top of page

1 Ti-mô-thê 5

1 Ti-mô-thê 5 đưa ra sự hướng dẫn thực tế về cách các thành viên trong Hội Thánh nên đối xử với nhau. Phao-lô dạy Ti-mô-thê phải đối xử với mọi người cách tôn trọng, cẩn thận, và công bằng. Ông đưa ra sự hướng dẫn về những người nam lớn tuổi, người nam trẻ tuổi, phụ nữ lớn tuổi, phụ nữ trẻ tuổi, góa phụ, gia đình, trưởng lão, và kỷ luật trong Hội Thánh. Chương này nhấn mạnh sự tôn trọng, sự trong sạch, trách nhiệm gia đình, sự chăm sóc những người thật sự thiếu thốn, sự tôn trọng dành cho những lãnh đạo trung tín, sự phán đoán cẩn thận, và sự liêm chính cá nhân trong chức vụ.

1 Ti-mô-thê 5:1-2
1 Đừng quở trách người nam lớn tuổi cách nặng nề, nhưng hãy khuyên bảo người ấy như cha; khuyên bảo những người nam trẻ tuổi như anh em,
2 những phụ nữ lớn tuổi như mẹ, những phụ nữ trẻ tuổi như chị em, với mọi sự trong sạch.

Phao-lô bảo Ti-mô-thê phải đối xử với mọi người trong Hội Thánh như người trong gia đình. Những người nam lớn tuổi không nên bị quở trách cách gay gắt, nhưng phải được khuyên bảo cách tôn trọng như cha. Những người nam trẻ tuổi nên được đối xử như anh em, với sự công bằng và tình yêu thương huynh đệ. Những phụ nữ lớn tuổi nên được đối xử như mẹ, với sự kính trọng và tử tế. Những phụ nữ trẻ tuổi nên được đối xử như chị em, với mọi sự trong sạch. Điều này có nghĩa là Ti-mô-thê phải tránh mọi điều không thích hợp, bất cẩn, hoặc có thể gây nghi ngờ trong cách cư xử với họ. Đôi khi sự sửa dạy là cần thiết, nhưng phải được thực hiện với sự tôn trọng, khiêm nhường, và thánh khiết. Điều này tạo nên một bầu không khí Hội Thánh đầy yêu thương, tin cậy, bảo vệ, và chăm sóc như một gia đình.

1 Ti-mô-thê 5:3-4
3 Hãy tôn trọng những góa phụ thật sự là góa phụ.
4 Nhưng nếu góa phụ nào có con hoặc cháu, thì trước hết hãy để họ học bày tỏ lòng tin kính trong chính gia đình mình và báo đáp cha mẹ, vì điều này là tốt lành và đẹp lòng Đức Chúa Trời.

Phao-lô bắt đầu bằng cách dạy rằng Hội Thánh nên tôn trọng những góa phụ thật sự đang thiếu thốn. “Tôn trọng” không chỉ có nghĩa là nói năng lễ phép, nhưng cũng có thể bao gồm sự chăm sóc và hỗ trợ thực tế. Tuy nhiên, nếu một góa phụ có con hoặc cháu, thì chính gia đình của bà phải chăm sóc bà trước. Đây là một phần của sự tin kính trong gia đình. Con cháu không nên bỏ bê cha mẹ hoặc ông bà, là những người trước kia đã chăm sóc họ. Phao-lô nói rằng điều này là tốt lành và đẹp lòng Đức Chúa Trời.

1 Ti-mô-thê 5:5-8
5 Người thật sự là góa phụ và bị bỏ lại một mình thì đặt lòng trông cậy nơi Đức Chúa Trời, cứ bền lòng nài xin và cầu nguyện ngày đêm.
6 Nhưng người sống theo khoái lạc thì dù đang sống cũng như đã chết.
7 Hãy truyền dạy những điều này, để họ không chỗ trách được.
8 Nhưng nếu ai không chăm sóc người thân của mình, đặc biệt là người trong nhà mình, thì người ấy đã chối bỏ đức tin và còn tệ hơn người không tin.

Phao-lô mô tả loại góa phụ thật sự cô đơn và cần sự hỗ trợ của Hội Thánh. Bà không có gia đình chăm sóc, đặt lòng tin cậy nơi Đức Chúa Trời, và bền lòng cầu nguyện. Đời sống của bà được đánh dấu bởi sự nương cậy nơi Đức Chúa Trời, chứ không phải sự nuông chiều bản thân. Trái lại, Phao-lô cảnh báo rằng người sống chỉ vì khoái lạc thì đã chết về mặt thuộc linh, dù thân thể vẫn còn sống. Ông cũng đưa ra một lời cảnh báo mạnh mẽ cho các gia đình: nếu ai từ chối chăm sóc người nhà của mình, thì người ấy đã chối bỏ đức tin và còn tệ hơn người không tin. Điều này cho thấy tôn giáo thật bắt đầu từ trong gia đình. Chăm sóc gia đình không phải là điều tùy chọn; đó là một phần của việc sống đức tin.

