
Cô-lô-se 3
Cô-lô-se 3 tập trung vào đời sống Cơ Đốc thực tế. Phao-lô dạy rằng vì các tín hữu đã được sống lại với Đấng Christ, tâm trí và đời sống của họ phải hướng về những điều thuộc về trời, chứ không phải những ham muốn thuộc đất. Ông kêu gọi các tín hữu phải làm chết đời sống tội lỗi cũ và mặc lấy đời sống mới, là đời sống đang được đổi mới theo hình ảnh của Đức Chúa Trời. Đời sống mới này được bày tỏ qua lòng thương xót, sự nhân từ, khiêm nhường, mềm mại, nhịn nhục, tha thứ, bình an, biết ơn, và yêu thương. Phao-lô cũng đưa ra những lời dạy cho các mối quan hệ trong gia đình và công việc, cho thấy mọi phần của đời sống đều phải được sống cách tôn kính Chúa.
Cô-lô-se 3:1-10
1 Vậy, nếu anh em đã được sống lại với Đấng Christ, hãy tìm kiếm những điều ở trên cao, nơi Đấng Christ đang ngồi bên phải Đức Chúa Trời.
2 Hãy đặt tâm trí vào những điều ở trên cao, chứ không phải những điều dưới đất.
3 Vì anh em đã chết, và sự sống của anh em được giấu với Đấng Christ trong Đức Chúa Trời.
4 Khi Đấng Christ, là sự sống của chúng ta, hiện ra, thì anh em cũng sẽ hiện ra với Ngài trong vinh hiển.
5 Vậy, hãy làm chết những điều thuộc về bản tính xác thịt nơi anh em: gian dâm, ô uế, đam mê xấu xa, ham muốn gian ác, và tham lam, là sự thờ hình tượng.
6 Vì những điều ấy, cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời sẽ giáng trên những con cái không vâng phục.
7 Trước kia anh em cũng đã từng bước đi trong những điều ấy, khi còn sống trong chúng.
8 Nhưng bây giờ, anh em cũng phải loại bỏ tất cả những điều này: giận dữ, nóng nảy, ác ý, nói phạm, và lời tục tĩu khỏi miệng mình.
9 Đừng nói dối nhau, vì anh em đã cởi bỏ con người cũ cùng với các việc làm của nó,
10 và đã mặc lấy con người mới, là người đang được đổi mới trong sự hiểu biết theo hình ảnh của Đấng đã dựng nên mình.
Các tín hữu được kêu gọi sống sao cho phản chiếu danh tính mới của họ trong Đấng Christ. Phân đoạn này bắt đầu bằng việc nhắc họ rằng sự sống thật của họ hiện nay gắn liền với Đấng Christ ở trên trời, vì vậy tâm trí của họ phải hướng về những điều cao quý và thuộc linh, chứ không bị điều khiển bởi những ham muốn thuộc đất. Sự áp dụng thực tế là phải dứt khoát quay khỏi các hành vi tội lỗi như gian dâm, ô uế, dục vọng, ham muốn xấu xa, và tham lam, là những điều được xem như sự thờ hình tượng. Họ cũng phải cởi bỏ những thái độ và lời nói xấu như giận dữ, nóng nảy, ác ý, nói phạm, và lời tục tĩu. Trọng tâm là cởi bỏ con người cũ với những thói quen cũ, và mặc lấy con người mới, là người đang được đổi mới liên tục để giống hình ảnh của Đấng Christ.
Cô-lô-se 3:11
11 Trong đời sống mới ấy, không còn phân biệt người Hy Lạp hay người Do Thái, người chịu cắt bì hay không chịu cắt bì, người man rợ hay người Sy-the, nô lệ hay tự do; nhưng Đấng Christ là tất cả và ở trong tất cả.
Trong đời sống mới trong Đấng Christ, những sự phân biệt thuộc đất từng chia rẽ con người không còn quyền lực nữa. Phao-lô nhắc đến người Hy Lạp và người Do Thái, người chịu cắt bì và không chịu cắt bì, người man rợ và người Sy-the, nô lệ và tự do, cho thấy chủng tộc, văn hóa, nền tảng tôn giáo, địa vị xã hội, hay vị trí trong xã hội không thể làm cho một tín hữu có giá trị hơn tín hữu khác. Tất cả những ai ở trong Đấng Christ đều thuộc về cùng một gia đình thuộc linh. Điều này không có nghĩa là con người mất đi bản sắc cá nhân, văn hóa, hay trách nhiệm của mình, nhưng những điều đó không còn định nghĩa giá trị của họ trước mặt Đức Chúa Trời. Điều quan trọng nhất là Đấng Christ. Ngài là “tất cả và ở trong tất cả,” nghĩa là Ngài là trung tâm của đời sống người tin, là nguồn của đời sống mới, và là Đấng ngự trong dân Ngài qua Thần Linh của Đức Chúa Trời. Vì vậy, các tín hữu không nên đối xử với nhau theo các sự phân chia của thế gian, nhưng theo sự sống chung mà họ có trong Đấng Christ.
