
1 Phi-e-rơ 2
1 Phi-e-rơ 2 đưa ra một nền tảng mạnh mẽ cho bản sắc và cách sống của Cơ Đốc nhân. Phi-e-rơ cho thấy các tín đồ được kêu gọi lớn lên về thuộc linh, đến với Đấng Christ là hòn đá sống, và trở thành một phần trong nhà thuộc linh của Đức Chúa Trời. Ông nhắc họ rằng họ là dòng giống được chọn, chức tế lễ hoàng gia, dân thánh và dân thuộc riêng về Đức Chúa Trời, được kêu gọi để rao truyền sự ngợi khen Ngài. Vì có bản sắc này, Cơ Đốc nhân phải sống cách đáng kính trong thế gian, thuận phục thẩm quyền đúng đắn, sử dụng sự tự do của mình cách đúng đắn, và noi theo gương của Đấng Christ, đặc biệt khi chịu khổ cách bất công.
1 Phi-e-rơ 2:1-3
1 Vậy, hãy loại bỏ mọi sự gian ác, mọi sự gian dối, giả hình, ganh tị và mọi lời nói xấu.
2 Như trẻ sơ sinh, hãy khao khát sữa tinh khiết của lời Chúa, để nhờ đó anh em được lớn lên,
3 nếu thật anh em đã nếm biết Chúa là nhân từ.
Phi-e-rơ dạy rằng sự tăng trưởng thuộc linh bắt đầu bằng việc loại bỏ những thái độ và hành vi tội lỗi như sự gian ác, gian dối, giả hình, ganh tị và nói xấu. Những điều này làm tổn hại linh hồn và phá hủy tình yêu thương giữa các tín đồ. Thay vào đó, Cơ Đốc nhân phải khao khát sữa tinh khiết của lời Chúa giống như trẻ sơ sinh khao khát sữa. Điều này có nghĩa là tín đồ phải đói khát lời Đức Chúa Trời, vì lời ấy nuôi dưỡng đức tin, làm mạnh mẽ tấm lòng và giúp họ lớn lên thuộc linh. Phi-e-rơ nói sự khao khát này đến từ việc họ đã nếm biết Chúa là nhân từ. Khi một người thật sự kinh nghiệm sự tốt lành và ân điển của Đức Chúa Trời, họ sẽ tự nhiên muốn nhận thêm lẽ thật và sự sống của Ngài.
1 Phi-e-rơ 2:4-5
4 Hãy đến với Ngài như đến với hòn đá sống, bị loài người loại bỏ, nhưng được Đức Chúa Trời chọn và quý trọng.
5 Anh em cũng như những hòn đá sống, đang được xây dựng thành một nhà thuộc linh, một chức tế lễ thánh, để dâng những của lễ thuộc linh đẹp lòng Đức Chúa Trời qua Đức Chúa Giê-su Christ.
Phi-e-rơ mô tả Đức Chúa Giê-su là hòn đá sống. Loài người đã loại bỏ Ngài, nhưng Đức Chúa Trời đã chọn Ngài và xem Ngài là quý trọng. Các tín đồ đến với Đấng Christ và cũng được gọi là những hòn đá sống, nghĩa là họ nhận sự sống từ Ngài và trở thành một phần trong công trình thuộc linh của Đức Chúa Trời. Nhà thuộc linh này không chủ yếu là một đền thờ vật chất, nhưng là dân Đức Chúa Trời được hiệp lại trong Đấng Christ. Họ cũng được gọi là chức tế lễ thánh, cho thấy các tín đồ hiện nay có thể đến gần Đức Chúa Trời qua Đức Chúa Giê-su Christ và được kêu gọi để phục vụ Ngài. Thay vì dâng sinh tế bằng thú vật như chức tế lễ cũ, họ dâng những của lễ thuộc linh, như đức tin, sự ngợi khen, sự vâng phục, tình yêu thương, sự phục vụ và đời sống đầu phục, là những điều đẹp lòng Đức Chúa Trời qua Đức Chúa Giê-su Christ.
1 Phi-e-rơ 2:6-8
6 Vì trong Kinh Thánh có chép rằng: “Này, Ta đặt tại Si-ôn một hòn đá góc nhà chính, được chọn và quý trọng; ai tin nơi Ngài sẽ không bao giờ bị hổ thẹn.”
