top of page

1 Cô-rinh-tô 8

1 Cô-rinh-tô 8 đề cập đến vấn đề thức ăn đã cúng cho thần tượng và cách sử dụng sự tự do Cơ Đốc trong tình yêu thương. Một số tín hữu tại Cô-rinh-tô hiểu rằng thần tượng chẳng là gì và chỉ có một Đức Chúa Trời chân thật, nên họ cảm thấy tự do ăn thức ăn đã cúng cho thần tượng. Tuy nhiên, không phải tín hữu nào cũng có sự hiểu biết đó. Một số người vẫn còn liên hệ thức ăn ấy với sự thờ lạy thần tượng, và nếu họ ăn, lương tâm của họ sẽ bị tổn thương. Phao-lô dạy rằng tri thức một mình có thể khiến con người kiêu ngạo, nhưng tình yêu thương xây dựng người khác. Sự tự do Cơ Đốc không bao giờ được sử dụng cách ích kỷ. Ngay cả khi một điều tự nó không sai, người tin cũng phải sẵn lòng từ bỏ điều đó nếu nó khiến anh chị em khác vấp phạm.

1 Cô-rinh-tô 8:1-3
1 Về những thức ăn cúng thần tượng: Chúng ta biết rằng tất cả chúng ta đều có tri thức. Tri thức làm cho kiêu căng, nhưng tình yêu thương xây dựng.
2 Nếu ai tưởng mình biết điều gì, thì người ấy vẫn chưa biết như mình cần phải biết.
3 Nhưng nếu ai yêu kính Đức Chúa Trời, người ấy được Ngài biết đến.

Phao-lô bắt đầu bằng cách nói về thức ăn đã cúng cho thần tượng. Một số tín hữu tại Cô-rinh-tô có sự hiểu biết rằng thần tượng không phải là những thần thật, nhưng Phao-lô cảnh báo rằng tri thức tự nó có thể khiến con người kiêu ngạo. Tri thức có thể “làm cho kiêu căng” khi không được hướng dẫn bởi tình yêu thương, nhưng tình yêu thương “xây dựng,” nghĩa là gây dựng người khác. Một người có thể biết giáo lý đúng nhưng vẫn thiếu sự khiêm nhường, sự quan tâm và sự khôn ngoan thuộc linh. Phao-lô nói rằng nếu ai tưởng mình biết mọi sự, người ấy vẫn chưa biết như mình cần phải biết. Sự hiểu biết thật không chỉ là có thông tin đúng; đó là biết Đức Chúa Trời theo cách sinh ra tình yêu thương, sự khiêm nhường và sự quan tâm đến người khác. Người yêu kính Đức Chúa Trời là người được Ngài biết đến, nghĩa là sự hiểu biết thuộc linh thật gắn liền với mối quan hệ thật với Ngài.

1 Cô-rinh-tô 8:4-6
4 Vậy, về việc ăn thức ăn cúng thần tượng, chúng ta biết rằng thần tượng chẳng là gì trong thế gian, và không có Đức Chúa Trời nào khác ngoài một Đấng.
5 Vì dù có những kẻ được gọi là thần, hoặc trên trời hoặc dưới đất — như thật có nhiều “thần” và nhiều “chúa” —
6 nhưng đối với chúng ta chỉ có một Đức Chúa Trời là Cha, từ Ngài mà có muôn vật, và chúng ta sống cho Ngài; và chỉ có một Chúa là Giê-su Christ, qua Ngài mà có muôn vật, và qua Ngài mà chúng ta sống.

