top of page

2 Cô-rinh-tô 12

Trong 2 Cô-rinh-tô 12, Phao-lô tiếp tục bênh vực chức vụ sứ đồ của mình bằng cách nói về các khải tượng, sự mặc khải, sự yếu đuối, và ân điển của Đức Chúa Trời. Dù Phao-lô đã nhận được những sự mặc khải phi thường từ Chúa, ông không dùng chúng để tự tôn cao mình. Thay vào đó, ông cho thấy rằng sức mạnh thuộc linh chân thật không nằm ở sự kiêu ngạo, sự cao trọng bên ngoài, hay sự tự tôn vinh, nhưng ở sự khiêm nhường và sự nương cậy nơi Đấng Christ. Phao-lô cũng giải thích về “cái gai trong xác thịt” của mình, điều đã giữ ông khiêm nhường và dạy ông rằng ân điển của Đức Chúa Trời là đủ. Chương này cho thấy quyền năng của Đức Chúa Trời được nên trọn vẹn trong sự yếu đuối của con người, và chức vụ chân thật được đánh dấu bởi sự hy sinh, tình yêu thương, sự chính trực, và sự quan tâm đến tình trạng thuộc linh của người khác.

2 Cô-rinh-tô 12:1-4
1 Thật không ích lợi gì cho tôi khi khoe mình. Tôi sẽ nói đến các khải tượng và sự mặc khải của Chúa:
2 Tôi biết một người trong Đấng Christ, mười bốn năm trước — hoặc trong thân thể, tôi không biết; hoặc ngoài thân thể, tôi không biết; Đức Chúa Trời biết — người ấy đã được cất lên đến tầng trời thứ ba.
3 Và tôi biết người ấy — hoặc trong thân thể, hoặc ngoài thân thể, tôi không biết; Đức Chúa Trời biết —
4 đã được cất lên đến Ba-ra-đi và nghe những lời không thể diễn tả, là những lời con người không được phép nói ra.

Phao-lô nói rằng khoe mình không có ích lợi, nhưng vì những kẻ chống đối ông đang khoe mình về những điều bên ngoài, nên bây giờ ông nói về các khải tượng và sự mặc khải từ Chúa. Ông mô tả một người trong Đấng Christ đã được cất lên đến tầng trời thứ ba, mà ông cũng gọi là Ba-ra-đi. Từ bối cảnh, Phao-lô đang nói về chính mình, nhưng ông dùng ngôi thứ ba để tránh tự tôn cao. Ông thậm chí không biết kinh nghiệm ấy xảy ra trong thân thể hay ngoài thân thể; chỉ Đức Chúa Trời biết. Trong khải tượng này, ông nghe những điều quá thánh khiết và không thể diễn tả, đến nỗi con người không được phép nói ra. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời đã ban cho Phao-lô những kinh nghiệm thuộc linh phi thường, nhưng Phao-lô không dùng chúng để tôn vinh chính mình. Thay vào đó, ông đối xử với chúng bằng lòng tôn kính và sự khiêm nhường, cho thấy rằng các khải tượng không phải để kiêu ngạo, nhưng để phục vụ mục đích của Đức Chúa Trời và làm vững mạnh đầy tớ của Ngài.

2 Cô-rinh-tô 12:5-6
5 Về người ấy, tôi sẽ khoe; nhưng về chính mình, tôi sẽ không khoe, ngoại trừ những sự yếu đuối của tôi.
6 Vì dù tôi muốn khoe mình, tôi cũng sẽ không phải là người dại dột, vì tôi sẽ nói sự thật. Nhưng tôi kiềm chế, để không ai nghĩ về tôi cao hơn điều họ thấy nơi tôi hoặc nghe từ tôi.