7 Vậy, đối với anh em là những người tin, Ngài là quý báu; nhưng đối với những người không vâng phục, “Hòn đá mà thợ xây loại bỏ đã trở nên hòn đá góc nhà chính,”
8 và “là hòn đá làm vấp ngã, là vầng đá gây vấp phạm.” Họ vấp ngã vì không vâng phục lời Chúa, và đó là điều họ đã được định cho.
Phi-e-rơ giải thích rằng Đấng Christ là hòn đá góc nhà chính, là hòn đá quan trọng nhất trong công trình thuộc linh của Đức Chúa Trời. Mọi sự trong nhà của Đức Chúa Trời đều được xây dựng trên Ngài. Những ai tin nơi Ngài sẽ không bị hổ thẹn, vì đức tin của họ đặt trên Đấng được Đức Chúa Trời chọn và quý trọng. Đối với các tín đồ, Đấng Christ là quý báu; nhưng đối với những người từ chối Ngài, Ngài trở thành hòn đá làm vấp ngã và vầng đá gây vấp phạm. Điều này có nghĩa là con người vấp ngã vì Đấng Christ khi họ từ chối tiếp nhận Ngài, không vâng phục lời Ngài, hoặc không chấp nhận con đường cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Cùng một Đấng Christ là nền tảng sự sống cho người tin, nhưng lại trở thành sự vấp phạm cho người không vâng phục. Điều này cho thấy mỗi người đều phải đáp ứng với Đấng Christ, hoặc bằng đức tin và sự vâng phục, hoặc bằng sự từ chối và vấp ngã.
1 Phi-e-rơ 2:9-10
9 Nhưng anh em là dòng giống được chọn, chức tế lễ hoàng gia, dân thánh, dân thuộc riêng về Đức Chúa Trời, để anh em rao truyền sự ngợi khen Đấng đã gọi anh em ra khỏi bóng tối vào trong ánh sáng kỳ diệu của Ngài;
10 trước kia anh em không phải là một dân, nhưng nay là dân của Đức Chúa Trời; trước kia anh em chưa nhận được lòng thương xót, nhưng nay đã nhận được lòng thương xót.
Phi-e-rơ nhắc các tín đồ về bản sắc mới của họ trong Đấng Christ. Họ là dòng giống được chọn, nghĩa là Đức Chúa Trời đã kêu gọi họ cho mục đích của Ngài. Họ là chức tế lễ hoàng gia, nghĩa là họ thuộc về Vua và được kêu gọi để phục vụ Đức Chúa Trời. Họ là dân thánh, được biệt riêng khỏi thế gian cho sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, và họ là dân thuộc riêng về Ngài. Bản sắc này không phải để kiêu ngạo, nhưng để thi hành sứ mạng: họ được kêu gọi rao truyền sự ngợi khen Đức Chúa Trời, Đấng đã đem họ ra khỏi bóng tối vào trong ánh sáng kỳ diệu của Ngài. Trước kia họ không phải là một dân, nhưng nay họ là dân của Đức Chúa Trời. Trước kia họ chưa nhận được lòng thương xót, nhưng nay họ đã nhận được lòng thương xót. Điều này cho thấy sự thay đổi lớn lao mà Đức Chúa Trời đã làm trong các tín đồ, ban cho họ bản sắc, mục đích, lòng thương xót và ánh sáng trong Đấng Christ.
1 Phi-e-rơ 2:11-12
11 Hỡi anh em yêu dấu, tôi khuyên anh em như những kiều dân và lữ khách, hãy tránh xa những ham muốn xác thịt đang chiến đấu chống lại linh hồn.
12 Hãy giữ cách sống của anh em đáng kính giữa dân ngoại, để dù họ nói xấu anh em như những kẻ làm ác, nhưng khi thấy những việc lành của anh em, họ sẽ tôn vinh Đức Chúa Trời trong ngày Ngài thăm viếng.
Phi-e-rơ gọi các tín đồ là kiều dân và lữ khách, nghĩa là họ chỉ là cư dân tạm thời trong thế gian này, còn quê hương thật của họ là ở với Đức Chúa Trời. Vì vậy, họ không nên sống theo những ham muốn xác thịt, là những điều chiến đấu chống lại linh hồn. Những ham muốn tội lỗi không phải là vô hại; chúng chống lại đời sống thuộc linh, làm suy yếu đức tin và kéo tấm lòng xa khỏi Đức Chúa Trời. Phi-e-rơ cũng bảo các tín đồ phải sống cách đáng kính giữa những người chưa tin. Dù người khác có thể vu cáo hoặc hiểu lầm họ, cách sống tốt lành của họ vẫn có thể trở thành một lời chứng. Khi người ta nhìn thấy những việc lành của họ, một ngày nào đó họ có thể tôn vinh Đức Chúa Trời. Điều này dạy rằng phẩm chất Cơ Đốc là một phần của lời chứng Cơ Đốc, vì cách tín đồ sống có thể hoặc làm mất danh dự, hoặc bày tỏ vẻ đẹp của lẽ thật Đức Chúa Trời.
