
2 Cô-rinh-tô 8
Trong 2 Cô-rinh-tô 8, Phao-lô nói về sự rộng rãi của Cơ Đốc nhân, đặc biệt là khoản quyên góp cho các tín hữu nghèo tại Giê-ru-sa-lem. Ông dùng các Hội Thánh tại Ma-xê-đoan làm gương về sự dâng hiến chân thành và hy sinh. Dù họ đang chịu khổ và nghèo khó, họ vẫn dâng hiến với niềm vui vì ân điển của Đức Chúa Trời đang hành động trong họ. Phao-lô dạy rằng sự dâng hiến chân thật không phải là bị ép buộc, nhưng tuôn chảy từ tấm lòng trước hết đã dâng mình cho Chúa. Ông khích lệ người Cô-rinh-tô hoàn tất món quà mà họ đã dự định, cho thấy rằng sự rộng rãi là một phần của sự trưởng thành thuộc linh, tình yêu thương, mối thông công, và sự phục vụ dân sự Đức Chúa Trời.
2 Cô-rinh-tô 8:1-2
1 Thưa anh em, chúng tôi muốn cho anh em biết về ân điển của Đức Chúa Trời đã ban cho các Hội Thánh tại Ma-xê-đoan:
2 trong cơn thử thách lớn của sự hoạn nạn, niềm vui dư dật và sự nghèo khó sâu xa của họ đã tràn đầy thành sự giàu có của lòng rộng rãi.
Phao-lô bắt đầu bằng cách kể cho người Cô-rinh-tô về ân điển của Đức Chúa Trời được bày tỏ trong các Hội Thánh tại Ma-xê-đoan. Những tín hữu này đang trải qua những thử thách lớn và sự nghèo khó sâu xa, nhưng họ vẫn đầy niềm vui và lòng rộng rãi. Sự dâng hiến của họ không đến từ việc họ có dư dật, nhưng đến từ ân điển của Đức Chúa Trời đang hành động trong lòng họ. Dù họ có ít, họ vẫn dâng hiến cách tự do và rộng rãi để giúp đỡ người khác. Điều này cho thấy sự dâng hiến Cơ Đốc chân thật không chỉ được đo bằng số lượng một người có, nhưng bởi tinh thần sẵn lòng và yêu thương đứng sau món quà. Niềm vui của người Ma-xê-đoan trong sự chịu khổ và sự rộng rãi của họ trong nghèo khó đã trở thành một gương mẫu mạnh mẽ về ân điển của Đức Chúa Trời.
2 Cô-rinh-tô 8:3-4
3 Vì tôi làm chứng rằng họ đã tự nguyện dâng hiến theo khả năng của mình, và thậm chí vượt quá khả năng nữa,
4 nài xin chúng tôi cách khẩn thiết để được dự phần trong món quà và sự phục vụ các thánh đồ.
Phao-lô nói rằng các tín hữu Ma-xê-đoan đã dâng hiến theo khả năng của họ, và thậm chí vượt quá điều người khác có thể mong đợi nơi họ. Họ không bị áp lực hay ép buộc, nhưng hoàn toàn tự nguyện. Thật vậy, họ đã khẩn thiết nài xin Phao-lô cho họ được dự phần trong chức vụ giúp đỡ các thánh đồ. Họ không xem sự dâng hiến là gánh nặng, nhưng là một đặc ân và sự thông công trong công việc của Đức Chúa Trời. Gương mẫu của họ cho thấy sự rộng rãi của Cơ Đốc nhân đến từ tình yêu thương, sự sẵn lòng, và ước muốn chia sẻ nhu cầu với dân sự Đức Chúa Trời.
2 Cô-rinh-tô 8:5
5 Và không chỉ như chúng tôi đã hy vọng, nhưng trước hết họ đã dâng chính mình cho Chúa, rồi theo ý muốn của Đức Chúa Trời, họ cũng dâng mình cho chúng tôi.