1 Ti-mô-thê 5:9-10
9 Đừng ghi tên góa phụ nào dưới sáu mươi tuổi vào danh sách, và người ấy phải là vợ của một chồng,
10 được làm chứng tốt về các việc lành: nếu bà đã nuôi dạy con cái, tiếp đãi khách lạ, rửa chân các thánh đồ, cứu giúp người hoạn nạn, và siêng năng theo đuổi mọi việc lành.

Sau đó Phao-lô đưa ra các tiêu chuẩn cho những góa phụ được Hội Thánh chính thức hỗ trợ. Họ phải là những người lớn tuổi, trung tín, và được biết đến bởi đời sống đầy việc lành. Điều này bao gồm sự trung tín trong hôn nhân, chăm sóc con cái, hiếu khách, phục vụ các thánh đồ, giúp đỡ người hoạn nạn, và siêng năng theo đuổi mọi việc lành. Điểm chính là sự hỗ trợ của Hội Thánh phải có lòng thương xót, nhưng cũng phải khôn ngoan và có trách nhiệm. Hội Thánh nên chăm sóc những người thật sự cô đơn và thiếu thốn, đặc biệt là những người có đời sống bày tỏ sự trung tín, phục vụ, và tận hiến cho Đức Chúa Trời.

1 Ti-mô-thê 5:11-13
11 Nhưng hãy từ chối những góa phụ trẻ tuổi hơn; vì khi họ bắt đầu có những ham muốn nghịch lại Đấng Christ, họ muốn kết hôn,
12 và bị định tội vì đã bỏ lòng tin ban đầu.
13 Hơn nữa, họ cũng học thói lười biếng, đi lang thang từ nhà này sang nhà khác; không chỉ lười biếng mà còn hay nói chuyện tầm phào, xen vào việc người khác, và nói những điều không nên nói.

Phao-lô khuyên Ti-mô-thê không nên đưa những góa phụ trẻ tuổi vào danh sách chính thức những người được Hội Thánh hỗ trợ. Lý do là về sau họ có thể muốn kết hôn và không tiếp tục giữ sự cam kết đặc biệt được mong đợi nơi những người được hỗ trợ để phục vụ và tận hiến. Phao-lô cũng cảnh báo rằng nếu họ được hỗ trợ nhưng không có trách nhiệm rõ ràng, sự nhàn rỗi có thể dẫn họ đến việc nói chuyện tầm phào, xen vào chuyện người khác, và nói những điều không nên nói. Mối quan tâm của ông không phải là chống lại các góa phụ trẻ tuổi, nhưng là chống lại nguy hiểm thuộc linh, sự mất trật tự, và việc sử dụng sai sự hỗ trợ của Hội Thánh.

1 Ti-mô-thê 5:14-15
14 Vì vậy, ta muốn các góa phụ trẻ tuổi kết hôn, sinh con, quản lý gia đình, và không cho kẻ thù cơ hội nói xấu.
15 Vì đã có một số người quay sang đi theo Sa-tan.

Phao-lô đưa ra lời khuyên thực tế cho các góa phụ trẻ tuổi. Ông khuyến khích họ tái hôn, sinh con, quản lý gia đình, và sống theo cách không cho Sa-tan hoặc kẻ thù của đức tin có cơ hội đem sự sỉ nhục đến cho Hội Thánh. Phao-lô không nói rằng mọi góa phụ trẻ đều bắt buộc phải tái hôn, cũng không nói rằng phụ nữ không có ích lợi nào khác. Đúng hơn, ông đang đưa ra lời khuyên khôn ngoan cho đời sống bình thường, trách nhiệm gia đình, và sự bảo vệ khỏi sự nhàn rỗi cùng cám dỗ. Một đời sống gia đình trung tín có thể là một lời chứng mạnh mẽ cho Đức Chúa Trời.

1 Ti-mô-thê 5:16
16 Nếu người nam hay người nữ tin Chúa nào có các góa phụ trong gia đình, hãy chăm sóc họ, đừng để Hội Thánh phải gánh nặng, hầu cho Hội Thánh có thể chăm sóc những người thật sự là góa phụ.

