top of page

1 Tê-sa-lô-ni-ca 1

1 Tê-sa-lô-ni-ca 1 đặt nền tảng cho cả bức thư của Phao-lô gửi cho Hội Thánh tại Tê-sa-lô-ni-ca. Phao-lô đã giúp thành lập Hội Thánh này, nhưng ông phải rời đi đột ngột vì sự bắt bớ. Trong chương này, Phao-lô viết với sự ấm áp và tình cảm yêu thương. Ông khích lệ các tín hữu bằng cách xác nhận đức tin, tình yêu thương, và niềm hy vọng của họ. Ông khen ngợi họ vì họ vẫn trung tín ngay cả trong sự đau khổ, và đã trở thành gương mẫu cho các tín hữu khác tại Ma-xê-đoan và A-chai. Ông cũng nhắc họ về sự cải đạo của họ: họ đã từ bỏ thần tượng để phục vụ Đức Chúa Trời hằng sống và chân thật, và hiện nay họ đang chờ đợi sự trở lại của Chúa Giê-su Christ, Con Đức Chúa Trời, từ trời.

1 Tê-sa-lô-ni-ca 1:1
1 Phao-lô, Sin-vanh, và Ti-mô-thê, kính gửi Hội Thánh của người Tê-sa-lô-ni-ca trong Đức Chúa Trời là Cha và trong Chúa Giê-su Christ: Nguyện ân điển và bình an từ Đức Chúa Trời là Cha chúng ta và từ Chúa Giê-su Christ ở cùng anh em.

Phao-lô bắt đầu bức thư bằng lời chào từ chính ông, Sin-vanh, và Ti-mô-thê. Ông gọi các tín hữu là “Hội Thánh của người Tê-sa-lô-ni-ca trong Đức Chúa Trời là Cha và trong Chúa Giê-su Christ.” Điều này cho thấy danh tính thật của họ không chỉ nằm trong thành phố hay cộng đồng của họ, nhưng nằm trong mối quan hệ của họ với Đức Chúa Cha và Con Ngài. Sau đó, Phao-lô chúc phước cho họ với ân điển và bình an. Ân điển và bình an đến từ Đức Chúa Trời là Cha và Chúa Giê-su Christ, cho thấy sức mạnh thuộc linh, ân huệ, và sự bình an được nhận lãnh qua mối quan hệ này với Đức Chúa Trời và Con Ngài.

1 Tê-sa-lô-ni-ca 1:2-5
2 Chúng tôi luôn cảm tạ Đức Chúa Trời về tất cả anh em, và nhắc đến anh em trong những lời cầu nguyện của chúng tôi,
3 không ngừng nhớ đến công việc bởi đức tin, công khó bởi tình yêu thương, và sự nhẫn nại bởi niềm hy vọng của anh em nơi Chúa Giê-su Christ, trước mặt Đức Chúa Trời là Cha chúng ta,
4 vì chúng tôi biết, hỡi anh em yêu dấu, rằng anh em đã được Đức Chúa Trời lựa chọn.
5 Vì phúc âm của chúng tôi đến với anh em không chỉ bằng lời nói mà thôi, nhưng cũng bằng quyền năng, bằng Thánh Linh, và bằng sự xác tín mạnh mẽ; như anh em biết chúng tôi đã sống giữa anh em thể nào vì cớ anh em.

Phao-lô nói với người Tê-sa-lô-ni-ca rằng ông và những người cùng làm việc với ông luôn cảm tạ Đức Chúa Trời về họ và nhớ đến họ trong lời cầu nguyện. Ông đặc biệt nhớ đến “công việc bởi đức tin,” “công khó bởi tình yêu thương,” và “sự nhẫn nại bởi niềm hy vọng” của họ. Đức tin của họ không chỉ là lời nói; nó sinh ra hành động. Tình yêu thương của họ không phải chỉ là cảm xúc trống rỗng; nó khiến họ phục vụ và lao nhọc vì người khác. Niềm hy vọng của họ nơi Chúa Giê-su Christ giúp họ kiên nhẫn chịu đựng thử thách. Những bông trái này cho thấy Đức Chúa Trời thật sự đang làm việc trong họ. Phao-lô cũng nhắc họ rằng phúc âm không đến với họ chỉ bằng lời nói, nhưng bằng quyền năng, bằng Thánh Linh, và với sự xác tín sâu xa. Điều này có nghĩa là sứ điệp ấy đã thay đổi lòng và đời sống của họ, và nhân cách của Phao-lô cùng các bạn đồng hành cũng xác nhận sự chân thật của sứ điệp.

