top of page

2 Cô-rinh-tô 11

Trong 2 Cô-rinh-tô 11, Phao-lô tiếp tục bênh vực chức vụ của mình trước các sứ đồ giả đang ảnh hưởng đến Hội Thánh Cô-rinh-tô. Những giáo sư giả này nghi ngờ thẩm quyền của Phao-lô, chỉ trích diện mạo và lời nói của ông, và cố trình bày mình như những lãnh đạo thuộc linh cao trọng hơn. Phao-lô đáp lại với sự quan tâm sâu sắc, cảnh báo người Cô-rinh-tô đừng bị lừa dối bởi vẻ bề ngoài, những lời tuyên bố ấn tượng, hay giáo lý sai lạc. Ông đối chiếu sự phục vụ chân thành, khiêm nhường, và hy sinh của mình với sự kiêu ngạo, lừa dối, và lạm dụng của các sứ đồ giả. Dù Phao-lô miễn cưỡng “khoe mình,” ông làm như vậy không phải để tự tôn cao, nhưng để cho thấy chức vụ chân thật được chứng minh bởi lòng trung tín, sự chịu khổ, tình yêu thương, và sự nương cậy nơi Đức Chúa Trời.

2 Cô-rinh-tô 11:1-2
1 Ước gì anh em chịu đựng tôi trong một chút dại dột — thật ra, anh em cũng đang chịu đựng tôi.
2 Vì tôi ghen vì anh em bằng sự ghen thánh của Đức Chúa Trời. Vì tôi đã hứa gả anh em cho một người chồng, để trình diện anh em như một trinh nữ thanh sạch cho Đấng Christ.

Phao-lô xin người Cô-rinh-tô chịu đựng ông trong điều ông gọi là “một chút dại dột,” vì ông sắp nói theo cách có vẻ như khoe mình. Tuy nhiên, mục đích của ông không phải là kiêu ngạo, nhưng là bảo vệ họ. Ông nói rằng ông ghen vì họ bằng sự ghen thánh của Đức Chúa Trời, nghĩa là ông quan tâm sâu sắc đến sự trung tín thuộc linh của họ đối với Đấng Christ. Phao-lô ví Hội Thánh như một cô dâu thanh sạch đã được hứa gả cho một người chồng là Đấng Christ. Ước muốn của ông là trình diện họ cho Đấng Christ như những người trung tín, thanh sạch, và không chia lòng trong sự tận hiến. Hình ảnh này cho thấy các tín hữu thuộc về Đấng Christ và phải giữ lòng mình khỏi những giáo lý, ảnh hưởng, hay lãnh đạo kéo họ ra khỏi lòng trung thành đơn sơ và chân thành đối với Ngài.

2 Cô-rinh-tô 11:3-4
3 Nhưng tôi sợ rằng, như con rắn đã dùng sự xảo quyệt mà lừa dối Ê-va, thì tâm trí anh em cũng có thể bị làm hư hỏng khỏi sự đơn sơ trong Đấng Christ.
4 Vì nếu có người đến rao giảng một Giê-su khác mà chúng tôi chưa rao giảng, hoặc nếu anh em nhận một thần linh khác mà anh em chưa nhận, hoặc một Tin Lành khác mà anh em chưa tiếp nhận, thì anh em lại dễ dàng chịu đựng điều đó!

Phao-lô lo sợ rằng người Cô-rinh-tô có thể bị lừa dối giống như Ê-va đã bị con rắn dùng sự xảo quyệt mà lừa dối. Mối nguy hiểm là tâm trí họ có thể bị làm hư hỏng khỏi sự đơn sơ và thanh sạch trong Đấng Christ. Tin Lành đặt trọng tâm nơi Đấng Christ, đức tin nơi Ngài, và đời sống được biến đổi bởi Thần Linh của Đức Chúa Trời, nhưng các giáo sư giả có thể khiến người ta chấp nhận một Giê-su khác, một thần linh khác, hoặc một Tin Lành khác. Điều này có thể bao gồm bất kỳ sự dạy dỗ nào làm thay đổi thân vị và sứ mạng thật của Đấng Christ, dẫn con người xa khỏi Cha qua Con, hoặc thay thế đức tin nơi Đấng Christ bằng nỗ lực con người, sự kiêu ngạo, hay sự công chính theo luật pháp. Phao-lô cảnh báo họ đừng dung túng những sự dạy dỗ nghe có vẻ thuộc linh nhưng kéo họ xa khỏi Đấng Christ thật và Tin Lành thật.

