
2 Cô-rinh-tô 1
2 Cô-rinh-tô 1 mở đầu bức thư thứ hai của Phao-lô gửi cho Hội Thánh tại Cô-rinh-tô. Trong chương này, Phao-lô củng cố mối quan hệ của ông với các tín hữu và giải thích những khó khăn trong chức vụ Cơ Đốc. Ông nói về sự chịu khổ, sự an ủi, sự cầu nguyện, sự chân thành, và sự thành tín của Đức Chúa Trời. Phao-lô cũng giải thích lý do vì sao ông thay đổi kế hoạch hành trình, cho thấy rằng ông không hành động cách bất cẩn, nhưng muốn tránh gây thêm đau buồn cho người Cô-rinh-tô.
2 Cô-rinh-tô 1:1-2
1 Phao-lô, sứ đồ của Chúa Giê-su Christ bởi ý muốn của Đức Chúa Trời, cùng Ti-mô-thê là anh em chúng tôi, gửi cho Hội Thánh của Đức Chúa Trời tại Cô-rinh-tô, cùng tất cả các thánh đồ ở khắp xứ A-chai:
2 Nguyền xin ân điển và bình an từ Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và từ Chúa Giê-su Christ đến với anh em.
Phao-lô bắt đầu bằng cách giới thiệu mình là sứ đồ của Chúa Giê-su Christ bởi ý muốn của Đức Chúa Trời. Điều này có nghĩa là chức vụ của ông không đến từ sự lựa chọn riêng của ông hay từ thẩm quyền của con người, nhưng đến từ sự kêu gọi của Đức Chúa Trời. Ti-mô-thê cũng được nhắc đến như người đồng lao với Phao-lô. Phao-lô viết thư cho Hội Thánh tại Cô-rinh-tô và cho tất cả các tín hữu ở A-chai. Ông chào thăm họ bằng ân điển và bình an đến từ Đức Chúa Trời là Cha và từ Chúa Giê-su Christ. Lời chào này cho thấy rằng mọi ân điển và bình an chân thật đều đến từ Cha qua Con Ngài. Thánh Linh không được nhắc đến trong lời chào này, điều này hỗ trợ sự hiểu biết rằng Thần Linh là sự hiện diện sống động và quyền năng của Đức Chúa Trời và Đấng Christ trong các tín hữu, chứ không phải là một hữu thể thần thượng riêng biệt giống như Cha và Con.
2 Cô-rinh-tô 1:3-7
3 Chúc tụng Đức Chúa Trời, Cha của Chúa chúng ta là Giê-su Christ, Cha của lòng thương xót và Đức Chúa Trời của mọi sự an ủi,
4 là Đấng an ủi chúng ta trong mọi hoạn nạn, để chúng ta cũng có thể an ủi những người đang ở trong bất cứ hoạn nạn nào, bằng sự an ủi mà chính chúng ta đã được Đức Chúa Trời an ủi.
5 Vì như những sự chịu khổ của Đấng Christ tràn đầy trong chúng ta, thì sự an ủi của chúng ta cũng tràn đầy qua Đấng Christ.
6 Nếu chúng tôi chịu hoạn nạn, ấy là vì sự an ủi và sự cứu rỗi của anh em, là điều có hiệu quả để giúp anh em chịu đựng cùng những sự đau khổ mà chúng tôi cũng chịu. Còn nếu chúng tôi được an ủi, ấy cũng là vì sự an ủi và sự cứu rỗi của anh em.
7 Niềm hy vọng của chúng tôi về anh em là vững chắc, vì chúng tôi biết rằng như anh em cùng dự phần trong sự chịu khổ, thì anh em cũng sẽ cùng dự phần trong sự an ủi.
Phao-lô ngợi khen Đức Chúa Trời là Cha của lòng thương xót và Đức Chúa Trời của mọi sự an ủi. Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời đầy lòng thương xót và biết cách an ủi dân Ngài trong mọi thử thách. Phao-lô giải thích rằng khi Đức Chúa Trời an ủi chúng ta, Ngài cũng chuẩn bị chúng ta để an ủi người khác. Sự chịu khổ của chúng ta không phải là vô ích. Sự an ủi mà chúng ta nhận được từ Đức Chúa Trời trở thành điều chúng ta có thể chia sẻ với những người cũng đang chịu khổ. Phao-lô cũng nói rằng cũng như các tín hữu cùng dự phần trong những sự chịu khổ của Đấng Christ, họ cũng sẽ cùng dự phần trong sự an ủi đến qua Đấng Christ. Điều này ban cho các tín hữu niềm hy vọng và sức mạnh để chịu đựng.
