
2 Cô-rinh-tô 5
Trong 2 Cô-rinh-tô 5, Phao-lô tiếp tục nói về sự chịu khổ, chức vụ, và niềm hy vọng đời đời dẫn dắt đời sống Cơ Đốc. Ông giải thích rằng đời sống trên đất này là tạm thời, nhưng các tín hữu có niềm hy vọng về sự phục sinh và nơi ở đời đời từ Đức Chúa Trời. Ông cũng dạy rằng các tín hữu đang được chuẩn bị cho sự bất tử qua Thần Linh, rằng họ phải sống để làm đẹp lòng Đấng Christ, và rằng tất cả sẽ xuất hiện trước tòa án của Đấng Christ. Chương này cũng cho thấy rằng những ai ở trong Đấng Christ là tạo vật mới và được kêu gọi làm sứ giả thay mặt Đấng Christ, chia sẻ sứ điệp hòa giải giữa Đức Chúa Trời và nhân loại.
2 Cô-rinh-tô 5:1-2
1 Vì chúng ta biết rằng nếu nhà tạm trên đất này của chúng ta, tức là lều tạm này, bị phá hủy, thì chúng ta có một tòa nhà từ Đức Chúa Trời, một ngôi nhà không do tay người làm ra, đời đời ở trên trời.
2 Vì trong nhà tạm này, chúng ta than thở, tha thiết mong được mặc lấy nơi ở từ trời của mình.
Phao-lô so sánh thân thể vật chất của chúng ta với một cái lều tạm thời. Lều không phải là nơi ở vĩnh viễn, và cũng vậy, thân thể trên đất của chúng ta yếu đuối, tạm thời, và phải chịu đau khổ cùng sự chết. Nhưng các tín hữu có niềm hy vọng vì Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho họ một nơi ở đời đời, tức là thân thể phục sinh không do tay người làm ra. Niềm hy vọng này giúp các tín hữu chịu đựng những khó khăn của đời này, vì biết rằng đời sống hay chết này không phải là kết thúc. Phao-lô nói các tín hữu than thở vì họ khao khát sâu xa được mặc lấy sự sống trên trời mà Đức Chúa Trời đã hứa.
2 Cô-rinh-tô 5:3-5
3 miễn là sau khi đã mặc lấy, chúng ta sẽ không bị thấy là trần truồng.
4 Vì chúng ta đang ở trong lều tạm này thì than thở, bị đè nặng; không phải vì chúng ta muốn bị cởi bỏ, nhưng muốn được mặc thêm, để sự hay chết bị sự sống nuốt mất.
5 Đấng đã chuẩn bị chúng ta cho chính điều này là Đức Chúa Trời, Ngài cũng đã ban Thần Linh cho chúng ta như một bảo chứng.
Phao-lô tiếp tục dùng hình ảnh mặc áo để giải thích niềm hy vọng Cơ Đốc. Các tín hữu không chỉ mong muốn thoát khỏi thân thể hay ở trong tình trạng không có thân thể, nhưng muốn được “mặc thêm,” nghĩa là nhận lấy sự sống bất tử mà Đức Chúa Trời đã hứa. Mục tiêu không phải là sống không thân thể, nhưng là sự biến đổi, nơi sự hay chết bị sự sống nuốt mất. Chính Đức Chúa Trời đã chuẩn bị các tín hữu cho tương lai này, và Ngài đã ban Thần Linh cho họ như một bảo chứng. Thần Linh giống như một sự cam kết hay khoản đặt cọc, cho thấy rằng Đức Chúa Trời sẽ hoàn tất lời hứa của Ngài là biến đổi và khiến dân Ngài sống lại để nhận sự sống đời đời.
