top of page

2 Cô-rinh-tô 3

2 Cô-rinh-tô 3 giải thích bản chất và vinh hiển của chức vụ Phao-lô dưới giao ước mới. Phao-lô đối chiếu giao ước cũ, liên quan đến luật pháp được viết trên đá, với giao ước mới, là công việc của Thần Linh trong lòng. Ông cho thấy rằng giao ước cũ có vinh hiển, nhưng đó là vinh hiển tạm thời và phai tàn, trong khi giao ước mới có vinh hiển lớn hơn vì đem đến sự công chính, sự tự do, sự sống, và sự biến đổi qua Đấng Christ. Chương này dạy rằng chức vụ Tin Lành chân thật không dựa trên giấy chứng nhận của con người hay tôn giáo bề ngoài, nhưng dựa trên quyền năng của Thần Linh để biến đổi đời sống từ bên trong.

2 Cô-rinh-tô 3:1-3
1 Chúng tôi lại bắt đầu tự giới thiệu mình sao? Hay chúng tôi cần thư giới thiệu gửi cho anh em, hoặc thư giới thiệu từ anh em, như một số người khác sao?
2 Chính anh em là bức thư của chúng tôi, được viết trong lòng chúng tôi, được mọi người biết và đọc.
3 Rõ ràng anh em là bức thư của Đấng Christ, do chúng tôi phục vụ mà có, không viết bằng mực, nhưng bằng Thần Linh của Đức Chúa Trời hằng sống; không viết trên bảng đá, nhưng trên bảng lòng bằng thịt.

Phao-lô hỏi liệu ông có cần thư giới thiệu để chứng minh chức vụ của mình hay không. Một số người có thể đã nghi ngờ thẩm quyền của ông, nhưng Phao-lô nói rằng chính các tín hữu Cô-rinh-tô là bức thư giới thiệu của ông. Đời sống được biến đổi của họ là bằng chứng cho thấy chức vụ của ông là thật. Họ giống như một bức thư sống, được mọi người biết và đọc. Bức thư này không được viết bằng mực, nhưng bởi Thần Linh của Đức Chúa Trời hằng sống. Bức thư ấy không được viết trên bảng đá, như luật pháp được ban qua Môi-se, nhưng trên bảng lòng. Điều này có nghĩa là Tin Lành mà Phao-lô rao giảng không chỉ ban cho sự dạy dỗ bên ngoài; Tin Lành ấy đem đến sự biến đổi bên trong. Đời sống của người Cô-rinh-tô cho thấy Đấng Christ đã hành động qua chức vụ của Phao-lô.

2 Cô-rinh-tô 3:4-6
4 Chúng tôi có sự tin chắc như vậy nhờ Đấng Christ trước mặt Đức Chúa Trời.
5 Không phải tự chúng tôi có đủ khả năng để nghĩ rằng điều gì đến từ chính mình, nhưng khả năng của chúng tôi đến từ Đức Chúa Trời,
6 Đấng cũng đã làm cho chúng tôi đủ khả năng làm người phục vụ giao ước mới, không phải của chữ viết, nhưng của Thần Linh; vì chữ viết làm cho chết, nhưng Thần Linh ban sự sống.

Phao-lô nói rằng sự tin chắc của ông là nhờ Đấng Christ trước mặt Đức Chúa Trời. Ông không tin rằng mình có đủ khả năng nơi chính mình, và ông không nhận công lao về sự thành công trong chức vụ của mình. Khả năng của ông đến từ Đức Chúa Trời, Đấng đã khiến ông trở thành người phục vụ giao ước mới. Giao ước mới này không chỉ thuộc về chữ viết, nhưng thuộc về Thần Linh. “Chữ viết” chỉ về luật pháp như một bộ luật được viết bên ngoài, bày tỏ tội lỗi và đem đến sự định tội khi con người cố đứng trước mặt Đức Chúa Trời bằng khả năng riêng của mình. Chính luật pháp là thánh khiết và công chính, nhưng vì bản chất tội lỗi của con người, luật pháp phơi bày tội lỗi và cho thấy con người không thể đạt đến tiêu chuẩn trọn vẹn của Đức Chúa Trời bằng sức riêng. Phao-lô cũng giải thích điều này trong Rô-ma 7:9-10, khi ông nói rằng khi điều răn đến, tội lỗi sống lại và ông chết; điều này có nghĩa là sự công chính riêng của ông bị phơi bày, và ông nhìn thấy tình trạng tội lỗi thật của mình. Vấn đề không phải là luật pháp, nhưng là tội lỗi dùng điều răn để đem đến mặc cảm tội lỗi và sự phán xét. Trái lại, Thần Linh ban sự sống bằng cách viết luật pháp của Đức Chúa Trời trong lòng, không chỉ như những luật lệ bên ngoài, nhưng như nguyên tắc sống động của tình yêu thương, đức tin, và sự vâng phục. Thần Linh đem đến sự tự do, sự biến đổi, và quyền năng để sống hòa hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời qua ân điển và sự sống của Đấng Christ.