2 Cô-rinh-tô 1:8-11
8 Thưa anh em, chúng tôi không muốn anh em không biết về hoạn nạn đã xảy đến cho chúng tôi tại A-si: chúng tôi đã bị đè nặng quá mức, quá sức chịu đựng, đến nỗi chúng tôi tuyệt vọng cả về sự sống.
9 Thật vậy, trong lòng chúng tôi đã như nhận án chết, để chúng tôi không tin cậy nơi chính mình, nhưng tin cậy nơi Đức Chúa Trời, Đấng làm cho kẻ chết sống lại.
10 Ngài đã giải cứu chúng tôi khỏi cái chết lớn như vậy, hiện nay vẫn giải cứu, và chúng tôi tin cậy rằng Ngài sẽ còn giải cứu chúng tôi nữa.
11 Anh em cũng giúp đỡ chúng tôi bằng lời cầu nguyện, để nhờ nhiều người cầu thay cho chúng tôi, nhiều người cũng sẽ dâng lời cảm tạ về ân huệ đã ban cho chúng tôi.
Phao-lô nói với người Cô-rinh-tô về một thử thách rất nặng nề mà ông đã trải qua tại A-si. Sự hoạn nạn ấy nặng đến mức ông cảm thấy mình không thể sống sót. Ông thậm chí tuyệt vọng cả về sự sống. Nhưng qua kinh nghiệm này, Phao-lô học biết không tin cậy nơi chính mình, nhưng tin cậy nơi Đức Chúa Trời, Đấng làm cho kẻ chết sống lại. Đức Chúa Trời đã từng giải cứu ông, hiện đang giải cứu ông, và Phao-lô tin rằng Đức Chúa Trời sẽ tiếp tục giải cứu ông. Phao-lô cũng cho thấy tầm quan trọng của sự cầu nguyện. Những lời cầu nguyện của các tín hữu đã giúp đỡ ông, và khi Đức Chúa Trời đáp lời, nhiều người có thể dâng lời cảm tạ Đức Chúa Trời.
2 Cô-rinh-tô 1:12-14
12 Vì điều chúng tôi tự hào là lời chứng của lương tâm chúng tôi rằng: chúng tôi đã cư xử trong thế gian, và đặc biệt đối với anh em, bằng sự đơn sơ và chân thành theo Đức Chúa Trời, không bởi sự khôn ngoan xác thịt, nhưng bởi ân điển của Đức Chúa Trời.
13 Vì chúng tôi không viết cho anh em điều gì khác ngoài những điều anh em đọc và hiểu. Tôi tin rằng anh em sẽ hiểu đầy đủ cho đến cuối cùng,
14 như anh em đã hiểu chúng tôi phần nào, rằng chúng tôi là niềm tự hào của anh em, cũng như anh em là niềm tự hào của chúng tôi trong ngày của Chúa Giê-su.
Phao-lô nói rằng lương tâm của ông trong sạch trước mặt Đức Chúa Trời. Ông không hành động theo sự khôn ngoan của thế gian, động cơ ích kỷ, hay những kế hoạch giấu kín. Thay vào đó, ông đã sống và phục vụ với sự đơn sơ, chân thành, và ân điển của Đức Chúa Trời. Phao-lô muốn người Cô-rinh-tô hiểu rằng lời nói và hành động của ông là chân thật và nhất quán. Ông hy vọng họ sẽ hiểu trọn vẹn tình yêu thương và sự quan tâm của ông dành cho họ. Trong ngày của Chúa Giê-su, Phao-lô muốn vui mừng về họ, và ông cũng muốn họ vui mừng về ông.
2 Cô-rinh-tô 1:15-17
15 Trong sự tin chắc ấy, trước đây tôi đã định đến với anh em, để anh em có được phước lành lần thứ hai;
16 rồi từ nơi anh em đi qua Ma-xê-đoan, sau đó từ Ma-xê-đoan trở lại với anh em, và được anh em giúp đỡ trên đường tôi đi đến Giu-đê.
17 Vậy khi tôi lập kế hoạch như thế, có phải tôi đã làm cách nhẹ dạ không? Hay những điều tôi hoạch định, tôi hoạch định theo xác thịt, đến nỗi nơi tôi có cả “Có, có” và “Không, không” sao?
Phao-lô giải thích rằng ban đầu ông dự định đến thăm Cô-rinh-tô hai lần. Ông muốn ghé thăm họ trên đường đi Ma-xê-đoan, rồi lại ghé thăm họ trên đường trở về. Điều này sẽ đem đến cho họ phước lành gấp đôi từ chuyến thăm của ông. Nhưng vì Phao-lô thay đổi kế hoạch, một số người cáo buộc ông là người không đáng tin cậy hoặc bất cẩn. Phao-lô bênh vực mình bằng cách nói rằng ông không lập kế hoạch cách nhẹ dạ hay theo xác thịt. Ông không phải là người vừa nói “Có” vừa nói “Không” cùng một lúc. Sự thay đổi kế hoạch của ông không đến từ sự thiếu trung thực, nhưng đến từ sự quan tâm của một người chăn bầy.
