
2 Cô-rinh-tô 10
Trong 2 Cô-rinh-tô 10, Phao-lô bắt đầu bênh vực thẩm quyền sứ đồ của mình cách trực tiếp hơn. Một số người tại Cô-rinh-tô đang chỉ trích ông, nói rằng ông mạnh mẽ trong thư từ nhưng yếu đuối khi hiện diện. Phao-lô trả lời những lời cáo buộc này bằng cách cho thấy rằng chức vụ của ông không dựa trên vẻ bề ngoài, sức mạnh con người, hay phương pháp thế gian, nhưng dựa trên sự nhu mì của Đấng Christ và quyền năng của Đức Chúa Trời. Ông giải thích rằng trận chiến thật của chức vụ là thuộc linh, và khí giới của Đức Chúa Trời có quyền năng để đánh đổ những lập luận sai lầm, sự kiêu ngạo, và bất cứ điều gì chống nghịch sự nhận biết Đức Chúa Trời. Phao-lô cũng dạy rằng thẩm quyền chân thật được Chúa ban để xây dựng Hội Thánh, chứ không phải để phá hủy, và sự chấp thuận chân thật đến từ Đức Chúa Trời, chứ không đến từ sự tự khen mình.
2 Cô-rinh-tô 10:1-2
1 Chính tôi, Phao-lô, nài xin anh em bởi sự nhu mì và hiền hòa của Đấng Christ — tôi là người khi hiện diện giữa anh em thì khiêm nhường, nhưng khi vắng mặt thì mạnh dạn đối với anh em.
2 Tôi nài xin anh em rằng khi tôi hiện diện, tôi sẽ không phải mạnh dạn với sự tin chắc mà tôi định dùng để đối phó với một số người cho rằng chúng tôi bước đi theo xác thịt.
Phao-lô bắt đầu bằng cách kêu gọi người Cô-rinh-tô bởi sự nhu mì và hiền hòa của Đấng Christ. Một số người cáo buộc ông rằng khi hiện diện thì khiêm nhường và yếu đuối, nhưng chỉ mạnh dạn khi viết thư từ xa. Phao-lô không phủ nhận rằng ông nói cách nghiêm túc trong thư, nhưng ông muốn họ hiểu rằng thẩm quyền của ông không dựa trên sự kiêu ngạo, sự khắc nghiệt, hay sức mạnh con người. Ông hy vọng rằng khi đến với họ, ông sẽ không cần phải nghiêm khắc với những người sai lầm cáo buộc ông là bước đi theo xác thịt. “Bước đi theo xác thịt” có nghĩa là hành động theo động cơ ích kỷ, sự kiêu ngạo của con người, phương pháp thế gian, hay tham vọng cá nhân. Chức vụ của Phao-lô không bị thúc đẩy bởi những điều này, nhưng bởi bản tính của Đấng Christ, lẽ thật, và tình yêu thương.
2 Cô-rinh-tô 10:3-4
3 Vì dù chúng tôi sống trong xác thịt, chúng tôi không chiến đấu theo xác thịt.
4 Vì khí giới chiến đấu của chúng tôi không thuộc về xác thịt, nhưng nhờ Đức Chúa Trời có quyền năng để đánh đổ các thành lũy.
Phao-lô giải thích rằng dù ông sống trong thân thể con người như mọi người khác, chức vụ và trận chiến của ông không được thực hiện theo xác thịt. Ông không nương cậy vào sức mạnh con người, sự thao túng khôn khéo, quyền lực thế gian, hay vẻ ấn tượng bên ngoài. Khí giới chiến đấu của ông không thuộc về xác thịt, nghĩa là không thuộc về bản tính tội lỗi hay phương pháp thế gian, nhưng có quyền năng nhờ Đức Chúa Trời. Những khí giới này bao gồm lẽ thật, đức tin, sự cầu nguyện, sự công chính, Tin Lành, lời Đức Chúa Trời, và quyền năng của Thần Linh. Qua những điều này, Đức Chúa Trời đánh đổ các thành lũy thuộc linh, như những sự dạy dỗ sai lầm, sự kiêu ngạo, sự vô tín, thói quen tội lỗi, và những tư tưởng ngăn cản con người nhận biết Ngài. Vì vậy, chức vụ Tin Lành chân thật không chiến thắng bằng sức mạnh con người, nhưng bằng quyền năng của Đức Chúa Trời hành động qua lẽ thật và lòng trung tín.
