
1 Ti-mô-thê 6
1 Ti-mô-thê 6 đưa ra sự hướng dẫn thực tế về đời sống và cách cư xử của Cơ Đốc nhân. Phao-lô nói về các mối quan hệ, đặc biệt giữa đầy tớ và chủ, sự nguy hiểm của giáo lý sai lạc, sự nguy hiểm của lòng yêu tiền bạc, và nhu cầu phải chiến đấu cuộc chiến tốt đẹp của đức tin. Ông cũng đưa ra lời hướng dẫn cho những người giàu, cảnh báo họ đừng đặt lòng tin nơi của cải không chắc chắn, nhưng nơi Đức Chúa Trời hằng sống. Chương này kết thúc bằng lời Phao-lô truyền cho Ti-mô-thê phải gìn giữ lẽ thật đã được giao phó cho mình và tránh xa tri thức giả dối khiến người ta lìa khỏi đức tin.
1 Ti-mô-thê 6:1-2
1 Tất cả những ai đang ở dưới ách làm đầy tớ hãy xem chủ mình là đáng được mọi sự tôn trọng, để danh Đức Chúa Trời và giáo lý của Ngài không bị phạm thượng.
2 Còn những ai có chủ là người tin Chúa thì đừng khinh thường họ vì họ là anh em, nhưng càng phải phục vụ họ tốt hơn, vì những người nhận được lợi ích là những người tin Chúa và được yêu thương. Hãy dạy dỗ và khuyên bảo những điều này.
Phao-lô dạy các đầy tớ phải tôn trọng chủ mình để danh Đức Chúa Trời và giáo lý của Ngài không bị sỉ nhục. Dù hoàn cảnh của họ có thể khó khăn, cách cư xử của họ vẫn rất quan trọng, vì người khác sẽ đánh giá đức tin qua đời sống của những người tin Chúa. Nếu một đầy tớ có chủ là người tin Chúa, người ấy không nên lợi dụng chủ chỉ vì cả hai là anh em trong Đấng Christ. Trái lại, người ấy nên phục vụ cách trung tín, biết rằng công việc của mình đem lại lợi ích cho một người cùng đức tin được Đức Chúa Trời yêu thương. Phao-lô đang dạy rằng đức tin Cơ Đốc phải khiến con người trở nên trung tín, tôn trọng, và có trách nhiệm hơn, chứ không phải bất cẩn hay thiếu tôn trọng.
1 Ti-mô-thê 6:3-5
3 Nếu ai dạy khác đi và không thuận theo những lời lành mạnh, tức là lời của Chúa chúng ta là Giê-su Christ, và giáo lý phù hợp với sự tin kính,
4 thì người ấy kiêu ngạo, chẳng biết gì, nhưng say mê những cuộc tranh luận và cãi vã về lời nói; từ đó sinh ra sự ganh tị, tranh chấp, lời xúc phạm, nghi ngờ xấu,
5 và những cuộc tranh cãi vô ích của những người có tâm trí hư hoại, mất lẽ thật, tưởng rằng sự tin kính là phương tiện để kiếm lợi. Hãy tránh xa những người như vậy.
Phao-lô cảnh báo Ti-mô-thê về các giáo sư giả. Những người này không chấp nhận những lời lành mạnh của Giê-su Christ hay sự dạy dỗ sinh ra sự tin kính thật. Thay vì xây dựng đức tin và đời sống thánh khiết, họ kiêu ngạo, thích tranh cãi, và bị ám ảnh bởi những cuộc tranh luận. Sự dạy dỗ của họ sinh ra ganh tị, tranh chấp, xúc phạm, nghi ngờ xấu, và những cuộc cãi vã vô ích. Tệ hơn nữa, họ xem sự tin kính như một cách để kiếm tiền, ảnh hưởng, hoặc lợi ích cá nhân. Phao-lô bảo Ti-mô-thê phải tránh xa những người như vậy, vì tinh thần và mục đích của họ đã bị hư hoại.
