
1 Tê-sa-lô-ni-ca 3
1 Tê-sa-lô-ni-ca 3 cho thấy sự quan tâm sâu sắc của Phao-lô đối với các tín hữu Tê-sa-lô-ni-ca khi họ đang đối diện với sự bắt bớ và thử thách. Phao-lô đã bị buộc phải rời Tê-sa-lô-ni-ca sớm hơn điều ông mong muốn, nên ông lo lắng về đức tin và tình trạng thuộc linh của họ. Vì không thể chịu đựng sự không chắc chắn ấy lâu hơn nữa, ông đã sai Ti-mô-thê đến để làm vững mạnh và khích lệ họ. Sau đó, Ti-mô-thê trở về với tin tốt lành về đức tin, tình yêu thương, và lòng mong muốn được gặp lại Phao-lô của họ. Điều này đã an ủi Phao-lô rất nhiều trong chính những hoạn nạn của ông. Chương này kết thúc với lời cầu nguyện của Phao-lô rằng tình yêu thương của họ sẽ gia tăng, và lòng họ được vững lập trong sự thánh khiết trước mặt Đức Chúa Trời khi Chúa Giê-su Christ đến.
1 Tê-sa-lô-ni-ca 3:1-5
1 Vì vậy, khi chúng tôi không thể chịu đựng thêm nữa, chúng tôi nghĩ tốt hơn là ở lại A-thên một mình,
2 và sai Ti-mô-thê, anh em chúng tôi, người phục vụ của Đức Chúa Trời, và là bạn đồng lao trong phúc âm của Đấng Christ, đến để làm vững lập và khích lệ anh em về đức tin của anh em,
3 hầu cho không ai bị lay động bởi những hoạn nạn này; vì chính anh em biết rằng chúng ta đã được định cho điều đó.
4 Vì thật vậy, khi còn ở với anh em, chúng tôi đã nói trước với anh em rằng chúng ta sẽ chịu hoạn nạn, đúng như điều đã xảy ra, và anh em biết rõ.
5 Vì lý do này, khi tôi không thể chịu đựng thêm nữa, tôi đã sai người đến để biết về đức tin của anh em, e rằng kẻ cám dỗ đã cám dỗ anh em bằng cách nào đó, và công khó của chúng tôi trở nên vô ích.
Phao-lô giải thích rằng ông không thể chịu đựng thêm việc không biết người Tê-sa-lô-ni-ca đang ra sao về mặt thuộc linh. Vì vậy, ông chọn ở lại A-thên một mình và sai Ti-mô-thê đến với họ. Ti-mô-thê là một người anh em đáng tin cậy, người phục vụ của Đức Chúa Trời, và bạn đồng lao trong phúc âm của Đấng Christ. Mục đích của ông là làm vững mạnh và khích lệ họ trong đức tin, để họ không bị lay động bởi sự bắt bớ. Phao-lô nhắc họ rằng sự đau khổ không phải là điều xa lạ đối với các tín hữu; ông đã báo trước với họ rằng hoạn nạn sẽ đến. Phao-lô cũng hiểu rằng Sa-tan, kẻ cám dỗ, sẽ cố dùng sự đau khổ để làm suy yếu đức tin của họ. Ông lo sợ rằng những thử thách có thể khiến họ sa ngã, làm cho công khó của ông giữa họ dường như trở nên vô ích. Phân đoạn này cho thấy tầm quan trọng của sự khích lệ, chăm sóc thuộc linh, và lòng kiên trì trong lúc khó khăn.
1 Tê-sa-lô-ni-ca 3:6-8
6 Nhưng nay Ti-mô-thê đã từ anh em trở về với chúng tôi, và đem đến cho chúng tôi tin tốt lành về đức tin và tình yêu thương của anh em, cũng như việc anh em luôn nhớ tốt về chúng tôi và rất mong muốn gặp chúng tôi, như chúng tôi cũng mong muốn gặp anh em.
7 Vì vậy, hỡi anh em, trong mọi hoạn nạn và khốn khó của chúng tôi, chúng tôi đã được an ủi về anh em bởi đức tin của anh em.
