
Cô-lô-se 2
Cô-lô-se 2 giải thích sự đầy trọn và trọn vẹn mà các tín hữu có trong Đấng Christ. Phao-lô cảnh báo người Cô-lô-se đừng để bị lừa dối bởi những lời thuyết phục, triết lý loài người, chủ nghĩa luật pháp, các thực hành huyền bí, hoặc những luật lệ do con người đặt ra khiến họ rời sự chú ý khỏi Đấng Christ. Ông dạy rằng mọi sự khôn ngoan thật, sự hiểu biết thật, sự cứu rỗi, và sự tăng trưởng thuộc linh đều được tìm thấy trong Đấng Christ. Vì Đấng Christ đã làm trọn các hình bóng của giao ước cũ và đánh bại các quyền lực tối tăm, các tín hữu không cần lệ thuộc vào nghi lễ, lễ nghi, truyền thống loài người, hay sự khổ hạnh nghiêm khắc để trở nên công bình. Họ được trọn vẹn trong Đấng Christ và phải tiếp tục đâm rễ vững chắc trong Ngài.
Cô-lô-se 2:1-3
1 Vì tôi muốn anh em biết tôi đã chiến đấu lớn lao thế nào vì anh em, vì những người ở Lao-đi-xê, và vì tất cả những người chưa từng thấy mặt tôi trong thân xác,
2 để lòng họ được khích lệ, được kết hiệp với nhau trong tình yêu thương, và đạt đến mọi sự giàu có của sự hiểu biết chắc chắn, để nhận biết sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời, tức là của Cha và của Đấng Christ,
3 trong Ngài có giấu kín mọi kho báu của sự khôn ngoan và tri thức.
Phao-lô bày tỏ sự quan tâm sâu sắc của ông đối với các tín hữu tại Cô-lô-se và Lao-đi-xê, dù nhiều người trong số họ chưa từng gặp ông trực tiếp. Ước ao của ông là lòng họ được khích lệ, được hiệp một trong tình yêu thương, và có sự hiểu biết chắc chắn về sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời, tức là của Cha và của Đấng Christ. Sự mầu nhiệm này chỉ về kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời được bày tỏ qua Đấng Christ. Phao-lô nói rằng trong Đấng Christ có giấu kín mọi kho báu của sự khôn ngoan và tri thức. Điều này có nghĩa là các tín hữu không cần sự hiểu biết bí mật, triết lý loài người, hay những suy đoán tôn giáo để được trọn vẹn. Đấng Christ là nguồn thật của sự khôn ngoan thuộc linh, lẽ thật, sự cứu rỗi, và sự phân biệt. Khi các tín hữu được kết hiệp với nhau trong tình yêu thương và được đặt nền vững chắc trong Đấng Christ, họ được bảo vệ khỏi sự lừa dối và được thêm sức trong đức tin.
Cô-lô-se 2:4
4 Tôi nói điều này để không ai dùng lời thuyết phục mà lừa dối anh em.
Phao-lô cảnh báo người Cô-lô-se vì các giáo sư giả có thể dùng những lời thuyết phục nghe có vẻ khôn ngoan và thuộc linh, nhưng thật ra lại dẫn con người xa khỏi lẽ thật của Đấng Christ. Sự lừa dối không phải lúc nào cũng dễ nhận ra; đôi khi nó đến qua lời nói ấn tượng, lý luận khéo léo, hoặc những ý tưởng tôn giáo nghe có vẻ sâu nhiệm nhưng không phù hợp với Tin Lành. Phao-lô muốn các tín hữu thử nghiệm mọi sự dạy dỗ bằng Đấng Christ, vì bất cứ điều gì làm giảm sự đầy đủ của Ngài hoặc thêm các yêu cầu của con người vào sự cứu rỗi đều là nguy hiểm.
Cô-lô-se 2:5
5 Vì dù tôi vắng mặt trong thân xác, nhưng tôi vẫn ở với anh em trong tinh thần, vui mừng khi thấy trật tự tốt đẹp và sự vững vàng của đức tin anh em nơi Đấng Christ.
Dù Phao-lô vắng mặt về thân xác, ông nói rằng ông vẫn ở với họ trong tinh thần, nghĩa là ông vẫn gắn bó sâu sắc với họ qua sự cầu nguyện, tình yêu thương, và sự quan tâm đến tình trạng thuộc linh của họ. Ông vui mừng vì nghe biết về trật tự tốt đẹp và đức tin vững vàng của họ nơi Đấng Christ. “Trật tự tốt đẹp” gợi lên hình ảnh một cộng đồng có kỷ luật và hiệp một, giống như những người lính đứng vững cùng nhau. Phao-lô biết ơn vì họ đang đứng vững, nhưng ông vẫn cảnh báo họ phải tiếp tục tỉnh thức, vì sự dạy dỗ sai lạc có thể làm suy yếu ngay cả một hội thánh mạnh mẽ nếu các tín hữu không còn bám chặt vào Đấng Christ.