Phao-lô giải thích lẽ thật đằng sau vấn đề này: thần tượng tự nó chẳng là gì, vì chỉ có một Đức Chúa Trời chân thật là Cha, và một Chúa là Giê-su Christ, Con thần thượng của Ngài. Dù thế gian có thể nói đến nhiều “thần” và nhiều “chúa,” người tin biết rằng đó là những đối tượng thờ phượng giả dối và không thể sánh với Cha và Con Ngài. Sau đó Phao-lô đưa ra một lời tuyên xưng đức tin rõ ràng về hai Đấng thần thượng mà người tin phải nhìn nhận: “đối với chúng ta chỉ có một Đức Chúa Trời là Cha, từ Ngài mà có muôn vật, và chúng ta sống cho Ngài; và chỉ có một Chúa là Giê-su Christ, qua Ngài mà có muôn vật, và qua Ngài mà chúng ta sống.” Cách dùng từ trong tiếng Hy Lạp rất quan trọng. Khi Phao-lô nói muôn vật là “từ” Cha, từ được dùng là ek (ἐκ), nghĩa là “từ,” “ra từ,” hoặc “từ nguồn.” Điều này cho thấy Đức Chúa Trời là Cha là nguồn tối cao và nguồn gốc của muôn vật. Khi Phao-lô nói muôn vật là “qua” Giê-su Christ, từ được dùng là dia (διά), nghĩa là “qua” hoặc “bởi phương tiện của.” Điều này cho thấy Giê-su, Con Đức Chúa Trời, là kênh thần thượng hay Đấng trung gian mà qua Ngài Cha đã tạo dựng muôn vật và qua Ngài người tin nhận được sự sống. Điều này phù hợp với Giăng 1:1-3, nói rằng muôn vật được dựng nên qua Ngôi Lời; Cô-lô-se 1:16, nói rằng muôn vật được tạo dựng qua Con và vì Con; Hê-bơ-rơ 1:2, nói rằng Đức Chúa Trời đã dựng nên các thế giới qua Con Ngài; và Ê-phê-sô 3:9, nói rằng Đức Chúa Trời đã tạo dựng muôn vật qua Giê-su Christ. Vì vậy, 1 Cô-rinh-tô 8:6 không trình bày nhiều thần, nhưng trình bày một Đức Chúa Trời là Cha, nguồn tối cao của muôn vật, và một Chúa là Giê-su Christ, Con thần thượng của Ngài, là Đấng mà qua Ngài muôn vật được tạo dựng và qua Ngài chúng ta sống. Đây là nền tảng cho sự tự do Cơ Đốc: thần tượng không có quyền năng thần thượng thật, và người tin thuộc về Cha cùng Con Ngài. Vì vậy, Cơ Đốc nhân không cần sợ thần tượng như thể chúng là những thần thật, nhưng họ vẫn phải sử dụng sự tự do của mình với tình yêu thương và sự khôn ngoan.

1 Cô-rinh-tô 8:7
7 Tuy nhiên, không phải ai cũng có sự hiểu biết đó; vì một số người, do còn ý thức về thần tượng cho đến nay, ăn như thể đó là thức ăn cúng thần tượng; và lương tâm yếu đuối của họ bị ô uế.

Dù một số tín hữu hiểu rằng thần tượng chẳng là gì, không phải ai cũng có sự hiểu biết đó cách rõ ràng. Một số tín hữu vừa mới ra khỏi sự thờ lạy thần tượng, nên khi họ ăn thức ăn đã cúng cho thần tượng, họ vẫn cảm thấy bị liên hệ với sự thờ phượng cũ ấy. Đối với họ, ăn thức ăn như vậy có thể làm lương tâm họ bối rối và khiến họ cảm thấy bị ô uế thuộc linh. Phao-lô gọi lương tâm của họ là yếu đuối, không phải vì họ vô giá trị, nhưng vì sự hiểu biết và đức tin của họ trong lĩnh vực này chưa mạnh. Điều này dạy rằng người tin phải kiên nhẫn với những người vẫn đang lớn lên. Chúng ta không nên ép người khác hành động trái với lương tâm của họ, vì làm như vậy có thể gây hại cho đời sống thuộc linh của họ.

1 Cô-rinh-tô 8:8
8 Nhưng thức ăn không làm cho chúng ta được đẹp lòng Đức Chúa Trời hơn; vì nếu ăn, chúng ta cũng không tốt hơn, và nếu không ăn, chúng ta cũng không kém hơn.

Phao-lô giải thích rằng thức ăn tự nó không đem chúng ta đến gần Đức Chúa Trời hơn hay khiến chúng ta được Ngài chấp nhận hơn. Ăn một loại thức ăn nào đó không làm chúng ta tốt hơn về mặt thuộc linh, và không ăn cũng không làm chúng ta kém hơn. Hành động ăn không phải là vấn đề chính. Vấn đề thật sự là hành động của chúng ta có được làm trong đức tin, tình yêu thương và sự quan tâm đến người khác hay không. Câu này giúp người tin tránh đặt giá trị thuộc linh vào chính thức ăn. Điều quan trọng hơn là tấm lòng, lương tâm, và việc sự tự do của chúng ta đang gây hại hay giúp ích cho một người tin khác.