2 Cô-rinh-tô 11:5-6
5 Vì tôi cho rằng mình chẳng thua kém gì các sứ đồ siêu đẳng ấy.
6 Dù tôi không được huấn luyện về lời nói, nhưng tôi không thiếu sự hiểu biết. Trong mọi sự, chúng tôi đã được bày tỏ rõ ràng giữa anh em.

Phao-lô nói rằng ông không hề thua kém những người được gọi là “các sứ đồ siêu đẳng,” một cụm từ ông dùng để chỉ những người tự cho mình là lãnh đạo thuộc linh cao trọng hơn. Những kẻ chống đối có thể đã chỉ trích ông vì ông không trau chuốt hay gây ấn tượng trong lời nói, nhưng Phao-lô nói rằng ông không thiếu sự hiểu biết thật. Chức vụ, sự dạy dỗ, và cách sống của ông đã được bày tỏ rõ ràng giữa người Cô-rinh-tô. Điều này cho thấy chức vụ chân thật không nên được đánh giá bởi phong cách bên ngoài, sự hùng biện, hay sự tự quảng bá, nhưng bởi lẽ thật, lòng trung tín, sự hiểu biết Đức Chúa Trời, và một đời sống cởi mở, chân thành trước mặt người khác.

2 Cô-rinh-tô 11:7-9
7 Có phải tôi đã phạm tội khi hạ mình xuống để anh em được nâng lên, vì tôi đã rao giảng Tin Lành của Đức Chúa Trời cho anh em miễn phí sao?
8 Tôi đã “cướp” các Hội Thánh khác, nhận tiền trợ cấp từ họ để phục vụ anh em.
9 Khi ở giữa anh em và bị thiếu thốn, tôi không làm gánh nặng cho ai; vì những điều tôi thiếu, các anh em từ Ma-xê-đoan đến đã cung cấp. Trong mọi sự, tôi đã giữ mình không trở thành gánh nặng cho anh em, và tôi sẽ tiếp tục làm như vậy.

Phao-lô bênh vực quyết định rao giảng Tin Lành cho người Cô-rinh-tô miễn phí. Một số người có thể đã dùng điều này để chống lại ông, như thể việc ông từ chối nhận sự hỗ trợ chứng tỏ ông kém quan trọng hơn, nhưng Phao-lô giải thích rằng ông đã hạ mình xuống để họ được nâng lên. Ông thậm chí nói cách mạnh mẽ và mỉa mai rằng ông đã “cướp” các Hội Thánh khác bằng cách nhận sự hỗ trợ từ họ để có thể phục vụ người Cô-rinh-tô mà không làm gánh nặng tài chính cho họ. Khi ông thiếu thốn, các tín hữu từ Ma-xê-đoan đã cung cấp điều còn thiếu. Sự lựa chọn của Phao-lô cho thấy tình yêu thương, sự hy sinh, và ước muốn không để ai có cớ cáo buộc ông rao giảng vì tiền bạc.

2 Cô-rinh-tô 11:10-12
10 Như lẽ thật của Đấng Christ ở trong tôi, không ai trong các miền A-chai sẽ ngăn được niềm tự hào này của tôi.
11 Vì sao? Vì tôi không yêu thương anh em sao? Đức Chúa Trời biết!
12 Nhưng điều tôi đang làm, tôi cũng sẽ tiếp tục làm, để cắt đứt cơ hội của những người đang tìm cơ hội được xem như chúng tôi trong những điều họ khoe khoang.