2 Cô-rinh-tô 3:7-9
7 Nếu chức vụ của sự chết, được khắc bằng chữ trên đá, đã có vinh hiển đến nỗi con cái Y-sơ-ra-ên không thể nhìn chăm vào mặt Môi-se vì vinh hiển trên gương mặt ông, là vinh hiển đang phai tàn,
8 thì chức vụ của Thần Linh lại chẳng vinh hiển hơn sao?
9 Vì nếu chức vụ của sự định tội còn có vinh hiển, thì chức vụ của sự công chính lại càng vượt trội hơn nhiều trong vinh hiển.

Phao-lô gọi chức vụ của giao ước cũ là “chức vụ của sự chết” và “chức vụ của sự định tội” vì luật pháp, được viết trên đá, phơi bày tội lỗi nhưng không thể ban sự sống cho tội nhân. Luật pháp cho thấy tiêu chuẩn thánh khiết của Đức Chúa Trời, nhưng cũng bày tỏ tội lỗi và sự bất lực của con người. Tuy nhiên, Phao-lô nói rằng chức vụ này vẫn có vinh hiển. Khi Môi-se nhận luật pháp, gương mặt ông sáng rực vinh hiển, và con cái Y-sơ-ra-ên không thể nhìn chăm vào mặt ông. Nhưng vinh hiển ấy đang phai tàn. Ý của Phao-lô là nếu giao ước cũ, là giao ước đem đến sự định tội vì tội lỗi, vẫn có vinh hiển, thì chức vụ của Thần Linh chắc chắn phải có vinh hiển lớn hơn nhiều. Giao ước mới vinh hiển hơn vì đem đến sự công chính, sự sống, và sự biến đổi qua Đấng Christ.

2 Cô-rinh-tô 3:10-11
10 Vì điều đã từng được làm cho vinh hiển, trong phương diện này, cũng không còn vinh hiển nữa, bởi có vinh hiển vượt trội hơn.
11 Vì nếu điều đang phai tàn đã có vinh hiển, thì điều còn lại càng có vinh hiển hơn nhiều.

Phao-lô giải thích rằng vinh hiển của giao ước cũ trở nên nhỏ bé khi so sánh với vinh hiển lớn hơn của giao ước mới. Giao ước cũ có vinh hiển trong thời kỳ của nó vì đến từ Đức Chúa Trời và bày tỏ sự công chính của Ngài, nhưng vinh hiển ấy chỉ là tạm thời và đang phai tàn. Giao ước mới có vinh hiển vượt trội hơn vì nó còn lại. Giao ước mới không chỉ phơi bày tội lỗi; nó đem đến sự tha thứ, sự công chính, sự sống, và công việc biến đổi của Thần Linh. Điều này cho thấy giao ước mới là cao trọng hơn, bền vững hơn, và đầy quyền năng để biến đổi tấm lòng.

2 Cô-rinh-tô 3:12-14
12 Vậy, vì chúng tôi có niềm hy vọng như thế, nên chúng tôi nói năng rất dạn dĩ,
13 không giống như Môi-se, người đã lấy màn che mặt mình, để con cái Y-sơ-ra-ên không nhìn chăm vào sự kết thúc của điều đang bị bãi bỏ.
14 Nhưng tâm trí họ đã bị mù tối. Vì cho đến ngày nay, khi đọc giao ước cũ, cùng một tấm màn ấy vẫn còn, chưa được cất đi, vì tấm màn ấy chỉ được cất đi trong Đấng Christ.

