top of page

1 Tê-sa-lô-ni-ca 2

1 Tê-sa-lô-ni-ca 2 giải thích chức vụ của Phao-lô giữa người Tê-sa-lô-ni-ca. Phao-lô nhắc họ rằng sự rao giảng của ông là chân thành, ngay thẳng, và trung tín, dù ông đã đối diện với đau khổ và chống đối. Ông không rao giảng để làm đẹp lòng người ta, kiếm tiền, hay tìm lời khen ngợi, nhưng để làm đẹp lòng Đức Chúa Trời, Đấng thử nghiệm lòng người. Chương này cũng cho thấy tình yêu sâu đậm của Phao-lô dành cho các tín hữu Tê-sa-lô-ni-ca. Ông chăm sóc họ như một người mẹ và hướng dẫn họ như một người cha. Dù bị xa cách họ, ông vẫn mong mỏi được gặp lại họ. Phao-lô nói rằng họ là niềm hy vọng, niềm vui, và mão triều thiên vui mừng của ông khi Chúa Giê-su Christ trở lại.

1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:1-2
1 Vì chính anh em biết, hỡi anh em, rằng việc chúng tôi đến với anh em không phải là vô ích.
2 Nhưng sau khi chúng tôi đã chịu khổ và bị đối xử sỉ nhục tại Phi-líp như anh em biết, chúng tôi vẫn dạn dĩ trong Đức Chúa Trời chúng ta để rao giảng phúc âm của Đức Chúa Trời cho anh em giữa nhiều sự tranh chiến.

Phao-lô nhắc các tín hữu rằng chuyến thăm của ông đến Tê-sa-lô-ni-ca không phải là vô ích hay trống rỗng. Dù ông và các bạn đồng hành đã chịu khổ và bị đối xử tệ bạc tại Phi-líp, họ vẫn không ngừng rao giảng. Khi đến Tê-sa-lô-ni-ca, họ vẫn dạn dĩ rao truyền phúc âm của Đức Chúa Trời, ngay cả khi phải đối diện với nhiều sự chống đối. Điều này cho thấy chức vụ của Phao-lô được thúc đẩy bởi lòng trung tín với Đức Chúa Trời và sự tin chắc nơi lẽ thật của phúc âm, chứ không phải bởi sự thoải mái hay hoàn cảnh dễ dàng.

1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:3-6
3 Vì lời khuyên bảo của chúng tôi không ra từ sự sai lầm, sự ô uế, hay sự lừa dối.
4 Nhưng vì chúng tôi đã được Đức Chúa Trời xét là xứng đáng để được giao phó phúc âm, nên chúng tôi nói, không phải để làm đẹp lòng loài người, nhưng để làm đẹp lòng Đức Chúa Trời, Đấng thử nghiệm lòng chúng tôi.
5 Vì anh em biết rằng chúng tôi chẳng hề dùng lời nịnh bợ, cũng chẳng lấy sự tham lam làm vỏ bọc — Đức Chúa Trời làm chứng.
6 Chúng tôi cũng không tìm vinh hiển từ loài người, dù từ anh em hay từ người khác, mặc dù với tư cách là sứ đồ của Đấng Christ, chúng tôi có thể đòi hỏi quyền lợi.

Phao-lô bênh vực sự trong sạch và ngay thật của chức vụ ông. Sứ điệp của ông không đến từ sự sai lầm, ô uế, hay lừa dối. Ông không cố thao túng người khác bằng lời nịnh bợ, cũng không che giấu lòng tham lam dưới ngôn ngữ tôn giáo. Phao-lô hiểu rằng Đức Chúa Trời đã giao phó phúc âm cho ông, nên mục tiêu của ông không phải là làm đẹp lòng người ta, nhưng làm đẹp lòng Đức Chúa Trời, Đấng thử nghiệm lòng người. Ông cũng không tìm lời khen hay danh dự từ người khác, dù với tư cách là sứ đồ, ông có thể có những quyền lợi nhất định. Chức vụ của ông là chân thành trước mặt cả Đức Chúa Trời lẫn loài người.

1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:7-10
7 Nhưng chúng tôi đã dịu dàng giữa anh em, như người mẹ đang cho con bú chăm sóc chính con cái mình.
8 Vì lòng tha thiết yêu thương anh em, chúng tôi vui lòng trao cho anh em không chỉ phúc âm của Đức Chúa Trời, nhưng cả chính mạng sống chúng tôi nữa, vì anh em đã trở nên rất yêu dấu đối với chúng tôi.
9 Hỡi anh em, anh em còn nhớ công lao khó nhọc của chúng tôi; vì chúng tôi đã làm việc ngày đêm để không trở thành gánh nặng cho bất cứ ai trong anh em, trong khi rao giảng phúc âm của Đức Chúa Trời cho anh em.
10 Anh em là nhân chứng, và Đức Chúa Trời cũng vậy, rằng chúng tôi đã sống cách thánh khiết, công chính, và không chỗ trách được giữa anh em là những người tin.

Phao-lô mô tả sự chăm sóc của ông dành cho người Tê-sa-lô-ni-ca là dịu dàng và đầy yêu thương, giống như người mẹ đang cho con bú chăm sóc chính con cái mình. Ông không chỉ trao cho họ sứ điệp phúc âm, nhưng cũng trao cho họ thời gian, sức lực, tình cảm, và chính đời sống của mình. Họ đã trở nên rất yêu dấu đối với ông. Phao-lô cũng nhắc họ rằng ông đã làm việc vất vả, lao nhọc ngày đêm, để không trở thành gánh nặng tài chính cho họ trong khi rao giảng phúc âm. Cách sống của ông giữa họ là thánh khiết, công chính, và không chỗ trách được. Điều này có nghĩa là đời sống của ông phù hợp với sứ điệp ông rao giảng.