Phao-lô nói rằng ông sẽ tiếp tục từ chối nhận sự hỗ trợ tài chính từ người Cô-rinh-tô, không phải vì ông không yêu họ, nhưng chính vì ông yêu họ. Đức Chúa Trời biết lòng ông. Mục đích của ông là cắt đứt mọi cơ hội để các sứ đồ giả tuyên bố rằng họ cũng phục vụ cách vị tha giống như ông. Phao-lô muốn sự khác biệt giữa chức vụ chân thật và chức vụ giả dối được thấy rõ. Ông sẵn sàng từ bỏ quyền lợi của mình và chịu gian khổ để Tin Lành không bị cản trở và để động cơ của các giáo sư giả bị phơi bày.

2 Cô-rinh-tô 11:13-15
13 Vì những người như vậy là sứ đồ giả, là những kẻ làm việc gian dối, tự biến mình thành sứ đồ của Đấng Christ.
14 Và điều đó chẳng có gì lạ! Vì chính Sa-tan cũng tự biến mình thành thiên sứ sáng láng.
15 Vậy thì cũng chẳng có gì lớn lao nếu các đầy tớ của nó tự biến mình thành đầy tớ của sự công chính; cuối cùng của họ sẽ tùy theo công việc của họ.

Phao-lô công khai gọi những người này là sứ đồ giả và những kẻ làm việc gian dối. Họ tự trình bày mình như sứ đồ của Đấng Christ, nhưng công việc của họ là lừa dối. Phao-lô cảnh báo rằng điều này không nên làm các tín hữu ngạc nhiên, vì chính Sa-tan cũng có thể xuất hiện như một thiên sứ sáng láng. Điều này có nghĩa là sự lừa dối không phải lúc nào cũng trông có vẻ xấu xa bên ngoài; nó có thể có vẻ thuộc linh, công chính, ấn tượng, và thậm chí có vẻ theo Kinh Thánh. Cũng vậy, các đầy tớ của Sa-tan có thể xuất hiện như đầy tớ của sự công chính trong khi dẫn người ta xa khỏi lẽ thật của Đấng Christ. Phân đoạn này dạy các tín hữu phải có sự phân biệt thuộc linh, thử nghiệm các giáo sư bằng lẽ thật của Tin Lành và bản tính của Đấng Christ, chứ không chỉ bởi vẻ bề ngoài, sự tự tin, hay ngôn ngữ tôn giáo.

2 Cô-rinh-tô 11:16-18
16 Tôi xin nói lại: đừng ai nghĩ tôi là kẻ dại dột. Nhưng nếu anh em nghĩ vậy, thì cũng hãy tiếp nhận tôi như một kẻ dại dột, để tôi cũng được khoe mình một chút.
17 Điều tôi nói đây, tôi không nói theo Chúa, nhưng như nói cách dại dột, trong sự tự tin của việc khoe mình.
18 Vì nhiều người khoe mình theo xác thịt, nên tôi cũng sẽ khoe mình.

Phao-lô một lần nữa nói rằng ông không muốn bị xem là kẻ dại dột, nhưng ông xin họ cho phép ông nói như thể ông đang khoe mình. Ông biết rằng khoe mình không phải là đường lối bình thường của Đấng Christ, nhưng vì các sứ đồ giả khoe mình theo xác thịt, Phao-lô đáp lại họ theo chính cách của họ vì lợi ích của người Cô-rinh-tô. Sự khoe mình của ông là miễn cưỡng và có tính mỉa mai, không phải để tự tôn cao. Ông dùng điều đó để phơi bày sự dại dột của sự khoe khoang theo thế gian và để cho thấy rằng chức vụ chân thật không được chứng minh bởi sự kiêu ngạo, địa vị, hay thành tích bên ngoài, nhưng bởi sự chịu khổ, hy sinh, và lòng trung tín với Đấng Christ.

2 Cô-rinh-tô 11:19-21
19 Vì anh em vốn khôn ngoan nên vui lòng chịu đựng những kẻ dại dột!
20 Vì anh em chịu đựng nếu có ai bắt anh em làm nô lệ, nếu có ai nuốt chửng anh em, nếu có ai lợi dụng anh em, nếu có ai tự tôn mình lên, nếu có ai tát vào mặt anh em.
21 Tôi nói điều này thật xấu hổ, như thể chúng tôi đã quá yếu đuối để làm những việc đó! Nhưng trong bất cứ điều gì người khác dám mạnh dạn — tôi nói cách dại dột — thì tôi cũng mạnh dạn.