1 Phi-e-rơ 2:13-15
13 Vì cớ Chúa, hãy thuận phục mọi thẩm quyền do loài người lập nên, hoặc vua là người có quyền cao nhất,
14 hoặc các quan quyền là những người được vua sai đến để trừng phạt kẻ làm ác và khen ngợi người làm lành.
15 Vì đây là ý muốn của Đức Chúa Trời, rằng bởi việc làm lành, anh em làm im lặng sự ngu dốt của những người thiếu hiểu biết.
Phi-e-rơ dạy các tín đồ phải tôn trọng thẩm quyền hợp pháp của loài người vì cớ Chúa. Điều này không có nghĩa là các nhà cầm quyền trên đất luôn luôn công chính, hoặc Cơ Đốc nhân phải vâng theo những mệnh lệnh trái với Đức Chúa Trời. Nhưng trong khả năng có thể, tín đồ nên sống hòa bình, tôn trọng và có trách nhiệm dưới thẩm quyền dân sự. Chính quyền có vai trò đúng đắn trong việc trừng phạt điều ác và khen ngợi điều lành. Bằng cách làm điều lành, Cơ Đốc nhân có thể làm im lặng những lời cáo buộc sai trái và sự ngu dốt của những người thiếu hiểu biết. Thay vì bị biết đến như những người nổi loạn, gây rối hoặc làm ác, tín đồ nên được biết đến qua cách sống đáng kính, việc lành và sự tôn trọng, để đời sống của họ không tạo lý do không cần thiết khiến Tin Lành bị chê trách.
1 Phi-e-rơ 2:16-17
16 Hãy sống như những người tự do, nhưng đừng dùng sự tự do như một cái áo che đậy điều ác; trái lại, hãy sống như những đầy tớ của Đức Chúa Trời.
17 Hãy tôn trọng mọi người. Hãy yêu thương anh em trong đức tin. Hãy kính sợ Đức Chúa Trời. Hãy tôn trọng vua.
Phi-e-rơ nhắc các tín đồ rằng họ được tự do thuộc linh, nhưng sự tự do này không được dùng làm cớ cho tội lỗi. Sự tự do trong Đấng Christ không có nghĩa là sống tùy ý mình; nó có nghĩa là được giải phóng khỏi sự nô lệ của tội lỗi để có thể phục vụ Đức Chúa Trời. Vì vậy, tín đồ không phải là nô lệ của thế gian hay của những ham muốn tội lỗi, nhưng là đầy tớ của Đức Chúa Trời. Sau đó Phi-e-rơ đưa ra bốn mạng lệnh đơn giản: tôn trọng mọi người, yêu thương anh em trong đức tin, kính sợ Đức Chúa Trời và tôn trọng vua. Điều này có nghĩa là Cơ Đốc nhân phải đối xử với mọi người bằng sự tôn trọng, có tình yêu đặc biệt đối với anh chị em cùng đức tin, dành sự tôn kính cao nhất cho Đức Chúa Trời, và bày tỏ sự tôn trọng đúng đắn đối với các nhà cầm quyền. Đức Chúa Trời vẫn phải ở vị trí thứ nhất, nhưng sự tôn trọng và khiêm nhường phải đánh dấu đời sống của người tin Chúa.
1 Phi-e-rơ 2:18-20
18 Hỡi các đầy tớ, hãy thuận phục chủ mình với tất cả lòng kính sợ, không chỉ đối với chủ tốt lành và hiền hòa, mà cả đối với chủ khắc nghiệt.
19 Vì đây là điều đáng khen, nếu vì lương tâm đối với Đức Chúa Trời mà một người chịu buồn khổ, chịu khổ cách oan ức.
20 Vì nếu anh em bị đánh vì lỗi lầm của mình mà chịu đựng, thì có gì đáng khen? Nhưng nếu anh em làm điều lành mà chịu khổ, và kiên nhẫn chịu đựng, thì điều đó đẹp lòng Đức Chúa Trời.