2 Cô-rinh-tô 10:5-6
5 Chúng tôi đánh đổ các lập luận và mọi điều cao ngạo tự nâng mình lên chống lại sự nhận biết Đức Chúa Trời, bắt mọi tư tưởng phải quy phục sự vâng phục Đấng Christ,
6 và sẵn sàng sửa phạt mọi sự không vâng phục, khi sự vâng phục của anh em được trọn vẹn.
Phao-lô mô tả trận chiến thuộc linh rõ ràng hơn. Công việc của Tin Lành là đánh đổ các lập luận và mọi điều kiêu ngạo tự nâng mình lên chống lại sự nhận biết Đức Chúa Trời. Điều này bao gồm lý luận sai lầm, sự kiêu ngạo của con người, sự khôn ngoan thế gian, và những sự dạy dỗ chống nghịch lẽ thật của Đức Chúa Trời. Mục tiêu của Phao-lô không chỉ là thắng trong tranh luận, nhưng là bắt mọi tư tưởng phải quy phục sự vâng phục Đấng Christ. Điều này có nghĩa là tâm trí phải được đầu phục Đấng Christ, để những suy nghĩ, niềm tin, ước muốn, và quyết định được đặt dưới lẽ thật và thẩm quyền của Ngài. Phao-lô cũng sẵn sàng xử lý cách nghiêm khắc với mọi sự không vâng phục còn lại, nhưng trước hết ông mong muốn sự vâng phục của người Cô-rinh-tô được trọn vẹn. Mục đích của ông là sửa dạy và phục hồi, chứ không phải phá hủy.
2 Cô-rinh-tô 10:7-8
7 Anh em nhìn sự việc theo vẻ bề ngoài sao? Nếu ai tự tin rằng mình thuộc về Đấng Christ, thì người ấy hãy tự suy xét lại điều này: cũng như người ấy thuộc về Đấng Christ, thì chúng tôi cũng thuộc về Đấng Christ.
8 Vì dù tôi có khoe thêm một chút về thẩm quyền của chúng tôi, là thẩm quyền Chúa đã ban cho chúng tôi để xây dựng anh em chứ không phải để phá hủy anh em, thì tôi cũng không xấu hổ.
Phao-lô thách thức người Cô-rinh-tô đừng xét đoán theo vẻ bề ngoài. Một số người bị ấn tượng bởi sự tự tin bên ngoài, cách nói năng, địa vị, hay giấy chứng nhận của con người, trong khi lại xem thường Phao-lô vì ông không thể hiện mình theo cách thế gian. Phao-lô nhắc họ rằng nếu ai tuyên bố mình thuộc về Đấng Christ, thì họ cũng phải nhận biết rằng Phao-lô và những người đồng lao của ông cũng thuộc về Đấng Christ. Thẩm quyền của ông không đến từ sự tự đề cao, nhưng đến từ Chúa. Phao-lô cũng giải thích mục đích của thẩm quyền thuộc linh: thẩm quyền ấy được ban để xây dựng, chứ không phải để phá hủy. Điều này có nghĩa là thẩm quyền chân thật trong Hội Thánh phải xây dựng con người trong lẽ thật, sự thánh khiết, đức tin, và sự vâng phục, chứ không phải để kiểm soát, làm tổn hại, hay phá đổ họ.
2 Cô-rinh-tô 10:9-11
9 Tôi nói vậy để khỏi có vẻ như tôi muốn làm anh em sợ hãi bằng thư từ.
10 Vì họ nói: “Thư của ông thì nghiêm trọng và mạnh mẽ, nhưng sự hiện diện thân thể thì yếu đuối, và lời nói thì đáng khinh.”
11 Người như vậy hãy hiểu điều này: khi vắng mặt, chúng tôi là thế nào trong lời nói qua thư từ, thì khi hiện diện, chúng tôi cũng sẽ như vậy trong hành động.
