
2 Phi-e-rơ 2
2 Phi-e-rơ 2 đưa ra một lời cảnh báo mạnh mẽ về các tiên tri giả và giáo sư giả sẽ đến giữa vòng dân Đức Chúa Trời. Phi-e-rơ nói rằng họ âm thầm đem vào những sự dạy dỗ hủy hoại, dẫn dắt nhiều người đi sai lạc, và dùng tôn giáo để tìm lợi ích tham lam và lợi ích cá nhân. Ông nhắc các tín đồ rằng Đức Chúa Trời luôn xét đoán điều ác, như đã thấy qua các thiên sứ phạm tội, trận nước lụt trong thời Nô-ê, và sự hủy diệt của Sô-đôm và Gô-mô-rơ. Đồng thời, Đức Chúa Trời cũng biết cách giải cứu người tin kính, như Ngài đã giải cứu Nô-ê và Lót. Chương này dạy các tín đồ phải tỉnh thức, biết phân định và trung tín, vì các giáo sư giả có thể hứa hẹn sự tự do, nhưng chính họ lại là nô lệ của sự bại hoại.
2 Phi-e-rơ 2:1-3
1 Nhưng cũng đã có các tiên tri giả giữa dân chúng, cũng như sẽ có các giáo sư giả giữa anh em, là những người sẽ âm thầm đem vào những tà giáo hủy hoại, thậm chí chối bỏ Chúa đã mua chuộc họ, và tự chuốc lấy sự hủy diệt nhanh chóng.
2 Nhiều người sẽ đi theo những đường lối hủy hoại của họ, khiến con đường lẽ thật bị nói phạm.
3 Bởi lòng tham, họ sẽ dùng những lời dối trá để trục lợi anh em; sự xét đoán dành cho họ từ lâu đã không chậm trễ, và sự hủy diệt của họ không ngủ quên.
Phi-e-rơ cảnh báo rằng cũng như đã có các tiên tri giả giữa dân Y-sơ-ra-ên, thì cũng sẽ có các giáo sư giả giữa vòng Cơ Đốc nhân. Những giáo sư giả này không phải lúc nào cũng công khai chống lại lẽ thật, nhưng thường âm thầm hoạt động, đem vào những sự dạy dỗ hủy hoại khiến con người lìa xa Đấng Christ. Một số thậm chí chối bỏ Chúa đã mua chuộc họ, cho thấy sự dạy dỗ và đời sống của họ từ chối thẩm quyền của Đấng Christ. Nhiều người sẽ đi theo những đường lối hủy hoại của họ, và vì họ mà con đường lẽ thật sẽ bị nói phạm, nghĩa là chính Cơ Đốc giáo bị làm mất danh dự bởi sự dạy dỗ sai lạc và đời sống bại hoại của họ. Phi-e-rơ cũng nói rằng họ trục lợi người khác bởi lòng tham và những lời dối trá. Họ có thể nghe có vẻ thuộc linh, nhưng động cơ thật của họ là tham lam, lợi ích cá nhân và sự kiểm soát. Dù sự xét đoán của họ có vẻ như bị trì hoãn, Phi-e-rơ nói sự hủy diệt của họ là chắc chắn; Đức Chúa Trời nhìn thấy việc làm của họ, và sự xét đoán của Ngài không ngủ quên.
2 Phi-e-rơ 2:4-6
4 Vì nếu Đức Chúa Trời đã không tha cho các thiên sứ phạm tội, nhưng ném họ xuống nơi tối tăm sâu thẳm và giao họ vào xiềng xích tối tăm để chờ sự xét đoán;
5 và Ngài đã không tha cho thế gian xưa, nhưng đã gìn giữ Nô-ê, một trong tám người, là người rao giảng sự công chính, khi Ngài đem nước lụt đến trên thế gian không tin kính;
6 và Ngài đã biến các thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ thành tro bụi, kết án chúng bị hủy diệt, làm gương cho những kẻ về sau sống không tin kính;
Phi-e-rơ đưa ra những ví dụ từ lịch sử để cho thấy sự xét đoán của Đức Chúa Trời đối với điều ác là chắc chắn. Đức Chúa Trời đã không tha cho các thiên sứ phạm tội, nhưng giữ họ lại cho sự xét đoán. Ngài cũng đã không tha cho thế gian xưa trong thời Nô-ê, nhưng đem nước lụt đến trên những người không tin kính, trong khi cứu Nô-ê, người rao giảng sự công chính, cùng gia đình ông. Sau đó Phi-e-rơ nhắc đến Sô-đôm và Gô-mô-rơ, là những thành đã bị hủy diệt và biến thành tro bụi, làm gương cho những người sống không tin kính. Những ví dụ này cho thấy Đức Chúa Trời kiên nhẫn, nhưng Ngài không bỏ qua sự phản nghịch mãi mãi. Các giáo sư giả có thể nghĩ rằng họ sẽ thoát khỏi sự xét đoán, nhưng Phi-e-rơ nhắc các tín đồ rằng Đức Chúa Trời đã xét đoán tội lỗi trong quá khứ, và Ngài sẽ xét đoán nó một lần nữa.