Cô-lô-se 2:6-7
6 Vậy, anh em đã tiếp nhận Đấng Christ Giê-su là Chúa thể nào, thì hãy bước đi trong Ngài thể ấy,
7 được đâm rễ và xây dựng trong Ngài, được vững lập trong đức tin như anh em đã được dạy, và dâng lời cảm tạ cách dư dật.
Phao-lô khuyên các tín hữu hãy tiếp tục ở trong Đấng Christ giống như cách họ đã tiếp nhận Ngài ban đầu — bởi đức tin. Họ phải “bước đi trong Ngài,” nghĩa là đời sống hằng ngày của họ phải được sống trong sự hiệp một với Đấng Christ, dưới thẩm quyền và sự hướng dẫn của Ngài. Phao-lô dùng hình ảnh “đâm rễ” như một cây và “được xây dựng” như một tòa nhà. Một cây cần rễ sâu để đứng vững, và một tòa nhà cần nền móng chắc chắn. Cũng vậy, các tín hữu phải đâm rễ sâu trong Đấng Christ và được xây dựng trong đức tin mà họ đã được dạy. Đời sống thuộc linh của họ cũng phải tràn đầy sự cảm tạ, vì lòng biết ơn giúp giữ tấm lòng khiêm nhường, trung tín, và tập trung vào ân điển của Đức Chúa Trời.
Cô-lô-se 2:8
8 Hãy coi chừng, kẻo có ai bắt anh em làm tù binh bằng triết lý và sự lừa dối rỗng tuếch, theo truyền thống loài người, theo các nguyên lý sơ đẳng của thế gian, chứ không theo Đấng Christ.
Phao-lô cảnh báo các tín hữu đừng để bị lừa gạt hay bị bắt làm tù binh bởi triết lý và sự lừa dối rỗng tuếch. Ông không lên án mọi sự suy nghĩ hay học hỏi, nhưng lên án những tư tưởng tôn giáo sai lạc dựa trên truyền thống loài người, các nguyên lý của thế gian, và tôn giáo bề ngoài thay vì dựa trên Đấng Christ. “Các nguyên lý sơ đẳng” hay “các nguyên lý của thế gian” chỉ về những hệ thống sơ khai tập trung vào sự giữ lễ bên ngoài, chủ nghĩa luật pháp, nỗ lực con người, nghi lễ, và việc giữ luật như một phương tiện để trở nên công bình. Trong giao ước cũ, các nghi lễ, của lễ, và quy định được ban cho trong một thời gian để dạy về sự nghiêm trọng của tội lỗi và chỉ về Đấng Christ. Chúng là hình bóng, không phải thực tại cuối cùng. Khi Đấng Christ đến và làm trọn mục đích của chúng, các tín hữu không được quay lại với những hệ thống bên ngoài ấy như thể chúng có thể đem lại sự cứu rỗi. Lời cảnh báo của Phao-lô là bất cứ điều gì không theo Đấng Christ, dù nghe có vẻ tôn giáo, cũng có thể dẫn người tin xa khỏi sự đơn sơ và quyền năng của Tin Lành.
Cô-lô-se 2:9-10
9 Vì trong Ngài, mọi sự đầy trọn của thần tính đều ngự cách thân thể,
10 và anh em được trọn vẹn trong Ngài, Đấng làm Đầu của mọi quyền cai trị và quyền lực.
Phao-lô giải thích lý do các tín hữu không cần tìm sự đầy trọn thuộc linh ở nơi nào khác: trong Đấng Christ, mọi sự đầy trọn của thần tính đều ngự cách thân thể. Điều này có nghĩa là Đấng Christ bày tỏ và mang lấy trọn vẹn bản tính thiêng liêng trong hình thể con người. Ngài không phải là Đấng Cứu Rỗi một phần, một Đấng trung bảo thấp hơn, hay chỉ là một bước trong nhiều quyền lực thuộc linh. Trong Ngài, sự đầy trọn của sự sống Đức Chúa Trời, bản tính, thẩm quyền, và mục đích cứu rỗi được bày tỏ. Vì vậy, các tín hữu được trọn vẹn trong Ngài. Họ không cần phép cắt bì, nghi lễ, sự thờ lạy thiên sứ, sự hiểu biết bí mật, hay các luật lệ do con người đặt ra để được trọn vẹn trước mặt Đức Chúa Trời. Đấng Christ đã làm trọn các hình bóng của luật pháp và cung cấp mọi điều cần thiết cho sự cứu rỗi cùng đời sống thuộc linh. Phao-lô cũng nói Đấng Christ là Đầu của mọi quyền cai trị và quyền lực, nghĩa là Ngài có thẩm quyền trên mọi quyền lực thuộc linh và thuộc đất. Vì vậy, các tín hữu có thể yên nghỉ trong Ngài với lòng tin chắc, biết rằng sự trọn vẹn và chiến thắng của họ được tìm thấy chỉ trong Đấng Christ.