Phao-lô đề cập đến lời chỉ trích rằng thư của ông thì mạnh mẽ và nghiêm túc, nhưng sự hiện diện của ông thì yếu đuối và lời nói không ấn tượng. Những người chống đối ông cố dùng điều này để khiến ông trông như người không nhất quán hoặc không đáng được tôn trọng. Phao-lô trả lời rằng ông không chỉ cố làm họ sợ bằng thư từ. Nếu khi ông đến mà sự sửa dạy vẫn còn cần thiết, ông sẽ hành động với cùng sự nghiêm túc như ông đã bày tỏ trong thư. Điều này cho thấy thẩm quyền của Phao-lô không dựa trên vẻ bề ngoài ấn tượng hay lời nói trau chuốt, nhưng dựa trên lẽ thật, sự chân thành, và trách nhiệm Đức Chúa Trời đã giao cho ông.
2 Cô-rinh-tô 10:12-14
12 Vì chúng tôi không dám xếp mình vào hàng hay so sánh mình với những người tự giới thiệu mình. Nhưng họ lấy chính mình làm thước đo cho mình và so sánh mình với nhau, nên không khôn ngoan.
13 Tuy nhiên, chúng tôi sẽ không khoe khoang vượt quá giới hạn, nhưng chỉ trong phạm vi mà Đức Chúa Trời đã phân định cho chúng tôi — phạm vi ấy cũng bao gồm anh em.
14 Vì chúng tôi không vươn quá giới hạn của mình, như thể thẩm quyền của chúng tôi không đến được với anh em, bởi chính chúng tôi đã đem Tin Lành của Đấng Christ đến với anh em.
Phao-lô từ chối so sánh mình với những người tự khen mình. Những người chống đối ông lấy tiêu chuẩn riêng của họ để đo lường chính mình và so sánh mình với nhau, nhưng Phao-lô nói điều này là không khôn ngoan. Sự so sánh theo con người thường sinh ra sự kiêu ngạo, ganh đua, và sự tự tin sai lầm. Phao-lô không khoe khoang vượt quá công việc Đức Chúa Trời đã giao cho ông. Ông hiểu rằng chức vụ của mình có một phạm vi do Đức Chúa Trời chỉ định, và phạm vi ấy bao gồm người Cô-rinh-tô vì chính ông là người đầu tiên đem Tin Lành của Đấng Christ đến với họ. Vì vậy, ông không vượt quá trách nhiệm của mình khi sửa dạy hay hướng dẫn họ. Thẩm quyền của ông giữa họ là hợp pháp vì nó gắn liền với công việc Đức Chúa Trời đã giao cho ông.
2 Cô-rinh-tô 10:15-18
15 Chúng tôi không khoe khoang vượt quá giới hạn về công lao của người khác, nhưng có hy vọng rằng khi đức tin của anh em gia tăng, phạm vi chức vụ của chúng tôi giữa anh em sẽ được mở rộng nhiều hơn,
16 để chúng tôi rao giảng Tin Lành đến những vùng xa hơn anh em, chứ không khoe khoang trong phạm vi công việc đã hoàn thành của người khác.
17 Nhưng “ai khoe mình, hãy khoe mình trong Chúa.”
18 Vì người tự khen mình không phải là người được chấp thuận, nhưng người được Chúa khen mới là người được chấp thuận.
Phao-lô giải thích rằng ông không muốn khoe khoang về công việc thuộc về người khác. Ông không nhận công lao từ sự lao nhọc của người khác, nhưng hy vọng rằng khi người Cô-rinh-tô tăng trưởng trong đức tin, chức vụ của ông có thể mở rộng xa hơn nữa. Ước muốn của ông là rao giảng Tin Lành đến những vùng xa hơn họ, chứ không xây dựng danh tiếng bằng cách nhận công việc của người khác là của mình. Sau đó, Phao-lô trích nguyên tắc: “Ai khoe mình, hãy khoe mình trong Chúa.” Điều này có nghĩa là mọi sự ngợi khen, sự tin cậy, và sự tôn trọng phải hướng về Đức Chúa Trời, chứ không hướng về bản thân. Một người không thật sự được chấp thuận chỉ vì người ấy tự khen mình hoặc có vẻ ấn tượng trước mặt người khác. Sự chấp thuận thật đến từ Chúa, Đấng nhìn thấy tấm lòng, động cơ, và lòng trung tín trong công việc.

