
2 Cô-rinh-tô 7
Trong 2 Cô-rinh-tô 7, Phao-lô nói về kết quả của bức thư trước đó ông đã gửi cho người Cô-rinh-tô. Lời của ông đã khiến họ buồn rầu, nhưng sự buồn rầu ấy dẫn họ đến sự ăn năn, sự sửa đổi thuộc linh, và tình yêu thương được phục hồi đối với Phao-lô cùng những người đồng lao của ông. Chương này cho thấy sự khác biệt giữa sự buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời và sự buồn rầu theo thế gian. Sự buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời dẫn con người đến sự ăn năn, sự cứu rỗi, sự thanh tẩy, và một đời sống được thay đổi, trong khi sự buồn rầu theo thế gian chỉ đem đến mặc cảm tội lỗi, sự hối tiếc, và sự chết thuộc linh. Phao-lô cũng bày tỏ tình yêu thương sâu sắc của ông đối với người Cô-rinh-tô, niềm vui của ông trong sự ăn năn của họ, và sự an ủi của ông khi Tít đem đến tin vui về sự đáp ứng của họ.
2 Cô-rinh-tô 7:1
1 Vậy, thưa anh em yêu dấu, vì chúng ta có những lời hứa ấy, chúng ta hãy thanh tẩy chính mình khỏi mọi sự ô uế của xác thịt và tâm linh, hoàn thiện sự thánh khiết trong sự kính sợ Đức Chúa Trời.
Phao-lô bắt đầu bằng cách nhắc lại những lời hứa ở cuối chương trước, nơi Đức Chúa Trời phán rằng Ngài sẽ tiếp nhận dân Ngài và làm Cha của họ. Vì các tín hữu có những lời hứa ấy, họ được kêu gọi thanh tẩy chính mình khỏi mọi sự ô uế của xác thịt và tâm linh. “Sự ô uế của xác thịt” chỉ về những tội lỗi, hành động, và thói quen bên ngoài làm ô uế thân thể, trong khi “sự ô uế của tâm linh” chỉ về những tội lỗi bên trong như sự kiêu ngạo, cay đắng, vô tín, động cơ sai trái, và những tư tưởng không trong sạch. Phao-lô dạy rằng sự thánh khiết bao gồm cả cách cư xử bên ngoài lẫn bản tính bên trong. Các tín hữu không được cứu để cứ ở trong sự ô uế, nhưng để lớn lên trong sự thánh khiết qua lòng kính sợ Đức Chúa Trời. “Hoàn thiện sự thánh khiết trong sự kính sợ Đức Chúa Trời” có nghĩa là tiếp tục tăng trưởng trong một đời sống được biệt riêng trọn vẹn cho Ngài, với lòng tôn kính sâu sắc, sự vâng phục, và tình yêu thương.
2 Cô-rinh-tô 7:2-3
2 Hãy mở lòng với chúng tôi. Chúng tôi không làm hại ai, không làm hư hỏng ai, không lừa gạt ai.
3 Tôi nói điều này không phải để kết án anh em; vì tôi đã nói trước rằng anh em ở trong lòng chúng tôi, để cùng chết và cùng sống với nhau.
Phao-lô kêu gọi người Cô-rinh-tô mở lòng với ông và những người đồng lao của ông. Ông nhắc họ rằng ông không làm hại, làm hư hỏng, hay lừa gạt ai. Chức vụ của ông giữa họ không ích kỷ, gian dối, hay gây tổn hại. Ông không nói điều này để kết án họ, nhưng để trấn an họ về tình yêu thương của ông. Phao-lô muốn họ biết rằng họ ở trong lòng ông, dù trong sự sống hay sự chết, trong niềm vui hay sự chịu khổ. Điều này cho thấy sự sửa dạy của Phao-lô đến từ tình yêu thương, chứ không phải từ sự giận dữ hay sự từ bỏ. Sự lãnh đạo thuộc linh chân thật đôi khi phải nói cách mạnh mẽ, nhưng luôn phải được thúc đẩy bởi sự quan tâm, lẽ thật, và ước muốn phục hồi.
2 Cô-rinh-tô 7:4
4 Tôi rất dạn dĩ đối với anh em; tôi rất tự hào về anh em. Tôi được đầy sự an ủi. Trong mọi hoạn nạn của chúng tôi, tôi tràn đầy niềm vui.
Phao-lô bày tỏ sự tin tưởng và niềm vui của ông về người Cô-rinh-tô. Dù trước đó ông đã nói cách mạnh mẽ với họ, bây giờ ông vui mừng vì họ đã đáp ứng cách tốt đẹp. Ông không xấu hổ khi nói tốt về họ, và sự ăn năn của họ đem đến cho ông sự an ủi lớn lao. Ngay cả khi Phao-lô đang chịu hoạn nạn, ông vẫn tràn đầy niềm vui vì thấy Đức Chúa Trời đang hành động trong họ. Điều này cho thấy sự tăng trưởng thuộc linh của các tín hữu có thể đem đến sự khích lệ sâu sắc cho những người lao nhọc vì họ trong chức vụ.
