
1 Phi-e-rơ 4
1 Phi-e-rơ 4 dạy các tín đồ cách sống trong ánh sáng của sự chịu khổ của Đấng Christ và sự trở lại gần kề của Ngài. Phi-e-rơ kêu gọi Cơ Đốc nhân phải có cùng tâm trí như Đấng Christ, ngừng sống theo những ham muốn tội lỗi, và sống theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Ông nhắc họ rằng thế gian có thể không hiểu đời sống đã được thay đổi của họ, và thậm chí có thể nói xấu họ, nhưng Đức Chúa Trời sẽ xét đoán mọi người cách công chính. Chương này cũng nhấn mạnh sự cầu nguyện, tình yêu thương, lòng hiếu khách, sự phục vụ, và việc trung tín sử dụng các ân tứ thuộc linh. Phi-e-rơ khích lệ các tín đồ đừng hổ thẹn khi chịu khổ vì Đấng Christ, nhưng hãy tiếp tục làm điều lành và phó thác đời sống mình cho Đức Chúa Trời, là Đấng Tạo Hóa thành tín của họ.
1 Phi-e-rơ 4:1-2
1 Vậy, vì Đấng Christ đã chịu khổ vì chúng ta trong xác thịt, anh em cũng hãy trang bị cho mình cùng một tâm trí ấy; vì ai đã chịu khổ trong xác thịt thì đã dứt khỏi tội lỗi,
2 để trong thời gian còn lại sống trong xác thịt, người ấy không còn sống theo những ham muốn của loài người nữa, nhưng sống theo ý muốn của Đức Chúa Trời.
Phi-e-rơ hướng các tín đồ đến sự chịu khổ của Đấng Christ như khuôn mẫu cho đời sống Cơ Đốc. Vì Đấng Christ đã chịu khổ trong xác thịt, các tín đồ cũng phải “trang bị” cho mình cùng một tâm trí ấy, nghĩa là họ phải chuẩn bị thuộc linh để chịu khổ, chống lại tội lỗi và cứ trung tín với Đức Chúa Trời. Cụm từ “ai đã chịu khổ trong xác thịt thì đã dứt khỏi tội lỗi” không có nghĩa là một tín đồ hoàn toàn không còn khả năng phạm tội, nhưng có nghĩa là sự chịu khổ vì Đấng Christ cho thấy người ấy đã cắt đứt với đời sống tội lỗi cũ. Một người thật sự theo Đấng Christ không còn sống để làm đẹp lòng những ham muốn của con người, những khoái lạc thế gian hay dục vọng xác thịt, nhưng chọn sống theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Đoạn này dạy rằng đời sống Cơ Đốc đòi hỏi một tâm trí được thay đổi, nơi sự chịu khổ không bị xem là thất bại, nhưng là một phần của việc chết đối với đời sống cũ và sống cho Đức Chúa Trời.
1 Phi-e-rơ 4:3-4
3 Vì chúng ta đã dành đủ thời gian trong quá khứ để làm theo ý muốn của dân ngoại, khi chúng ta sống trong sự phóng đãng, dục vọng, say sưa, chè chén, tiệc tùng và những sự thờ hình tượng đáng ghê tởm.
4 Về những điều này, họ lấy làm lạ vì anh em không còn cùng chạy với họ trong dòng thác phóng đãng ấy, nên họ nói xấu anh em.
Phi-e-rơ nhắc các tín đồ rằng họ đã dành đủ thời gian trong đời sống quá khứ để sống giống như thế gian. Trước khi biết Đấng Christ, họ có thể đã đi theo những ham muốn tội lỗi, lối sống vô luân, say sưa, tiệc tùng hoang đàng và thờ hình tượng. Nhưng bây giờ họ thuộc về Đấng Christ, nên họ không nên tiếp tục trong những đường lối cũ ấy nữa. Phi-e-rơ cũng giải thích rằng bạn bè cũ hoặc những người chưa tin có thể thấy lạ khi Cơ Đốc nhân không còn tham gia với họ trong cùng lối sống tội lỗi. Họ có thể chế giễu, chỉ trích hoặc nói xấu các tín đồ vì họ không hiểu sự thay đổi đó. Điều này dạy rằng khi một người thật sự theo Đấng Christ, đời sống của họ sẽ trở nên khác với thế gian, và đôi khi sự khác biệt đó sẽ đem đến sự từ chối. Nhưng các tín đồ không nên quay trở lại tội lỗi chỉ để làm đẹp lòng con người.