Vì Phao-lô phục vụ dưới giao ước mới, ông nói với sự dạn dĩ và cởi mở. Ông không cần che giấu vinh hiển của sứ điệp mình, vì giao ước mới bày tỏ vinh hiển lâu dài của kế hoạch Đức Chúa Trời trong Đấng Christ. Phao-lô đối chiếu điều này với Môi-se, người đã lấy màn che mặt để dân Y-sơ-ra-ên không tiếp tục nhìn vào vinh hiển đang phai tàn. Tấm màn tượng trưng cho sự mù lòa thuộc linh. Nhiều người Y-sơ-ra-ên có thể đọc giao ước cũ nhưng vẫn không hiểu rằng giao ước ấy là tạm thời và chỉ về Đấng Christ. Tâm trí họ bị mù tối vì họ không thấy mục đích thật của luật pháp. Phao-lô nói rằng tấm màn này chỉ được cất đi trong Đấng Christ. Khi một người nhìn thấy Đấng Christ là sự ứng nghiệm các lời hứa của Đức Chúa Trời, ý nghĩa thật của giao ước cũ trở nên rõ ràng, và người tin có thể thấy vinh hiển lớn hơn, bền vững hơn của giao ước mới.

2 Cô-rinh-tô 3:15-18
15 Nhưng cho đến ngày nay, mỗi khi Môi-se được đọc, tấm màn vẫn còn nằm trên lòng họ.
16 Tuy nhiên, khi một người quay về với Chúa, thì tấm màn được cất đi.
17 Chúa là Thần Linh; và nơi nào có Thần Linh của Chúa, nơi đó có sự tự do.
18 Nhưng tất cả chúng ta, với gương mặt không che màn, nhìn xem vinh hiển của Chúa như trong gương, thì được biến đổi nên cùng một hình ảnh ấy, từ vinh hiển đến vinh hiển, như bởi Thần Linh của Chúa.

Phao-lô tiếp tục hình ảnh về tấm màn, nói rằng ngay cả khi Môi-se được đọc, tấm màn vẫn có thể còn trên lòng nếu một người không nhìn thấy Đấng Christ. Nhưng khi một người quay về với Chúa, tấm màn được cất đi. Trong câu 17, Phao-lô nói: “Chúa là Thần Linh,” cho thấy rằng Chúa Giê-su hành động trong các tín hữu qua Thần Linh của Ngài, tức là sự hiện diện sống động và Đấng Yên Ủi của Ngài ở trong họ. Nơi nào có Thần Linh của Chúa, nơi đó có sự tự do. Sự tự do này không phải là tự do để phạm tội, nhưng là sự tự do khỏi sự định tội, sự công chính riêng, sự mù lòa thuộc linh, và việc cố gắng trở nên công chính chỉ bằng nỗ lực của con người. Qua Thần Linh, các tín hữu được ban quyền năng để sống hòa hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời. Điều này phù hợp với Rô-ma 7:6, nơi Phao-lô nói rằng các tín hữu đã được giải thoát khỏi luật pháp để họ “phục vụ trong sự mới mẻ của Thần Linh, chứ không trong sự cũ kỹ của chữ viết.” Điều này có nghĩa là Cơ Đốc nhân không nên chỉ nhìn vào chữ viết bên ngoài của luật pháp, nhưng phải bước theo Thần Linh, sự dạy dỗ, và gương mẫu của Đấng Christ, học sống theo tinh thần và mục đích thật của luật pháp — tức là tình yêu thương, sự công chính, lòng thương xót, và sự vâng phục từ tấm lòng. Trên thực tế, thay vì chỉ hỏi: “Luật pháp nói gì?”, các tín hữu nên hỏi: “Đấng Christ sẽ làm gì trong hoàn cảnh của tôi?” và “Đấng Christ dạy gì?”, vì Đấng Christ bày tỏ ý nghĩa và tinh thần thật của luật pháp Đức Chúa Trời. Với gương mặt không che màn, các tín hữu nhìn xem vinh hiển của Chúa như trong gương, và khi họ nhìn xem Đấng Christ, họ được biến đổi nên hình ảnh của Ngài, từ vinh hiển đến vinh hiển. Sự biến đổi này là công việc của Thần Linh của Chúa, là Đấng thay đổi các tín hữu từng ngày để phản chiếu trọn vẹn hơn bản tính của Đấng Christ.

bottom of page