2 Cô-rinh-tô 7:5-7
5 Vì thật vậy, khi chúng tôi đến Ma-xê-đoan, thân thể chúng tôi chẳng được nghỉ ngơi, nhưng bị hoạn nạn đủ mọi phía: bên ngoài có những sự tranh chiến, bên trong có những nỗi sợ hãi.
6 Nhưng Đức Chúa Trời, Đấng an ủi những người ngã lòng, đã an ủi chúng tôi qua sự đến của Tít,
7 và không chỉ qua sự đến của ông, nhưng cũng qua sự an ủi mà ông đã nhận được nơi anh em, khi ông kể cho chúng tôi về lòng mong mỏi tha thiết của anh em, sự than khóc của anh em, và lòng sốt sắng của anh em đối với tôi; vì vậy tôi càng vui mừng hơn.
Phao-lô giải thích rằng khi ông đến Ma-xê-đoan, ông ở dưới áp lực rất lớn. Thân thể ông không được nghỉ ngơi, xung quanh có những sự tranh chiến, và bên trong có những nỗi sợ hãi. Điều này cho thấy tính con người của Phao-lô; ngay cả một đầy tớ trung tín của Đức Chúa Trời cũng có thể cảm thấy nặng lòng, lo âu, và yếu đuối về cảm xúc. Nhưng Đức Chúa Trời, Đấng an ủi những người ngã lòng, đã an ủi Phao-lô qua sự đến của Tít. Đức Chúa Trời không chỉ an ủi Phao-lô bằng sự hiện diện của Tít, nhưng cũng bằng tin vui mà Tít đem đến từ người Cô-rinh-tô. Tít kể cho Phao-lô về lòng mong mỏi tha thiết của họ, sự buồn rầu của họ về những điều đã xảy ra, và lòng sốt sắng được phục hồi của họ đối với ông. Điều này khiến Phao-lô càng vui mừng hơn, cho thấy Đức Chúa Trời thường đem sự an ủi qua các tín hữu khác và qua bằng chứng của sự ăn năn cùng sự phục hồi thuộc linh.
2 Cô-rinh-tô 7:8-10
8 Vì dù tôi đã làm anh em buồn rầu bằng bức thư ấy, tôi không hối tiếc, dù trước kia tôi đã hối tiếc; vì tôi thấy rằng bức thư ấy đã làm anh em buồn rầu, dù chỉ trong một thời gian.
9 Bây giờ tôi vui mừng, không phải vì anh em đã buồn rầu, nhưng vì sự buồn rầu của anh em đã dẫn đến sự ăn năn. Vì anh em đã buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời, để anh em không chịu thiệt hại gì từ chúng tôi.
10 Vì sự buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời sinh ra sự ăn năn dẫn đến sự cứu rỗi, là điều không đáng hối tiếc; nhưng sự buồn rầu của thế gian sinh ra sự chết.
Phao-lô suy ngẫm về sự buồn rầu do bức thư trước của ông gây ra. Lúc đầu, ông cảm thấy đau lòng vì biết lời mình đã làm họ buồn, nhưng ông không hối tiếc vì sự buồn rầu của họ đã dẫn đến sự ăn năn. Phao-lô không vui vì họ bị tổn thương; ông vui vì sự buồn rầu của họ sinh ra kết quả tốt. Ông giải thích rằng sự buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời khác với sự buồn rầu theo thế gian. Sự buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời khiến một người quay khỏi tội lỗi, tìm kiếm sự tha thứ, sửa lại điều sai, và trở về với Đức Chúa Trời. Loại buồn rầu này dẫn đến sự cứu rỗi và không đáng hối tiếc. Tuy nhiên, sự buồn rầu theo thế gian có thể cảm thấy hối tiếc, xấu hổ, hoặc sợ hậu quả, nhưng không thật sự khiến tấm lòng quay về với Đức Chúa Trời. Nó để con người ở trong mặc cảm tội lỗi, tuyệt vọng, cay đắng, hoặc sự chết thuộc linh. Sự ăn năn thật không chỉ là cảm thấy buồn, nhưng là để Đức Chúa Trời thay đổi tấm lòng và đời sống.