1 Phi-e-rơ 4:5-6
5 Họ sẽ phải khai trình với Đấng sẵn sàng xét đoán người sống và người chết.
6 Vì lý do này, Tin Lành cũng đã được giảng cho những người hiện nay đã chết, để dù họ bị xét đoán theo loài người về phần xác, nhưng được sống theo Đức Chúa Trời về phần thần linh.
Phi-e-rơ nhắc các tín đồ rằng những người chế giễu, chống đối hoặc tiếp tục sống trong tội lỗi một ngày kia sẽ phải khai trình với Đức Chúa Trời, Đấng sẵn sàng xét đoán cả người sống lẫn người chết. Không ai có thể thoát khỏi sự xét đoán của Đức Chúa Trời, dù còn sống hay đã chết. Câu 6 có thể được hiểu là Tin Lành đã được giảng cho những người hiện nay đã chết, nhưng họ đã nghe sứ điệp ấy khi họ còn sống. Họ có thể đã bị loài người xét đoán về phần xác, nghĩa là họ có thể đã chịu bắt bớ, bị từ chối hoặc thậm chí bị giết theo sự xét đoán của con người, nhưng họ sẽ được sống theo Đức Chúa Trời về phần thần linh qua niềm hy vọng phục sinh và sự sống đời đời. Điều này không có nghĩa là người chết vẫn có ý thức và nghe Tin Lành sau khi chết, vì Kinh Thánh dạy rằng người chết đang ngủ và không biết gì cho đến ngày sống lại. Thay vào đó, Phi-e-rơ đang khích lệ các tín đồ rằng ngay cả khi những Cơ Đốc nhân trung tín chết hoặc bị con người kết án, họ cũng không bị Đức Chúa Trời quên lãng. Đức Chúa Trời sẽ xét đoán cách công chính, và những ai đã đáp ứng với Tin Lành sẽ sống bởi quyền năng của Ngài.
1 Phi-e-rơ 4:7-8
7 Nhưng sự cuối cùng của mọi sự đã gần; vậy hãy nghiêm túc và tỉnh thức trong sự cầu nguyện.
8 Trên hết mọi sự, hãy có tình yêu thương sốt sắng đối với nhau, vì “tình yêu thương che phủ vô số tội lỗi.”
Phi-e-rơ dạy các tín đồ phải sống với sự khẩn thiết thuộc linh vì “sự cuối cùng của mọi sự đã gần.” Điều này không có nghĩa là họ phải hoảng loạn hoặc sống bất cẩn, nhưng phải nghiêm túc, có tâm trí sáng suốt và tỉnh thức trong sự cầu nguyện. Vì sự trở lại của Đấng Christ và sự xét đoán của Đức Chúa Trời là chắc chắn, các tín đồ không được sống như đang ngủ thuộc linh. Trên hết mọi sự, Phi-e-rơ nói họ phải có tình yêu thương sốt sắng đối với nhau. Tình yêu thương sốt sắng là tình yêu sâu sắc, chân thành và chủ động, vẫn tiếp tục ngay cả khi các mối quan hệ gặp khó khăn. “Tình yêu thương che phủ vô số tội lỗi” không có nghĩa là tình yêu che giấu hoặc bào chữa cho điều ác, nhưng có nghĩa là tình yêu sẵn sàng tha thứ, bày tỏ lòng thương xót, phục hồi người khác, và không cứ phơi bày mọi lỗi lầm với tinh thần khắc nghiệt. Trong những ngày sau rốt, dân Đức Chúa Trời cần cả sự cầu nguyện tỉnh thức lẫn tình yêu thương mạnh mẽ.
1 Phi-e-rơ 4:9-10
9 Hãy tiếp đãi nhau cách hiếu khách, không phàn nàn.
10 Mỗi người hãy dùng ân tứ mình đã nhận để phục vụ nhau, như những người quản lý trung tín ân điển đa dạng của Đức Chúa Trời.