Phao-lô nói rằng ông có thể nói về những sự mặc khải ấy cách chân thật, nhưng ông từ chối khoe mình, ngoại trừ trong những sự yếu đuối của ông. Ông không muốn ai nghĩ quá cao về ông vì những kinh nghiệm thuộc linh phi thường. Thay vào đó, ông muốn người ta đánh giá ông qua điều họ thấy trong đời sống ông và nghe trong sự dạy dỗ của ông. Điều này cho thấy sự khiêm nhường và chính trực của Phao-lô. Ông không muốn chức vụ của mình được xây dựng trên sự phấn khích thuộc linh, những lời tuyên bố cá nhân, hay sự ngưỡng mộ của người khác, nhưng trên lẽ thật, bản tính, và lòng trung tín đối với Đấng Christ. Sự trưởng thành thuộc linh chân thật không được đo bằng các khải tượng hay những kinh nghiệm ấn tượng, nhưng bằng sự khiêm nhường, sự vâng phục, và đời sống giống Đấng Christ.

2 Cô-rinh-tô 12:7-10
7 Và để tôi không tự tôn cao quá mức bởi sự phong phú của những sự mặc khải, một cái gai trong xác thịt đã được ban cho tôi, một sứ giả của Sa-tan để đánh đập tôi, hầu cho tôi không tự tôn cao quá mức.
8 Về điều này, tôi đã ba lần nài xin Chúa cho nó lìa khỏi tôi.
9 Nhưng Ngài phán với tôi: “Ân điển Ta đủ cho con, vì sức mạnh của Ta được nên trọn vẹn trong sự yếu đuối.” Vì vậy, tôi rất vui lòng khoe mình trong những sự yếu đuối của tôi, để quyền năng của Đấng Christ ở trên tôi.
10 Cho nên, vì cớ Đấng Christ, tôi vui lòng trong những sự yếu đuối, trong sự sỉ nhục, trong thiếu thốn, trong bắt bớ, trong khốn khó. Vì khi tôi yếu đuối, ấy là lúc tôi mạnh mẽ.

Phao-lô mô tả “cái gai trong xác thịt” của ông như một sự đau yếu trong thân thể mà Đức Chúa Trời cho phép xảy ra để ông không trở nên kiêu ngạo vì những sự mặc khải lớn lao mà ông đã nhận được. Bản chất chính xác của cái gai này không được nói rõ trực tiếp, nhưng có bằng chứng Kinh Thánh cho thấy nó có thể liên quan đến sự yếu đuối về thể chất, có lẽ liên quan đến vấn đề về mắt của ông. Trong Ga-la-ti 4:13-15, Phao-lô nhắc người Ga-la-ti rằng ban đầu ông đã rao giảng cho họ vì một sự yếu đuối trong thân thể, và ông nói rằng họ yêu thương ông đến nỗi, nếu có thể, họ đã “móc mắt” mình mà cho ông. Điều này có thể gợi ý rằng sự đau yếu của ông liên quan đến mắt. Ngoài ra, trong Ga-la-ti 6:11, Phao-lô nói: “Hãy xem tôi viết cho anh em bằng chữ lớn dường nào do chính tay tôi,” điều này cũng có thể chỉ về thị lực kém. Phao-lô gọi cái gai ấy là “một sứ giả của Sa-tan” vì Sa-tan dùng nó để đánh đập, làm khổ, và làm ông nản lòng, nhưng Đức Chúa Trời đã điều khiển nó cho mục đích tốt bằng cách dùng nó để giữ Phao-lô khiêm nhường và nương cậy vào ân điển thiên thượng. Phao-lô đã ba lần nài xin Chúa cất nó đi, nhưng thay vì cất cái gai ấy đi, Chúa đáp rằng: “Ân điển Ta đủ cho con, vì sức mạnh của Ta được nên trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2 Cô-rinh-tô 12:9). Qua kinh nghiệm này, Phao-lô học biết rằng sự yếu đuối thể chất không làm ông mất tư cách phục vụ; trái lại, nó trở thành nơi quyền năng của Đấng Christ có thể ở trên ông cách đầy đủ hơn. Điều này dạy rằng Đức Chúa Trời không phải lúc nào cũng cất bỏ các thử thách của chúng ta ngay lập tức, nhưng Ngài sẽ ban ân điển đủ để chúng ta chịu đựng. Những sự yếu đuối của chúng ta có thể giữ chúng ta khiêm nhường, kéo chúng ta đến gần Đức Chúa Trời hơn, và bày tỏ rằng sức mạnh phía sau chức vụ chân thật đến từ Đấng Christ, chứ không đến từ khả năng con người.

