
2 Cô-rinh-tô 9
Trong 2 Cô-rinh-tô 9, Phao-lô tiếp tục khích lệ người Cô-rinh-tô hoàn tất món quà mà họ đã hứa dành cho các tín hữu nghèo tại Giê-ru-sa-lem. Ông nhắc họ rằng sự sẵn lòng trước đó của họ đã khích lệ người khác, nhưng bây giờ ước muốn ấy cần được hoàn tất bằng hành động. Phao-lô dạy rằng sự dâng hiến của Cơ Đốc nhân không nên bị ép buộc, miễn cưỡng, hay chỉ làm vì bổn phận, nhưng phải đến từ một tấm lòng sẵn sàng và vui vẻ. Ông cũng cho thấy rằng sự dâng hiến rộng rãi đem lại phước lành, đáp ứng nhu cầu của dân sự Đức Chúa Trời, khiến người ta dâng lời cảm tạ Đức Chúa Trời, và trở thành bằng chứng rõ ràng của sự vâng phục Tin Lành.
2 Cô-rinh-tô 9:1-2
1 Về việc phục vụ các thánh đồ, tôi thật không cần phải viết cho anh em,
2 vì tôi biết sự sẵn lòng của anh em, điều mà tôi đã khoe về anh em với người Ma-xê-đoan rằng A-chai đã sẵn sàng từ một năm trước; và lòng sốt sắng của anh em đã khích lệ phần đông.
Phao-lô nói với người Cô-rinh-tô rằng ông thật sự không cần phải viết cho họ về việc giúp đỡ các thánh đồ, vì ông đã biết sự sẵn lòng của họ. Một năm trước, các tín hữu tại A-chai, bao gồm Cô-rinh-tô, đã bày tỏ sự sẵn sàng giúp đỡ các tín hữu nghèo tại Giê-ru-sa-lem. Phao-lô thậm chí đã nói tốt về lòng sốt sắng của họ với người Ma-xê-đoan, và gương mẫu của họ đã khích lệ nhiều người khác dâng hiến. Tuy nhiên, bây giờ Phao-lô nhắc họ về ước muốn ban đầu ấy để họ không chỉ bắt đầu bằng sự nhiệt tình, nhưng cũng trung tín hoàn tất. Điều này dạy rằng những ý định tốt phải dẫn đến hành động hoàn tất, đặc biệt khi người khác đã được khích lệ bởi gương mẫu của chúng ta.
2 Cô-rinh-tô 9:3-5
3 Tuy nhiên, tôi đã sai các anh em đi, để lời khoe của chúng tôi về anh em trong việc này không trở nên vô ích, và để anh em được sẵn sàng như tôi đã nói;
4 kẻo nếu có người Ma-xê-đoan nào đi với tôi và thấy anh em chưa chuẩn bị, thì chúng tôi — chưa nói đến anh em — sẽ phải xấu hổ vì sự tin chắc mà chúng tôi đã khoe.
5 Vì vậy, tôi nghĩ cần phải khuyên các anh em đến với anh em trước để chuẩn bị sẵn món quà rộng rãi mà anh em đã hứa trước, hầu cho món quà ấy được sẵn sàng như một sự rộng rãi, chứ không như một sự miễn cưỡng bị ép buộc.
Phao-lô giải thích lý do vì sao ông sai các anh em đi trước. Ông muốn người Cô-rinh-tô sẵn sàng với món quà mà họ đã hứa, để sự tin tưởng của ông nơi họ không bị chứng minh là rỗng không. Nếu một số người Ma-xê-đoan đi với Phao-lô và thấy người Cô-rinh-tô chưa chuẩn bị, điều đó sẽ đem lại sự xấu hổ cho cả Phao-lô lẫn người Cô-rinh-tô. Mục đích của Phao-lô không phải là gây áp lực cho họ, nhưng là giúp họ chuẩn bị món quà trước, để món quà ấy được dâng cách tự do và rộng rãi, không phải cách miễn cưỡng hay như một bổn phận bị ép buộc. Điều này cho thấy sự dâng hiến Cơ Đốc nên được chuẩn bị, chân thành, và sẵn lòng, chứ không vội vàng, xấu hổ, hay bị áp lực vào phút cuối.