Phao-lô dùng lời mỉa mai sắc bén để quở trách người Cô-rinh-tô vì họ dung túng các lãnh đạo giả. Họ tự xem mình là khôn ngoan, nhưng lại chịu đựng những kẻ dại dột, là những người bắt họ làm nô lệ, bóc lột họ, lấy của họ, tự tôn mình lên, và đối xử khắc nghiệt với họ. Phao-lô nói cách mỉa mai rằng ông “quá yếu đuối” để hành động như vậy. Ý ông là ông chưa bao giờ lạm dụng, kiểm soát, hay lợi dụng họ vì lợi ích cá nhân. Sự tương phản này cho thấy sự khác biệt giữa lãnh đạo giả, là người thống trị và bóc lột, với chức vụ chân thật, là chức vụ phục vụ, hy sinh, và tìm kiếm điều tốt cho người khác.

2 Cô-rinh-tô 11:22-23
22 Họ là người Hê-bơ-rơ sao? Tôi cũng vậy. Họ là người Y-sơ-ra-ên sao? Tôi cũng vậy. Họ là dòng dõi Áp-ra-ham sao? Tôi cũng vậy.
23 Họ là đầy tớ của Đấng Christ sao? — tôi nói như người điên — tôi còn hơn nữa: lao nhọc nhiều hơn, bị đòn vượt mức, bị tù thường xuyên hơn, nhiều lần gần chết hơn.

Phao-lô bắt đầu so sánh những tư cách của mình với các đối thủ. Nếu họ khoe mình là người Hê-bơ-rơ, người Y-sơ-ra-ên, hay dòng dõi Áp-ra-ham, thì Phao-lô cũng có thể nói như vậy. Nhưng khi nói đến việc làm đầy tớ của Đấng Christ, Phao-lô không chỉ về sự thoải mái hay địa vị, nhưng chỉ về sự chịu khổ và lao nhọc. Ông đã lao nhọc nhiều hơn, chịu nhiều trận đòn, bị tù thường xuyên, và nhiều lần đối diện với sự chết. Ý của Phao-lô là chức vụ chân thật không được chứng minh bởi những lời tuyên bố kiêu ngạo, nhưng bởi sự phục vụ trung tín và sự sẵn lòng chịu khổ vì Đấng Christ và Tin Lành.

2 Cô-rinh-tô 11:24-27
24 Năm lần tôi bị người Do Thái đánh bốn mươi roi bớt một.
25 Ba lần tôi bị đánh bằng gậy; một lần bị ném đá; ba lần bị đắm tàu; một đêm một ngày tôi đã trôi dạt giữa biển sâu;
26 thường xuyên đi đường xa, gặp nguy hiểm nơi sông nước, nguy hiểm vì kẻ cướp, nguy hiểm từ dân tộc tôi, nguy hiểm từ dân ngoại, nguy hiểm trong thành phố, nguy hiểm trong hoang mạc, nguy hiểm trên biển, nguy hiểm giữa các anh em giả;
27 chịu mệt nhọc và lao khổ, thường xuyên mất ngủ, đói khát, thường xuyên kiêng ăn, chịu lạnh và trần truồng.

Phao-lô đưa ra một danh sách dài những sự chịu khổ ông đã trải qua vì Tin Lành. Ông bị người Do Thái đánh năm lần, mỗi lần bốn mươi roi bớt một; bị đánh bằng gậy ba lần; bị ném đá một lần; bị đắm tàu ba lần; và từng trải qua một đêm một ngày giữa biển sâu. Ông đối diện với nguy hiểm trong những chuyến đi, nguy hiểm nơi sông nước, kẻ cướp, đồng bào của mình, dân ngoại, thành phố, hoang mạc, biển cả, và giữa các anh em giả. Ông cũng trải qua sự mệt nhọc, lao khổ, mất ngủ, đói khát, kiêng ăn, lạnh lẽo, và thiếu quần áo. Những sự chịu khổ này cho thấy cái giá rất lớn của chức vụ Phao-lô. Khác với các sứ đồ giả khoe mình về vẻ bề ngoài, đời sống của Phao-lô bày tỏ sự tận hiến chân thật qua sự chịu đựng, hy sinh, và lòng trung tín dưới những gian khổ cực độ.