Cô-lô-se 3:12-14
12 Vậy, là những người được Đức Chúa Trời chọn, thánh khiết và yêu dấu, hãy mặc lấy lòng thương xót, sự nhân từ, khiêm nhường, mềm mại, và nhịn nhục.
13 Hãy chịu đựng nhau và tha thứ cho nhau; nếu ai có điều gì phàn nàn với người khác, thì như Đấng Christ đã tha thứ anh em, anh em cũng phải tha thứ như vậy.
14 Nhưng trên hết mọi điều ấy, hãy mặc lấy tình yêu thương, là dây liên kết của sự trọn vẹn.
Phao-lô mô tả tính cách mà các tín hữu phải “mặc lấy” với tư cách là những người được Đức Chúa Trời chọn, thánh khiết, và yêu dấu. Vì họ đã cởi bỏ đời sống cũ, nên bây giờ họ phải sống sao cho phản chiếu Đấng Christ. Lòng thương xót nghĩa là có tấm lòng cảm thông với người khác. Sự nhân từ nghĩa là đối xử với người khác bằng sự tốt lành và quan tâm. Khiêm nhường nghĩa là không nâng mình lên trên người khác. Mềm mại nghĩa là có tinh thần dịu dàng và dễ dạy, không cay nghiệt hay kiêu ngạo. Nhịn nhục nghĩa là kiên nhẫn với người khác, ngay cả khi họ khó chịu. Phao-lô cũng bảo các tín hữu phải chịu đựng nhau và tha thứ cho nhau khi có sự phàn nàn. Sự tha thứ này dựa trên sự tha thứ của Đấng Christ dành cho chúng ta. Vì Đấng Christ đã tha thứ chúng ta, nên chúng ta cũng phải tha thứ cho người khác. Trên hết mọi đức tính ấy, Phao-lô nói phải mặc lấy tình yêu thương, vì tình yêu thương liên kết mọi sự lại trong sự hiệp một trọn vẹn. Không có tình yêu thương, ngay cả những việc tốt cũng có thể trở nên lạnh lùng hoặc ích kỷ; nhưng tình yêu thương làm cho đời sống Cơ Đốc trở nên trọn vẹn và hài hòa.
Cô-lô-se 3:15-17
15 Hãy để sự bình an của Đức Chúa Trời cai trị trong lòng anh em; vì anh em đã được gọi vào một thân thể để hưởng sự bình an ấy. Và hãy biết ơn.
16 Hãy để lời của Đấng Christ ở trong anh em cách dư dật, dùng mọi sự khôn ngoan mà dạy dỗ và khuyên bảo nhau bằng các thi thiên, thánh ca, và những bài hát thuộc linh, hát với lòng biết ơn dâng lên Chúa.
17 Và bất cứ điều gì anh em làm, dù trong lời nói hay việc làm, hãy làm mọi sự trong danh Chúa Giê-su, nhờ Ngài mà dâng lời cảm tạ lên Đức Chúa Trời là Cha.
Phao-lô dạy rằng sự bình an của Đức Chúa Trời phải cai trị trong lòng các tín hữu. Điều này có nghĩa là sự bình an của Đức Chúa Trời phải hướng dẫn thái độ, quyết định, mối quan hệ, và cách họ đáp lại người khác. Vì các tín hữu được gọi vào một thân thể, họ không nên để sự kiêu ngạo, cay đắng, hay xung đột cai trị mình. Phao-lô cũng bảo họ phải biết ơn, vì lòng biết ơn giúp giữ tấm lòng khiêm nhường và tập trung vào ân điển của Đức Chúa Trời. Lời của Đấng Christ phải ở trong họ cách dư dật, nghĩa là sự dạy dỗ của Đấng Christ phải đầy dẫy tâm trí họ, hình thành tính cách họ, và hướng dẫn sự thờ phượng cùng các mối quan hệ của họ. Các tín hữu phải dạy dỗ và khuyên bảo nhau trong sự khôn ngoan, dùng thi thiên, thánh ca, và những bài hát thuộc linh, hát với lòng biết ơn dâng lên Chúa. Điều này cho thấy sự thờ phượng không chỉ là ca hát bên ngoài, nhưng là tấm lòng đầy ân điển và lẽ thật. Sau đó, Phao-lô đưa ra một nguyên tắc rộng lớn: bất cứ điều gì người tin làm, dù trong lời nói hay việc làm, đều phải làm trong danh Chúa Giê-su. Điều này có nghĩa là mọi phần của đời sống — lời nói, hành động, sự thờ phượng, công việc, gia đình, và các mối quan hệ — phải được thực hiện dưới thẩm quyền của Đấng Christ, hòa hợp với bản tính của Ngài, và với lòng cảm tạ Đức Chúa Trời là Cha qua Ngài.