2 Phi-e-rơ 2:7-10
7 và Ngài đã giải cứu Lót công chính, người bị đau buồn bởi cách sống ô uế của những kẻ gian ác
8 vì người công chính ấy sống giữa họ, ngày ngày linh hồn công chính của ông bị dằn vặt khi thấy và nghe những việc làm vô luật pháp của họ;
9 thì Chúa biết cách giải cứu người tin kính khỏi những thử thách, và giữ những kẻ bất chính dưới hình phạt cho đến ngày xét đoán,
10 đặc biệt là những kẻ đi theo xác thịt trong dục vọng ô uế và khinh thường thẩm quyền. Họ táo bạo, tự ý, không sợ nói xấu các bậc uy quyền.
Phi-e-rơ cũng cho thấy rằng trong khi Đức Chúa Trời xét đoán kẻ ác, Ngài biết cách giải cứu người công chính. Lót sống trong một nơi bại hoại và vô luân, và linh hồn ông bị đau buồn mỗi ngày bởi những điều vô luật pháp mà ông thấy và nghe. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã giải cứu ông. Điều này dạy rằng Đức Chúa Trời nhìn thấy sự chịu khổ của những người trung tín với Ngài, ngay cả khi họ bị bao quanh bởi điều ác. Điểm chính của Phi-e-rơ là Chúa biết cách giải cứu người tin kính khỏi thử thách và cám dỗ, đồng thời giữ những kẻ bất chính cho sự xét đoán. Ông đặc biệt cảnh báo về những người đi theo dục vọng xác thịt, khinh thường thẩm quyền, hành động kiêu ngạo và nói xấu cách không sợ hãi. Các giáo sư giả thường bày tỏ tinh thần như vậy: họ táo bạo trong tội lỗi, tự ý và không muốn đầu phục lẽ thật của Đức Chúa Trời.
2 Phi-e-rơ 2:11-13
11 trong khi các thiên sứ, dù lớn hơn về quyền năng và sức mạnh, cũng không đem lời cáo buộc xúc phạm chống lại họ trước mặt Chúa.
12 Nhưng những người này giống như thú vật không lý trí, sinh ra để bị bắt và bị hủy diệt; họ nói xấu những điều mình không hiểu, và sẽ hoàn toàn hư mất trong sự bại hoại của chính mình,
13 nhận lấy tiền công của sự bất chính, như những kẻ xem sự ăn chơi giữa ban ngày là khoái lạc. Họ là những vết nhơ và khuyết điểm, vui thú trong những sự lừa dối của mình khi dự tiệc với anh em.
Phi-e-rơ đối chiếu các giáo sư giả với các thiên sứ. Ngay cả các thiên sứ, là những đấng lớn hơn về quyền năng và sức mạnh, cũng không nói cách kiêu ngạo hay đem những lời cáo buộc liều lĩnh trước mặt Chúa. Nhưng các giáo sư giả nói xấu những điều họ không hiểu, bày tỏ sự kiêu ngạo, ngu dốt và mù lòa thuộc linh. Phi-e-rơ so sánh họ với những loài vật không lý trí, vì họ bị cai trị bởi bản năng xác thịt thay vì bởi lẽ thật và sự công chính. Họ sẽ hư mất trong chính sự bại hoại của mình và nhận lấy tiền công của sự bất chính. Họ không hổ thẹn về tội lỗi, nhưng còn vui thích trong sự buông thả và bại hoại công khai. Phi-e-rơ gọi họ là những vết nhơ và khuyết điểm, vì họ đem sự xấu hổ và nguy hiểm vào trong sự thông công của các tín đồ, trong khi giả vờ thuộc về họ.
2 Phi-e-rơ 2:14-16
14 mắt họ đầy sự ngoại tình và không ngừng phạm tội; họ quyến dụ những linh hồn không vững vàng. Lòng họ được rèn luyện trong những thói tham lam, họ là những con cái đáng bị rủa sả.
15 Họ đã lìa bỏ con đường ngay thẳng và đi lạc, đi theo đường lối của Ba-la-am, con trai Bê-ô, người yêu thích tiền công của sự bất chính;
16 nhưng ông đã bị quở trách vì sự gian ác của mình: một con lừa câm nói bằng tiếng người đã ngăn cản sự điên rồ của nhà tiên tri ấy.