2 Cô-rinh-tô 11:28-29
28 Ngoài những điều khác, còn có điều đè nặng trên tôi mỗi ngày: sự lo lắng sâu sắc cho tất cả các Hội Thánh.
29 Ai yếu đuối mà tôi không yếu đuối? Ai bị vấp ngã mà tôi không nóng cháy trong lòng?

Ngoài sự chịu khổ thể xác, Phao-lô còn mang gánh nặng hằng ngày về sự quan tâm dành cho tất cả các Hội Thánh. Chức vụ của ông không chỉ là lao nhọc bên ngoài, nhưng còn là sự chăm sóc cảm xúc và thuộc linh sâu sắc dành cho các tín hữu. Khi ai đó yếu đuối, Phao-lô cảm nhận sự yếu đuối đó cùng với họ. Khi ai đó bị khiến cho vấp ngã, Phao-lô nóng cháy trong lòng với sự quan tâm và phẫn nộ. Điều này cho thấy tấm lòng chăn bầy của Phao-lô. Ông không phải là một lãnh đạo xa cách tìm kiếm danh dự, nhưng là một đầy tớ cảm nhận sâu sắc những tranh chiến, nguy hiểm, và nhu cầu thuộc linh của dân sự Đức Chúa Trời.

2 Cô-rinh-tô 11:30-31
30 Nếu tôi phải khoe mình, tôi sẽ khoe về những điều liên quan đến sự yếu đuối của tôi.
31 Đức Chúa Trời, Cha của Chúa Giê-su Christ chúng ta, là Đấng đáng chúc tụng đời đời, biết rằng tôi không nói dối.

Phao-lô nói rằng nếu ông phải khoe mình, ông sẽ khoe về những điều bày tỏ sự yếu đuối của mình. Điều này trái ngược với sự khoe khoang của thế gian. Các sứ đồ giả khoe mình về sức mạnh, địa vị, và thành công bên ngoài, nhưng Phao-lô khoe mình về sự chịu khổ, sự yếu đuối, và sự nương cậy nơi Đức Chúa Trời. Những sự yếu đuối của ông cho thấy rằng quyền năng trong chức vụ của ông không đến từ chính ông, nhưng đến từ Chúa. Sau đó, Phao-lô kêu cầu Đức Chúa Trời, Cha của Chúa Giê-su Christ, làm chứng cho ông, cho thấy rằng ông đang nói sự thật với một lương tâm trong sạch trước mặt Đức Chúa Trời.

2 Cô-rinh-tô 11:32-33
32 Tại Đa-mách, quan tổng đốc dưới quyền vua A-rê-ta đã canh giữ thành của người Đa-mách để bắt tôi;
33 nhưng tôi đã được thả xuống trong một cái giỏ qua cửa sổ trên tường thành, và thoát khỏi tay ông ta.

Phao-lô kết thúc chương này bằng cách nhớ lại một sự kiện tại Đa-mách, khi quan tổng đốc dưới quyền vua A-rê-ta đang canh giữ thành để bắt ông. Thay vì trốn thoát theo cách anh hùng hay ấn tượng, Phao-lô được thả xuống trong một cái giỏ qua cửa sổ trên tường thành và trốn thoát. Đây là một cuộc trốn thoát khiêm nhường và không có gì vẻ vang, nhưng nó cho thấy những nguy hiểm thật mà Phao-lô đã đối diện ngay từ đầu chức vụ của mình. Điều này cũng phù hợp với điểm chính của ông: đời sống của ông không được đánh dấu bởi vinh quang bên ngoài hay danh dự thế gian, nhưng bởi sự yếu đuối, nguy hiểm, sự khiêm nhường, và sự gìn giữ của Đức Chúa Trời.

bottom of page