2 Cô-rinh-tô 7:11
11 Vì hãy xem chính điều này: sự buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời đã sinh ra trong anh em biết bao sự sốt sắng, biết bao sự minh oan, biết bao sự phẫn nộ, biết bao sự kính sợ, biết bao lòng mong mỏi tha thiết, biết bao lòng nhiệt thành, biết bao sự sửa trị! Trong mọi sự, anh em đã chứng tỏ mình trong sạch trong việc này.
Bây giờ Phao-lô cho thấy bằng chứng rằng sự buồn rầu của người Cô-rinh-tô thật sự là theo ý Đức Chúa Trời. Sự buồn rầu của họ sinh ra sự sốt sắng, nghĩa là họ trở nên nghiêm túc và cẩn thận trong việc sửa lại vấn đề. Nó sinh ra sự minh oan, nghĩa là họ muốn chứng tỏ rằng họ không còn chấp thuận điều sai trái nữa. Nó sinh ra sự phẫn nộ đối với tội lỗi, sự kính sợ trước mặt Đức Chúa Trời, lòng mong mỏi mạnh mẽ muốn làm điều đúng, lòng nhiệt thành cho sự công chính, và sự sửa trị, nghĩa là họ đã có hành động đúng đắn để xử lý vấn đề. Những kết quả này cho thấy sự ăn năn của họ là chân thật. Sự buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời không dừng lại ở cảm xúc; nó dẫn đến hành động, sự sửa đổi, và ước muốn được đúng đắn với Đức Chúa Trời.
2 Cô-rinh-tô 7:12-13
12 Vì vậy, dù tôi đã viết cho anh em, nhưng không phải chỉ vì người đã làm điều sai trái, cũng không phải chỉ vì người đã chịu điều sai trái, nhưng để sự quan tâm của chúng tôi dành cho anh em trước mặt Đức Chúa Trời được bày tỏ cho anh em.
13 Vì thế, chúng tôi đã được an ủi bởi sự an ủi của anh em. Và chúng tôi càng vui mừng hơn nữa vì niềm vui của Tít, bởi tâm linh của ông đã được tất cả anh em làm tươi mới.
Phao-lô giải thích rằng mục đích của ông khi viết không chỉ là để xử lý người đã làm sai hay người đã bị đối xử sai. Mục đích lớn hơn của ông là bày tỏ sự quan tâm sâu sắc của ông dành cho cả Hội Thánh trước mặt Đức Chúa Trời. Ông muốn người Cô-rinh-tô hiểu sự nghiêm trọng của tội lỗi, nhu cầu ăn năn, và tình yêu thương đứng sau sự sửa dạy của ông. Vì họ đã đáp ứng tốt, Phao-lô được an ủi. Ông cũng vui mừng vì chính Tít đã được họ làm tươi mới. Sự ăn năn và đáp ứng đầy tôn trọng của họ đã khích lệ Tít và củng cố mối quan hệ giữa họ. Điều này cho thấy khi một Hội Thánh đáp ứng đúng với sự sửa dạy, điều đó đem đến sự an ủi, niềm vui, và sự tươi mới thuộc linh cho nhiều người.
2 Cô-rinh-tô 7:14-16
14 Vì nếu tôi đã khoe điều gì về anh em với ông ấy, thì tôi không xấu hổ; nhưng như chúng tôi đã nói mọi điều với anh em trong lẽ thật, thì sự tự hào của chúng tôi trước Tít cũng được chứng minh là thật.
15 Tình cảm của ông ấy đối với anh em càng gia tăng nhiều hơn khi ông nhớ lại sự vâng phục của tất cả anh em, và cách anh em đã tiếp đón ông với sự kính sợ và run rẩy.
16 Vì vậy, tôi vui mừng vì trong mọi sự tôi có thể tin cậy anh em.
Phao-lô kết thúc chương này với niềm vui và sự tin tưởng. Ông đã nói tốt về người Cô-rinh-tô với Tít, và bây giờ sự đáp ứng của họ chứng minh rằng sự tin tưởng của Phao-lô nơi họ không đặt sai chỗ. Cũng như Phao-lô đã nói lẽ thật với họ, những lời tốt đẹp ông nói về họ cũng được chứng minh là thật. Tình cảm của Tít đối với họ gia tăng vì ông nhớ đến sự vâng phục của họ và cách họ tiếp đón ông với sự kính sợ và run rẩy. Điều này không có nghĩa là sự kinh hoàng, nhưng là một thái độ nghiêm túc và khiêm nhường trước mặt Đức Chúa Trời. Phao-lô vui mừng vì bây giờ ông có thể tin cậy họ trong mọi sự. Chương này kết thúc với sự khích lệ, cho thấy rằng sự sửa dạy chân thật, sự buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời, sự ăn năn, và tình yêu thương được phục hồi có thể làm vững mạnh Hội Thánh và đem lại niềm vui cho các đầy tớ của Đức Chúa Trời.