Cô-lô-se 2:11-12
11 Trong Ngài, anh em cũng đã được cắt bì bằng phép cắt bì không do tay người làm, tức là cởi bỏ thân thể của tội lỗi xác thịt, bởi phép cắt bì của Đấng Christ.
12 Anh em đã được chôn với Ngài trong phép báp-têm; trong đó, anh em cũng được sống lại với Ngài bởi đức tin nơi quyền năng của Đức Chúa Trời, Đấng đã khiến Ngài sống lại từ kẻ chết.
Phân đoạn này nói về sự thay đổi thuộc linh mà các tín hữu kinh nghiệm qua sự hiệp một với Đấng Christ. Phao-lô nói các tín hữu đã nhận một “phép cắt bì không do tay người làm,” nghĩa là không phải phép cắt bì thể xác do con người thực hiện, nhưng là công việc thuộc linh do Đấng Christ làm trong lòng. Điều này chỉ về việc cắt bỏ đời sống tội lỗi cũ và được tách khỏi các tội lỗi của xác thịt. Sau đó, Phao-lô liên kết điều này với phép báp-têm. Được “chôn với Ngài” trong phép báp-têm tượng trưng cho việc chết đối với đời sống cũ, và được “sống lại với Ngài” tượng trưng cho việc được làm cho sống trong Đấng Christ bởi đức tin nơi quyền năng của Đức Chúa Trời. Như Đức Chúa Trời đã khiến Đấng Christ sống lại từ kẻ chết, các tín hữu cũng được sống lại để bước đi trong đời sống mới. Điều này cho thấy sự đổi mới thuộc linh thật không đến từ nghi lễ bên ngoài, nỗ lực con người, hay phép cắt bì thể xác, nhưng đến bởi đức tin nơi công việc cứu chuộc của Đấng Christ và quyền năng của Đức Chúa Trời hành động trong lòng.
Cô-lô-se 2:13-15
13 Khi anh em đã chết trong các sự vi phạm và trong tình trạng xác thịt chưa được cắt bì, Đức Chúa Trời đã làm cho anh em sống với Đấng Christ, sau khi tha thứ mọi sự vi phạm của chúng ta.
14 Ngài đã xóa bỏ văn tự về các điều lệ chống lại chúng ta, là điều nghịch với chúng ta; Ngài đã cất nó đi, đóng đinh nó vào thập tự giá.
15 Ngài đã tước bỏ khí giới của các quyền cai trị và quyền lực, công khai bêu chúng ra, và chiến thắng chúng trong thập tự giá.