Cô-lô-se 3:18-21
18 Hỡi người làm vợ, hãy thuận phục chồng mình, như điều phải lẽ trong Chúa.
19 Hỡi người làm chồng, hãy yêu vợ mình và đừng cay nghiệt với nàng.
20 Hỡi con cái, hãy vâng lời cha mẹ trong mọi sự, vì điều này đẹp lòng Chúa.
21 Hỡi những người làm cha, đừng chọc giận con cái mình, kẻo chúng trở nên ngã lòng.
Phao-lô áp dụng đời sống mới trong Đấng Christ vào gia đình. Người vợ được kêu gọi thuận phục chồng mình “như điều phải lẽ trong Chúa.” Điều này không có nghĩa là phụ nữ thấp kém hơn, nhưng có nghĩa là trong gia đình cần có trật tự, sự tôn trọng, và sự hòa hợp theo ý định của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, người chồng không được bảo phải cai trị cách hà khắc, nhưng phải yêu vợ mình và không cay nghiệt với nàng. Sự lãnh đạo của người chồng phải được định hình bởi tình yêu, sự kiên nhẫn, dịu dàng, và hy sinh bản thân, chứ không phải bởi sự giận dữ hay kiểm soát. Con cái được bảo phải vâng lời cha mẹ vì điều này đẹp lòng Chúa và giúp xây dựng sự bình an cùng trật tự trong gia đình. Những người làm cha được cảnh báo không được chọc giận con cái, vì sự hà khắc, chỉ trích liên tục, đối xử bất công, hoặc đòi hỏi vô lý có thể làm chúng nản lòng. Thay vào đó, cha mẹ phải hướng dẫn con cái bằng sự kiên nhẫn, tình yêu thương, sự dạy dỗ, và khích lệ. Chẳng hạn, một người cha sửa dạy con bằng sự bình tĩnh và tình yêu thương, thay vì giận dữ và chỉ trích, sẽ giúp xây dựng lòng tin cậy và sự tăng trưởng thuộc linh trong gia đình.
Cô-lô-se 3:22-25
22 Hỡi những đầy tớ, hãy vâng phục chủ theo phần xác trong mọi sự, không phải chỉ làm khi họ nhìn thấy, như người muốn làm vừa lòng loài người, nhưng hãy làm với lòng chân thành, kính sợ Đức Chúa Trời.
23 Bất cứ điều gì anh em làm, hãy làm hết lòng, như làm cho Chúa chứ không phải cho loài người,
24 vì biết rằng anh em sẽ nhận được từ Chúa phần thưởng là cơ nghiệp; vì anh em phục vụ Chúa là Đấng Christ.
25 Nhưng ai làm điều sai trái sẽ nhận lại hậu quả của điều sai trái mình đã làm, và Đức Chúa Trời không thiên vị ai.
Phân đoạn này dạy về sự chân thành, chính trực, và trung tín trong công việc. Trong thời của Phao-lô, ông nói với những đầy tớ và chủ, nhưng nguyên tắc này cũng có thể áp dụng ngày nay cho người làm việc và người chủ. Các tín hữu không nên làm việc chỉ khi có người nhìn thấy, hoặc chỉ để làm vừa lòng con người. Họ phải làm việc cách trung thực, chân thành, và hết lòng, vì cuối cùng họ đang phục vụ Chúa là Đấng Christ. Điều này đem ý nghĩa cho những công việc bình thường, vì ngay cả những việc người khác không thấy cũng được Đức Chúa Trời nhìn thấy. Chẳng hạn, một nhân viên Cơ Đốc nên làm việc chăm chỉ và trung thực ngay cả khi không có người giám sát, không chỉ vì phần thưởng của con người, nhưng vì người ấy kính sợ Đức Chúa Trời và muốn tôn kính Đấng Christ. Phao-lô cũng nhắc các tín hữu rằng phần thưởng thật đến từ Chúa, Đấng sẽ ban cơ nghiệp cho dân trung tín của Ngài. Đồng thời, điều sai trái sẽ bị xét đoán, vì Đức Chúa Trời không thiên vị. Ngài không thiên vị người giàu hơn người nghèo, người chủ hơn đầy tớ, hay người có quyền hơn người yếu thế. Phân đoạn này dạy rằng mọi công việc phải được làm với tấm lòng trong sạch, nỗ lực trung thực, và ý thức rằng Đấng Christ là Chủ thật của mình.