Phi-e-rơ khích lệ các tín đồ hãy bày tỏ lòng hiếu khách với nhau mà không phàn nàn. Lòng hiếu khách có nghĩa là mở lòng, mở nhà, dành thời gian và sự chăm sóc cho người khác, đặc biệt là những anh chị em cùng đức tin đang cần giúp đỡ. Nhưng Phi-e-rơ thêm “không phàn nàn,” vì sự phục vụ mất đi vẻ đẹp của nó khi được làm với sự bực bội hoặc khó chịu. Ông cũng dạy rằng mỗi tín đồ đã nhận một ân tứ từ Đức Chúa Trời, và những ân tứ ấy phải được dùng để phục vụ người khác. Ân tứ không được ban cho để kiêu ngạo, thu hút sự chú ý hay tìm lợi ích cá nhân, nhưng để xây dựng thân thể Đấng Christ. Các tín đồ là những người quản lý ân điển đa dạng của Đức Chúa Trời, nghĩa là ân điển của Đức Chúa Trời hoạt động qua nhiều cách khác nhau trong nhiều người khác nhau. Mỗi người phải trung tín dùng điều Đức Chúa Trời đã ban cho mình để làm phước cho người khác.
1 Phi-e-rơ 4:11
11 Nếu ai nói, hãy nói như lời phán của Đức Chúa Trời. Nếu ai phục vụ, hãy phục vụ bằng sức lực Đức Chúa Trời ban, để trong mọi sự Đức Chúa Trời được tôn vinh qua Đức Chúa Giê-su Christ. Nguyện vinh hiển và quyền năng thuộc về Ngài đời đời vô cùng. A-men.
Phi-e-rơ giải thích cách các tín đồ phải sử dụng ân tứ của mình trong lời nói và sự phục vụ. Nếu ai nói, dạy dỗ, giảng luận hoặc khuyên bảo, người ấy phải nói cách cẩn trọng và trung tín như người đại diện cho lời Đức Chúa Trời, chứ không chỉ nói theo ý kiến riêng hay sự kiêu ngạo của mình. Nếu ai phục vụ, người ấy phải phục vụ bằng sức lực Đức Chúa Trời ban, không chỉ dựa vào năng lực con người hay tìm kiếm lời khen cho bản thân. Mục đích của mọi chức vụ là để Đức Chúa Trời được tôn vinh qua Đức Chúa Giê-su Christ. Điều này có nghĩa là mọi ân tứ, dù là nói hay phục vụ, đều phải hướng người khác đến Đức Chúa Trời, chứ không phải đến người đang sử dụng ân tứ đó. Chức vụ thật được thực hiện bởi sức lực của Đức Chúa Trời, theo lẽ thật của Đức Chúa Trời, và vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.
1 Phi-e-rơ 4:12-14
12 Hỡi anh em yêu dấu, đừng lấy làm lạ về thử thách như lửa đang xảy đến để thử nghiệm anh em, như thể có điều gì lạ xảy ra cho anh em;
13 nhưng hãy vui mừng vì anh em được dự phần trong sự chịu khổ của Đấng Christ, để khi vinh hiển Ngài được bày tỏ, anh em cũng được vui mừng hớn hở.
14 Nếu anh em bị sỉ nhục vì danh Đấng Christ, anh em được phước, vì Thần Linh vinh hiển và của Đức Chúa Trời đang ngự trên anh em. Về phía họ, Ngài bị phạm thượng; nhưng về phía anh em, Ngài được tôn vinh.
Phi-e-rơ bảo các tín đồ đừng ngạc nhiên khi những thử thách như lửa xảy đến. Chịu khổ vì Đấng Christ không nên được xem là điều lạ, vì chính Đấng Christ đã chịu khổ, và những người theo Ngài cũng có thể dự phần trong sự chịu khổ của Ngài. Điều này không có nghĩa là sự chịu khổ là dễ chịu, nhưng các tín đồ có thể vui mừng vì chịu khổ vì Đấng Christ khiến họ được liên kết với Ngài và chuẩn bị họ để vui mừng lớn hơn khi vinh hiển của Ngài được bày tỏ. Nếu họ bị sỉ nhục vì danh Đấng Christ, Phi-e-rơ nói họ được phước, vì Thần Linh vinh hiển và của Đức Chúa Trời đang ngự trên họ. Thế gian có thể phạm thượng Đấng Christ bằng cách từ chối dân Ngài, nhưng các tín đồ tôn vinh Ngài khi họ cứ trung tín. Đoạn này dạy rằng chịu khổ vì Đấng Christ không phải là điều hổ thẹn; đó là dấu hiệu cho thấy tín đồ thuộc về Ngài.
1 Phi-e-rơ 4:15-16
15 Đừng để ai trong anh em chịu khổ như kẻ giết người, kẻ trộm cắp, kẻ làm ác, hoặc kẻ hay xen vào việc người khác.