1 Ti-mô-thê 6:6-8
6 Nhưng sự tin kính cùng với sự thỏa lòng là lợi lớn.
7 Vì chúng ta chẳng đem gì vào thế gian này, và chắc chắn cũng chẳng đem gì ra khỏi được.
8 Vậy nếu có thức ăn và áo mặc, chúng ta hãy thỏa lòng với những điều ấy.
Phao-lô dạy rằng lợi ích thật không nằm ở tiền bạc, tài sản, hay thành công đời này, nhưng ở sự tin kính cùng với sự thỏa lòng. Sự tin kính là đời sống tận hiến cho Đức Chúa Trời và được uốn nắn bởi lẽ thật của Ngài. Sự thỏa lòng là biết hài lòng và biết ơn với điều Đức Chúa Trời ban cho, thay vì luôn khao khát nhiều hơn. Phao-lô nhắc chúng ta rằng chúng ta đến thế gian này chẳng đem theo gì, và khi rời khỏi thế gian cũng chẳng đem gì theo được. Vì vậy, của cải đời này chỉ là tạm thời. Nếu chúng ta có những nhu cầu căn bản của đời sống, như thức ăn và áo mặc, chúng ta nên học biết cảm tạ và thỏa lòng. Điều này không có nghĩa là chúng ta không được siêng năng làm việc hay cải thiện hoàn cảnh của mình, nhưng có nghĩa là tấm lòng không được bị điều khiển bởi lòng tham lam hay sự bất mãn.
1 Ti-mô-thê 6:9-10
9 Nhưng những kẻ muốn làm giàu thì sa vào sự cám dỗ, cạm bẫy, và nhiều ham muốn ngu dại, tai hại, là những điều nhận chìm con người vào sự hủy hoại và diệt vong.
10 Vì lòng yêu tiền bạc là cội rễ của mọi thứ điều ác; vì tham muốn nó, một số người đã lạc khỏi đức tin và tự đâm mình bằng nhiều nỗi đau đớn.
Trong phân đoạn này, Phao-lô đưa ra một lời cảnh báo mạnh mẽ. Ông không nói rằng tiền bạc tự nó là xấu, hay mọi người giàu đều sai. Sự nguy hiểm nằm ở ham muốn làm giàu và lòng yêu tiền bạc. Khi lòng một người bị tiền bạc kiểm soát, nó trở thành một cái bẫy. Nó có thể dẫn người ấy vào sự cám dỗ, những lựa chọn ngu dại, các ham muốn tai hại, và sự hủy hoại thuộc linh. Phao-lô nói rằng một số người thậm chí đã lạc khỏi đức tin vì lòng tham. Thay vì tìm được hạnh phúc, họ đem nhiều nỗi đau đớn đến cho chính mình. Phân đoạn này dạy rằng việc chạy theo sự giàu có mà không có sự thỏa lòng có thể làm tổn hại linh hồn. Sự an toàn thật nằm trong sự tin kính, sự thỏa lòng, và lòng tin cậy Đức Chúa Trời hơn là của cải vật chất.
1 Ti-mô-thê 6:11-12
11 Nhưng con, hỡi người của Đức Chúa Trời, hãy tránh xa những điều đó và theo đuổi sự công bình, sự tin kính, đức tin, tình yêu thương, sự nhịn nhục, và sự mềm mại.
12 Hãy chiến đấu cuộc chiến tốt đẹp của đức tin, nắm chắc sự sống đời đời mà con đã được kêu gọi đến, và vì đó con đã xưng nhận lời chứng tốt đẹp trước mặt nhiều nhân chứng.