8 Vì bây giờ chúng tôi được sống, nếu anh em đứng vững trong Chúa.
Ti-mô-thê trở về với tin tốt lành khiến Phao-lô được nhẹ lòng rất nhiều. Người Tê-sa-lô-ni-ca vẫn mạnh mẽ trong đức tin và tình yêu thương, và họ vẫn nhớ đến Phao-lô với lòng yêu mến. Họ cũng mong muốn được gặp lại ông, cũng như Phao-lô mong muốn gặp họ. Báo cáo này đem lại sự an ủi cho Phao-lô và các bạn đồng hành, ngay cả khi chính họ đang đối diện với hoạn nạn và khốn khó. Đức tin vững vàng của người Tê-sa-lô-ni-ca bảo đảm với Phao-lô rằng công việc của ông giữa họ không bị lãng phí. Khi Phao-lô nói: “bây giờ chúng tôi được sống, nếu anh em đứng vững trong Chúa,” ông muốn nói rằng sự trung tín của họ đem lại cho ông niềm vui lớn, sự khích lệ, và sức mạnh mới.
1 Tê-sa-lô-ni-ca 3:9-10
9 Vì chúng tôi có thể dâng lời cảm tạ nào lên Đức Chúa Trời về anh em, vì tất cả niềm vui mà chúng tôi vui mừng vì anh em trước mặt Đức Chúa Trời chúng ta,
10 ngày đêm cầu nguyện cách tha thiết để có thể thấy mặt anh em và bổ sung những điều còn thiếu trong đức tin của anh em?
Phao-lô vui mừng về người Tê-sa-lô-ni-ca đến nỗi ông cảm thấy không thể cảm tạ Đức Chúa Trời đủ về họ. Đức tin của họ đem lại cho ông niềm vui lớn trước mặt Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, dù họ đang làm tốt, Phao-lô vẫn tha thiết cầu nguyện ngày đêm để được gặp lại họ. Mong muốn của ông không chỉ là cảm xúc cá nhân; ông muốn tiếp tục giúp họ tăng trưởng thuộc linh. Khi ông nói rằng ông muốn “bổ sung những điều còn thiếu” trong đức tin của họ, điều đó không có nghĩa là đức tin của họ là giả, nhưng họ vẫn cần thêm sự dạy dỗ, củng cố, và tăng trưởng. Phao-lô quan tâm sâu sắc đến sự trưởng thành thuộc linh của họ và muốn giúp họ trở nên trọn vẹn hơn trong bước đi với Đức Chúa Trời.
1 Tê-sa-lô-ni-ca 3:11-13
11 Nguyện chính Đức Chúa Trời là Cha chúng ta, và Chúa Giê-su Christ chúng ta, dẫn đường chúng tôi đến với anh em.
12 Nguyện Chúa làm cho anh em gia tăng và đầy dẫy tình yêu thương đối với nhau và đối với mọi người, như chúng tôi cũng yêu thương anh em,
13 để Ngài làm cho lòng anh em được vững lập, không chỗ trách được trong sự thánh khiết trước mặt Đức Chúa Trời là Cha chúng ta, khi Chúa Giê-su Christ chúng ta đến với tất cả các thánh đồ của Ngài.
Phao-lô kết thúc chương này bằng một lời cầu nguyện. Ông cầu xin Đức Chúa Trời là Cha và Chúa Giê-su Christ mở đường để ông có thể đến thăm người Tê-sa-lô-ni-ca một lần nữa. Điều này cho thấy lòng khao khát sâu sắc của ông muốn giúp họ mạnh mẽ hơn trong đức tin. Ông cũng cầu nguyện rằng Chúa sẽ làm cho tình yêu thương của họ gia tăng và tràn đầy đối với nhau và đối với mọi người. Đối với Phao-lô, tình yêu thương không phải là điều tùy chọn; đó là trọng tâm của đời sống Cơ Đốc thật và phản chiếu bản tánh của Đức Chúa Trời. Ước muốn cuối cùng của ông là lòng họ được vững lập trong sự thánh khiết, để họ có thể đứng không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời là Cha khi Chúa Giê-su Christ đến với tất cả các thánh đồ của Ngài. Phân đoạn này cho thấy các tín hữu cần có tình yêu thương, sự thánh khiết, và sự sẵn sàng cho sự trở lại của Đấng Christ; và những điều này tăng trưởng qua sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời, lời cầu nguyện, và sự nương cậy nơi Ngài.

