top of page

2 Ti-mô-thê 4

2 Ti-mô-thê 4 chứa đựng những lời khuyên cuối cùng của Phao-lô dành cho Ti-mô-thê, người môn đồ trẻ tuổi và bạn đồng công của ông. Phao-lô khuyên Ti-mô-thê phải tiếp tục giảng lời Chúa cách trung tín, luôn sẵn sàng trong mọi hoàn cảnh, và giữ sự tỉnh táo, cảnh giác vì những thời kỳ khó khăn đang đến. Phao-lô cũng nhìn lại đời sống của mình, xem nó như một của lễ đã được dâng trọn cho Đức Chúa Trời. Khi cái chết của ông đang đến gần, ông chia sẻ những lời thỉnh cầu cá nhân, những lời cảnh báo, lời chào thăm, và sự khích lệ, cho thấy rằng ngay cả vào cuối đời, Phao-lô vẫn quan tâm sâu sắc đến Tin Lành, Hội Thánh, và các anh chị em trong đức tin.

2 Ti-mô-thê 4:1-5
1 Vậy, trước mặt Đức Chúa Trời và Đấng Christ Giê-su, Đấng sẽ phán xét người sống và người chết, và bởi sự hiện ra cùng vương quốc của Ngài, ta nghiêm trang truyền cho con:
2 Hãy giảng lời Chúa; hãy sẵn sàng dù thuận tiện hay không thuận tiện; hãy thuyết phục, quở trách, khích lệ, với tất cả sự nhẫn nại và sự dạy dỗ.
3 Vì sẽ đến lúc người ta không chịu nghe giáo lý lành mạnh, nhưng theo những ham muốn riêng của mình, họ sẽ gom góp cho mình nhiều thầy dạy để nói những điều họ thích nghe.
4 Họ sẽ xây tai khỏi lẽ thật và quay sang những chuyện hoang đường.
5 Nhưng con hãy tỉnh táo trong mọi sự, chịu đựng gian khổ, làm công việc của người truyền giảng Tin Lành, và hoàn thành chức vụ của con.

Phao-lô trao cho Ti-mô-thê một mạng lệnh nghiêm trọng trước mặt Đức Chúa Trời và Đấng Christ, Đấng sẽ phán xét người sống và người chết. Ti-mô-thê phải giảng lời Chúa cách trung tín và luôn sẵn sàng, dù hoàn cảnh dễ dàng hay khó khăn. Ông phải sửa sai, cảnh báo, và khích lệ người khác với sự nhẫn nại và sự dạy dỗ lành mạnh. Phao-lô cảnh báo rằng sẽ đến lúc người ta từ chối giáo lý lành mạnh và đi theo những thầy dạy chỉ nói điều họ muốn nghe. Nhưng Ti-mô-thê phải giữ mình tỉnh táo, chịu đựng gian khổ, làm công việc truyền giảng Tin Lành, và hoàn thành chức vụ Đức Chúa Trời đã giao cho ông.

2 Ti-mô-thê 4:6-8
6 Vì ta đang được đổ ra như một lễ quán, và thời điểm ta ra đi đã gần.
7 Ta đã đánh trận tốt lành, đã hoàn tất cuộc đua, và đã giữ vững đức tin.
8 Từ nay, mão triều thiên công bình đã được dành sẵn cho ta; Chúa, là Đấng Phán Xét công bình, sẽ ban cho ta trong Ngày ấy, và không chỉ cho ta mà thôi, nhưng cũng cho tất cả những ai yêu mến sự hiện ra của Ngài.

Phao-lô nói như một người biết rằng cái chết của mình đã gần. Khi ông nói mình đang được “đổ ra như một lễ quán,” ông có ý rằng đời sống của ông đang được dâng trọn cho Đức Chúa Trời, ngay cả đến mức chịu tử đạo. Cụm từ “thời điểm ta ra đi đã gần” cho thấy Phao-lô không xem sự chết là thất bại, nhưng là sự rời khỏi đời sống này để chờ được ở với Chúa. Nhìn lại, ông nói rằng ông đã đánh trận tốt lành, đã hoàn tất cuộc đua, và đã giữ vững đức tin. Đời sống của ông là một trận chiến, một cuộc đua, và một sự phục vụ trung tín cho Đức Chúa Trời. Giờ đây, Phao-lô nhìn về phía trước với sự tin chắc nơi mão triều thiên công bình, là phần thưởng mà Chúa, Đấng Phán Xét công bình, sẽ ban cho ông trong Ngày ấy. Phần thưởng này không chỉ dành cho Phao-lô, nhưng cũng dành cho tất cả những ai yêu mến và trông mong sự hiện ra của Đấng Christ. Phân đoạn này vừa là sự suy ngẫm cá nhân của Phao-lô, vừa là lời khích lệ Ti-mô-thê phải bền lòng trung tín cho đến cuối cùng.