Bây giờ Phao-lô nói trực tiếp với Ti-mô-thê và gọi ông là “người của Đức Chúa Trời.” Thay vì chạy theo lòng tham, những cuộc tranh cãi, giáo lý sai lạc, và lòng yêu tiền bạc, Ti-mô-thê phải tránh xa những điều đó. Nhưng ông không chỉ chạy khỏi điều ác; ông cũng phải theo đuổi điều tốt lành. Phao-lô bảo ông phải theo đuổi sự công bình, sự tin kính, đức tin, tình yêu thương, sự nhịn nhục, và sự mềm mại. Điều này cho thấy đời sống Cơ Đốc là một đời sống chủ động. Người tin Chúa phải quay khỏi những ham muốn thế gian và tích cực tìm kiếm bản tính của Đấng Christ. Phao-lô cũng bảo Ti-mô-thê phải “chiến đấu cuộc chiến tốt đẹp của đức tin.” Điều này có nghĩa là đứng vững trong lẽ thật, chống lại cám dỗ, chịu đựng khó khăn, và nắm chặt sự sống đời đời. Ti-mô-thê đã xưng nhận đức tin mình trước nhiều nhân chứng, nên Phao-lô khuyên ông tiếp tục trung tín trong sự kêu gọi mà ông đã nhận.
1 Ti-mô-thê 6:13-14
13 Ta truyền cho con trước mặt Đức Chúa Trời, Đấng ban sự sống cho muôn vật, và trước mặt Giê-su Christ, Đấng đã làm chứng tốt đẹp trước Bôn-xơ Phi-lát,
14 rằng con hãy giữ điều răn này không tì vết, không chỗ trách được, cho đến khi Chúa chúng ta là Giê-su Christ hiện ra.
Phao-lô đưa ra lời truyền này cách rất nghiêm trọng, trước mặt Đức Chúa Trời và trước mặt Giê-su Christ. Đức Chúa Trời là Đấng ban sự sống cho muôn vật, vì vậy Ti-mô-thê đang phục vụ dưới thẩm quyền của Đức Chúa Trời hằng sống. Phao-lô cũng chỉ về Giê-su Christ, Đấng đã giữ lòng trung tín khi đứng trước Bôn-xơ Phi-lát. Giê-su đã làm chứng tốt đẹp bằng cách đứng về phía lẽ thật và giữ lòng trung tín với Cha Ngài, ngay cả khi đối diện với sự từ chối, đau khổ, và sự chết. Cũng vậy, Ti-mô-thê phải giữ điều răn cách trung tín, không thỏa hiệp hay bị ô uế, cho đến khi Chúa Giê-su Christ hiện ra. Điều này dạy rằng người tin Chúa phải trung tín không chỉ trong một thời gian ngắn, nhưng cho đến khi Đấng Christ trở lại.
1 Ti-mô-thê 6:15-16
15 Sự hiện ra ấy Ngài sẽ bày tỏ đúng thời điểm của Ngài, là Đấng phước hạnh và duy nhất cầm quyền, Vua của các vua và Chúa của các chúa,
16 Đấng duy nhất có sự bất tử, ngự trong ánh sáng không thể đến gần, là Đấng không người nào đã thấy hoặc có thể thấy; nguyện sự tôn quý và quyền năng đời đời thuộc về Ngài. A-men.
Sau đó Phao-lô nâng tâm trí của Ti-mô-thê hướng về Đức Chúa Trời là Cha, Đấng sẽ bày tỏ sự hiện ra của Đấng Christ vào đúng thời điểm trọn vẹn của Ngài. Điều này cho thấy sự trở lại của Đấng Christ nằm dưới thẩm quyền và thời điểm của Cha. Cha được mô tả là “Đấng phước hạnh và duy nhất cầm quyền,” nghĩa là Đấng Cai Trị tối cao trên muôn vật. Ngài là “Vua của các vua và Chúa của các chúa,” vì mọi thẩm quyền, quyền lực, và các bậc cầm quyền đều ở dưới Ngài. Phao-lô cũng nói rằng Ngài là Đấng duy nhất có sự bất tử, nghĩa là Cha là nguồn nguyên thủy của sự sống và sự bất tử trong chính mình. Ngài ngự trong ánh sáng không thể đến gần, bày tỏ sự thánh khiết, vinh hiển, và uy nghi trọn vẹn của Ngài. Không một con người tội lỗi nào đã thấy Ngài cách trọn vẹn như chính Ngài là, hoặc có thể đến gần Ngài bằng sức riêng mình. Phân đoạn này nhắc nhở các tín đồ rằng sự trung tín của họ không dựa trên sức mạnh con người, nhưng dựa trên Đức Chúa Trời hằng sống, Đấng cai trị trên mọi sự và sẽ làm cho sự hiện ra của Đấng Christ xảy ra đúng thời điểm. Vì vậy, mọi sự tôn quý và quyền năng đời đời đều thuộc về Ngài.