Phao-lô kết thúc phần này bằng cách quay lại trách nhiệm của gia đình. Nếu một người nam hay người nữ tin Chúa có các góa phụ trong gia đình, họ nên chăm sóc những người ấy và không đặt gánh nặng đó lên Hội Thánh cách không cần thiết. Điều này giúp Hội Thánh dùng nguồn lực của mình cho những người thật sự cô đơn và thiếu thốn. Nguyên tắc rất rõ ràng: khi có khả năng, các thành viên trong gia đình nên chăm sóc người nhà của mình, còn Hội Thánh nên chăm sóc những người không có ai hỗ trợ.

1 Ti-mô-thê 5:17-18
17 Các trưởng lão cai quản tốt phải được kể là đáng nhận sự tôn trọng gấp bội, nhất là những người lao nhọc trong lời Chúa và giáo lý.
18 Vì Kinh Thánh nói: “Con chớ khớp miệng bò đang đạp lúa,” và “Người làm công đáng được tiền công mình.”

Phao-lô dạy rằng các trưởng lão trung tín phải được tôn trọng, đặc biệt là những người lao nhọc trong việc rao giảng và dạy dỗ lời Chúa. “Tôn trọng gấp bội” có nghĩa là sự kính trọng, biết ơn, và khi thích hợp, cả sự hỗ trợ vật chất. Phao-lô chứng minh điều này bằng cách trích Kinh Thánh: “Con chớ khớp miệng bò đang đạp lúa,” và “Người làm công đáng được tiền công mình.” Ý chính là những người trung tín phục vụ Hội Thánh trong công việc thuộc linh không nên bị bỏ bê hoặc bị xem nhẹ. Nếu họ dành thời gian và sức lực để dạy dỗ và chăm sóc Hội Thánh, thì Hội Thánh nên tôn trọng và hỗ trợ họ cách đúng đắn.

1 Ti-mô-thê 5:19
19 Đừng nhận lời cáo buộc chống lại một trưởng lão, trừ khi có hai hoặc ba nhân chứng.

Sau đó Phao-lô đưa ra sự bảo vệ dành cho các trưởng lão trước những lời cáo buộc sai lầm hoặc bất cẩn. Ti-mô-thê không được chấp nhận lời cáo buộc chống lại một trưởng lão chỉ dựa trên lời đồn, sự không ưa cá nhân, hoặc lời tố cáo của một người mà thôi. Phải có hai hoặc ba nhân chứng. Điều này bảo vệ các lãnh đạo Hội Thánh khỏi sự vu khống và đối xử bất công. Vì các lãnh đạo là những người dễ bị chú ý, họ cũng dễ trở thành mục tiêu của sự chỉ trích, nên các lời cáo buộc phải được xử lý cách cẩn thận, công bằng, và có bằng chứng.

1 Ti-mô-thê 5:20
20 Những người đang phạm tội thì hãy quở trách trước mặt mọi người, để những người khác cũng biết sợ.

Đồng thời, Phao-lô không dung túng cho các lãnh đạo khi tội lỗi đã được chứng minh. Nếu một trưởng lão thật sự đang phạm tội và vấn đề đã được xác lập, người ấy phải bị quở trách công khai. Lý do là tội lỗi công khai từ một người lãnh đạo có thể làm tổn hại Hội Thánh và dẫn người khác đi sai lạc. Sự sửa dạy công khai giúp phần còn lại của Hội Thánh kính sợ Đức Chúa Trời và xem tội lỗi là vấn đề nghiêm trọng. Vì vậy, Phao-lô đưa ra cả hai mặt: các trưởng lão phải được tôn trọng và bảo vệ khỏi những lời cáo buộc sai, nhưng họ cũng phải chịu trách nhiệm nếu tiếp tục sống trong tội lỗi.

1 Ti-mô-thê 5:21
21 Ta truyền bảo con trước mặt Đức Chúa Trời, Chúa Giê-su Christ, và các thiên sứ được chọn, rằng con phải giữ những điều này, không thành kiến, không làm điều gì bởi sự thiên vị.

Phao-lô giao cho Ti-mô-thê một mệnh lệnh rất nghiêm trọng trước mặt Đức Chúa Trời, Chúa Giê-su Christ, và các thiên sứ được chọn. Điều này cho thấy sự lãnh đạo và kỷ luật trong Hội Thánh không phải là chuyện nhỏ. Ti-mô-thê phải đối xử với mọi người cách công bằng, không thành kiến hay thiên vị. Ông không được ưu ái ai vì tình bạn, quan hệ gia đình, sự giàu có, tuổi tác, địa vị, hoặc ảnh hưởng. Dù đang xử lý vấn đề về góa phụ, trưởng lão, lời cáo buộc, hay việc bổ nhiệm trong Hội Thánh, Ti-mô-thê phải xét đoán theo lẽ thật và sự công bình, chứ không theo sở thích cá nhân.