2 Cô-rinh-tô 5:6-8
6 Vậy, chúng ta luôn vững lòng, biết rằng khi còn ở trong thân thể này, chúng ta còn xa cách Chúa.
7 Vì chúng ta bước đi bởi đức tin, không phải bởi mắt thấy.
8 Chúng ta vững lòng, và thật muốn lìa khỏi thân thể này để được ở với Chúa hơn.
Phao-lô nói rằng các tín hữu có thể vững lòng vì niềm hy vọng của họ đặt nơi lời hứa của Đức Chúa Trời, chứ không đặt nơi những điều họ có thể thấy. Khi còn sống trong thân thể trên đất này, họ chưa kinh nghiệm trọn vẹn sự hiện diện của Chúa trong vương quốc đời đời. Vì vậy, họ bước đi bởi đức tin, không phải bởi mắt thấy, tin cậy Đức Chúa Trời ngay cả khi lời hứa cuối cùng chưa được nhìn thấy. Phao-lô không khuyến khích các tín hữu tìm kiếm sự chết, nhưng ông cho thấy rằng niềm hy vọng lớn nhất của người tin là được ở với Đấng Christ và dự phần trong sự sống mà Ngài đã hứa. Sự vững lòng này đặt nền tảng trên sự phục sinh và sự bảo đảm về sự sống đời đời với Chúa.
2 Cô-rinh-tô 5:9-10
9 Vì vậy, dù còn ở trong thân thể hay lìa khỏi thân thể, chúng ta cũng đặt mục tiêu là làm đẹp lòng Ngài.
10 Vì tất cả chúng ta đều phải xuất hiện trước tòa án của Đấng Christ, để mỗi người nhận lãnh những điều đã làm trong thân thể, tùy theo điều mình đã làm, hoặc tốt hoặc xấu.
Vì các tín hữu có niềm hy vọng đời đời này, mục tiêu của họ phải là làm đẹp lòng Đấng Christ trong mọi sự. Dù họ đang sống trong thân thể này hay đang trông đợi được ở với Chúa, mục đích của họ vẫn không thay đổi: trung tín và làm đẹp lòng Ngài. Phao-lô cũng nhắc người Cô-rinh-tô rằng tất cả đều phải xuất hiện trước tòa án của Đấng Christ. Đời sống, sự lựa chọn, hành động, và động cơ của mỗi người sẽ được xem xét, dù tốt hay xấu. Lẽ thật này phải dẫn các tín hữu đến đời sống nghiêm túc, trung tín, và có trách nhiệm trước mặt Đức Chúa Trời.
2 Cô-rinh-tô 5:11-13
11 Vậy, vì biết sự kính sợ Chúa, chúng tôi thuyết phục người ta; nhưng chúng tôi đã được Đức Chúa Trời biết rõ, và tôi cũng tin rằng chúng tôi được biết rõ trong lương tâm của anh em.
12 Chúng tôi không tự giới thiệu mình với anh em lần nữa, nhưng cho anh em cơ hội để tự hào về chúng tôi, để anh em có điều trả lời những người tự hào về vẻ bề ngoài chứ không phải về tấm lòng.
13 Vì nếu chúng tôi như người mất trí, ấy là vì Đức Chúa Trời; còn nếu chúng tôi tỉnh táo, ấy là vì anh em.
Phao-lô nói rằng vì ông hiểu sự kính sợ Chúa và thực tại của sự phán xét, ông tìm cách thuyết phục người ta tiếp nhận lẽ thật. Chức vụ của ông không phải là bất cẩn hay ích kỷ; nó được thúc đẩy bởi lòng kính sợ Đức Chúa Trời và sự quan tâm đến các linh hồn. Phao-lô biết rằng Đức Chúa Trời nhìn thấy tấm lòng ông, và ông hy vọng người Cô-rinh-tô cũng nhận ra sự chân thành của ông. Ông không cố tự khen mình, nhưng muốn họ hiểu động cơ thật của ông để họ có thể trả lời những người xét đoán theo vẻ bề ngoài thay vì tấm lòng. Dù một số người nghĩ ông quá sốt sắng, hay những người khác thấy ông có lý trí, mục đích của Phao-lô luôn như nhau: trung tín phục vụ Đức Chúa Trời và giúp đỡ các tín hữu.
2 Cô-rinh-tô 5:14-15
14 Vì tình yêu thương của Đấng Christ thôi thúc chúng tôi, bởi chúng tôi xét rằng: nếu Một Người đã chết vì mọi người, thì mọi người đều đã chết;
15 và Ngài đã chết vì mọi người, để những người đang sống không còn sống cho chính mình nữa, nhưng sống cho Đấng đã chết vì họ và đã sống lại.