1 Ti-mô-thê 6:17-19
17 Hãy truyền cho những người giàu trong đời này đừng kiêu ngạo, cũng đừng đặt lòng tin nơi của cải không chắc chắn, nhưng đặt lòng tin nơi Đức Chúa Trời hằng sống, Đấng ban cho chúng ta mọi sự cách dư dật để hưởng dùng.
18 Hãy truyền cho họ làm điều lành, giàu có trong các việc lành, sẵn lòng ban cho, sẵn lòng chia sẻ,
19 tích trữ cho mình một nền tảng tốt cho thời kỳ sắp đến, để họ có thể nắm chắc sự sống đời đời.
Sau đó Phao-lô đưa ra lời hướng dẫn về những người giàu trong đời này. Sự giàu có tự nó không bị lên án, nhưng sự nguy hiểm là lòng kiêu ngạo và đặt niềm tin sai chỗ. Người giàu không được trở nên kiêu ngạo hoặc nghĩ rằng mình được an toàn nhờ tài sản, vì của cải không chắc chắn và có thể nhanh chóng biến mất. Thay vào đó, họ phải tin cậy nơi Đức Chúa Trời hằng sống, Đấng cung cấp thật sự và ban cho chúng ta mọi sự cách dư dật để hưởng dùng. Phao-lô dạy rằng những người có của cải nên dùng nó để làm điều lành. Họ phải giàu có trong các việc lành, sẵn lòng ban cho, và sẵn lòng chia sẻ. Bằng cách này, họ không chỉ tích trữ kho báu dưới đất, nhưng đang đặt một nền tảng thuộc linh tốt đẹp cho tương lai. Sự an toàn thật không nằm trong tiền bạc, nhưng trong Đức Chúa Trời và trong việc nắm giữ sự sống đời đời.
1 Ti-mô-thê 6:20-21
20 Hỡi Ti-mô-thê! Hãy gìn giữ điều đã được giao phó cho con, tránh xa những lời nói phàm tục, rỗng tuếch, và những sự chống đối của điều bị gọi sai là tri thức,
21 vì xưng nhận điều đó, một số người đã lạc khỏi đức tin. Nguyện ân điển ở cùng con. A-men.
Phao-lô kết thúc bức thư bằng một lời kêu gọi cá nhân và khẩn thiết: “Hỡi Ti-mô-thê!” Ti-mô-thê đã được giao phó lẽ thật của phúc âm, và ông phải cẩn thận gìn giữ điều đó. Điều này có nghĩa là ông phải bảo vệ giáo lý đúng đắn, trung tín với sự dạy dỗ của Đấng Christ, và không để những ý tưởng sai lạc làm hư hoại Hội Thánh. Phao-lô cảnh báo ông phải tránh xa những lời nói phàm tục, rỗng tuếch, cũng như những sự chống đối bị gọi sai là tri thức. Một số người tự cho rằng họ có tri thức cao hơn, nhưng sự dạy dỗ của họ thật ra đã dẫn họ xa khỏi đức tin. Tri thức thật dẫn con người đến gần Đức Chúa Trời, Đấng Christ, và sự tin kính hơn. Tri thức giả sinh ra sự kiêu ngạo, lộn xộn, tranh cãi, và vô tín. Phao-lô kết thúc bằng lời: “Nguyện ân điển ở cùng con,” nhắc Ti-mô-thê rằng ông chỉ có thể tiếp tục trung tín nhờ ân điển và sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời.

