thân thể mình theo bất cứ cách nào mình muốn, nhưng được kêu gọi để làm vinh hiển Đức Chúa Trời cả trong thân thể lẫn trong tâm linh.
1 Cô-rinh-tô 6:1-8
1 Có ai trong anh em, khi có việc kiện cáo với người khác, lại dám đem ra trước người không công chính mà không đem ra trước các thánh đồ sao?
2 Anh em không biết rằng các thánh đồ sẽ xét đoán thế gian sao? Nếu thế gian sẽ được anh em xét đoán, thì anh em không xứng đáng xét xử những việc nhỏ nhất sao?
3 Anh em không biết rằng chúng ta sẽ xét đoán các thiên sứ sao? Huống chi là những việc thuộc đời này!
4 Vậy nếu anh em có những việc cần phân xử thuộc đời này, sao lại đặt những người bị Hội Thánh xem nhẹ nhất để xét xử?
5 Tôi nói điều này để anh em hổ thẹn. Chẳng lẽ trong anh em không có một người khôn ngoan nào, dù chỉ một người, có thể phân xử giữa anh em mình sao?
6 Nhưng anh em lại kiện anh em, và kiện trước mặt người không tin!
7 Thật ra, việc anh em kiện cáo nhau đã là một sự thất bại hoàn toàn rồi. Sao anh em không chịu bị thiệt thòi thì hơn? Sao anh em không chịu bị lừa gạt thì hơn?
8 Nhưng chính anh em lại làm điều sai và lừa gạt, mà lại làm những điều đó với anh em mình!
Phao-lô quở trách người Cô-rinh-tô vì các tín hữu đang kiện cáo nhau trước tòa án thế gian thay vì giải quyết các tranh chấp trong Hội Thánh. Ông nhắc họ rằng các thánh đồ một ngày kia sẽ tham dự vào việc xét đoán thế gian, và thậm chí cả các thiên sứ, vậy họ phải có khả năng xử lý những việc bình thường trong đời này bằng sự khôn ngoan và công bằng (Ma-thi-ơ 19:28; Khải Huyền 20:4). Khi đem các xung đột của mình ra trước người không tin, họ bày tỏ sự non nớt thuộc linh và làm tổn hại lời chứng của Hội Thánh. Phao-lô nói điều này đã là một sự thất bại, vì tinh thần của Đấng Christ kêu gọi các tín hữu đến sự khiêm nhường, hòa bình, tha thứ và hòa giải. Thà chịu bị thiệt thòi hoặc bị lừa gạt còn hơn làm tổn hại sự hiệp một của thân thể. Nhưng thay vì bày tỏ tính cách của Đấng Christ, một số người trong họ lại làm điều sai và lừa gạt chính anh em mình.
1 Cô-rinh-tô 6:9-11
9 Anh em không biết rằng người không công chính sẽ không thừa hưởng vương quốc Đức Chúa Trời sao? Đừng tự lừa dối mình. Những kẻ gian dâm, thờ thần tượng, ngoại tình, đồng tính luyến ái, kê gian,
10 trộm cắp, tham lam, say sưa, chửi rủa, tống tiền sẽ không thừa hưởng vương quốc Đức Chúa Trời.
11 Trước kia, một số người trong anh em cũng như vậy. Nhưng anh em đã được rửa sạch, đã được thánh hóa, đã được xưng công chính trong danh Chúa Giê-su và bởi Thần Linh của Đức Chúa Trời chúng ta.
Phao-lô cảnh báo họ đừng tự lừa dối mình mà nghĩ rằng một người có thể tiếp tục sống trong tội lỗi mà vẫn thừa hưởng vương quốc Đức Chúa Trời. Ông liệt kê những tội như gian dâm, thờ thần tượng, ngoại tình, các hành vi đồng tính, trộm cắp, tham lam, say sưa, lời nói mắng nhiếc và tống tiền, cho thấy những lối sống này không phù hợp với vương quốc Đức Chúa Trời khi chúng được thực hành mà không ăn năn. Nhưng Phao-lô không để họ ở trong sự kết án. Ông nói: “Trước kia, một số người trong anh em cũng như vậy,” nghĩa là những điều ấy thuộc về quá khứ của họ. Qua Đấng Christ, họ đã được rửa sạch, được thánh hóa và được xưng công chính. Họ đã được làm sạch khỏi đời sống cũ, được biệt riêng cho Đức Chúa Trời, và được làm cho đúng đắn với Ngài trong danh Chúa Giê-su và bởi Thần Linh của Đức Chúa Trời. Phúc Âm không chỉ tha thứ; Phúc Âm còn biến đổi. Những ai thuộc về Đấng Christ không còn bị định nghĩa bởi các tội lỗi cũ của mình, nhưng được kêu gọi sống một đời sống mới bởi Thần Linh.