Phao-lô nói rằng tình yêu thương của Đấng Christ thôi thúc ông. Điều này có nghĩa là tình yêu của Đấng Christ thúc đẩy, điều khiển, và làm động lực cho chức vụ của ông. Phao-lô hiểu rằng Đấng Christ đã chết vì mọi người, và vì vậy những ai tin nơi Ngài không nên tiếp tục sống cho chính mình. Sự chết của Đấng Christ cho thấy mức độ nghiêm trọng của tội lỗi và sự lớn lao của tình yêu Ngài, còn sự phục sinh của Ngài ban cho các tín hữu sự sống mới. Vì Đấng Christ đã chết và sống lại vì họ, các tín hữu được kêu gọi ngừng sống ích kỷ và sống cho Ngài. Đời sống Cơ Đốc không còn đặt trọng tâm nơi bản thân, nhưng nơi Đấng Christ và ý muốn của Ngài.
2 Cô-rinh-tô 5:16-17
16 Vì vậy, từ nay trở đi, chúng tôi không nhìn nhận ai theo xác thịt nữa. Dù chúng tôi từng biết Đấng Christ theo xác thịt, nhưng nay chúng tôi không còn biết Ngài theo cách ấy nữa.
17 Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, người ấy là tạo vật mới; những điều cũ đã qua đi; kìa, mọi sự đều trở nên mới.
Phao-lô dạy rằng các tín hữu không nên tiếp tục xét đoán con người theo xác thịt, nghĩa là theo vẻ bề ngoài, địa vị thế gian, nguồn gốc con người, hay lối suy nghĩ tự nhiên. Trước khi hoán cải, Phao-lô đã nhìn Đấng Christ theo cách thuần túy con người và không hiểu Ngài thật sự là ai. Nhưng sau khi gặp Đấng Christ, toàn bộ cái nhìn của ông đã thay đổi. Bây giờ ông nhìn thấy Đấng Christ theo vinh hiển và sứ mạng thuộc linh thật của Ngài. Vì vậy, bất cứ ai ở trong Đấng Christ đều là tạo vật mới. Đời sống cũ của tội lỗi, ích kỷ, kiêu ngạo, và lối suy nghĩ theo thế gian đã qua đi, và một đời sống mới đã bắt đầu. Đời sống mới này đến qua Đấng Christ, Đấng thay đổi tấm lòng và giúp các tín hữu sống hòa hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời.
2 Cô-rinh-tô 5:18-21
18 Mọi sự đều đến từ Đức Chúa Trời, Đấng đã hòa giải chúng ta với chính Ngài qua Chúa Giê-su Christ, và ban cho chúng ta chức vụ hòa giải,
19 tức là Đức Chúa Trời đã ở trong Đấng Christ, hòa giải thế gian với chính Ngài, không kể các vi phạm của họ cho họ, và đã giao cho chúng ta lời hòa giải.
20 Vậy, chúng ta là sứ giả thay mặt Đấng Christ, như thể Đức Chúa Trời đang khuyên mời qua chúng ta; chúng tôi nhân danh Đấng Christ mà nài xin anh em: hãy hòa giải với Đức Chúa Trời.
21 Vì Ngài đã làm cho Đấng không biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, để trong Ngài chúng ta trở nên sự công chính của Đức Chúa Trời.