2 Cô-rinh-tô 1:18-22
18 Nhưng Đức Chúa Trời là thành tín, lời chúng tôi nói với anh em không phải vừa “Có” vừa “Không.”
19 Vì Con Đức Chúa Trời, là Chúa Giê-su Christ, Đấng đã được chúng tôi rao giảng giữa anh em — bởi tôi, Sin-vanh, và Ti-mô-thê — không phải vừa “Có” vừa “Không,” nhưng trong Ngài là “Có.”
20 Vì mọi lời hứa của Đức Chúa Trời đều là “Có” trong Ngài, và cũng bởi Ngài là “A-men,” để Đức Chúa Trời được vinh hiển qua chúng tôi.
21 Đấng làm cho chúng tôi cùng anh em được vững lập trong Đấng Christ và đã xức dầu cho chúng ta là Đức Chúa Trời,
22 Ngài cũng đã đóng ấn chúng ta và ban Thần Linh vào lòng chúng ta như một bảo chứng.
Phao-lô chỉ về sự thành tín của Đức Chúa Trời. Ông nói rằng sứ điệp của ông về Chúa Giê-su Christ không phải là điều không chắc chắn hay thay đổi. Trong Đấng Christ, các lời hứa của Đức Chúa Trời là chắc chắn. Mọi lời hứa của Đức Chúa Trời đều tìm thấy lời “Có” trong Chúa Giê-su, nghĩa là Đấng Christ là sự ứng nghiệm và bảo đảm cho mọi điều Đức Chúa Trời đã hứa. Đức Chúa Trời là Đấng làm cho các tín hữu được vững lập trong Đấng Christ, xức dầu cho họ, đóng ấn họ, và ban Thần Linh của Ngài vào lòng họ như một bảo chứng. Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời đánh dấu dân Ngài là thuộc về Ngài và ban Thần Linh của Ngài cho họ như sự bảo đảm về cơ nghiệp tương lai.
2 Cô-rinh-tô 1:23-24
23 Hơn nữa, tôi kêu cầu Đức Chúa Trời làm chứng cho linh hồn tôi rằng: chính vì muốn tha cho anh em mà tôi đã không đến Cô-rinh-tô nữa.
24 Không phải chúng tôi cai trị đức tin của anh em, nhưng chúng tôi là những người đồng lao để đem lại niềm vui cho anh em; vì anh em đứng vững bởi đức tin.
Phao-lô giải thích lý do thật sự vì sao lúc đó ông đã không trở lại Cô-rinh-tô. Không phải vì ông không quan tâm đến họ, nhưng vì ông muốn tránh gây thêm đau buồn cho họ. Nếu ông đến quá sớm, chuyến thăm có thể đã trở nên rất khó khăn và nghiêm khắc. Phao-lô cũng nói rõ rằng ông không muốn kiểm soát đức tin của họ. Ông không cố cai trị họ như một người chủ. Thay vào đó, ông xem mình là người đồng lao để đem lại niềm vui cho họ. Ước muốn của ông là giúp họ đứng vững bởi đức tin. Phao-lô là người đầu tiên thiết lập Hội Thánh tại Cô-rinh-tô trong chuyến truyền giáo thứ hai của ông. Sau đó, ông đã viết một bức thư mà hiện nay đã bị thất lạc, được nhắc đến trong 1 Cô-rinh-tô 5:9. Rồi ông viết 1 Cô-rinh-tô để sửa dạy những vấn đề như sự chia rẽ, sự gian dâm, và sự hỗn loạn trong Hội Thánh. Sau đó, Phao-lô đã thực hiện một chuyến thăm đau buồn đến Cô-rinh-tô, nơi đã có sự đối đầu và đau buồn. Thay vì lập tức quay lại lần nữa, ông đã viết một bức thư nghiêm khắc, hiện nay cũng đã bị thất lạc, và gửi qua Tít. Bức thư ấy mạnh mẽ sửa dạy Hội Thánh và kêu gọi họ ăn năn. Khi sau đó Phao-lô nghe Tít báo rằng nhiều người trong họ đã đáp ứng tốt, ông đã viết 2 Cô-rinh-tô. Vì vậy, 2 Cô-rinh-tô cho thấy sự nhẹ nhõm, tình yêu thương, và ước muốn của Phao-lô về sự phục hồi trọn vẹn với Hội Thánh.

