
Công Vụ 11
Công Vụ 11 cho thấy Phúc Âm bắt đầu lan rộng rõ ràng hơn vượt ra ngoài dân Do Thái đến với dân Ngoại. Sau khi Phi-e-rơ giảng cho Cọt-nây và cả nhà ông, các tín hữu Do Thái tại Giê-ru-sa-lem chất vấn Phi-e-rơ vì ông đã vào nhà những người dân Ngoại chưa chịu cắt bì và ăn với họ. Phi-e-rơ giải thích rằng chính Đức Chúa Trời đã hướng dẫn toàn bộ sự việc qua một khải tượng, sự dẫn dắt của Thần Linh, và việc Thánh Linh được đổ xuống trên dân Ngoại. Điều này thuyết phục Hội Thánh rằng Đức Chúa Trời cũng đã ban sự ăn năn và sự sống cho dân Ngoại. Sau đó, chương này cho thấy Phúc Âm lan đến An-ti-ốt, nơi nhiều người tin nhận, Ba-na-ba và Sau-lơ dạy dỗ Hội Thánh, các môn đồ lần đầu tiên được gọi là Cơ Đốc nhân, và các tín hữu bày tỏ tình yêu thương thực tế bằng cách gửi sự cứu trợ đến cho anh em tại Giu-đê.
Công Vụ 11:1-3
1 Các sứ đồ và anh em ở Giu-đê nghe rằng dân Ngoại cũng đã tiếp nhận lời Đức Chúa Trời.
2 Khi Phi-e-rơ lên Giê-ru-sa-lem, những người thuộc phái cắt bì tranh luận với ông,
3 nói rằng: “Ông đã vào nhà những người chưa chịu cắt bì và ăn với họ!”
Các tín hữu Do Thái ở Giu-đê nghe rằng dân Ngoại đã tiếp nhận lời Đức Chúa Trời, nhưng một số người lo lắng về hành động của Phi-e-rơ. Những người thuộc phái cắt bì chỉ trích ông vì ông đã vào nhà những người dân Ngoại chưa chịu cắt bì và ăn với họ. Mối quan tâm của họ đến từ các tập tục Do Thái và sự phân cách cũ giữa người Do Thái và dân Ngoại. Điều này cho thấy Hội Thánh đầu tiên vẫn còn phải học biết ý nghĩa đầy đủ của Phúc Âm—rằng Đức Chúa Trời đang mở đường cứu rỗi cho mọi người, không chỉ cho người Do Thái.
Công Vụ 11:4-10
4 Nhưng Phi-e-rơ bắt đầu giải thích cho họ theo thứ tự từ đầu rằng:
5 “Tôi đang ở thành Giốp-bê cầu nguyện, và trong lúc xuất thần, tôi thấy một khải tượng: có một vật giống như tấm khăn lớn từ trời hạ xuống, được thả xuống bằng bốn góc, và đến tận chỗ tôi.
6 Khi tôi nhìn chăm chú và quan sát kỹ, tôi thấy các loài thú bốn chân trên đất, thú rừng, loài bò sát và chim trời.
7 Tôi nghe có tiếng phán với tôi: ‘Phi-e-rơ, hãy đứng dậy, giết và ăn.’
8 Nhưng tôi thưa: ‘Lạy Chúa, không được! Vì chưa bao giờ có vật gì phàm tục hay ô uế vào miệng con.’
9 Nhưng tiếng từ trời đáp lại lần thứ hai: ‘Điều gì Đức Chúa Trời đã làm cho sạch, con chớ gọi là phàm tục.’
10 Việc này xảy ra ba lần, rồi tất cả lại được kéo lên trời.
Phi-e-rơ cẩn thận giải thích khải tượng Đức Chúa Trời đã ban cho ông tại Giốp-bê. Ông thấy một tấm khăn từ trời hạ xuống, bên trong có nhiều loài vật khác nhau, và ông được truyền phải đứng dậy, giết và ăn. Phi-e-rơ từ chối vì ông chưa bao giờ ăn vật gì phàm tục hay ô uế. Nhưng tiếng ấy đáp lại: “Điều gì Đức Chúa Trời đã làm cho sạch, con chớ gọi là phàm tục.” Điều này xảy ra ba lần, cho thấy sứ điệp ấy đến từ Đức Chúa Trời và phải được hiểu cách nghiêm túc. Điểm chính không chỉ đơn giản là về thức ăn, nhưng là về con người: Phi-e-rơ không được gọi dân Ngoại là phàm tục hay ô uế khi Đức Chúa Trời đang làm sạch họ và đem họ vào trong dân Ngài qua Đấng Christ.