2 Cô-rinh-tô 12:11-13
11 Tôi đã trở nên dại dột khi khoe mình; chính anh em đã buộc tôi làm vậy, vì đáng lẽ anh em phải khen ngợi tôi. Vì tôi chẳng thua kém gì các sứ đồ siêu đẳng ấy, dù tôi chẳng là gì.
12 Thật vậy, các dấu hiệu của một sứ đồ đã được thực hiện giữa anh em với mọi sự kiên trì, bằng các dấu lạ, phép lạ, và những việc quyền năng.
13 Vì anh em thua kém các Hội Thánh khác ở điểm nào, ngoại trừ việc chính tôi đã không làm gánh nặng cho anh em? Xin tha thứ cho tôi về sự sai trái này!

Phao-lô nói rằng ông đã bị buộc phải nói như người dại dột bằng cách khoe mình, vì đáng lẽ người Cô-rinh-tô phải bênh vực và khen ngợi ông thay vì khiến ông phải tự bênh vực mình. Ông nhắc họ rằng ông không thua kém các “sứ đồ siêu đẳng,” dù ông khiêm nhường nói: “Tôi chẳng là gì.” Những dấu hiệu thật của một sứ đồ đã được bày tỏ giữa họ qua sự kiên trì, các dấu lạ, phép lạ, và những việc quyền năng. Chức vụ của Phao-lô không phải là lời nói rỗng; quyền năng của Đức Chúa Trời đã hành động qua ông. Điểm duy nhất mà người Cô-rinh-tô được đối xử khác với các Hội Thánh khác là Phao-lô đã không làm gánh nặng tài chính cho họ. Khi ông nói: “Xin tha thứ cho tôi về sự sai trái này,” ông đang nói cách mỉa mai, vì việc không làm gánh nặng cho họ hoàn toàn không phải là sai. Điều này cho thấy sự lãnh đạo thuộc linh chân thật không phải là sự tự tôn cao, tiền bạc, hay địa vị bên ngoài, nhưng là sự phục vụ hy sinh, sự chịu đựng, sự khiêm nhường, và quyền năng của Đức Chúa Trời hành động qua chức vụ trung tín.

2 Cô-rinh-tô 12:14-15
14 Này, đây là lần thứ ba tôi sẵn sàng đến với anh em. Tôi sẽ không làm gánh nặng cho anh em; vì tôi không tìm kiếm của cải của anh em, nhưng tìm kiếm chính anh em. Vì con cái không phải tích trữ cho cha mẹ, nhưng cha mẹ tích trữ cho con cái.
15 Tôi rất vui lòng tiêu dùng và chịu tiêu hao vì linh hồn anh em; dù tôi càng yêu thương anh em nhiều hơn, thì tôi lại càng được yêu thương ít hơn.

Phao-lô nói với người Cô-rinh-tô rằng ông đã sẵn sàng đến với họ lần thứ ba, và ông một lần nữa hứa sẽ không làm gánh nặng tài chính cho họ. Mục đích của ông không phải là lấy tiền bạc hay tài sản của họ, nhưng là giành lấy tấm lòng họ và chăm sóc linh hồn họ. Ông ví mình như một người cha mẹ chăm lo cho con cái, chứ không phải con cái phải cung cấp cho cha mẹ. Điều này cho thấy tình yêu thương như người cha và trách nhiệm thuộc linh của Phao-lô đối với họ. Ông sẵn lòng “tiêu dùng và chịu tiêu hao” vì linh hồn họ, nghĩa là ông sẵn sàng dâng tài lực, sức lực, thời gian, và ngay cả chính mình vì ích lợi thuộc linh của họ. Dù ông càng yêu thương họ nhiều hơn, mà dường như lại càng được họ yêu thương ít hơn, Phao-lô vẫn tiếp tục phục vụ họ. Điều này phản chiếu tình yêu hy sinh của Đấng Christ và cho thấy rằng chức vụ chân thật tìm kiếm sự cứu rỗi và sự tăng trưởng của người khác, chứ không tìm lợi ích hay sự công nhận cho bản thân.