2 Ti-mô-thê 4:9-18
9 Hãy cố gắng đến với ta sớm.
10 Vì Đê-ma đã bỏ ta, bởi yêu thế gian hiện tại này, và đã đi đến Tê-sa-lô-ni-ca; Cơ-rê-xen đã đi đến Ga-la-ti, còn Tít đã đi đến Đan-ma-ti.
11 Chỉ còn Lu-ca ở với ta. Hãy đem Mác theo với con, vì người rất hữu ích cho ta trong chức vụ.
12 Ta đã sai Ty-chi-cơ đến Ê-phê-sô.
13 Khi con đến, hãy đem chiếc áo choàng ta đã để lại tại Trô-ách nơi nhà Cơ-bút, cùng với các sách, đặc biệt là các cuộn da.
14 A-léc-xan-đơ, thợ đồng, đã làm hại ta rất nhiều. Xin Chúa báo trả người ấy tùy theo việc làm của người.
15 Con cũng phải đề phòng người ấy, vì người đã chống đối mạnh mẽ lời chúng ta.
16 Trong lần biện hộ đầu tiên của ta, không ai đứng về phía ta, nhưng tất cả đều bỏ ta. Xin điều đó đừng bị kể tội cho họ.
17 Nhưng Chúa đã đứng bên ta và thêm sức cho ta, để qua ta sứ điệp được rao truyền trọn vẹn và tất cả dân ngoại được nghe. Ta cũng đã được giải cứu khỏi miệng sư tử.
18 Chúa sẽ giải cứu ta khỏi mọi việc ác và gìn giữ ta cho vương quốc thiên thượng của Ngài. Nguyện vinh quang thuộc về Ngài đời đời vô cùng. A-men.

Phao-lô viết với sự khẩn thiết và xin Ti-mô-thê mau đến với ông. Những câu này cho thấy hoàn cảnh cá nhân của Phao-lô gần cuối đời. Ông cảm nhận nỗi đau của sự cô đơn, vì Đê-ma đã bỏ ông do yêu thế gian hiện tại này, còn những người khác đã đi đến các nơi khác vì chức vụ hoặc vì những lý do khác. Chỉ còn Lu-ca ở với ông. Phao-lô cũng xin Ti-mô-thê đem Mác theo, vì Mác đã trở nên hữu ích cho ông trong chức vụ. Điều này cho thấy sự phục hồi, vì trước đây Mác từng thất bại đối với Phao-lô, nhưng nay lại có giá trị trong công việc của Đức Chúa Trời. Phao-lô cũng xin đem áo choàng, các sách, và đặc biệt là các cuộn da, cho thấy những nhu cầu thực tế của ông và sự tận tâm tiếp tục học hỏi, phục vụ ngay cả khi bị tù. Ông cảnh báo Ti-mô-thê về A-léc-xan-đơ, thợ đồng, là người đã chống đối mạnh mẽ sứ điệp của họ và gây cho ông nhiều tổn hại. Trong lần biện hộ đầu tiên của Phao-lô, không ai đứng với ông, nhưng mọi người đều bỏ ông. Tuy vậy, Phao-lô bày tỏ tinh thần giống Đấng Christ khi nói: “Xin điều đó đừng bị kể tội cho họ.” Dù con người đã thất bại với ông, Chúa không bao giờ thất bại với ông. Chúa đã đứng bên ông, thêm sức cho ông, và khiến sứ điệp Tin Lành được rao truyền trọn vẹn để dân ngoại được nghe. Khi Phao-lô nói ông được giải cứu “khỏi miệng sư tử,” điều đó có nghĩa là Chúa đã cứu ông khỏi sự nguy hiểm chết người vào thời điểm đó. Ông vẫn tin chắc rằng Chúa sẽ giải cứu ông khỏi mọi việc ác và gìn giữ ông cho vương quốc thiên thượng của Ngài. Ngay cả trong sự đau khổ, bị bỏ rơi, và nguy hiểm, Phao-lô vẫn dâng vinh quang cho Đức Chúa Trời đời đời.

2 Ti-mô-thê 4:19-22
19 Hãy chào thăm Bê-rít-sin và A-qui-la, cùng nhà Ô-nê-si-phô-rơ.
20 Ê-rát ở lại Cô-rinh-tô, còn Trô-phi-mơ thì ta đã để lại tại Mi-lê trong tình trạng đau bệnh.
21 Con hãy cố gắng đến trước mùa đông. Ê-bu-lu, Bu-đen, Li-nu, Cơ-lô-đia, và tất cả anh em đều gửi lời chào con.
22 Nguyện Chúa ở với tâm linh con. Nguyện ân điển ở cùng các con.

Phao-lô kết thúc bức thư bằng những lời chào thăm cá nhân và những tin tức về các anh chị em trong đức tin. Ông xin Ti-mô-thê chào thăm Bê-rít-sin và A-qui-la, là những người đồng công trung tín trong Tin Lành, cùng với nhà Ô-nê-si-phô-rơ, là người đã bày tỏ lòng nhân từ đối với Phao-lô. Ông nhắc rằng Ê-rát ở lại Cô-rinh-tô và Trô-phi-mơ bị để lại tại Mi-lê trong tình trạng đau bệnh, cho thấy ngay cả những người phục vụ trung tín cũng vẫn phải đối diện với bệnh tật và gian khổ. Phao-lô một lần nữa khuyên Ti-mô-thê hãy đến trước mùa đông, có lẽ vì việc đi lại sẽ trở nên khó khăn và nguy hiểm hơn trong mùa đó. Ông cũng gửi lời chào từ Ê-bu-lu, Bu-đen, Li-nu, Cơ-lô-đia, và tất cả anh em, cho thấy mối liên kết gần gũi giữa các tín hữu Cơ Đốc đầu tiên. Những lời cuối cùng của Phao-lô là một lời chúc phước: “Nguyện Chúa ở với tâm linh con. Nguyện ân điển ở cùng các con.” Điều này cho thấy mong muốn của Phao-lô rằng Ti-mô-thê sẽ được củng cố bên trong bởi sự hiện diện của Đấng Christ và được nâng đỡ bởi ân điển của Đức Chúa Trời khi ông tiếp tục công việc chức vụ.

bottom of page