Phi-e-rơ nói với các đầy tớ và bảo họ phải có tinh thần tôn trọng, không chỉ đối với những người chủ tử tế mà ngay cả đối với những người chủ khắc nghiệt. Điều này không có nghĩa là Đức Chúa Trời chấp nhận sự lạm dụng hay bất công, nhưng Phi-e-rơ đang dạy các tín đồ cách giữ lòng trung tín ngay cả trong những hoàn cảnh không công bằng. Nếu một người chịu khổ vì đã làm sai, thì không có gì đặc biệt đáng khen khi chịu hậu quả đó. Nhưng nếu một người làm điều lành mà chịu khổ cách oan ức, và vẫn kiên nhẫn chịu đựng vì lương tâm đối với Đức Chúa Trời, thì điều đó đẹp lòng Đức Chúa Trời. Bài học chính là tín đồ không nên lấy ác trả ác, ngay cả khi bị đối xử bất công. Đức Chúa Trời nhìn thấy sự chịu khổ oan ức, và sự kiên nhẫn chịu đựng vì cớ Ngài là điều quý báu trước mặt Ngài.
1 Phi-e-rơ 2:21-23
21 Vì anh em đã được kêu gọi đến điều này, bởi Đấng Christ cũng đã chịu khổ vì chúng ta, để lại cho chúng ta một gương mẫu, hầu cho anh em noi theo dấu chân Ngài:
22 “Ngài không phạm tội, cũng không tìm thấy sự gian dối trong miệng Ngài”;
23 khi bị sỉ nhục, Ngài không sỉ nhục lại; khi chịu khổ, Ngài không đe dọa, nhưng phó thác chính mình cho Đấng xét đoán công chính.
Phi-e-rơ hướng các tín đồ đến Đấng Christ như gương mẫu lớn nhất về việc chịu khổ cách bất công. Đức Chúa Giê-su không phạm tội, và trong miệng Ngài không có sự gian dối, nhưng Ngài vẫn bị sỉ nhục, bị từ chối và phải chịu khổ. Khi người ta sỉ nhục Ngài, Ngài không sỉ nhục lại. Khi Ngài chịu khổ, Ngài không đe dọa trả thù. Thay vào đó, Ngài phó thác chính mình cho Đức Chúa Trời, Đấng xét đoán công chính. Điều này dạy các tín đồ rằng khi họ chịu khổ cách bất công, họ có thể noi theo gương Đấng Christ bằng cách từ chối sự cay đắng, trả thù và lời nói cay nghiệt. Họ có thể tin cậy Đức Chúa Trời sẽ xét đoán cách công chính và chăm sóc họ. Sự chịu khổ của Cơ Đốc nhân không vô nghĩa khi được chịu đựng trong tinh thần của Đấng Christ.
1 Phi-e-rơ 2:24-25
24 Chính Ngài đã mang tội lỗi chúng ta trong thân thể Ngài trên cây gỗ, để chúng ta chết đối với tội lỗi và sống cho sự công chính; nhờ những lằn roi của Ngài mà anh em được chữa lành.
25 Vì trước kia anh em như chiên đi lạc, nhưng nay đã trở về với Đấng Chăn Chiên và Đấng Giám Hộ linh hồn mình.
Phi-e-rơ giờ đây giải thích mục đích cứu rỗi trong sự chịu khổ của Đấng Christ. Đức Chúa Giê-su đã mang tội lỗi chúng ta trong thân thể Ngài trên cây gỗ, nghĩa là Ngài đã mang lấy gánh nặng và hậu quả của tội lỗi chúng ta trong sự hy sinh của Ngài. Mục đích không chỉ là sự tha thứ, nhưng còn là sự biến đổi: để chúng ta chết đối với tội lỗi và sống cho sự công chính. Nhờ những lằn roi của Ngài mà chúng ta được chữa lành, đặc biệt nói về sự chữa lành thuộc linh khỏi tội lỗi, mặc cảm tội lỗi, sự xa cách Đức Chúa Trời và những vết thương do sự phản nghịch gây ra. Phi-e-rơ nói trước kia chúng ta như chiên đi lạc, lang thang xa khỏi Đức Chúa Trời, nhưng nay đã trở về với Đấng Chăn Chiên và Đấng Giám Hộ linh hồn mình. Đấng Christ không chỉ cứu chúng ta khỏi tội lỗi, nhưng còn dẫn dắt, trông nom, phục hồi và chăm sóc chúng ta như Đấng Chăn Chiên thật của mình.

