top of page

2 Cô-rinh-tô 2

2 Cô-rinh-tô 2 tiếp tục lời giải thích của Phao-lô về mối quan hệ của ông với Hội Thánh Cô-rinh-tô. Trong chương này, Phao-lô nói về sự buồn rầu, tình yêu thương, sự sửa dạy trong Hội Thánh, sự tha thứ, sự hòa giải, và tính nghiêm trọng của chức vụ Tin Lành. Ông giải thích lý do vì sao ông không muốn đến thăm họ lần nữa trong sự buồn rầu, vì ông muốn tránh gây thêm đau đớn. Ông cũng dạy Hội Thánh phải tha thứ và phục hồi một người đã ăn năn, để Sa-tan không dùng mặc cảm tội lỗi, sự buồn rầu, hay sự chia rẽ để làm hại các tín hữu. Chương này kết thúc với việc Phao-lô mô tả chức vụ của ông như sự lan tỏa hương thơm của Đấng Christ khắp mọi nơi.

2 Cô-rinh-tô 2:1-4
1 Nhưng tôi đã quyết định trong lòng rằng sẽ không đến với anh em lần nữa trong sự buồn rầu.
2 Vì nếu tôi làm cho anh em buồn rầu, thì ai là người làm cho tôi vui mừng, nếu không phải là người đã bị tôi làm cho buồn rầu?
3 Và tôi đã viết chính điều này cho anh em, để khi đến, tôi không phải buồn rầu vì những người đáng lẽ phải làm cho tôi vui mừng; vì tôi tin chắc nơi tất cả anh em rằng niềm vui của tôi cũng là niềm vui của tất cả anh em.
4 Vì trong nhiều hoạn nạn và đau đớn trong lòng, tôi đã viết cho anh em với nhiều nước mắt; không phải để anh em buồn rầu, nhưng để anh em biết tình yêu thương mà tôi dành cho anh em thật dồi dào biết bao.

Phao-lô giải thích rằng ông đã quyết định không đến Cô-rinh-tô lần nữa trong sự buồn rầu. Thay vì thực hiện một chuyến thăm đau buồn khác, ông đã viết một bức thư nghiêm khắc để sửa dạy Hội Thánh. Bức thư này được viết trong nhiều sự đau khổ, đau đớn trong lòng, và nhiều nước mắt. Mục đích của Phao-lô không phải là làm tổn thương họ hay khiến họ buồn rầu vô cớ, nhưng là bày tỏ tình yêu thương sâu sắc của ông dành cho họ và kêu gọi họ ăn năn. “Bức thư nghiêm khắc” này, hiện nay đã bị thất lạc, được viết sau chuyến thăm đau buồn lần thứ hai của ông, khi đã có sự xung đột và buồn rầu. Trong bức thư đó, Phao-lô đối diện với tội lỗi, bênh vực chức vụ sứ đồ của mình, và khuyên người Cô-rinh-tô quay trở lại với điều đúng. Phân đoạn này cho thấy tấm lòng chăn bầy của Phao-lô: ông cứng rắn khi cần sửa dạy, nhưng ông cũng đầy yêu thương, lòng thương xót, và quan tâm đến niềm vui cũng như sự phục hồi của họ. Điều này cũng chuẩn bị cho 2 Cô-rinh-tô, nơi Phao-lô vui mừng vì nhiều người trong họ đã ăn năn và mối quan hệ của họ với ông đang được phục hồi.

2 Cô-rinh-tô 2:5-11
5 Nhưng nếu có ai đã gây buồn rầu, thì người ấy không chỉ làm buồn lòng tôi, nhưng phần nào cũng làm buồn lòng tất cả anh em — nói như vậy để tôi không quá nghiêm khắc.
6 Hình phạt mà đa số đã áp dụng cho người ấy là đủ rồi,
7 nên trái lại, anh em phải tha thứ và an ủi người ấy, kẻo người ấy bị chìm ngập trong quá nhiều sự buồn rầu.
8 Vì vậy, tôi khuyên anh em hãy xác nhận lại tình yêu thương của anh em đối với người ấy.
9 Vì mục đích này tôi cũng đã viết, để thử xem anh em có vâng phục trong mọi sự hay không.
10 Anh em tha thứ cho ai điều gì, thì tôi cũng tha thứ. Vì nếu tôi đã tha thứ điều gì, tôi đã tha thứ cho người ấy vì anh em, trong sự hiện diện của Đấng Christ,
11 để Sa-tan không lợi dụng chúng ta; vì chúng ta không phải là không biết các mưu kế của nó.