1 Cô-rinh-tô 6:12
12 Mọi sự đều hợp pháp cho tôi, nhưng không phải mọi sự đều có ích; mọi sự đều hợp pháp cho tôi, nhưng tôi sẽ không để điều gì bắt phục mình.
Phao-lô giải thích sự tự do Cơ Đốc dưới Giao Ước Mới. Các tín hữu không còn ở dưới luật pháp như một hệ thống bên ngoài của sự kết án, hay như nền tảng để được xưng công chính (Rô-ma 6:14; 7:6; 2 Cô-rinh-tô 3:6). Luật pháp được viết ra có thể bày tỏ tội lỗi, nhưng không thể thay đổi tấm lòng. Qua Đấng Christ, các tín hữu nhận được Thần Linh của Đấng Christ, và luật pháp của Đức Chúa Trời được viết trong lòng (Giê-rê-mi 31:33; Rô-ma 8:2–4). Vì vậy, khi Phao-lô nói: “Mọi sự đều hợp pháp cho tôi,” ông không nói rằng Cơ Đốc nhân được tự do phạm tội hay sống cẩu thả. Trong bối cảnh này, có thể ông đang đáp lại một câu nói mà một số người Cô-rinh-tô dùng để biện minh cho hành vi sai trái, như thể sự tự do Cơ Đốc có nghĩa là: “Tôi được phép làm bất cứ điều gì.” Nhưng Phao-lô sửa lại sự lạm dụng tự do này. Sự tự do Cơ Đốc không bao gồm những điều Đức Chúa Trời gọi rõ ràng là tội lỗi, và nó phải luôn được cai trị bởi Thần Linh, tình yêu thương, sự thánh khiết và điều thật sự tốt lành. Đời sống Cơ Đốc không chỉ được cai trị bởi một bộ luật bên ngoài quy định từng hành động, nhưng sự tự do không phải là giấy phép để phạm tội. Phao-lô đưa ra hai nguyên tắc quan trọng: không phải mọi sự đều có ích, và không điều gì được phép bắt phục tín hữu. Có những điều có vẻ được phép theo một nghĩa nào đó, nhưng vẫn có thể làm suy yếu đời sống thuộc linh, gây hại cho thân thể, làm tổn thương người khác, hoặc kéo lòng người xa khỏi Đấng Christ. Ngoài ra, bất cứ điều gì kiểm soát chúng ta—dù là khẩu vị, khoái lạc, thói quen, sự nghiện ngập, kiêu ngạo hay ham muốn tội lỗi—đều không phải là sự tự do thật. Thần Linh của Đấng Christ dẫn dắt các tín hữu chọn điều tốt lành, trong sạch, có ích và phù hợp với tính cách của Đấng Christ, đồng thời tránh bất cứ điều gì làm chủ tấm lòng hoặc làm suy yếu sự tự do thuộc linh. Đây là cách sự công chính của luật pháp được làm trọn trong những người bước đi theo Thần Linh (Rô-ma 8:4; Ga-la-ti 6:2).
1 Cô-rinh-tô 6:13-14
13 Thức ăn dành cho bụng và bụng dành cho thức ăn, nhưng Đức Chúa Trời sẽ hủy diệt cả nó lẫn chúng. Thân thể không dành cho sự gian dâm, nhưng dành cho Chúa, và Chúa dành cho thân thể.
14 Đức Chúa Trời đã khiến Chúa sống lại, và cũng sẽ khiến chúng ta sống lại bởi quyền năng của Ngài.
Phao-lô sửa lại quan niệm sai lầm rằng các hành động của thân thể không có ý nghĩa thuộc linh. Một số người Cô-rinh-tô dường như nghĩ rằng cũng như thức ăn dành cho bụng và bụng dành cho thức ăn, thì ham muốn tình dục cũng có thể được xem như một nhu cầu tự nhiên của thân thể, không có tầm quan trọng đạo đức. Phao-lô đồng ý rằng thức ăn và bụng thuộc về đời sống tạm thời này, nhưng ông mạnh mẽ bác bỏ việc áp dụng ý tưởng đó cho sự gian dâm. Thân thể không dành cho tội lỗi tình dục; thân thể dành cho Chúa. Thân thể của tín hữu thuộc về Đấng Christ và được định để phục vụ Ngài. Phao-lô cũng chỉ về sự phục sinh: Đức Chúa Trời đã khiến Chúa Giê-su sống lại và cũng sẽ khiến các tín hữu sống lại bởi quyền năng của Ngài. Điều này có nghĩa là thân thể không vô dụng hay không quan trọng. Dù thân thể phục sinh trong tương lai sẽ được vinh hiển và biến đổi (1 Cô-rinh-tô 15:42–44), thân thể hiện tại đã thuộc về Đức Chúa Trời và là một phần trong mục đích cứu chuộc của Ngài. Vì vậy, điều chúng ta làm với thân thể mình bây giờ là quan trọng, vì thân thể phải tôn vinh Chúa.