Phao-lô kết thúc chương này bằng cách giải thích chức vụ hòa giải. Hòa giải có nghĩa là khôi phục một mối quan hệ đã bị phá vỡ. Tội lỗi đã phân cách nhân loại khỏi Đức Chúa Trời, không phải vì Đức Chúa Trời ngừng yêu thương thế gian, nhưng vì tội lỗi đem sự xa cách, phản nghịch, mặc cảm tội lỗi, sợ hãi, và sự chết vào đời sống con người. Trong Đấng Christ, Đức Chúa Trời đã đến gần để khôi phục điều tội lỗi đã phá vỡ. Phao-lô nói: “Đức Chúa Trời đã ở trong Đấng Christ, hòa giải thế gian với chính Ngài” (2 Cô-rinh-tô 5:19), cho thấy rằng Cha đang hành động qua Con Ngài để đem nhân loại trở lại mối thông công với chính Ngài. Đức Chúa Trời không phải là một vị quan án giận dữ xa cách cần được thuyết phục để yêu chúng ta; trái lại, chính Đức Chúa Trời đã chủ động trong Đấng Christ để bày tỏ tình yêu của Ngài, tha thứ cho tội nhân, đánh bại tội lỗi, và mở đường cho nhân loại trở về với Ngài. Khi Phao-lô nói Đức Chúa Trời “không kể các vi phạm của họ cho họ” (2 Cô-rinh-tô 5:19), ông có ý rằng mục đích của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ không phải là giữ tội lỗi chống lại những tội nhân ăn năn theo cách khiến họ mãi mãi bị phân cách khỏi Ngài, nhưng là ban lòng thương xót, sự tha thứ, và sự phục hồi. Vì vậy, sứ điệp hòa giải là một lời mời gọi sống động: Đức Chúa Trời đang kêu gọi tội nhân trở về với Ngài, nhận ân điển của Ngài, và được biến đổi bởi sự sống của Đấng Christ. Đây là lý do các tín hữu là “sứ giả thay mặt Đấng Christ” (2 Cô-rinh-tô 5:20), đại diện cho sứ điệp của Đấng Christ như thể chính Đức Chúa Trời đang khuyên mời qua họ rằng: “Hãy hòa giải với Đức Chúa Trời.” Câu 21 nói: “Vì Ngài đã làm cho Đấng không biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta.” Điều này không có nghĩa là Chúa Giê-su trở nên tội lỗi trong bản tính, vì Ngài “không biết tội lỗi.” Ngài là Đấng tinh sạch, trung tín, và vâng phục Cha. Đúng hơn, Đấng Christ đã bước vào trọn vẹn tình trạng sa ngã và những hậu quả do tội lỗi gây ra. Ngài đến trong hình dạng xác thịt tội lỗi, gánh lấy những đau thương và buồn khổ của chúng ta, đối diện với sự cám dỗ, chịu đựng sự thù ghét và bóng tối của một thế gian tội lỗi, và mang lấy gánh nặng khủng khiếp mà tội lỗi đem đến cho nhân loại. Trong xác thịt Ngài, Ngài đã kết án tội lỗi và chiến thắng nó, như Rô-ma 8:3 nói: “Đức Chúa Trời đã làm điều đó bằng cách sai chính Con Ngài đến trong hình dạng xác thịt tội lỗi, vì cớ tội lỗi: Ngài đã kết án tội lỗi trong xác thịt.” Đấng Christ đã đứng nơi nhân loại đã sa ngã, nhưng Ngài không bao giờ nhượng bộ tội lỗi. Qua đời sống, sự chết, và sự phục sinh của Ngài, Ngài đã đánh bại tội lỗi và mở đường để sự sống chiến thắng của Ngài được ban cho các tín hữu. Mục đích là “để trong Ngài chúng ta trở nên sự công chính của Đức Chúa Trời” (2 Cô-rinh-tô 5:21). Điều này có ý nghĩa hơn việc chỉ được kể là công chính bên ngoài trong khi bên trong vẫn không thay đổi. Trong Đấng Christ, các tín hữu nhận được sự tha thứ, mối thông công được phục hồi với Đức Chúa Trời, và quyền năng biến đổi của Thần Linh Ngài. Họ được đưa vào sự hiệp một với Đấng Christ để sự sống, sự công chính, tình yêu thương, và sự vâng phục của Ngài được hình thành trong họ. Qua Đấng Christ, Đức Chúa Trời không chỉ che phủ tội lỗi; Ngài hòa giải, đổi mới, và biến đổi tội nhân. Vì vậy, sứ điệp Tin Lành là lời kêu gọi trở về với Đức Chúa Trời, cứ ở trong Đấng Christ, và nhận lấy sự công chính của Ngài như một thực tại sống động trong lòng và trong đời sống.