Công Vụ 11:11-12
11 Ngay lúc đó, có ba người đứng trước nhà nơi tôi ở, được sai đến với tôi từ Sê-sa-rê.
12 Thần Linh bảo tôi đi với họ, không chút nghi ngờ. Sáu anh em này cũng đi cùng tôi, và chúng tôi vào nhà người ấy.
Phi-e-rơ giải thích rằng ngay sau khải tượng, ba người từ Sê-sa-rê đến. Thần Linh bảo ông đi với họ mà không nghi ngờ gì. Điều này cho thấy việc Phi-e-rơ đến nhà Cọt-nây không phải là ý tưởng riêng của ông, nhưng là sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Phi-e-rơ cũng đem theo sáu anh em Do Thái, để họ có thể làm chứng về điều đã xảy ra. Sự hiện diện của họ giúp xác nhận rằng chính Đức Chúa Trời đang mở cửa cho dân Ngoại.
Công Vụ 11:13-14
13 Người ấy thuật lại cho chúng tôi rằng ông đã thấy một thiên sứ đứng trong nhà mình và nói: “Hãy sai người đến Giốp-bê, mời Si-môn, cũng gọi là Phi-e-rơ,
14 người sẽ nói cho ông những lời mà nhờ đó ông và cả nhà ông sẽ được cứu.”
Cọt-nây cũng đã được Đức Chúa Trời chuẩn bị. Một thiên sứ bảo ông sai người đi mời Phi-e-rơ, là người sẽ nói những lời mà nhờ đó ông và cả nhà ông sẽ được cứu. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời đang hành động ở cả hai phía: Ngài chuẩn bị Phi-e-rơ, vị sứ đồ Do Thái, và Ngài cũng chuẩn bị Cọt-nây, người dân Ngoại đang tìm kiếm Ngài. Sự cứu rỗi vẫn đến qua việc nghe sứ điệp Phúc Âm, nhưng Đức Chúa Trời đã sắp đặt cuộc gặp gỡ này để Cọt-nây và cả nhà ông có thể tiếp nhận lời sự sống.
Công Vụ 11:15-17
15 Khi tôi bắt đầu nói, Thánh Linh giáng trên họ, cũng như đã giáng trên chúng ta lúc ban đầu.
16 Tôi nhớ lại lời Chúa đã phán: “Giăng thật đã làm báp-têm bằng nước, nhưng các con sẽ được báp-têm bằng Thánh Linh.”
17 Vậy, nếu Đức Chúa Trời đã ban cho họ cùng một ân tứ như Ngài đã ban cho chúng ta khi chúng ta tin nơi Chúa Giê-su Christ, thì tôi là ai mà có thể ngăn trở Đức Chúa Trời?”
Phi-e-rơ nói rằng khi ông vừa bắt đầu nói, Thánh Linh đã giáng trên dân Ngoại giống như đã giáng trên các tín hữu Do Thái lúc ban đầu, tức là vào ngày Lễ Ngũ Tuần. Điều này chứng minh rằng Đức Chúa Trời đã tiếp nhận họ bởi đức tin nơi Giê-su Christ. Phi-e-rơ nhớ lại lời hứa của Giê-su rằng Giăng làm báp-têm bằng nước, nhưng các tín hữu sẽ được báp-têm bằng Thánh Linh. Vì Đức Chúa Trời đã ban cho dân Ngoại cùng một ân tứ như Ngài đã ban cho người Do Thái, Phi-e-rơ biết rằng ông không thể chống lại Đức Chúa Trời. Đây là bằng chứng rõ ràng rằng dân Ngoại có thể được tiếp nhận vào trong dân Đức Chúa Trời mà không cần phải trở thành người Do Thái trước.
Công Vụ 11:18
18 Khi nghe những điều ấy, họ im lặng và tôn vinh Đức Chúa Trời, nói rằng: “Vậy Đức Chúa Trời cũng đã ban cho dân Ngoại sự ăn năn để được sự sống.”
Khi các tín hữu Do Thái nghe lời giải thích của Phi-e-rơ, họ ngừng tranh luận và tôn vinh Đức Chúa Trời. Họ nhận ra rằng Đức Chúa Trời cũng đã ban cho dân Ngoại sự ăn năn để được sự sống. Đây là một bước ngoặt lớn trong Hội Thánh đầu tiên. Phúc Âm không chỉ dành cho Y-sơ-ra-ên, nhưng cũng dành cho các dân tộc. Đức Chúa Trời đang cho thấy rằng tất cả những ai ăn năn và tin nơi Đấng Christ đều có thể nhận được sự sống.
Công Vụ 11:19-21
19 Những người bị tản lạc sau cơn bắt bớ xảy ra vì Ê-tiên đã đi đến tận Phê-ni-xi, Chíp-rơ và An-ti-ốt, nhưng chỉ rao giảng lời cho người Do Thái mà thôi.
20 Nhưng trong số họ có vài người từ Chíp-rơ và Sy-ren đến An-ti-ốt, đã nói với những người Hy Lạp, rao giảng Chúa Giê-su.