1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:11-12
11 Như anh em biết, chúng tôi đã khuyên bảo, an ủi, và nài khuyên từng người trong anh em, như người cha đối với chính con cái mình,
12 để anh em bước đi xứng đáng với Đức Chúa Trời, Đấng kêu gọi anh em vào vương quốc và vinh hiển của Ngài.

Bây giờ Phao-lô so sánh chức vụ của ông với sự chăm sóc của một người cha. Như một người cha trung tín hướng dẫn con cái mình, Phao-lô đã khuyên bảo, an ủi, và nài khuyên từng tín hữu cách cá nhân. Mục tiêu của ông không chỉ là để họ tin phúc âm, nhưng để họ sống xứng đáng với Đức Chúa Trời. Vì Đức Chúa Trời đã kêu gọi họ vào vương quốc và vinh hiển của Ngài, đời sống hằng ngày của họ phải phản ánh sự kêu gọi đó. Cách cư xử, sự lựa chọn, và đức tin của họ phải cho thấy rằng họ thuộc về Đức Chúa Trời.

1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:13-16
13 Vì lý do này, chúng tôi cũng không ngừng cảm tạ Đức Chúa Trời, vì khi anh em tiếp nhận lời Đức Chúa Trời mà anh em đã nghe từ chúng tôi, anh em đã đón nhận lời ấy không phải như lời của loài người, nhưng đúng như thật, là lời của Đức Chúa Trời, là lời cũng đang hành động hiệu quả trong anh em là những người tin.
14 Hỡi anh em, vì anh em đã trở nên người bắt chước các Hội Thánh của Đức Chúa Trời tại Giu-đê trong Chúa Giê-su Christ. Vì anh em cũng đã chịu những điều giống như vậy từ chính đồng bào mình, như họ đã chịu từ người Giu-đê,
15 là những kẻ đã giết cả Chúa Giê-su và các tiên tri của họ, và đã bắt bớ chúng tôi; họ không làm đẹp lòng Đức Chúa Trời và chống nghịch mọi người,
16 ngăn cấm chúng tôi nói với dân ngoại để họ được cứu, nhằm luôn làm đầy trọn mức độ tội lỗi của họ; nhưng cơn thạnh nộ đã đến trên họ đến cùng cực.

Phao-lô cảm tạ Đức Chúa Trời vì người Tê-sa-lô-ni-ca đã tiếp nhận sự rao giảng của ông không chỉ như lời của loài người, nhưng như lời của Đức Chúa Trời. Vì họ tin lời ấy, lời Đức Chúa Trời đang hành động hiệu quả trong họ, thay đổi đời sống họ từ bên trong. Phao-lô cũng nhận biết rằng họ đã chịu khổ vì đức tin, giống như các Hội Thánh tại Giu-đê đã chịu khổ. Chính đồng bào của họ chống đối họ, cũng như các tín hữu Giu-đê đã bị chống đối. Phao-lô lên án mạnh mẽ những người bắt bớ các sứ giả của Đức Chúa Trời, giết Chúa Giê-su và các tiên tri, và cố ngăn cản phúc âm được rao giảng cho dân ngoại để họ được cứu. Sự chống đối công việc Đức Chúa Trời như vậy bày tỏ tinh thần phản nghịch, và Phao-lô nói rằng cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời đã đến trên họ đến cùng cực.

1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:17-20
17 Nhưng hỡi anh em, chúng tôi đã bị xa cách anh em trong một thời gian ngắn về mặt hiện diện, chứ không phải trong lòng, nên chúng tôi càng cố gắng hơn để được thấy mặt anh em với lòng khao khát lớn.
18 Vì vậy, chúng tôi đã muốn đến với anh em — chính tôi, Phao-lô, đã muốn đến nhiều lần — nhưng Sa-tan đã ngăn trở chúng tôi.
19 Vì đâu là niềm hy vọng, niềm vui, hay mão triều thiên vui mừng của chúng tôi? Chẳng phải chính là anh em trong sự hiện diện của Chúa Giê-su Christ chúng ta khi Ngài đến sao?
20 Vì anh em là vinh hiển và niềm vui của chúng tôi.

Phao-lô kết thúc chương này bằng cách bày tỏ tình yêu sâu đậm và lòng mong mỏi của ông đối với các tín hữu Tê-sa-lô-ni-ca. Dù ông bị xa cách họ về thể xác, lòng ông vẫn ở với họ. Ông rất mong được gặp lại họ và đã nhiều lần cố gắng trở lại, nhưng Sa-tan đã ngăn trở ông. Sau đó Phao-lô giải thích họ quý giá đối với ông như thế nào. Họ là niềm hy vọng, niềm vui, và mão triều thiên vui mừng của ông trong sự hiện diện của Chúa Giê-su Christ khi Ngài đến. Nói cách khác, sự trung tín của họ sẽ là một phần niềm vui của Phao-lô khi Chúa Giê-su trở lại. Họ là vinh hiển và niềm vui của ông vì họ là bông trái sống động của chức vụ ông.

bottom of page