Phao-lô nhắc các tín hữu rằng trước kia họ đã chết trong các sự vi phạm và trong tình trạng xác thịt chưa được cắt bì, nghĩa là họ bị phân rẽ thuộc linh khỏi Đức Chúa Trời và vẫn ở dưới quyền lực của tội lỗi. Nhưng Đức Chúa Trời đã làm cho họ sống với Đấng Christ và tha thứ mọi sự vi phạm của họ. Sự tha thứ này là trọn vẹn, vì Đấng Christ đã xử lý “văn tự về các điều lệ” chống lại chúng ta. Cụm từ này có thể chỉ về bản ghi nợ tội lỗi kết án chúng ta, và cũng chỉ về các điều lệ thành văn liên quan đến hệ thống giao ước cũ như của lễ, nghi lễ, ngày lễ, và các quy định chỉ về Đấng Christ. Những điều lệ ấy nhắc dân Y-sơ-ra-ên về tội lỗi và nhu cầu cần một Đấng Cứu Rỗi, nhưng tự chúng không thể cất bỏ tội lỗi. Đấng Christ đã cất đi bản ghi kết án này và hệ thống nghi lễ cũ bằng cách đóng đinh nó vào thập tự giá. Điều này không có nghĩa là luật đạo đức của Đức Chúa Trời bị bãi bỏ, vì Mười Điều Răn phản chiếu bản tính Đức Chúa Trời và định nghĩa tội lỗi. Luật đạo đức được Đức Chúa Trời viết trên bảng đá và đặt bên trong Hòm Giao Ước, còn các luật nghi lễ được Môi-se viết trong sách và đặt bên cạnh Hòm Giao Ước, cho thấy mục đích tạm thời của chúng. Qua sự chết của Ngài, Đấng Christ đã làm trọn các của lễ và hình bóng, xóa bỏ món nợ tội lỗi, và cất đi quyền kết án của luật pháp đối với những ai ở trong Ngài. Sau đó, Phao-lô nói Đấng Christ đã tước bỏ khí giới của các quyền cai trị và quyền lực, chỉ về các thế lực thuộc linh và những lời cáo buộc của kẻ thù. Bởi sự chết và sự sống lại của Ngài, Đấng Christ đã đánh bại tội lỗi, sự chết, và các quyền lực tối tăm, công khai bày tỏ sự thất bại của chúng như một vị vua chiến thắng. Vì vậy, các tín hữu không còn cần lệ thuộc vào nghi lễ và của lễ để được Đức Chúa Trời chấp nhận, nhưng có thể sống trong sự tha thứ, tự do, và chiến thắng được tìm thấy trong Đấng Christ.
Cô-lô-se 2:16-17
16 Vì vậy, đừng để ai xét đoán anh em về đồ ăn, thức uống, ngày lễ, ngày trăng mới, hay các ngày sa-bát,
17 là bóng của những điều sẽ đến; còn thực tại là Đấng Christ.
Phao-lô bảo các tín hữu đừng để ai xét đoán hay đặt gánh nặng trên họ về đồ ăn, thức uống, ngày lễ, ngày trăng mới, hay các ngày sa-bát. Những điều này chỉ về hệ thống nghi lễ của giao ước cũ, bao gồm các quy định về thức ăn, thức uống, các ngày lễ hằng năm, các ngày trăng mới hằng tháng, và các ngày sa-bát nghi lễ liên quan đến của lễ và sự dâng hiến. Những thực hành này là hình bóng, nghĩa là chúng chỉ về Đấng Christ và công việc cứu chuộc của Ngài. Nhưng khi Đấng Christ đã đến, đã chết, đã sống lại, và làm trọn mục đích của chúng, các tín hữu không nên bị xét đoán bởi những hình bóng ấy như thể chúng vẫn cần thiết cho sự cứu rỗi. Thực tại là chính Đấng Christ. Ngài là sự thanh tẩy thật, của lễ thật, sự yên nghỉ thật, và thức ăn thuộc linh thật mà các nghi lễ ấy chỉ tượng trưng. Điều quan trọng là phải phân biệt các ngày sa-bát nghi lễ này với ngày Sa-bát hằng tuần trong Mười Điều Răn. Ngày Sa-bát hằng tuần được ban từ buổi sáng tạo trước khi tội lỗi vào thế gian, khi Đức Chúa Trời ban phước và biệt riêng ngày thứ bảy làm ngày thánh để nghỉ ngơi và thờ phượng. Ban đầu, ngày ấy không gắn với của lễ hay các hình bóng nghi lễ, nhưng đứng như một kỷ niệm về sự sáng tạo và một sự nhắc nhở về mối quan hệ của Đức Chúa Trời với nhân loại. Trọng tâm của Phao-lô ở đây là các thực hành nghi lễ được làm trọn trong Đấng Christ, chứ không phải xóa bỏ luật đạo đức của Đức Chúa Trời hay ngày Sa-bát hằng tuần là một phần của luật ấy.
Cô-lô-se 2:18-19
18 Đừng để ai tước mất phần thưởng của anh em bằng sự khiêm nhường giả tạo, sự thờ lạy thiên sứ, và việc xâm nhập vào những điều mình chưa thấy; người ấy tự cao vô ích bởi tâm trí xác thịt của mình,
19 và không bám chặt lấy Đầu, là Đấng từ đó toàn thân thể được nuôi dưỡng và kết hợp với nhau qua các khớp và dây chằng, để tăng trưởng bởi sự tăng trưởng đến từ Đức Chúa Trời.