1 Cô-rinh-tô 6:15-16
15 Anh em không biết rằng thân thể anh em là các chi thể của Đấng Christ sao? Vậy tôi có nên lấy các chi thể của Đấng Christ mà làm thành chi thể của gái điếm sao? Chắc chắn là không!
16 Anh em không biết rằng ai kết hiệp với gái điếm thì trở nên một thân với nó sao? Vì Ngài phán: “Hai người sẽ trở nên một thịt.”
Phao-lô dạy rằng thân thể của tín hữu không tách rời khỏi Đấng Christ, vì các tín hữu là chi thể của Đấng Christ. Vì vậy, thân thể không được kết hiệp với tội lỗi tình dục. Phao-lô đặt một câu hỏi mạnh mẽ: có nên lấy các chi thể của Đấng Christ mà làm thành chi thể của gái điếm không? Câu trả lời của ông là: “Chắc chắn là không!” Sau đó, ông trích Sáng Thế Ký 2:24, cho thấy sự kết hợp tình dục tạo nên một mối liên kết thật sự “một thịt.” Điều này có nghĩa là sự thân mật tình dục không chỉ là một hành động thể xác; đó là một sự kết hiệp sâu sắc mà Đức Chúa Trời thiết lập cho hôn nhân. Trong hôn nhân, sự kết hiệp này là thánh và đúng theo thiết kế của Đức Chúa Trời. Ngoài hôn nhân, nó trở thành sự lạm dụng thân thể và vi phạm mối quan hệ của tín hữu với Đấng Christ. Vì thân thể thuộc về Chúa, nên thân thể phải được sử dụng theo cách tôn vinh mục đích của Đức Chúa Trời.
1 Cô-rinh-tô 6:17-18
17 Nhưng ai kết hiệp với Chúa thì trở nên một tâm linh với Ngài.
18 Hãy tránh xa sự gian dâm. Mọi tội người ta phạm đều ở ngoài thân thể, nhưng ai phạm tội gian dâm thì phạm đến chính thân thể mình.
Phao-lô đối chiếu sự gian dâm với sự kết hiệp của tín hữu với Đấng Christ. Ai kết hiệp với Chúa thì “trở nên một tâm linh với Ngài,” nghĩa là các tín hữu có sự kết hiệp và thông công thuộc linh sâu sắc với Đấng Christ qua Thần Linh của Ngài. Vì điều này, thân thể phải phản ánh sự kết hiệp ấy và không được dùng cho tội lỗi. Phao-lô không bảo các tín hữu tranh luận với sự gian dâm, ở gần nó, hay xem nhẹ nó; ông nói phải chạy trốn khỏi nó. Sự gian dâm đặc biệt nguy hiểm vì nó trực tiếp liên quan đến và lạm dụng thân thể—chính thân thể thuộc về Đấng Christ. Nó phạm đến chính thân thể mình bằng cách dùng thân thể trái với mục đích thánh khiết của nó. Vì lý do này, các tín hữu phải nhanh chóng và dứt khoát tách khỏi tội lỗi tình dục.
1 Cô-rinh-tô 6:19-20
19 Anh em không biết rằng thân thể anh em là đền thờ của Thánh Linh, Đấng ở trong anh em, là Đấng anh em đã nhận từ Đức Chúa Trời, và anh em không thuộc về chính mình sao?
20 Vì anh em đã được mua bằng một giá rất cao; vậy hãy làm vinh hiển Đức Chúa Trời trong thân thể và trong tâm linh anh em, là những điều thuộc về Đức Chúa Trời.
Phao-lô nhắc các tín hữu rằng thân thể của họ là đền thờ của Thánh Linh. Thần Linh của Đức Chúa Trời ngự trong họ, nên thân thể họ không thuộc về chính họ để dùng theo bất cứ cách nào mình muốn. Họ thuộc về Đức Chúa Trời vì đã được mua bằng một giá rất cao, chỉ về sự hy sinh của Đấng Christ. Vì Đấng Christ đã cứu chuộc họ, cả đời sống của họ—thân thể và tâm linh—đều thuộc về Đức Chúa Trời. Trong bối cảnh của chương này, Phao-lô đặc biệt cảnh báo về sự gian dâm, nhưng nguyên tắc này rộng hơn: các tín hữu phải làm vinh hiển Đức Chúa Trời trong mọi điều họ là. Thân thể của họ không nên được dùng cho tội lỗi, nhưng cho Chúa; và tâm linh của họ không nên bị cai trị bởi sự ích kỷ, nhưng bởi Thần Linh của Đức Chúa Trời. Vì vậy, đời sống Cơ Đốc là đời sống thuộc về Đức Chúa Trời và tôn vinh Ngài cả trong thân thể bên ngoài lẫn đời sống bên trong.