2 Cô-rinh-tô 9:6-7
6 Nhưng tôi nói điều này: Ai gieo ít sẽ gặt ít, còn ai gieo rộng rãi sẽ gặt rộng rãi.
7 Mỗi người hãy dâng như đã định trong lòng mình, không miễn cưỡng hay vì bị ép buộc; vì Đức Chúa Trời yêu thương người dâng hiến cách vui lòng.
Phao-lô dùng hình ảnh gieo và gặt để giải thích sự dâng hiến. Một người nông dân gieo ít hạt giống sẽ chỉ gặt được một mùa gặt nhỏ, nhưng người gieo rộng rãi có thể mong đợi một mùa gặt lớn hơn. Cũng vậy, sự dâng hiến rộng rãi đem đến phước lành và bông trái thuộc linh. Phao-lô không dạy rằng con người nên dâng hiến cách ích kỷ để trở nên giàu có, nhưng ông cho thấy rằng điều được dâng cho công việc của Đức Chúa Trời và cho người khác sẽ không bị lãng phí. Mỗi người nên dâng như đã định trong lòng mình, nghĩa là cách suy xét, sẵn lòng, và chân thành. Sự dâng hiến không nên được thực hiện với sự bực bội, buồn rầu, hay áp lực, vì “Đức Chúa Trời yêu thương người dâng hiến cách vui lòng.” Sự dâng hiến chân thật là vui mừng vì nó tuôn chảy từ tình yêu thương, lòng biết ơn, và sự tin cậy nơi Đức Chúa Trời.
2 Cô-rinh-tô 9:8-9
8 Đức Chúa Trời có quyền làm cho mọi ân điển dư dật trên anh em, để anh em luôn có đủ mọi sự trong mọi hoàn cảnh, và được dư dật cho mọi việc lành.
9 Như có chép: “Người đã phân phát rộng rãi, đã ban cho người nghèo; sự công chính của người còn lại đời đời.”
Phao-lô bảo đảm với người Cô-rinh-tô rằng Đức Chúa Trời có quyền ban cho họ mọi ân điển cần thiết. Đức Chúa Trời có thể ban cho dân Ngài đủ cho nhu cầu riêng của họ và cũng giúp họ được dư dật cho mọi việc lành. Điều này không có nghĩa là các tín hữu sẽ luôn giàu có, nhưng là Đức Chúa Trời có thể cung cấp điều cần thiết để làm theo ý muốn Ngài và giúp đỡ người khác. Phao-lô trích Thi Thiên 112 để cho thấy rằng người công chính ban cho người nghèo, và sự công chính của người ấy còn lại đời đời. Vì vậy, sự rộng rãi là một phần của đời sống công chính. Khi các tín hữu dâng hiến với tình yêu thương và đức tin, hành động của họ có giá trị thuộc linh lâu dài trước mặt Đức Chúa Trời.
2 Cô-rinh-tô 9:10-11
10 Đấng cung cấp hạt giống cho người gieo và bánh làm thức ăn sẽ cung cấp và làm gia tăng hạt giống anh em đã gieo, đồng thời làm tăng thêm bông trái của sự công chính anh em,
11 để anh em được làm cho giàu có trong mọi sự, hầu có thể rộng rãi trong mọi việc, và qua chúng tôi, điều đó khiến người ta dâng lời cảm tạ Đức Chúa Trời.