1 Tê-sa-lô-ni-ca 1:6-7
6 Anh em đã trở nên người bắt chước chúng tôi và bắt chước Chúa, vì đã tiếp nhận lời ấy giữa nhiều hoạn nạn, với niềm vui của Thánh Linh,
7 đến nỗi anh em trở thành gương mẫu cho tất cả các tín hữu tại Ma-xê-đoan và A-chai.

Dù người Tê-sa-lô-ni-ca đã tiếp nhận lời Chúa giữa nhiều đau khổ, họ vẫn đón nhận lời ấy với niềm vui đến từ Thánh Linh. Đức tin của họ không bị sự bắt bớ phá hủy. Trái lại, họ noi theo gương của Phao-lô và các bạn đồng hành của ông, và quan trọng hơn, họ noi theo Chúa. Niềm vui của họ trong sự đau khổ cho thấy Thần Linh của Đức Chúa Trời đang làm việc trong họ. Vì điều này, họ trở thành gương mẫu cho tất cả các tín hữu tại Ma-xê-đoan và A-chai. Đời sống của họ cho thấy đức tin thật có thể vẫn vui mừng và trung tín ngay cả trong những thời điểm khó khăn.

1 Tê-sa-lô-ni-ca 1:8-10
8 Vì từ nơi anh em, lời Chúa đã vang ra, không chỉ tại Ma-xê-đoan và A-chai, nhưng cũng ở khắp mọi nơi. Đức tin của anh em nơi Đức Chúa Trời đã được truyền ra, đến nỗi chúng tôi không cần phải nói gì thêm.
9 Vì chính họ thuật lại về chúng tôi rằng chúng tôi đã đến với anh em thể nào, và anh em đã quay về với Đức Chúa Trời, từ bỏ thần tượng, để phục vụ Đức Chúa Trời hằng sống và chân thật,
10 và chờ đợi Con Ngài từ trời, là Đấng Ngài đã khiến sống lại từ kẻ chết, tức là Chúa Giê-su, Đấng giải cứu chúng ta khỏi cơn thạnh nộ sắp đến.

Đức tin của người Tê-sa-lô-ni-ca trở nên nổi tiếng khắp nơi. Lời Chúa đã vang ra từ họ, không chỉ tại Ma-xê-đoan và A-chai, nhưng cũng ở nhiều nơi khác. Lời chứng của họ mạnh mẽ đến nỗi Phao-lô không cần phải giải thích nhiều, vì người khác đã nói về đức tin của họ rồi. Người ta nói về việc họ đã từ bỏ thần tượng để quay về phục vụ Đức Chúa Trời hằng sống và chân thật. “Đức Chúa Trời chân thật” này là Đức Chúa Cha, Đấng mà Chúa Giê-su cũng gọi là “Đức Chúa Trời có một và thật” trong Giăng 17:3. Sự cải đạo của họ không chỉ là thay đổi niềm tin, nhưng là thay đổi đời sống. Họ không còn phục vụ thần tượng nữa; họ phục vụ Đức Chúa Trời hằng sống và chờ đợi Con Ngài từ trời. Chúa Giê-su, Đấng Đức Chúa Trời đã khiến sống lại từ kẻ chết, là Đấng giải cứu dân Ngài khỏi cơn thạnh nộ sắp đến. Niềm hy vọng nơi sự trở lại của Đấng Christ trở thành trung tâm của đời sống mới, đức tin, và mối quan hệ của họ với Đức Chúa Cha qua Đức Chúa Con.

bottom of page