Bây giờ Phao-lô nói về một người trong Hội Thánh đã gây ra sự buồn rầu. Tội lỗi ấy không chỉ ảnh hưởng đến Phao-lô, mà ở một mức độ nào đó cũng ảnh hưởng đến cả Hội Thánh. Hội Thánh đã sửa phạt người này rồi, và Phao-lô nói hình phạt ấy là đủ. Bây giờ, khi người ấy dường như đã ăn năn, Hội Thánh không nên tiếp tục đối xử khắc nghiệt với người ấy. Thay vào đó, họ phải tha thứ, an ủi, và xác nhận lại tình yêu thương đối với người ấy, để người ấy không bị chìm ngập trong quá nhiều sự buồn rầu và rơi vào tuyệt vọng. Phao-lô cho thấy rằng sự sửa dạy trong Hội Thánh không nên nhằm mục đích trả thù, làm nhục, hay hủy diệt, nhưng nhằm dẫn đến sự ăn năn, chữa lành, và phục hồi. Ông cũng nói rằng khi họ tha thứ, ông cũng tha thứ, trong sự hiện diện của Đấng Christ. Điều này rất quan trọng vì Sa-tan có thể lợi dụng tội lỗi chưa được giải quyết, sự không tha thứ, sự cay đắng, mặc cảm tội lỗi quá mức, và sự chia rẽ. Phao-lô nói các tín hữu không nên không biết các mưu kế của Sa-tan, vì kẻ thù có thể hành động không chỉ qua tội lỗi, mà còn qua sự thiếu tha thứ sau khi sự ăn năn đã xảy ra.

2 Cô-rinh-tô 2:12-13
12 Hơn nữa, khi tôi đến Trô-ách để rao giảng Tin Lành của Đấng Christ, và Chúa đã mở cho tôi một cánh cửa,
13 tôi không được yên nghỉ trong tâm linh, vì tôi không gặp Tít, anh em tôi; nên tôi từ giã họ và đi đến Ma-xê-đoan.

Phao-lô giải thích rằng khi ông đến Trô-ách để rao giảng Tin Lành của Đấng Christ, Chúa đã mở một cánh cửa cho chức vụ. Điều này có nghĩa là tại đó có một cơ hội tốt để Phao-lô rao giảng và phục vụ. Tuy nhiên, Phao-lô không được yên nghỉ trong tâm linh vì ông không gặp Tít. Tít đã được sai đến Cô-rinh-tô, và Phao-lô đang chờ nghe tin từ ông về việc người Cô-rinh-tô đã đáp ứng thế nào đối với bức thư nghiêm khắc. Vì Phao-lô rất quan tâm đến Hội Thánh, ông rời Trô-ách và đi đến Ma-xê-đoan để tìm Tít. Điều này cho thấy sự quan tâm sâu sắc của Phao-lô với tư cách là người chăn bầy. Dù các cơ hội chức vụ rất quan trọng, lòng của Phao-lô vẫn nặng trĩu vì tình trạng thuộc linh của người Cô-rinh-tô và vì người đồng lao của ông là Tít.

2 Cô-rinh-tô 2:14-17
14 Nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời, Đấng luôn dẫn chúng tôi trong sự đắc thắng trong Đấng Christ, và qua chúng tôi làm lan tỏa hương thơm của sự nhận biết Ngài ở khắp mọi nơi.
15 Vì đối với Đức Chúa Trời, chúng tôi là hương thơm của Đấng Christ giữa những người đang được cứu và giữa những người đang hư mất.
16 Đối với người này, chúng tôi là mùi của sự chết dẫn đến sự chết; nhưng đối với người kia, là hương thơm của sự sống dẫn đến sự sống. Ai đủ khả năng cho những điều này?
17 Vì chúng tôi không giống như nhiều người đang buôn bán lời Đức Chúa Trời; nhưng với lòng chân thành, như từ Đức Chúa Trời, chúng tôi nói trước mặt Đức Chúa Trời trong Đấng Christ.

Phao-lô kết thúc chương này bằng cách cảm tạ Đức Chúa Trời, Đấng luôn dẫn các đầy tớ của Ngài trong sự đắc thắng trong Đấng Christ. Ông so sánh chức vụ Tin Lành với một hương thơm lan tỏa khắp nơi. Qua Phao-lô và những người đồng lao của ông, sự nhận biết về Đấng Christ được bày tỏ ở nhiều nơi. Đối với Đức Chúa Trời, các đầy tớ trung tín của Ngài là hương thơm của Đấng Christ. Nhưng cùng một Tin Lành lại có hai ảnh hưởng khác nhau: đối với những người tiếp nhận, đó là hương thơm của sự sống dẫn đến sự sống; còn đối với những người khước từ, đó là mùi của sự chết dẫn đến sự chết. Điều này cho thấy việc rao giảng Tin Lành là một trách nhiệm rất nghiêm trọng. Sau đó Phao-lô hỏi: “Ai đủ khả năng cho những điều này?” nghĩa là không ai tự nhiên có đủ sức mạnh hay xứng đáng cho một công việc thánh khiết như vậy. Ông cũng nói rõ rằng ông không giống những người buôn bán lời Đức Chúa Trời để kiếm lợi hay vì mục đích ích kỷ. Thay vào đó, Phao-lô nói với lòng chân thành, từ Đức Chúa Trời, trước mặt Đức Chúa Trời, và trong Đấng Christ. Chức vụ của ông là chân thật, được Đức Chúa Trời ban cho, và đặt trọng tâm nơi Đấng Christ.

bottom of page