Phao-lô nhắc họ rằng Đức Chúa Trời là Đấng cung cấp cả hạt giống cho người gieo và bánh làm thức ăn. Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời ban cả những gì cần thiết cho đời sống hằng ngày lẫn những gì có thể được dùng để ban phước cho người khác. Phao-lô cầu xin Đức Chúa Trời cung cấp và làm gia tăng hạt giống của họ, làm tăng thêm bông trái của sự công chính họ. Điều này có nghĩa là sự rộng rãi của họ sẽ sinh ra nhiều bông trái tốt đẹp hơn, cả trong đời sống của chính họ lẫn trong đời sống của những người họ giúp đỡ. Khi Đức Chúa Trời làm cho họ được phong phú để có thể rộng rãi, sự dâng hiến của họ sẽ khiến lời cảm tạ dâng lên Đức Chúa Trời. Mục đích cuối cùng của phước lành không phải là lợi ích ích kỷ, nhưng là sự hữu dụng lớn hơn, tình yêu thương lớn hơn, và vinh hiển lớn hơn cho Đức Chúa Trời.
2 Cô-rinh-tô 9:12-14
12 Vì việc phục vụ này không chỉ đáp ứng nhu cầu của các thánh đồ, nhưng cũng làm tràn đầy nhiều lời cảm tạ dâng lên Đức Chúa Trời.
13 Qua bằng chứng của chức vụ này, họ tôn vinh Đức Chúa Trời vì sự vâng phục trong lời xưng nhận Tin Lành của Đấng Christ nơi anh em, và vì sự chia sẻ rộng rãi của anh em với họ cùng với mọi người.
14 Họ cũng cầu nguyện cho anh em và khao khát anh em, bởi ân điển vượt trội của Đức Chúa Trời ở trong anh em.
Phao-lô giải thích rằng món quà này sẽ làm nhiều hơn là chỉ đáp ứng nhu cầu vật chất. Nó sẽ đáp ứng nhu cầu của các thánh đồ nghèo tại Giê-ru-sa-lem và cũng khiến nhiều lời cảm tạ dâng lên Đức Chúa Trời. Những tín hữu nhận món quà sẽ tôn vinh Đức Chúa Trời vì sự rộng rãi của người Cô-rinh-tô chứng minh sự chân thành trong lời xưng nhận Tin Lành của họ. Sự dâng hiến của họ cho thấy đức tin của họ không chỉ là lời nói, nhưng là sự vâng phục và tình yêu thương trong hành động. Điều đó cũng sẽ làm vững mạnh sự hiệp một giữa các tín hữu, khiến các thánh đồ tại Giê-ru-sa-lem cầu nguyện cho người Cô-rinh-tô và khao khát họ, vì họ thấy ân điển của Đức Chúa Trời đang hành động trong họ. Vì vậy, sự rộng rãi Cơ Đốc đáp ứng nhu cầu, tôn vinh Đức Chúa Trời, chứng minh tình yêu thương, và làm vững mạnh mối thông công trong thân thể Đấng Christ.
2 Cô-rinh-tô 9:15
15 Tạ ơn Đức Chúa Trời vì sự ban cho không thể diễn tả được của Ngài!
Phao-lô kết thúc phần này bằng lời cảm tạ Đức Chúa Trời vì sự ban cho không thể diễn tả được của Ngài. Sự ban cho này đặc biệt chỉ về Chúa Giê-su Christ và ân điển của Đức Chúa Trời được ban qua Ngài. Mọi sự dâng hiến Cơ Đốc đều tuôn chảy từ món quà lớn hơn mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta trước. Đức Chúa Trời đã ban Con Ngài, ân điển Ngài, lòng thương xót Ngài, sự tha thứ Ngài, và sự sống Ngài cho chúng ta qua Đấng Christ. Vì các tín hữu đã nhận một món quà tuyệt vời như vậy, họ được thúc đẩy để dâng hiến rộng rãi cho người khác. Câu cuối cùng này nâng toàn bộ chủ đề dâng hiến lên cao hơn tiền bạc. Sự rộng rãi Cơ Đốc là một hành động thờ phượng, biết ơn, và yêu thương, phản chiếu tấm lòng ban cho của chính Đức Chúa Trời.