Phao-lô giải thích bí quyết phía sau sự rộng rãi của người Ma-xê-đoan: trước hết họ đã dâng chính mình cho Chúa. Sự dâng hiến tài chính của họ chỉ là bông trái bên ngoài của một sự đầu phục thuộc linh sâu xa hơn. Vì lòng họ thuộc về Đức Chúa Trời, nên tài sản của họ cũng được đặt dưới ý muốn Ngài. Sau khi dâng chính mình cho Chúa, họ cũng dâng mình cho Phao-lô và những người đồng lao của ông để hợp tác trong chức vụ, theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Điều này dạy rằng sự dâng hiến chân thật bắt đầu bằng sự đầu phục Đức Chúa Trời. Khi tấm lòng đã được dâng cho Chúa, sự rộng rãi trở thành sự bày tỏ tự nhiên của tình yêu thương và sự vâng phục.
2 Cô-rinh-tô 8:6-7
6 Vì vậy, chúng tôi đã khuyên Tít rằng, như ông đã bắt đầu, thì ông cũng hãy hoàn tất ân điển này giữa anh em.
7 Nhưng như anh em được dư dật trong mọi sự — trong đức tin, trong lời nói, trong sự hiểu biết, trong mọi sự sốt sắng, và trong tình yêu thương của anh em đối với chúng tôi — thì hãy xem rằng anh em cũng được dư dật trong ân điển này nữa.
Phao-lô khích lệ Tít giúp người Cô-rinh-tô hoàn tất công việc dâng hiến đã bắt đầu giữa họ. Ông gọi sự dâng hiến này là một “ân điển,” cho thấy rằng sự rộng rãi không chỉ là một bổn phận tài chính, nhưng là công việc của ân điển Đức Chúa Trời trong lòng. Người Cô-rinh-tô mạnh mẽ trong nhiều phương diện như đức tin, lời nói, sự hiểu biết, sự sốt sắng, và tình yêu thương, nhưng Phao-lô muốn họ cũng tăng trưởng trong ân điển của sự dâng hiến. Điều này dạy rằng sự trưởng thành thuộc linh không chỉ được thấy qua lời nói, sự hiểu biết, hay lòng nhiệt thành tôn giáo, nhưng cũng qua tình yêu thương thực tế giúp đỡ người khác đang thiếu thốn.
2 Cô-rinh-tô 8:8-9
8 Tôi nói điều này không phải như một mệnh lệnh, nhưng để thử sự chân thành của tình yêu thương anh em qua sự sốt sắng của người khác.
9 Vì anh em biết ân điển của Chúa chúng ta là Chúa Giê-su Christ: dù Ngài vốn giàu có, nhưng vì anh em, Ngài đã trở nên nghèo khó, để bởi sự nghèo khó của Ngài, anh em được trở nên giàu có.
Phao-lô nói rõ rằng ông không ép buộc người Cô-rinh-tô phải dâng hiến như một mệnh lệnh. Thay vào đó, ông cho họ cơ hội để bày tỏ sự chân thành của tình yêu thương mình. Ông chỉ về sự sốt sắng của người Ma-xê-đoan như một gương mẫu, nhưng sau đó đưa ra gương mẫu lớn nhất: ân điển của Chúa Giê-su Christ. Dù Đấng Christ vốn giàu có trên trời, Ngài đã hạ mình và trở nên nghèo khó vì chúng ta. Ngài đã đến thế gian này, đi con đường khiêm nhường, chịu khổ, phục vụ, và phó chính mình để qua Ngài các tín hữu được trở nên giàu có về thuộc linh. Tình yêu hy sinh của Đấng Christ là mẫu mực cao nhất của sự dâng hiến Cơ Đốc. Sự rộng rãi chân thật không bị thúc đẩy bởi áp lực, nhưng bởi tình yêu phản chiếu tinh thần của Đấng Christ.