Phi-e-rơ mô tả bản chất bại hoại của các giáo sư giả. Mắt họ đầy sự ngoại tình, nghĩa là lòng họ đầy dục vọng và sự ô uế. Họ không ngừng phạm tội vì họ không thật sự đầu phục Đức Chúa Trời. Họ cũng quyến dụ những linh hồn không vững vàng, nhắm vào những tín đồ yếu đuối hoặc chưa trưởng thành và kéo họ vào sự sai lạc. Lòng họ được rèn luyện trong những thói tham lam, nghĩa là họ đã trở nên thành thạo trong sự tham lam, thao túng và tìm lợi ích ích kỷ. Phi-e-rơ so sánh họ với Ba-la-am, người biết phần nào đường lối của Đức Chúa Trời nhưng lại yêu thích phần thưởng của sự bất chính. Ba-la-am đã bị một con lừa quở trách, cho thấy sự tham lam của ông đã trở nên ngu dại và điên rồ như thế nào. Điều này dạy rằng ân tứ thuộc linh, sự hiểu biết hay địa vị tôn giáo đều không có ý nghĩa gì nếu tấm lòng bị cai trị bởi sự tham lam và tội lỗi.
2 Phi-e-rơ 2:17-19
17 Những người này là những giếng không có nước, là những đám mây bị bão cuốn đi; sự tối tăm mù mịt đã được dành sẵn cho họ đời đời.
18 Vì họ nói những lời khoe khoang lớn lao nhưng trống rỗng, dùng dục vọng xác thịt và sự phóng đãng để quyến dụ những người vừa mới thoát khỏi những kẻ sống trong sự sai lạc.
19 Họ hứa cho người khác sự tự do, nhưng chính họ lại là nô lệ của sự bại hoại; vì một người bị điều gì khuất phục, thì người ấy trở thành nô lệ của điều đó.
Phi-e-rơ nói các giáo sư giả giống như giếng không có nước và mây bị bão cuốn đi. Họ hứa hẹn sự tươi mới, lẽ thật và sự sống, nhưng bên trong lại trống rỗng thuộc linh. Lời nói của họ có thể nghe rất ấn tượng, nhưng Phi-e-rơ gọi đó là những lời khoe khoang lớn lao mà trống rỗng, vì thiếu sự tin kính thật và lẽ thật cứu rỗi. Họ lôi kéo người khác qua những ham muốn xác thịt, đặc biệt là những người chỉ mới thoát khỏi sự sai lạc và vẫn còn yếu đuối thuộc linh. Họ hứa hẹn sự tự do, nhưng sự tự do của họ là giả dối, vì chính họ lại là nô lệ của sự bại hoại. Sự tự do thật trong Đấng Christ là được giải phóng khỏi tội lỗi, nhưng các giáo sư giả biến ân điển thành cái cớ cho tội lỗi. Lời cảnh báo của Phi-e-rơ rất rõ ràng: điều gì chiến thắng và cai trị một người thì điều đó trở thành chủ của người ấy, nên những ai bị tội lỗi cai trị thì không thật sự tự do.
2 Phi-e-rơ 2:20-22
20 Vì nếu sau khi đã thoát khỏi sự ô uế của thế gian nhờ sự nhận biết Chúa và Cứu Chúa là Đức Chúa Giê-su Christ, họ lại bị vướng mắc và bị khuất phục bởi những điều ấy, thì tình trạng cuối cùng của họ còn tệ hơn ban đầu.
21 Vì thà họ chưa từng biết con đường công chính, còn hơn là sau khi đã biết rồi lại quay lưng khỏi điều răn thánh đã được truyền cho họ.
22 Điều đã xảy đến cho họ đúng như câu châm ngôn chân thật: “Chó quay lại với đồ nó đã mửa ra,” và “heo đã được rửa sạch lại quay về lăn lóc trong bùn.”
Phi-e-rơ đưa ra một lời cảnh báo nghiêm trọng về việc quay trở lại sau khi đã biết lẽ thật. Nếu một người thoát khỏi sự ô uế của thế gian nhờ sự nhận biết Đức Chúa Giê-su Christ, nhưng rồi lại bị vướng mắc và bị tội lỗi khuất phục, thì tình trạng cuối cùng của người ấy còn tệ hơn ban đầu. Điều này là vì họ không chỉ phạm tội trong sự thiếu hiểu biết; họ đã biết con đường công chính nhưng lại quay lưng khỏi nó. Phi-e-rơ nói rằng thà họ chưa từng biết lẽ thật còn hơn là biết rồi lại từ chối lẽ thật ấy. Ông dùng hai câu châm ngôn mạnh mẽ: chó quay lại với đồ nó đã mửa ra, và heo đã được rửa sạch lại quay về lăn lóc trong bùn. Những hình ảnh này cho thấy sự thay đổi bên ngoài thôi là chưa đủ nếu tấm lòng chưa thật sự được biến đổi. Một người có thể trông có vẻ sạch sẽ trong một thời gian, nhưng nếu họ quay trở lại sự bại hoại và từ chối lẽ thật của Đức Chúa Trời, điều đó cho thấy sự nguy hiểm của một tấm lòng chưa được biến đổi và sự nghiêm trọng của việc bội đạo. Đoạn này kêu gọi các tín đồ phải có sự biến đổi thật, sự bền đỗ và một đức tin cứ tiếp tục ở trong Đấng Christ, thay vì quay về đời sống cũ.