21 Tay Chúa ở với họ, nên có rất nhiều người tin và trở về với Chúa.
Các tín hữu bị tản lạc sau cơn bắt bớ vì Ê-tiên đã đem Phúc Âm đến những nơi mới, bao gồm Phê-ni-xi, Chíp-rơ và An-ti-ốt. Lúc đầu, nhiều người chỉ rao giảng cho người Do Thái, nhưng một số tín hữu từ Chíp-rơ và Sy-ren bắt đầu rao giảng Chúa Giê-su cho những người Hy Lạp, hay dân Ngoại nói tiếng Hy Lạp. Tay Chúa ở với họ, nghĩa là Đức Chúa Trời ban phước và thêm sức cho công việc của họ. Kết quả là nhiều người tin và quay về với Chúa. Điều này cho thấy sự bắt bớ không ngăn được Phúc Âm; trái lại, nó giúp Phúc Âm lan xa hơn.
Công Vụ 11:22-24
22 Tin ấy đến tai Hội Thánh tại Giê-ru-sa-lem, và họ sai Ba-na-ba đi đến An-ti-ốt.
23 Khi đến nơi và thấy ân điển của Đức Chúa Trời, ông vui mừng và khuyên bảo tất cả hãy vững lòng tiếp tục ở với Chúa.
24 Vì ông là người tốt, đầy dẫy Thánh Linh và đức tin. Và rất nhiều người được thêm vào Chúa.
Khi Hội Thánh tại Giê-ru-sa-lem nghe về sự tăng trưởng tại An-ti-ốt, họ sai Ba-na-ba đến xem điều gì đang xảy ra. Khi Ba-na-ba thấy ân điển của Đức Chúa Trời giữa các tín hữu, ông vui mừng. Thay vì nghi ngờ, ông khuyên họ hãy vững lòng tiếp tục ở với Chúa. Ba-na-ba là người tốt, đầy dẫy Thánh Linh và đức tin, và qua chức vụ của ông, rất nhiều người nữa được thêm vào Chúa. Gương của ông cho thấy tầm quan trọng của việc khích lệ các tín hữu mới và làm cho họ vững mạnh trong đức tin.
Công Vụ 11:25-26
25 Sau đó, Ba-na-ba đi đến Tạt-sơ để tìm Sau-lơ.
26 Khi tìm được, ông đem Sau-lơ về An-ti-ốt. Trong suốt một năm, họ nhóm lại với Hội Thánh và dạy dỗ rất nhiều người. Tại An-ti-ốt, các môn đồ lần đầu tiên được gọi là Cơ Đốc nhân.
Ba-na-ba thấy rằng Hội Thánh tại An-ti-ốt cần sự dạy dỗ vững chắc, nên ông đi đến Tạt-sơ tìm Sau-lơ và đem ông trở lại An-ti-ốt. Trong suốt một năm, Ba-na-ba và Sau-lơ nhóm lại với Hội Thánh và dạy dỗ nhiều người. Điều này giúp các tín hữu được lập vững trong lẽ thật và trong đời sống môn đồ. Cũng chính tại An-ti-ốt, các môn đồ lần đầu tiên được gọi là Cơ Đốc nhân, nghĩa là những người theo Đấng Christ. Danh xưng này cho thấy danh tính của họ bây giờ rõ ràng đặt trung tâm nơi Giê-su.
Công Vụ 11:27-30
27 Trong những ngày ấy, có các tiên tri từ Giê-ru-sa-lem xuống An-ti-ốt.
28 Một người trong số họ tên là A-ga-bút đứng lên và bởi Thần Linh báo trước rằng sẽ có một nạn đói lớn xảy ra khắp thế giới; điều này đã xảy ra trong thời Cơ-lốt Sê-sa.
29 Các môn đồ, mỗi người tùy theo khả năng mình, quyết định gửi sự cứu trợ đến cho anh em đang ở Giu-đê.
30 Họ đã làm như vậy, gửi sự cứu trợ đến cho các trưởng lão qua tay Ba-na-ba và Sau-lơ.
Các tiên tri từ Giê-ru-sa-lem đến An-ti-ốt, và một người trong số họ tên là A-ga-bút đã bởi Thần Linh bày tỏ rằng một nạn đói lớn sẽ đến. Các tín hữu tại An-ti-ốt đáp ứng bằng tình yêu thương và sự chăm sóc thực tế. Mỗi người dâng hiến tùy theo khả năng của mình, và họ gửi sự cứu trợ đến cho anh em ở Giu-đê qua Ba-na-ba và Sau-lơ. Điều này cho thấy sự hiệp một của Hội Thánh, nơi các tín hữu dân Ngoại chăm sóc các tín hữu Do Thái như một gia đình trong Đấng Christ. Đức tin của họ không chỉ bằng lời nói, nhưng cũng bằng lòng rộng rãi và hành động.