2 Cô-rinh-tô 8:10-12
10 Về việc này, tôi đưa ra lời khuyên: điều này có ích cho anh em, là những người không chỉ đã bắt đầu làm, mà còn đã có lòng muốn làm từ một năm trước;
11 vậy bây giờ anh em cũng hãy hoàn tất việc ấy, để như đã có sự sẵn lòng muốn làm, thì cũng có sự hoàn tất tùy theo điều anh em có.
12 Vì nếu trước hết có tấm lòng sẵn sàng, thì sự dâng hiến được chấp nhận theo điều một người có, chứ không theo điều người ấy không có.
Phao-lô khuyên người Cô-rinh-tô hoàn tất điều họ đã bắt đầu. Khoảng một năm trước, họ đã có lòng muốn giúp đỡ các thánh đồ nghèo, nhưng bây giờ Phao-lô thúc giục họ hoàn tất món quà ấy. Ý định tốt là quan trọng, nhưng phải được theo sau bằng hành động. Đồng thời, Phao-lô nói rõ rằng Đức Chúa Trời chấp nhận món quà sẵn lòng theo điều một người có, chứ không theo điều người ấy không có. Đức Chúa Trời không đòi hỏi con người dâng điều họ không sở hữu. Ngài quý trọng tấm lòng sẵn sàng và sự sử dụng trung tín những gì Ngài đã đặt trong tay họ. Điều này dạy rằng sự dâng hiến phải chân thành, thực tế, và được hoàn tất theo khả năng của mỗi người.
2 Cô-rinh-tô 8:13-15
13 Vì tôi không có ý để người khác được nhẹ gánh còn anh em bị nặng gánh,
14 nhưng theo sự bình đẳng: hiện nay sự dư dật của anh em có thể bù đắp sự thiếu thốn của họ, để sự dư dật của họ cũng có thể bù đắp sự thiếu thốn của anh em, hầu cho có sự bình đẳng.
15 Như có chép: “Người thu nhiều cũng không dư, người thu ít cũng không thiếu.”
Phao-lô giải thích rằng sự dâng hiến không nhằm làm cho một số người được thoải mái trong khi người khác bị gánh nặng quá mức. Thay vào đó, nguyên tắc là sự bình đẳng và sự chăm sóc lẫn nhau giữa các tín hữu. Vào thời điểm đó, người Cô-rinh-tô có sự dư dật, còn các thánh đồ nghèo tại Giê-ru-sa-lem đang thiếu thốn. Sự dư dật của họ có thể bù đắp sự thiếu thốn của người khác, và trong một hoàn cảnh khác, người khác có thể bù đắp sự thiếu thốn của họ. Phao-lô trích câu chuyện về ma-na trong Xuất Ê-díp-tô Ký, nơi người thu nhiều cũng không dư, và người thu ít cũng không thiếu. Điều này cho thấy dân sự Đức Chúa Trời phải chăm sóc lẫn nhau để không ai bị bỏ mặc trong khi người khác có nhiều hơn đủ. Sự dâng hiến Cơ Đốc là sự bày tỏ của mối thông công, sự cân bằng, và tình yêu thương trong thân thể Đấng Christ.
2 Cô-rinh-tô 8:16-18
16 Nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời, Đấng đã đặt cùng một sự quan tâm chân thành đối với anh em vào lòng Tít.
17 Vì ông đã nhận lời khuyên giục; nhưng vì càng sốt sắng hơn, ông tự nguyện đến với anh em.
18 Chúng tôi cũng sai đi với ông một anh em, người được tất cả các Hội Thánh khen ngợi trong Tin Lành.
Phao-lô tạ ơn Đức Chúa Trời vì Ngài đã đặt cùng một sự quan tâm chân thành đối với người Cô-rinh-tô vào lòng Tít. Tít không phục vụ cách miễn cưỡng; ông vui lòng nhận nhiệm vụ và đến với họ với sự sốt sắng và quan tâm. Phao-lô cũng sai một anh em đáng kính khác đi cùng Tít, là người được các Hội Thánh biết đến vì công việc của ông trong Tin Lành. Điều này cho thấy khoản quyên góp không được xử lý cách bất cẩn hay chỉ bởi một người. Phao-lô muốn chức vụ dâng hiến được thực hiện với sự khôn ngoan, hợp tác, và đáng tin cậy. Sự tham gia của những người phục vụ trung tín giúp bảo vệ sự chính trực của công việc và khích lệ lòng tin cậy giữa các Hội Thánh.