1 Ti-mô-thê 5:22-23
22 Đừng vội đặt tay trên ai, cũng đừng dự phần vào tội lỗi của người khác; hãy giữ mình trong sạch.
23 Đừng chỉ uống nước nữa, nhưng hãy dùng một ít rượu vì cớ bao tử của con và những bệnh thường hay mắc phải.

Phao-lô cảnh báo Ti-mô-thê không được đặt tay trên ai quá vội vàng. Điều này có nghĩa là ông không nên bổ nhiệm, chấp thuận, hoặc phong chức cho người nào cách hấp tấp trước khi phẩm chất của người đó được thử nghiệm. Nếu Ti-mô-thê đặt một người không xứng đáng vào chức vụ lãnh đạo, ông có thể cùng chịu trách nhiệm về những tổn hại mà người ấy gây ra. Vì vậy, ông phải giữ mình trong sạch bằng cách cẩn thận, kiên nhẫn, và phân biệt. Sau đó, Phao-lô đưa ra lời khuyên cá nhân về sức khỏe, bảo Ti-mô-thê dùng một ít rượu vì bao tử và những bệnh thường hay mắc phải. Trong thời xưa, nước không phải lúc nào cũng sạch, và rượu đôi khi được dùng như một loại thuốc. Pha một ít rượu với nước có thể giúp giảm một số sự ô nhiễm và làm cho nước an toàn hơn để uống. Rượu cũng chứa các hợp chất tự nhiên từ nho và quá trình lên men, nên với lượng nhỏ, nó có thể giúp kích thích tiêu hóa hoặc làm dịu bao tử. Vì rượu có chứa cồn, nó cũng có thể hoạt động như một chất sát khuẩn nhẹ hoặc một loại thuốc nhẹ trong thời chưa có các phương pháp điều trị hiện đại. Tuy nhiên, Phao-lô nói “một ít rượu,” cho thấy đây là sự dùng giới hạn và có tính y học, chứ không phải sự cho phép uống rượu cách bất cẩn hoặc buông thả. Có lẽ Ti-mô-thê đã quá cẩn thận về sự trong sạch đến mức tránh rượu hoàn toàn, nhưng Phao-lô nhắc ông rằng thân thể cũng cần được chăm sóc đúng đắn. Lời khuyên này cho thấy chăm sóc sức khỏe không phải là điều thiếu thuộc linh. Đồng thời, câu này không nên được dùng để cổ vũ rượu như một phương pháp sức khỏe chung ngày nay, vì rượu có thể kích thích bao tử, gây hại cho thân thể, và đem đến nhiều vấn đề sức khỏe khi bị lạm dụng. Bài học chính là một người phục vụ Đức Chúa Trời nên chăm sóc thân thể cách khôn ngoan, dùng những phương cách thích hợp khi cần, và vẫn giữ sự tỉnh táo, trong sạch, và trung tín trong sự phục vụ.

1 Ti-mô-thê 5:24-25
24 Tội lỗi của một số người thì rõ ràng, đi trước họ đến sự phán xét; nhưng tội lỗi của một số người khác thì theo sau.
25 Cũng vậy, việc lành của một số người thì rõ ràng, còn những việc khác dù không rõ ngay cũng không thể bị che giấu mãi.

Phao-lô giải thích lý do Ti-mô-thê không được vội vàng trong sự phán đoán hoặc bổ nhiệm. Tội lỗi của một số người rất rõ ràng ngay lập tức, trong khi tội lỗi của những người khác bị che giấu và chỉ lộ ra về sau. Cũng vậy, việc lành của một số người dễ dàng được nhìn thấy, còn những việc lành khác có thể bị che khuất một thời gian nhưng cuối cùng cũng sẽ được bày tỏ. Điều này dạy Ti-mô-thê phải kiên nhẫn và có sự phân biệt. Phẩm chất thật của một người không phải lúc nào cũng được nhìn thấy ngay từ đầu. Vì vậy, các lãnh đạo Hội Thánh không nên quyết định cách vội vàng, nhưng phải quan sát đời sống, cách cư xử, bông trái, và sự trung tín của một người theo thời gian.

bottom of page