2 Cô-rinh-tô 12:16-18
16 Nhưng dù sao đi nữa, tôi đã không làm gánh nặng cho anh em. Tuy nhiên, vì là người xảo quyệt, tôi đã dùng mưu mẹo để bắt lấy anh em!
17 Có phải tôi đã lợi dụng anh em qua bất cứ người nào mà tôi sai đến với anh em không?
18 Tôi đã khuyên Tít đi và sai một anh em đi cùng ông. Tít có lợi dụng anh em không? Chúng tôi chẳng đã bước đi trong cùng một Thần Linh sao? Chúng tôi chẳng đã bước theo cùng một dấu chân sao?

Phao-lô đề cập đến một lời cáo buộc khác có thể chống lại ông. Một số người có thể đã nói rằng dù Phao-lô không trực tiếp làm gánh nặng cho người Cô-rinh-tô, ông có thể đã dùng người khác để âm thầm lợi dụng họ. Phao-lô trả lời bằng cách hỏi rằng có người nào ông sai đến, như Tít và người anh em đi cùng ông, đã bóc lột họ không. Câu trả lời rõ ràng là không. Tít đã bước đi trong cùng một Thần Linh và theo cùng một dấu chân như Phao-lô, nghĩa là ông phục vụ với cùng sự trung thực, tình yêu thương, và sự vị tha. Đội ngũ chức vụ của Phao-lô hành động với sự chính trực và minh bạch, không phải bằng sự thao túng hay lòng tham. Điều này dạy rằng các đầy tớ chân thật của Đức Chúa Trời phải đáng tin cậy, có trách nhiệm, và nhất quán trong bản tính, dù họ phục vụ trực tiếp hay qua những người họ sai đi.

2 Cô-rinh-tô 12:19-21
19 Anh em lại nghĩ rằng chúng tôi đang tự bào chữa trước mặt anh em sao? Chúng tôi nói trước mặt Đức Chúa Trời trong Đấng Christ. Nhưng thưa anh em yêu dấu, chúng tôi làm mọi sự để xây dựng anh em.
20 Vì tôi sợ rằng khi tôi đến, có thể tôi sẽ không thấy anh em như tôi mong muốn, và anh em cũng sẽ không thấy tôi như anh em mong muốn; e rằng sẽ có sự tranh cãi, ghen tị, cơn giận bùng phát, tham vọng ích kỷ, nói xấu, thì thầm, kiêu căng, và hỗn loạn;
21 e rằng khi tôi đến lần nữa, Đức Chúa Trời của tôi sẽ hạ tôi xuống giữa anh em, và tôi sẽ than khóc cho nhiều người đã phạm tội trước đây mà chưa ăn năn về sự ô uế, gian dâm, và phóng đãng mà họ đã thực hành.

Phao-lô nói rõ rằng ông không chỉ đang cố tự bào chữa hay bênh vực mình trước mặt người Cô-rinh-tô. Ông nói trước mặt Đức Chúa Trời trong Đấng Christ, và mục đích của ông là sự xây dựng họ, nghĩa là sự tăng trưởng và vững mạnh thuộc linh của họ. Phao-lô yêu thương họ sâu sắc, nhưng ông lo sợ rằng khi ông đến, ông có thể thấy các vấn đề vẫn còn tiếp diễn giữa họ, như tranh cãi, ghen tị, giận dữ, tham vọng ích kỷ, nói xấu, thì thầm, kiêu căng, và hỗn loạn. Ông cũng lo sợ rằng một số người đã phạm tội trong sự ô uế, gian dâm, và phóng đãng vẫn chưa ăn năn. Nếu điều này xảy ra, Phao-lô nói ông sẽ bị hạ xuống và than khóc vì họ. Điều này cho thấy tấm lòng chăn bầy của ông. Ông không muốn đến với sự buồn rầu hay kỷ luật, nhưng ông cũng không thể làm ngơ tội lỗi đang làm tổn hại Hội Thánh. Sự tăng trưởng Cơ Đốc chân thật đòi hỏi sự ăn năn, sự thánh khiết, trách nhiệm thuộc linh, và sự sẵn lòng để được sửa dạy bởi lẽ thật của Đức Chúa Trời.

bottom of page