2 Cô-rinh-tô 8:19-21
19 Không chỉ vậy, người ấy cũng được các Hội Thánh chọn để cùng đi với chúng tôi trong việc mang món quà này, là điều chúng tôi quản lý vì vinh hiển của Chúa và để bày tỏ sự sẵn lòng giúp đỡ của chúng tôi;
20 chúng tôi tránh điều này, để không ai trách cứ chúng tôi trong việc quản lý món quà rộng rãi này;
21 vì chúng tôi lo làm những điều đáng tôn trọng, không chỉ trước mặt Chúa, mà cũng trước mặt người ta.
Phao-lô giải thích rằng người anh em đi cùng họ đã được các Hội Thánh chọn để giúp mang món quà này. Điều này đem lại sự minh bạch và trách nhiệm cho khoản quyên góp. Phao-lô muốn món quà được xử lý theo cách làm vinh hiển Đức Chúa Trời và bày tỏ sự sẵn lòng giúp đỡ của họ. Ông cũng cẩn thận tránh mọi sự trách cứ hay nghi ngờ liên quan đến số tiền lớn đang được quyên góp. Điều này dạy một nguyên tắc quan trọng: những người xử lý tiền bạc cho công việc của Đức Chúa Trời phải hành động cách đáng tôn trọng, không chỉ trước mặt Chúa, mà cũng trước mặt người ta. Sự chính trực, cởi mở, và trách nhiệm là quan trọng để chức vụ không bị tổn hại bởi sự nghi ngờ hay lạm dụng.
2 Cô-rinh-tô 8:22-24
22 Chúng tôi cũng sai đi với họ một anh em của chúng tôi, người mà chúng tôi đã nhiều lần thử nghiệm và thấy siêng năng trong nhiều việc, nhưng nay càng siêng năng hơn vì rất tin tưởng nơi anh em.
23 Nếu có ai hỏi về Tít, thì ông là bạn đồng hành và người đồng lao của tôi vì anh em. Còn nếu hỏi về các anh em kia, thì họ là sứ giả của các Hội Thánh, là vinh hiển của Đấng Christ.
24 Vì vậy, trước mặt họ và trước các Hội Thánh, anh em hãy bày tỏ bằng chứng về tình yêu thương của mình và về sự tự hào của chúng tôi thay cho anh em.
Phao-lô nhắc đến một anh em khác đã được thử nghiệm nhiều lần và được thấy là trung tín cùng siêng năng. Người ấy bây giờ càng sốt sắng hơn vì có sự tin tưởng lớn nơi người Cô-rinh-tô. Sau đó, Phao-lô giải thích rằng Tít là bạn đồng hành và người đồng lao của ông vì họ, còn các anh em kia là sứ giả của các Hội Thánh và là vinh hiển của Đấng Christ. Những người này là các đầy tớ đáng tin cậy được sai đến để giúp hoàn tất khoản quyên góp. Phao-lô thúc giục người Cô-rinh-tô bày tỏ cho họ và cho tất cả các Hội Thánh thấy bằng chứng về tình yêu thương của mình bằng cách hoàn tất món quà của họ. Điều này sẽ xác nhận những lời tốt đẹp Phao-lô đã nói về họ và cho thấy rằng tình yêu thương của họ không chỉ được nói bằng lời, nhưng được bày tỏ bằng hành động. Tình yêu thương Cơ Đốc chân thật trở nên rõ ràng qua lòng trung tín, sự rộng rãi, và sự hỗ trợ thực tế cho người khác.