1 Cô-rinh-tô 8:9-10
9 Nhưng hãy cẩn thận, kẻo sự tự do này của anh em trở thành cớ vấp phạm cho những người yếu đuối.
10 Vì nếu có ai thấy anh em là người có tri thức đang ăn trong đền thờ thần tượng, thì lương tâm của người yếu đuối đó chẳng phải sẽ được khích lệ để ăn những thức ăn cúng thần tượng sao?

Phao-lô cảnh báo người tin phải cẩn thận để sự tự do của họ không trở thành cớ vấp phạm cho những tín hữu yếu đuối hơn. Một người tin mạnh hơn có thể hiểu rằng thần tượng chẳng là gì, nhưng nếu một người tin yếu đuối hơn thấy người ấy ăn trong đền thờ thần tượng, người yếu đuối đó có thể được khích lệ làm điều tương tự, dù lương tâm của họ không được rõ ràng. Trong trường hợp đó, người tin yếu đuối có thể bị dẫn đến hành động trái với lương tâm và rơi vào tội lỗi. Phao-lô đang dạy rằng sự tự do Cơ Đốc phải được kiểm soát bởi tình yêu thương. Chỉ vì chúng ta được tự do làm một điều gì đó không có nghĩa là điều đó luôn khôn ngoan hoặc yêu thương để làm. Chúng ta phải xem xét hành động của mình ảnh hưởng đến người khác như thế nào, đặc biệt là những người yếu đuối thuộc linh hoặc vẫn đang lớn lên.

1 Cô-rinh-tô 8:11-12
11 Vì tri thức của anh em mà người anh em yếu đuối, là người Đấng Christ đã chết vì, sẽ bị hư mất sao?
12 Nhưng khi anh em phạm tội với anh em mình như vậy, và làm tổn thương lương tâm yếu đuối của họ, thì anh em phạm tội với Đấng Christ.

Phao-lô cho thấy vấn đề này nghiêm trọng đến mức nào. Nếu một người tin dùng tri thức mà không có tình yêu thương, người ấy có thể làm tổn hại đức tin của một anh em yếu đuối, là người mà Đấng Christ đã chết vì. Điều này có nghĩa là người tin yếu đuối ấy rất quý giá đối với Đấng Christ, và lương tâm của người ấy không được đối xử cách bất cẩn. Khi chúng ta làm tổn thương lương tâm yếu đuối của một anh em và dẫn người ấy vào tội lỗi, chúng ta không chỉ phạm tội với người đó; chúng ta phạm tội với chính Đấng Christ. Điều này là vì Đấng Christ liên kết mật thiết với dân Ngài. Điểm của Phao-lô là tình yêu thương phải quan trọng hơn việc chứng tỏ tri thức của mình hoặc sử dụng quyền lợi của mình. Một người tin thật phải quan tâm đến sự an toàn thuộc linh của anh em mình hơn là sự tự do cá nhân.

1 Cô-rinh-tô 8:13
13 Vì vậy, nếu thức ăn làm cho anh em tôi vấp phạm, tôi sẽ không bao giờ ăn thịt nữa, kẻo làm cho anh em tôi vấp phạm.

Phao-lô kết luận bằng cách nêu gương của chính mình. Nếu việc ăn thịt khiến anh em mình vấp phạm, ông thà không bao giờ ăn thịt nữa hơn là làm tổn hại đức tin của người anh em ấy. Điều này cho thấy tấm lòng của tình yêu thương Cơ Đốc. Phao-lô không nói rằng thức ăn tự nó có quyền lực thuộc linh, nhưng tình yêu thương có thể dẫn người tin đến việc từ bỏ một sự tự do vì lương tâm của người khác. Người Cơ Đốc trưởng thành không chỉ hỏi: “Tôi có được phép làm điều này không?” nhưng cũng hỏi: “Điều này sẽ giúp hay làm hại anh em tôi?” Câu này dạy về tình yêu thương hy sinh, sự khiêm nhường và sự quan tâm đến sự khỏe mạnh thuộc linh của người khác.

bottom of page