16 Nhưng nếu ai chịu khổ vì là Cơ Đốc nhân, thì đừng hổ thẹn, nhưng hãy tôn vinh Đức Chúa Trời trong danh ấy.
Phi-e-rơ phân biệt rõ giữa chịu khổ vì sự công chính và chịu khổ vì làm sai. Một tín đồ không nên chịu khổ như kẻ giết người, kẻ trộm cắp, kẻ làm ác, hoặc thậm chí như người hay xen vào chuyện của người khác. Nếu một người chịu khổ vì tội lỗi, đó không phải là chịu khổ vì Đấng Christ, nhưng là hậu quả của hành vi sai trái. Tuy nhiên, nếu một người chịu khổ vì là Cơ Đốc nhân và vì trung tín với Đấng Christ, người ấy không nên hổ thẹn. Thay vào đó, họ phải tôn vinh Đức Chúa Trời trong hoàn cảnh ấy. Điều này dạy các tín đồ phải chắc chắn rằng sự chịu khổ của mình đến từ sự trung tín, chứ không phải từ sự dại dột hay tội lỗi. Chịu khổ vì Đấng Christ là điều đáng tôn trọng, nhưng chịu khổ vì cách sống xấu thì không phải vậy.
1 Phi-e-rơ 4:17-18
17 Vì thời điểm đã đến để sự xét đoán bắt đầu từ nhà Đức Chúa Trời; và nếu bắt đầu từ chúng ta trước, thì kết cuộc của những người không vâng phục Tin Lành của Đức Chúa Trời sẽ ra sao?
18 Và “Nếu người công chính còn khó được cứu, thì người không tin kính và kẻ có tội sẽ xuất hiện ở đâu?”
Phi-e-rơ cảnh báo rằng sự xét đoán bắt đầu từ nhà Đức Chúa Trời, nghĩa là Đức Chúa Trời trước hết xử lý cách nghiêm túc với chính dân Ngài. Điều này không có nghĩa là Đức Chúa Trời đang cố hủy diệt những con cái trung tín của Ngài, nhưng có nghĩa là Ngài thanh luyện, thử nghiệm, sửa dạy và xem xét những người xưng mình thuộc về Ngài. Những thử thách bày tỏ đức tin có chân thật hay không, và các tín đồ có thật sự sống trong sự vâng phục Tin Lành hay không. Nếu Đức Chúa Trời xử lý nghiêm túc với dân Ngài, thì tình trạng của những người từ chối Tin Lành còn nghiêm trọng hơn nhiều. Câu hỏi của Phi-e-rơ cho thấy sự nguy hiểm của việc tiếp tục sống không tin kính và không vâng phục. Nếu người công chính được cứu qua khó khăn, thử nghiệm và sự lệ thuộc vào ân điển của Đức Chúa Trời, thì những người từ chối lòng thương xót của Đức Chúa Trời không có nơi an toàn nào để đứng. Đoạn này kêu gọi các tín đồ sống chân thành, kính sợ và trung tín vâng phục.
1 Phi-e-rơ 4:19
19 Vậy, những ai chịu khổ theo ý muốn Đức Chúa Trời hãy phó thác linh hồn mình cho Ngài trong khi làm điều lành, như cho Đấng Tạo Hóa thành tín.
Phi-e-rơ kết luận phần này bằng cách khích lệ những tín đồ chịu khổ theo ý muốn Đức Chúa Trời hãy phó thác linh hồn mình cho Ngài. Điều này có nghĩa là họ phải trao đời sống, tương lai, nỗi đau và sự cứu rỗi của mình vào tay Đức Chúa Trời, biết rằng Ngài là thành tín. Họ không nên ngừng làm điều lành vì sự chịu khổ, bắt bớ hay nản lòng. Thay vào đó, họ phải tiếp tục trong sự công chính, tình yêu thương, sự vâng phục và sự phục vụ. Phi-e-rơ gọi Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa thành tín, nhắc các tín đồ rằng Đấng đã dựng nên họ cũng biết cách gìn giữ họ. Ngay cả khi đời sống khó khăn và con người đối xử bất công với họ, Đức Chúa Trời vẫn đáng tin cậy. Câu này dạy rằng sự chịu đựng của Cơ Đốc nhân không phải là sự tuyệt vọng thụ động, nhưng là đức tin chủ động: tin cậy Đức Chúa Trời trong khi tiếp tục làm điều lành.