Phao-lô cảnh báo các tín hữu đừng để bị tước mất phần thưởng bởi sự khiêm nhường giả tạo, sự thờ lạy thiên sứ, hay những kinh nghiệm huyền bí làm họ xao lãng khỏi Đấng Christ. Một số giáo sư giả cổ vũ ý tưởng rằng thiên sứ là những trung gian giữa Đức Chúa Trời và loài người, hoặc rằng các khải tượng và kinh nghiệm thuộc linh đặc biệt khiến họ trở nên cao hơn. Nhưng Phao-lô cho thấy loại tôn giáo này thật ra là sự kiêu ngạo trá hình, vì nó “tự cao vô ích” bởi tâm trí xác thịt. Nó có thể trông có vẻ khiêm nhường, nhưng lại khiến con người quay khỏi Đấng Christ, Đấng duy nhất là Đầu thật của hội thánh. Thiên sứ là những hữu thể được tạo dựng, còn Đấng Christ cao hơn họ vì muôn vật được dựng nên qua Ngài. Các tín hữu không cần sự thờ lạy thiên sứ, khải tượng bí mật, hay các trung gian thuộc linh để đến gần Đức Chúa Trời. Họ phải bám chặt lấy Đấng Christ là Đầu, vì Ngài là nguồn sự sống, sự nuôi dưỡng, sự hiệp một, và sự tăng trưởng của toàn thân thể. Giống như thân thể lệ thuộc vào đầu để được điều khiển và sống, hội thánh lệ thuộc vào Đấng Christ để có sức mạnh và sự trưởng thành thuộc linh. Sự tăng trưởng thật đến từ Đức Chúa Trời khi các tín hữu tiếp tục kết nối với Đấng Christ, chứ không đến từ sự kiêu ngạo huyền bí hay các thực hành tôn giáo khiến sự chú ý rời khỏi Ngài.
Cô-lô-se 2:20-23
20 Vậy, nếu anh em đã chết với Đấng Christ đối với các nguyên lý sơ đẳng của thế gian, thì tại sao anh em còn sống như thuộc về thế gian mà lại chịu phục các điều lệ:
21 “Đừng đụng, đừng nếm, đừng chạm”?
22 Tất cả những điều ấy đều liên quan đến những thứ bị hư mất khi sử dụng, theo các điều răn và sự dạy dỗ của loài người.
23 Những điều này thật có vẻ khôn ngoan trong sự thờ phượng tự đặt ra, sự khiêm nhường giả tạo, và sự khắc khổ thân thể, nhưng không có giá trị thật để chống lại sự nuông chiều xác thịt.
Phao-lô kết luận bằng cách nhắc các tín hữu rằng họ đã chết với Đấng Christ đối với các nguyên lý sơ đẳng của thế gian. Điều này có nghĩa là họ không còn bị ràng buộc vào các hệ thống tôn giáo bên ngoài, là những hệ thống dựa vào luật lệ, nghi lễ, và nỗ lực con người như một phương tiện để trở nên công bình. Những nguyên lý sơ đẳng này bao gồm hệ thống nghi lễ của giao ước cũ, với các của lễ, quy định, và sự giữ lễ bên ngoài nhằm chỉ về Đấng Christ. Khi Đấng Christ đã làm trọn các hình bóng ấy qua sự chết và sự sống lại của Ngài, các tín hữu không nên sống như thể họ vẫn cần các hệ thống đó để đến gần Đức Chúa Trời. Phao-lô cũng cảnh báo về các luật lệ như “Đừng đụng, đừng nếm, đừng chạm,” phản ánh tôn giáo bên ngoài nghiêm khắc và lối sống khổ hạnh. Một số luật lệ này đến từ truyền thống loài người và những sự thêm thắt làm sai lệch mục đích của Đức Chúa Trời, đặt gánh nặng nặng nề trên con người trong khi tập trung vào hành vi bên ngoài thay vì sự biến đổi của tấm lòng. Những thực hành như vậy có thể trông khôn ngoan, khiêm nhường, và kỷ luật vì liên quan đến sự tự ép mình và khắc khổ thân thể, nhưng Phao-lô nói chúng không có quyền năng thật để chống lại sự nuông chiều xác thịt. Luật lệ có thể kiềm chế hành động bên ngoài trong một thời gian, nhưng không thể thay đổi tấm lòng hay chiến thắng những ham muốn tội lỗi. Sự tăng trưởng thuộc linh thật đến từ sự hiệp một với Đấng Christ, chứ không đến từ các giới hạn do con người đặt ra hay sự giữ luật theo tinh thần luật pháp. Các tín hữu được kêu gọi từ bỏ cả sự lệ thuộc vào các nghi lễ đã qua và các truyền thống loài người làm nặng nề linh hồn, thay vào đó hãy sống trong sự tự do, ân điển, và quyền năng biến đổi được tìm thấy trong Đấng Christ.

